Chiến thắng 3-1 trước Malaysia giúp đội tuyển Việt Nam duy trì mạch trận bất bại lên con số 17, đồng thời hoàn thành vòng loại Asian Cup 2027 với 6 chiến thắng tuyệt đối.
Đáng chú ý, từ đội hình ra sân đến danh sách tập trung, HLV Kim Sang-sik ưu tiên gương mặt kinh nghiệm. Vị trí thủ môn được giao cho Nguyễn Filip, người gác đền có quốc tịch Việt Nam và khoác áo tuyển từ thời HLV Philippe Troussier. Hàng hậu vệ có Đoàn Văn Hậu, Đỗ Duy Mạnh và Bùi Hoàng Việt Anh, đều là những “lính ngự lâm” được phát hiện bởi HLV Park Hang-seo. Ở tuyến giữa, Nguyễn Hoàng Đức, Nguyễn Quang Hải, Nguyễn Hai Long, hay cánh phải với Trương Tiến Anh, cũng đến từ phát kiến của những người tiền nhiệm.
Chỉ có 3 gương mặt đá chính trước Malaysia bắt đầu lên đội tuyển từ thời HLV Kim Sang-sik, gồm Nguyễn Xuân Son, Đỗ Hoàng Hên và Cao Pendant Quang Vinh. Hai ngoại binh nhập tịch và một Việt kiều, đều đã “nức tiếng” ở V-League từ lâu, khó có thể coi là phát hiện mới.
Cách dùng người cho thấy, chiến lược gia người Hàn Quốc ưu tiên kế thừa hơn là “đập đi xây lại”. Thực tế, ông Kim cũng có những phát kiến con người mới mẻ, như sử dụng Nguyễn Văn Trường đá tiền vệ trung tâm ở trận giao hữu gặp Nga, đôn Nguyễn Hiểu Minh, Trần Trung Kiên, Phạm Lý Đức lên tuyển, trao khung gỗ cho Nguyễn Đình Triệu. Song nhìn chung, ở thời khắc quan trọng, cựu HLV Jeonbuk vẫn trở về với giải pháp an toàn. Việc sử dụng những nhân tố cũ là lựa chọn chuẩn xác, bởi Duy Mạnh, Hoàng Đức, Quang Hải vẫn ở đỉnh cao sự nghiệp, dạn dày kinh nghiệm, đã chứng minh được phẩm chất chuyên nghiệp và biết phải làm gì ở những trận cầu cân não.
Tuy nhiên, nói vậy không có nghĩa, đội tuyển Việt Nam lặp lại con đường của người tiền nhiệm, như phòng ngự phản công kiểu Park Hang-seo hay tấn công và kiểm soát kiểu Troussier.
Trong khuôn khổ “bình cũ”, ông Kim đang pha chế “rượu mới”. Nền tảng “lấy thủ làm gốc” của ông Park vẫn được duy trì, kết hợp tư duy pressing hiện đại mà HLV Troussier đã cất công nhào nặn trong 1 năm ít ỏi ở Việt Nam.
Song, HLV Kim Sang-sik có cách vận hành thực dụng hơn: ưu tiên tập nhuần nhuyễn các bài chuyển đổi trạng thái từ thủ sang công, biến những pha đoạt bóng giữa sân trở thành “mồi lửa” phản công thần tốc. Đội tuyển Việt Nam không sử dụng nhiều đường chuyền thừa, không tấn công liên tục, nhưng đã lên bóng là tạo áp lực dồn dập, nhờ lối đánh trực diện, tiếp cận khung thành với tốc độ cao.
Học trò ông Kim có thể đá bóng dài, đánh biên, phối hợp trung lộ, nhưng đều với tiêu chí “thần tốc”, đưa bóng trực diện để đè mặt đối thủ. Lối đánh chớp nhoáng ấy mang lại cho Việt Nam hiệu suất trung bình 2,5 bàn/trận ấn tượng trong 17 trận đã qua. Đội tuyển Việt Nam có thể tận dụng thành công hay không, nhưng với ông Kim, đội chưa bao giờ thiếu cơ hội.
Mấu chốt thành công của ông Kim nằm ở hai điểm: trao cho học trò không gian phù hợp để sáng tạo, và xây dựng lối chơi phù hợp với học trò.
HLV Kim Sang-sik tin dùng Nguyễn Xuân Son, bởi chân sút sinh năm 1997 có khả năng độc lập tác chiến, tì đè trực diện với trung vệ để ghi bàn hoặc làm tường, đồng thời di chuyển rộng để đập nhả một chạm.
