Cú đúp chiến thắng trước Bangladesh (3-0) và Malaysia (3-1) đã giúp đội tuyển Việt Nam tích lũy điểm số để vươn lên hạng 99 thế giới. Học trò HLV Kim Sang-sik đã bất bại 17 trận gần nhất (thắng 15, hòa 2), qua đó thiết lập chuỗi bất bại dài bậc nhất lịch sử, kéo dài gần hai năm.
Tuy nhiên, phủ bóng thành công của đội tuyển Việt Nam trong những ngày qua là dấu ấn của những nhân tố kinh nghiệm. Ở trận gặp Malaysia, HLV Kim Sang-sik tung ra sân đội hình có độ tuổi trung bình 28,9. Các nhân tố đã (hoặc sắp) chạm ngưỡng 30 như Đỗ Duy Mạnh, Nguyễn Quang Hải, Cao Pendant Quang Vinh, Nguyễn Xuân Son… chiếm phần đông.
“Trẻ” nhất trong đội hình của HLV Kim Sang-sik chỉ có Nguyễn Hai Long (26 tuổi), Trương Tiến Anh, Đoàn Văn Hậu, Bùi Hoàng Việt Anh (cùng 27 tuổi). Nhóm cầu thủ này đã có trên dưới 5 năm khẳng định mình ở V-League, đều là những gương mặt cũ.
Chỉ có ba nhân tố U.23 Việt Nam được triệu tập, gồm thủ môn Trần Trung Kiên, hậu vệ Nguyễn Nhật Minh và chân chạy cánh Khuất Văn Khang. Trong đó, Trung Kiên không được dùng, Nhật Minh và Văn Khang vào sân từ ghế dự bị, khi trận đấu đã an bài.
Đành rằng, HLV Kim Sang-sik chưa thể gọi một số gương mặt U.23 vì lý do bất khả kháng như án treo giò (Nguyễn Đình Bắc, Phạm Lý Đức) hay chấn thương (Nguyễn Hiểu Minh, Nguyễn Thái Sơn). Thế nhưng, ngay cả khi được gọi lên tuyển, nhóm trẻ của ông Kim cũng khó lòng đá chính.
Thời Đình Bắc, Thái Sơn được ra sân thường xuyên ở đội tuyển Việt Nam đã là chuyện của hai năm trước, khi HLV Philippe Troussier trẻ hóa triệt để. Hiểu Minh chỉ được đá một trận trước đối thủ yếu (gặp Nepal, tháng 10.2025), Lý Đức ra sân khi đội đã… hết trung vệ để chọn (gặp Malaysia, tháng 6.2025).
Số phút ra sân ít ỏi của cầu thủ trẻ cho thấy HLV Kim Sang-sik vẫn ưu tiên kinh nghiệm. Suốt hai năm huấn luyện cả hai cấp độ đội tuyển, chiến lược gia Hàn Quốc đã hiểu rõ năng lực của lứa đàn anh (phần nhiều là trụ cột thời HLV Park Hang-seo kết hợp Việt kiều, ngoại binh nhập tịch) lẫn lớp trẻ, để đưa ra lựa chọn khách quan.
Ông Kim cần con đường an toàn để đảm bảo thành tích. Ngay cả khi đá trận thủ tục với Malaysia ở lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027, cựu HLV Jeonbuk vẫn tung lớp đàn anh vào sân để thắng.
Bởi hơn ai hết, ông hiểu rõ đội tuyển Việt Nam cần một chiến thắng lớn (thắng thực sự, chứ không phải được xử thắng) mà đội ròng rã chờ đợi từ sau trận chung kết lượt về với Thái Lan, để vững vàng bước vào giai đoạn mới.
Lứa trẻ của HLV Kim Sang-sik đang ở giai đoạn chênh vênh: sắp hết giai đoạn trẻ, nhưng chưa đủ gọi là trưởng thành. Tấm áo U.23 đã chật, nhưng tấm áo tuyển còn rộng.
