“Họ không cho tôi thuê khách sạn mà nói về ở cùng để tiện chăm sóc. Điều này thật kỳ lạ với người Mỹ”, ông Timothy, 63 tuổi, nói. Ông không ngờ chuyến đi lại khiến bản thân nghĩ đến việc bán tài sản ở Mỹ và sang Việt Nam nghỉ hưu.
Timothy là chủ doanh nghiệp sửa chữa máy móc tại bang Georgia. Sau khi vợ qua đời, ông sống cùng con trai út Nicholas, 28 tuổi. Năm 2023, Nicholas sang Việt Nam định cư và kết hôn với chị Vũ Thị Hương, 25 tuổi, quê Bắc Ninh. Vì muốn tìm hiểu cuộc sống của các con, Timothy bay sang Việt Nam.
Ông Vũ Đình Tư (bố ruột Hương) dọn dẹp nhà cửa ở xã Hiệp Hòa, Bắc Ninh để tiếp đón thông gia. “Người ta ở xa tới thăm mình, theo tục lệ quê tôi, để khách ra khách sạn ở là thiếu tình cảm”, ông nói.
Tết 2024, ngay khi bước vào nhà, Timothy thấy ông thông gia Việt đã chuẩn bị sẵn khăn tắm, trải ga giường, máy sấy tóc và cả bộ dao nĩa riêng. “Sự tỉ mỉ này khiến tôi cảm giác như họ đang đón một người thân”, ông nói.
Những ngày sau đó, Timothy được kéo vào các hoạt động chuẩn bị Tết. Ông học cách thắp hương, sắp mâm ngũ quả. Người đàn ông Mỹ còn được chỉ mẹo cắt bánh chưng. Thay vì dùng dao, Timothy tước lạt tre thành sợi mảnh, đan chéo trên mặt bánh. Khi lật bánh và kéo từng sợi lạt, khối nếp tách ra thành những phần đều nhau, mặt bánh phẳng và không dính tay.
Không khí quây quần của Tết Việt gợi Timothy nhớ về nước Mỹ thập niên 1970, thời điểm gia đình ông còn tụ họp tại nhà bà nội vào mỗi sáng. Sau khi bà qua đời, các mối liên hệ dần thưa vắng, anh chị em chỉ còn nghe tiếng nhau qua những cuộc gọi rời rạc. “Tôi như tìm lại được không khí gia đình đã mất từ lâu”, ông nói.
Tháng 5/2024, Timothy đặt vé quay lại Việt Nam dự đám cưới chị gái Hương. Ông thấy đám cưới ở làng quê không chỉ là ngày vui của cô dâu, chú rể mà là việc chung của cả cộng đồng. Hàng xóm, họ hàng tự phân công công việc, người làm gà, người nấu cỗ, người trang trí, cắm hoa. Mọi việc diễn ra nhịp nhàng, không cần đến các dịch vụ chuyên nghiệp.
Hai tuần ở Việt Nam, Timothy dậy sớm phụ dọn dẹp khiến Vũ Đình Tư thường xuyên phải can ngăn vì sợ khách mệt. Nhà thông gia cũng từ chối mọi khoản chi phí ông đề nghị đóng góp.
Từ trải nghiệm đó, ông nhận thấy sự khác biệt về cách sống. Người Mỹ đề cao tự do cá nhân nhưng dễ bị cuốn vào vòng xoáy công việc, hóa đơn. Ngược lại, người Việt coi trọng sự san sẻ trong cộng đồng.
Đầu năm 2025, Timothy trở lại Việt Nam lần thứ ba. Lần này ông tự xách vali về thẳng nhà thông gia, không cần con trai, con dâu đi cùng. Trở ngại lớn nhất của chuyến này là người cháu nội của ông Tư – người duy nhất nói được tiếng Anh – lại vắng nhà. Dẫu vậy, câu chuyện của hai ông thông gia vẫn tiếp diễn nhờ Google dịch.
Ông Tư kể có lần giải thích về món lòng lợn, ông phải thao tác trên điện thoại bốn lần để thông gia hiểu rõ nguyên liệu. “Ông ấy thử tất cả món được mời, kể cả mắm tôm. Ông cũng không nề hà việc gì, từ dọn dẹp đến phụ giúp việc nhà. Sự giản dị đó khiến chúng tôi thấy gần gũi”, ông Tư nói.
Chị Vũ Thị Hương, con dâu ông Timothy, nói bất ngờ khi thấy bố chồng hòa nhập với cuộc sống ở Việt Nam rất nhanh. Khi Nicholas đến Việt Nam, anh từng chia sẻ với bố về sự thân thiện của người Việt, cách mọi người sẵn sàng giúp nhau không cần lý do. “Lúc đó bố chưa hình dung được, nhưng khi ông sang và sống cùng, ông tin điều đó”, chị nói.