Cũng với lối chơi một chạm cùng nhãn quan tinh tế, Hoàng Hên mang tới sức sáng tạo cho tuyến giữa. Tiền vệ 32 tuổi có những cú vung chân xé toang hàng thủ đối phương chỉ bằng một nhịp quan sát cực nhanh và bén. Hay Tiến Anh được trao suất đá chính nhờ những quả tạt cực chất lượng (3 kiến tạo vào lưới Malaysia, Bangladesh). Anh được ông Kim giao nhiệm vụ bám biên và tạt, để các mũi công bên trong khai thác bóng bổng.
Câu chuyện dùng đúng người, đúng thời điểm và hợp lối chơi cho thấy HLV Kim Sang-sik có nguyên tắc xây dựng đội bóng rõ ràng. Chiến lược gia người Hàn Quốc lựa chọn con người và chọn triết lý dựa trên những gì mình có. Do vậy, dù huấn luyện đội tuyển quốc gia hay U.23 Việt Nam, ông Kim đều tạo nên tổng thể lối chơi hài hòa, không đẹp mắt nhưng lại hiệu quả miễn bàn. Những gương mặt dù cũ hay mới cũng đều có “sân khấu” thể hiện mình. Cũng bởi thế, đội tuyển Việt Nam có dùng “bình cũ”, thì “rượu mới” vẫn tuôn chảy.
Tìm được điểm mới mẻ trong cách chơi để thúc đẩy các trụ cột, đội tuyển Việt Nam có thể chuyển mình từ trên nền tảng tưởng như cũ kỹ nhất.
U17 Indonesia sẽ gặp U17 Việt Nam vào lúc 19h30 tối nay (19/4), tại Indonesia. Trước giờ bóng lăn, U17 Indonesia có 3 điểm, tạm xếp thứ 3 tại bảng A, dưới các đội U17 Việt Nam (6 điểm) và U17 Malaysia.
Về lý thuyết, tình thế của đội bóng trẻ xứ sở vạn đảo khá ngặt nghèo. Dù vậy, trên thực tế, truyền thông Indonesia cho rằng cơ hội vẫn rộng mở với đội nhà. Tờ Bola Sport của Indonesia viết: “Đội tuyển U17 Indonesia chỉ cần chiến thắng trước U17 Việt Nam là đủ để giành vé vào bán kết”.
“Theo điều lệ của giải, chỉ có đội nhất bảng và một đội nhì bảng có thành tích tốt nhất là giành được vé vào bán kết. U17 Indonesia có cùng 3 điểm với U17 Malaysia, nhưng Indonesia tạm xếp dưới vì kém đối thủ kết quả đối đầu trực tiếp.
U17 Indonesia vẫn còn cơ hội để giành quyền đi tiếp, với tư cách đội nhất bảng hoặc nhì bảng A (đội nhì bảng có thành tích tốt nhất). Một chiến thắng trước U17 Việt Nam là đủ để đội bóng trẻ xứ sở vạn đảo vào bán kết, ít nhất với tư cách đội nhì bảng có thành tích tốt nhất”, tờ Bola Sport viết thêm.
Ở bảng A, có khả năng 3 đội U17 Việt Nam, Indonesia và Malaysia có cùng 6 điểm sau lượt trận tối nay. Nếu U17 Indonesia thắng U17 Việt Nam, còn Malaysia thắng Timor Leste trong trận đấu diễn ra cùng thời điểm, khả năng này sẽ xảy ra.
Khi đó, U17 Malaysia mới là đội chịu thiệt thòi nhất, họ sẽ rớt xuống vị trí thứ 3 trong bảng A, Indonesia sẽ lên nhì bảng, vì U17 Malaysia từng thua đậm U17 Việt Nam đến 0-4 trong ngày ra quân.
Trường hợp khác, nếu U17 Indonesia thắng U17 Việt Nam, còn Malaysia không thể thắng Timor Leste, đội bóng trẻ xứ sở vạn đảo sẽ vọt thẳng lên vị trí đầu bảng, nhờ hơn Việt Nam kết quả đối đầu (lúc này, bảng A sẽ có 2 đội có 6 điểm là U17 Việt Nam và U17 Indonesia).
Chính vì thế, nhận định của tờ Bola Sport rằng U17 Indonesia chỉ cần thắng tối thiểu U17 Việt Nam là giành quyền vào bán kết, là có cơ sở.