8 năm trước, khi HLV Park Hang-seo đôn đồng loạt lứa U.23 Việt Nam tạo kỳ tích Thường Châu lên đội tuyển quốc gia ở trận hạ màn vòng loại Asian Cup 2019 với Jordan, trong tay ông Park là thế hệ cầu thủ đã “nhẵn mặt” với V-League và đội tuyển, như Lương Xuân Trường, Bùi Tiến Dũng, Nguyễn Công Phượng, Đỗ Duy Mạnh…
Chính năm tháng mài giũa ở V-League, rồi “ba chìm bảy nổi” cùng đội tuyển Việt Nam đã nhào nặn nên thế hệ bản lĩnh. Thành tựu á quân giải U.23 châu Á 2018 chỉ là xúc tác cuối cùng để lứa này khẳng định giá trị. Giải U.23 châu Á không phải thang đo duy nhất đánh giá năng lực cầu thủ, bởi suy cho cùng, bóng đá đỉnh cao khác giải trẻ. Một hoặc hai giải đấu hay chưa đủ nói lên tiềm năng. V-League vẫn là chìa khóa, mà tại đây, lứa U.23 còn thiếu rất nhiều.
Cũng vì thế, HLV Kim Sang-sik không vội. Việc khiến học trò bị “chín ép”, khoác áo đội tuyển khi vốn dĩ chưa đủ khả năng, kinh nghiệm và mức độ sẵn sàng, có thể khiến một thế hệ rơi vào bế tắc. Nhà cầm quân người Hàn Quốc vẫn ưa dùng cựu binh, nhưng không quên mở cánh cửa để động viên người trẻ: cứ nỗ lực, cơ hội rồi sẽ đến. Ông Kim vẫn đang chờ thời điểm phù hợp để lứa trẻ ra mắt. Thời điểm ấy có thể là AFF Cup 2026, nơi ở vòng bảng, đội tuyển Việt Nam sẽ có những trận “dễ” (trên lý thuyết) để lứa U.23 thử sức.
Đợi chờ là hạnh phúc, chỉ có thể nói vậy với U.23 Việt Nam lúc này mà thôi!
Indonesia hiện nay không còn chơi dựa thuần túy vào thể lực. Đội bóng của HLV người Tây Ban Nha Hector Souto dẫn dắt thi đấu với hệ thống chiến thuật nhuần nhuyễn, khả năng chuyển trạng thái cực nhanh. Trong khi đó, đội tuyển VN dù có những tiến bộ dưới thời HLV Diego Giustozzi, vẫn đang trong quá trình chuyển giao và đi tìm sự ổn định ở các trận cầu "đinh".
Nhìn vào những diễn biến trên sân, không thể phủ nhận đội tuyển VN đã có một nửa hiệp đấu đầu tiên ấn tượng về mặt ý đồ. Lối chơi áp sát tầm cao, sự chủ động trong việc chia cắt khối đội hình của đối phương cho thấy sự tự tin của các cầu thủ. Các học trò của HLV Giustozzi đã không cho Indonesia có quá nhiều không gian để triển khai bóng theo ý muốn. Tuy nhiên, điểm yếu cố hữu của futsal VN lại một lần nữa bộc lộ: đó là khả năng tận dụng cơ hội. Khi cầu thủ đối phương mắc sai lầm ngay trong vòng cấm, Thịnh Phát được trao cơ hội nhưng lại sút bóng trúng xà ngang khi khung thành đã mở toang là một lát cắt điển hình. Trong một trận đấu có tính chất quan trọng như bán kết, sự phung phí luôn đi kèm với cái giá rất đắt. Đội tuyển VN sau đó đã nhận liên tiếp hai bàn thua chóng vánh, khi Kareth tỏa sáng với cú đúp bàn thắng và giúp Indonesia dẫn trước 2-0 sau hiệp 1.