Mỗi sáng, hai người đàn ông dậy sớm uống trà mạn rồi đi bộ. Timothy quan sát vợ chồng thông gia tập thể dục nhịp điệu, đôi khi bật cười trước những động tác của ông Tư. Trên đường tản bộ, ông làm quen với hàng xóm. Một cụ bà quét sân thường mỉm cười vẫy tay. Không cần người phiên dịch, Timothy đáp lại “Xin chào”. Thi thoảng, bà còn giúi cho ông gói bánh.
Buổi chiều, ông cùng thông gia đi đón cháu gái. Ở cổng trường, sự xuất hiện của Timothy khiến đám trẻ tò mò chạy lại vây quanh. Lúc rảnh, ông đứng lặng nhìn lũ trẻ đá bóng trên bãi đất trống đối diện trường.
Trong những lần xuống phố, ông được chỉ cách “sống sót” giữa giao thông Việt Nam. Quy tắc là bước xuống đường thì không ngập ngừng, nhìn thẳng và tiến về phía trước. “Cuộc sống ở Việt Nam thú vị tới mức tôi nghĩ mình chắc chắn thuộc về nơi này”, ông nói.
Trở về Mỹ, Timothy quay lại cảnh sống một mình, mỗi ngày đi làm và ra chăm sóc mảnh vườn. Ông thấy nhớ không khí ở căn nhà gỗ ở Bắc Ninh luôn có người ra vào.
Tháng 2/2026, ông Timothy sang Việt Nam lần thứ tư và nhận mình đã “hòa tan” với cuộc sống ở đây. Lần này ông đã có thể làm được mọi thứ, xắn tay vào rửa chén, lau nhà, cắt bánh chưng và chuẩn bị tiền lì xì cho các cháu dịp năm mới.
“Tôi đang cân nhắc bán hết tài sản ở Mỹ để sang Việt Nam sống lâu dài”, ông nói.
Đêm chung kết cuộc thi Nét đẹp Sinh viên Đại học Văn hóa 2026 diễn ra tối 19-4 tại Trường đại học Văn hóa TP.HCM. Với phần thể hiện nổi bật cả về kỹ năng trình diễn lẫn tư duy, Nguyễn Lê Nhật Nguyên và Nguyễn Thị Băng Huyền đã giành ngôi vị cao nhất.
Đặc biệt, vòng thuyết minh quê hương gây ấn tượng khi tái hiện vẻ đẹp danh lam, văn hóa trải dài nhiều tỉnh, thành như An Giang, TP.HCM, Tây Ninh, Long An, Quảng Trị…
Tân hoa khôi Nguyễn Thị Băng Huyền tự hào nói về vùng đất đỏ bazan đầy nắng và gió Gia Lai.
Tuổi thơ Huyền gắn liền với những mùa hoa cà phê nở trắng trời. Nhưng đằng sau sắc trắng ấy là những ngày lao động vất vả của ba mẹ trên rẫy, dưới cái nắng cháy da, với những giọt mồ hôi thấm đẫm đất đỏ.
"Tôi nhận ra rằng ly cà phê mỗi sáng không chỉ có vị đắng, mà còn có cả vị mặn của mồ hôi, của sự hy sinh và tình yêu thương. Chính mảnh đất này đã dạy tôi trân trọng giá trị của lao động và những điều giản dị trong cuộc sống", tân hoa khôi thuyết minh.
Gia Lai còn giúp Huyền hiểu hơn về con người nơi đây - những người dân tộc chân chất, mộc mạc, nhưng luôn ấm áp và giàu tình nghĩa. Nhà rông không chỉ là một công trình kiến trúc, mà còn là nơi lưu giữ và truyền lại những giá trị văn hóa qua bao thế hệ.
Đặc biệt, Huyền bất ngờ ghi điểm khi gửi lời chào bằng tiếng nói đặc trưng của đồng bào đến ban giám khảo và khán giả.
Trong khi đó, tân nam vương Nguyễn Lê Nhật Nguyên mở đầu bằng tiết mục thổi kèn trumpet với giai điệu du dương của bài "Áo mới Cà Mau", giới thiệu hơi thở phù sa của vùng đất Mũi.
"Sắc màu của sức sống chính là điều đầu tiên mà chúng ta cảm nhận khi đến với vùng đất này. Đó là màu xanh bạt ngàn của rừng tràm, rừng đước; là ánh vàng óng của mật ong rừng U Minh; và là màu đỏ nặng phù sa của những dòng sông như Gành Hào", Nguyên nói.
Nguyên mãi nhớ hình ảnh những người phụ nữ Cà Mau, đặc biệt là mẹ của mình. Không chỉ mang vẻ đẹp mộc mạc, giản dị, họ còn là biểu tượng của sự tần tảo, bền bỉ và giàu yêu thương. Chính những con người ấy đã hun đúc nên tinh thần của mỗi người con đất Mũi: ấm áp, chân thành và kiên cường.