Tờ báo này phân tích tiếp: “Vé vào bán kết của bảng A giờ chỉ còn là chuyện của 3 đội U17 Việt Nam, Malaysia và U17 Indonesia. Timor Leste đã bị loại, hiệu số bàn thắng bại của ba đội kể trên trong các trận đấu với Timor Leste sẽ không được tính đến, trong trường hợp 3 đội U17 Việt Nam, Indonesia và Malaysia bằng điểm với nhau”.
Cũng tính đến hiện tại, các bảng B và C của giải đấu năm nay đã kết thúc. Đội nhì bảng B là Myanmar có 4 điểm, đội nhì bảng C là Singapore có 4 điểm. Thế nên, đội nhì bảng A nếu có 6 điểm, sẽ là đội nhì bảng có thành tích tốt nhất.
Đấy chính là lý do mà truyền thông Indonesia khuyên đội bóng của HLV Kurniawan Dwi Yulianto cần bình tĩnh, vì họ chỉ cần thắng tối thiểu U17 Việt Nam là đủ.
Từ khi Cúp truyền hình TP.HCM 2026 khởi tranh, cua rơ người Thụy Sĩ của đội Đồng Tháp 1 là Christoph Janssen đã nhiều lần thử vận may. Tại những chặng đua đòi hỏi sức bền, anh chủ động tách tốp để đua một mình từ sớm.
Tuy vậy chiến thuật này vẫn chưa lần nào phát huy hiệu quả. Phải đến chặng thứ 12 diễn ra sáng 15-4, tay đua người Thụy Sĩ mới được tận hưởng niềm vui.
Chặng đua này có hành trình từ Quảng Ngãi đi Quy Nhơn (Gia Lai), dài 178km. Cái nắng gay gắt của miền Trung đòi hỏi các tay đua phải duy trì nền tảng thể lực thật tốt.
Đó là lợi thế với Janssen, và anh đã sớm chủ động duy trì khoảng cách với đoàn đông phía sau. Khi còn cách đích 20km, Christoph Janssen bắt đầu đưa ra quyết định liều lĩnh khi tung cú tấn công đơn độc, bắt đầu hành trình đi một mình.
Khác với những lần trước thì lần này, đoàn đông phía sau không thể bắt kịp tốc độ với tay đua Thụy Sĩ. Anh duy trì những cú nhấn bàn đạp đều đặn, rồi một mình cán đích mà không có bất kỳ ai xung quanh.
Có thể nói đây là chiến thắng chặng ấn tượng nhất từ khi Cúp truyền hình năm nay khởi tranh. Ở các chặng trước đó, người về đích luôn phải đua nước rút đầy vất vả trước các đối thủ xung quanh.
Sau chặng 12, chủ nhân các chiếc áo chưa có sự thay đổi. Áo vàng tổng sắp vẫn thuộc về Yarash Uladzislau (TP.HCM New Group). Áo xanh cho tay đua nước rút vẫn nằm trong tay Marchuk Dzianis (Kenda Đồng Nai).
Người giữ áo cam cho tay đua Việt Nam xuất sắc nhất là Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7), còn áo trắng cho tay đua trẻ xuất sắc vẫn là Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai).
Sức mạnh toàn diện của đội tuyển Việt Nam đã được thể hiện trong chuỗi 17 trận bất bại (15 thắng, 2 hòa) kéo dài suốt 2 năm qua. Học trò HLV Kim Sang-sik cũng đánh bại Malaysia (3-1) và Bangladesh (3-0) để vươn lên hạng 99, nhờ hàng công "nhả đạn" hiệu quả.
Đỗ Hoàng Hên như mảnh ghép cuối cùng, giúp ông Kim hoàn thiện cỗ máy tấn công với đầy đủ sức mạnh, khả năng càn lướt (Xuân Son), sức sáng tạo (Hoàng Hên, Hoàng Đức, Quang Hải), cùng nhiệt huyết và sức cày ải (Hai Long, Quang Vinh, Tiến Anh).
Với hai ngoại binh nhập tịch Hoàng Hên và Xuân Son, đội tuyển Việt Nam đang có hàng công mạnh bậc nhất lịch sử, khi mọi yếu tố cần có để tìm bàn thắng, ông Kim đã sở hữu đủ.