Bàn thua đầu tiên xuất phát từ sai lầm cá nhân của Vũ Ngọc Ánh là hệ quả của sự thiếu tỉnh táo trong những khoảnh khắc quyết định. Trong futsal, một giây chần chừ trước khung thành chính là "tự sát". Điều đáng lo ngại không kém chính là sự "mong manh" về tâm lý của các cầu thủ VN, ngay sau khi nhận bàn thua hoặc sau khi vừa ghi bàn. Sau khi bị dẫn 2 bàn, lối chơi của Nguyễn Thịnh Phát và các đồng đội bỗng chốc trở nên bế tắc. Thậm chí, ngay cả khi Nguyễn Đa Hải ghi bàn để rút ngắn tỷ số xuống 1-2, đồng thời thắp lại hy vọng ở đầu hiệp 2, sự hưng phấn đó lại không được các cầu thủ VN chuyển hóa thành sự tập trung và tỉnh táo trong phòng ngự. Việc để Indonesia nâng tỷ số lên 3-1 chỉ chưa đầy một phút sau đấy là minh chứng cho thấy hệ thống của đội tuyển VN cực kỳ dễ tổn thương. Khả năng chịu đựng áp lực và giữ cái đầu lạnh để bảo toàn thành quả hoặc duy trì thế trận là điều mà các học trò của ông Giustozzi vẫn chưa thể làm tốt bằng đối thủ.
Ngược lại, Indonesia cho thấy hình ảnh của một đội bóng lớn. Họ không cần cầm bóng quá nhiều, không cần chơi hoa mỹ nhưng cực kỳ bản lĩnh. Các bàn thắng của Kareth hay Sanjaya đều đến từ việc tận dụng triệt để những sai lầm nhỏ nhất của đối thủ. Cách họ lập tức dập tắt hy vọng của VN ngay sau bàn thua là minh chứng cho bản lĩnh trận mạc dày dặn của đội bóng xứ vạn đảo. Đoàn quân của HLV Souto biết cách trừng phạt đối thủ ở những thời điểm nhạy cảm nhất của trận đấu - điều mà đội tuyển VN vẫn đang thiếu. Dù Trịnh Công Đại đã có bàn rút ngắn tỷ số xuống 2-3 ở những phút cuối, nhưng chừng đó là chưa đủ để khỏa lấp đi những lỗ hổng trong bản lĩnh thi đấu của đội tuyển VN. Thầy trò ông Giustozzi sẽ đá trận tranh hạng ba với đội Úc (thua Thái Lan ở bán kết 2) vào lúc 17 giờ ngày 12.4.
Chặng 15 Cúp truyền hình TP.HCM 2026 đi từ Tuy Hòa (Đắk Lắk) đến Nha Trang (Khánh Hòa). Lộ trình dài chỉ 124km, nhưng buộc các tay đua phải đi qua đèo Cả. Trước chặng này, VĐV người Ý Lucio Pierantozzi (Võ Đắc Đồng Nai) là người đang giữ áo đỏ dành cho cua rơ leo đèo xuất sắc.
Ngay từ khi xuất phát, tay đua Christoph Janssen (Đồng Tháp 1) đã nhanh chóng tấn công. Đó là phong cách thi đấu cống hiến quá quen thuộc của cua rơ Thụy Sĩ suốt từ đầu Cúp truyền hình TP.HCM.
Nỗ lực của anh khiến chặng đua thứ 15 hấp dẫn ngay từ đầu. Các đội đua phía sau tìm cách đeo bám, vượt lên. Nhưng khi vào đèo Cả mới là lúc những chuyên gia leo đèo thể hiện tài năng.
Nhiều người bắt đầu tách tốp, tạo ra những màn rượt đuổi nghẹt thở. Ở đỉnh đèo Cả, Phan Hoàng Thái (Đồng Tháp 1) là người bất ngờ cán đích trước tiên. Theo sau anh lần lượt là Nguyễn Văn Nhã (Võ Đắc Đồng Nai) và Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7).
Và với kết quả này, Phạm Lê Xuân Lộc chính thức trở thành chủ nhân mới của chiếc áo đỏ. Nhưng diễn biến hay, hấp dẫn của chặng 15 chưa dừng lại. Giai đoạn về đích của đoàn đua tiếp tục chứng kiến những khoảnh khắc thú vị.
Trong khoảng 20km cuối, Christophe Janssen cùng Đặng Thành Được (Hà Nội) dần tách ra xa đoàn đông. Cả hai đi cùng nhau trong suốt quãng dài, duy trì tốc độ đáng kinh ngạc để không bị nhóm phía sau bắt lại.