Tuy nhiên, đội tuyển Việt Nam lúc này chỉ mạnh ở "bề nổi", tức là đội hình chính. Còn về kết cấu lực lượng với cả những nhân tố dự phòng, tập thể của HLV Kim Sang-sik lại thiếu chiều sâu. Cụ thể, "tổ 2" của Việt Nam, gồm các cầu thủ dự bị, đang có trình độ ở khoảng cách tương đối xa với đội hình chính. Đơn cử, ở hành lang phải, ông Kim chỉ có một chân chạy cánh tin cậy là Tiến Anh. Cầu thủ sinh năm 1999 đã in dấu giày vào 3 bàn thắng trong 2 trận gần nhất của đội tuyển Việt Nam nhờ khả năng tạt bóng, leo biên ấn tượng. Nhưng, dự phòng cho Tiến Anh lại... không có ai. Hậu vệ phải Xuân Mạnh được ông Kim "quy hoạch" cho vị trí trung vệ lệch phải, còn Văn Thanh, Tấn Tài từ lâu không còn suất lên tuyển.
Trên hàng công, đội tuyển Việt Nam đã chật vật trong cả năm 2025 vì không tìm được phương án dự phòng thay Xuân Son. Từ Tiến Linh, Gia Hưng đến Tuấn Hải, tất cả đều không khỏa lấp được tầm ảnh hưởng của chân sút 29 tuổi, khiến đội tuyển Việt Nam chật vật dù đá với Lào hay Nepal, những đội có thứ hạng dưới 170. Vấn đề chỉ được khắc phục khi chính Xuân Son trở lại.
Lúc này, dự phòng cho ngoại binh nhập tịch sinh năm 1997 là Việt Cường và Gia Hưng, hai nhân tố cùng sinh năm 2000 nhưng chưa thể hiện được nhiều ở V-League. Gia Hưng chơi mờ nhạt trong những trận được ông Kim tung vào sân, trong khi "ấn tượng" Việt Cường để lại chỉ là 3 cơ hội bị bỏ lỡ trong trận gặp Malaysia. Tuấn Hải cũng đá bất ổn, với phong độ rơi theo chiều thẳng đứng (3 bàn ở V-League mùa này, 1 bàn ở vòng loại Asian Cup 2027).
Ở hàng tiền vệ, dự phòng cho Hoàng Hên chỉ có Văn Vĩ (một hậu vệ được đẩy lên đá tiền vệ) và Văn Khang (còn non kinh nghiệm đá tuyển).
Với "tổ 2" rất mỏng và yếu, đội tuyển Việt Nam khó xoay tua để giữ sức cho trụ cột, hoặc khó xoay xở bài vở chiến thuật mới một khi nhóm đá chính bị bắt bài.
Giai đoạn mới nắm quyền ở đội tuyển Việt Nam, ông Kim rất chăm tìm nhân tố mới. Đơn cử, ở trận gặp Nga, Việt Nam từng ra sân với những Văn Trường, Thanh Bình, Vĩ Hào. Dù thua 0-3, đồng thời những thử nghiệm này chưa tìm được ngày trở lại tuyển, nhưng cách dùng người nói trên phản ánh tinh thần dám đổi mới của HLV Kim Sang-sik.
Dù vậy, luồng gió mới cứ nhạt dần qua từng đợt tập trung. Tại AFF Cup 2024, Việt Nam từng vô địch nhờ những nhân tố "lạ" như Đình Triệu, Ngọc Tân, Ngọc Quang, Hai Long... Đến giờ, phần lớn hoặc dự bị, hoặc không còn được triệu tập.
Ở trận gặp Bangladesh và Malaysia, những cầu thủ đá chính được phát hiện từ thời HLV Kim Sang-sik chỉ còn Hai Long và Quang Vinh. Còn lại, đội tuyển Việt Nam phần lớn được tập hợp từ những gương mặt cũ (chủ yếu thời HLV Park Hang-seo), kết hợp với các ngoại binh nhập tịch như Hoàng Hên, Xuân Son.
Ông Kim đang kế thừa tốt di sản của người tiền nhiệm. Chiến lược gia người Hàn Quốc cũng được mang về để chiến thắng, còn thắng bằng con người, lối chơi ra sao là lựa chọn của thầy Kim. Dù vậy, khi hàng ngũ ngày càng thiếu nhân tố mới, cũng như đội ngũ dự bị chưa thực sự ổn định, đội tuyển Việt Nam không dễ xây dựng lực lượng dày dạn cho nhiều mục tiêu dài hơi như Asian Cup hay vòng loại World Cup 2030.