Khi còn cách đích khoảng 5km, Janssen băng lên, thể hiện ý đồ muốn về nhất chặng. Nhưng Đặng Thành Được vẫn bám đuổi tốt và vào lúc quyết định, anh vượt lên để là người cán đích đầu tiên. Đây cũng là chiến thắng chặng đầu tiên của đội đua Hà Nội ở Cúp truyền hình TP.HCM năm nay.
Marchuk Dzanis (Kenda Đồng Nai) về 3 chặng này, qua đó tiếp tục nới rộng khoảnh cách áo xanh cho chuyên gia nước rút với các đối thủ.
Áo vàng tổng sắp vẫn đang được Yarash Uladzizlau (TP.HCM New Group bảo vệ thành công). Trong khi đó, Phạm Lê Xuân Lộc cũng giữ lại được áo cam cho tay đua Việt Nam xuất sắc nhất.
Áo trắng cho tay đua trẻ xuất sắc vẫn thuộc về Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai).
"Tôi đứng rất gần tình huống đó", Diaz nói về pha bóng Camavinga phải nhận thẻ vàng thứ hai. "Tôi nghĩ trọng tài nào cũng sẽ quyết định như thế. Cậu ấy giữ bóng và không trả lại, nên nhận thẻ là đúng. Có thể Camavinga không nhận ra bản thân đã dính một thẻ trước đó. Trọng tài có vẻ hơi nặng tay, nhưng làm đúng luật".
Camavinga vào sân từ phút 61 thay Brahim Diaz và nhận thẻ vàng đầu tiên ở phút 78 vì kéo ngã Jamal Musiala để chống phản công. Phút 86, anh phạm lỗi với Harry Kane, rồi cầm bóng theo như để câu giờ.
Trọng tài Slavko Vincic lập tức rút thẻ vàng cho tiền vệ Pháp rồi quay đi, như thể quên rằng cầu thủ này đã bị phạt trước đó. Một lúc sau, trọng tài mới rút thẻ đỏ để truất quyền thi đấu của Camavinga. Real không phục với quyết định này, còn truyền thông Tây Ban Nha công kích trọng tài dữ dội sau trận.
Về tầm ảnh hưởng của tấm thẻ đỏ, Diaz nói: "Rõ ràng nó có thể mang tính quyết định, vì những trận đấu như thế này được quyết định bởi các chi tiết nhỏ. Nhưng chúng tôi khi đó đã dồn ép Real và tìm kiếm bàn thắng, khiến cầu thủ của họ chịu áp lực".
Trận cầu tại Allianz Arena khép lại với kịch bản giàu cảm xúc, nơi hai đội rượt đuổi tỷ số trước khi Bayern thắng 4-3, và chung cuộc 6-4. Trước khi Camavinga rời sân, trận đấu diễn ra với tốc độ cao và thế trận giằng co. Real thậm chí ba lần vượt lên tại Allianz Arena, với cú đúp của Arda Guler và bàn thắng của Kylian Mbappe. Sau khi trọng tài truất quyền thi đấu Camavinga, đội khách thủng liên tiếp hai bàn trong những phút cuối, trong đó có một bàn của Diaz.
"Chúng tôi rất hạnh phúc. Toàn đội đã chơi rất tốt", Diaz nói thêm. "Chúng tôi biết sẽ rất khó khăn vì Real quá giàu kinh nghiệm và chất lượng. Tôi rất vui khi có thể đóng góp bàn thắng cho đội".
Ở cả hai lượt trận, Diaz đều ghi bàn, góp công lớn đưa Bayern vào bán kết gặp PSG. Tiền đạo Colombia có 24 bàn và 15 kiến tạo, cùng Harry Kane và Michael Olise hợp thành bộ ba tấn công hiệu quả nhất châu Âu mùa này.
Tại bán kết, Bayern gặp đương kim vô địch PSG, lượt đi tại Paris tối 28/4 và lượt về sau đó một tuần ở Munich. Cặp bán kết còn lại diễn ra giữa Atletico Madrid và Arsenal.