Đêm chung kết khép lại với sự hội tụ của Top 22 thí sinh, mỗi người mang một màu sắc và cá tính riêng biệt, đã có màn thể hiện ấn tượng qua các phần thi áo dài và dạ hội. Từ đó, Top 10 thí sinh bản lĩnh nhất được chọn vào vòng thuyết minh về quê hương. Tiếp nối, Top 6 xuất sắc nhất bước vào phần thi ứng xử để tìm ra người chiến thắng chung cuộc.
Buổi gặp gỡ diễn ra tại Đại lễ đường Nhân dân, Bắc Kinh (Trung Quốc) là hoạt động quan trọng trong chương trình Hành trình đỏ năm nay và đã để lại nhiều ấn tượng với các thanh niên, thiếu nhi tham dự.
Anh Phạm Văn Hậu - Phó bí thư Tỉnh đoàn Tây Ninh - cho biết cảm xúc đặc biệt khi tham gia đoàn công tác "Hành trình đỏ" nghiên cứu, học tập của thanh niên Việt Nam tại Trung Quốc.
Trong đó, dấu ấn sâu đậm nhất với anh là cơ hội được trực tiếp gặp và lắng nghe phát biểu của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tập Cận Bình.
"Tôi rất vinh dự và tự hào khi được tham gia đoàn, đặc biệt được nghe những lời căn dặn về việc xây dựng mối quan hệ hữu nghị tốt đẹp giữa hai nước", anh chia sẻ.
Từ những định hướng đó, anh Hậu cho biết bản thân càng thêm kiên định và quyết tâm trong quá trình học tập, rèn luyện và công tác.
"Những lời căn dặn ấy là động lực quan trọng để tôi nỗ lực hơn nữa, phấn đấu đóng góp một phần sức lực của mình vào sự phát triển chung của đất nước trong kỷ nguyên mới", anh nói.
Cùng quan điểm, anh Vũ Văn Hùng - chuyên viên Ban Công tác thanh thiếu nhi, Cơ quan Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam - cho biết cảm xúc đặc biệt khi là một trong 192 đại biểu thanh niên, thiếu nhi Việt Nam tham dự buổi gặp mặt giữa Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tập Cận Bình.
Theo anh Hùng, những phát biểu, căn dặn và định hướng của lãnh đạo hai nước đã để lại ấn tượng sâu sắc, đặc biệt là các nhiệm vụ đặt ra đối với thanh niên cũng như niềm tin vào vai trò của thế hệ trẻ trong tương lai phát triển của hai quốc gia.
"Tôi rất ấn tượng và khắc ghi những định hướng của hai Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, nhất là các nhiệm vụ đối với thanh niên và niềm tin được gửi gắm vào thế hệ trẻ", anh nói.
Từ chương trình học tập, nghiên cứu, anh cho biết nhận thức về quan hệ truyền thống giữa Việt Nam và Trung Quốc càng trở nên sâu sắc hơn, gắn với mối quan hệ "vừa là đồng chí, vừa là anh em" của các thế hệ lãnh đạo đi trước, tiêu biểu là Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chủ tịch Mao Trạch Đông.
"Thế hệ trẻ chúng tôi sẽ viết tiếp những trang sử truyền thống gắn bó, góp phần thúc đẩy quan hệ hai nước, ổn định chính trị, phát triển kinh tế và hội nhập quốc tế", anh nói.
Chị Nguyễn Thị Kiều Oanh - công tác tại Nhà hát Ca múa nhạc quốc gia Việt Nam - cho rằng những thông điệp của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tập Cận Bình về việc tiếp tục củng cố quan hệ hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc đã mang lại nhiều cảm xúc.
"Qua những phát biểu đó, tôi cảm nhận rõ hơn trách nhiệm của thanh niên hôm nay trong việc gìn giữ và phát triển mối quan hệ giữa hai nước. Điều đó không nằm ở những gì quá lớn lao, mà bắt đầu từ chính những kết nối, giao lưu rất gần gũi trong cuộc sống", chị chia sẻ.
Từ góc nhìn đó, chị nhận xét mỗi hoạt động trong "Hành trình đỏ" đều là một sự tiếp nối, giúp thế hệ trẻ hai nước hiểu nhau hơn và gắn kết một cách tự nhiên. Những cuộc trò chuyện đời thường, những sự đón tiếp chân thành đã mang lại cảm giác gần gũi, từ đó củng cố niềm tin cho thế hệ trẻ hai nước.
Hơn 22h ngày 1/4, anh Chu Văn Đạo, 34 tuổi, tài xế taxi công nghệ ở phường Võ Cường nhận cuốc xe đưa một nữ hành khách từ khu Phố Và đến Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bắc Ninh. Dọc đường, thấy khách ôm bụng quằn quại, mặt tái nhợt, nam tài xế chủ động dìu người này vào phòng cấp cứu ngay khi tới nơi.
Thấy khách chỉ có một mình, anh Đạo quyết định ở lại làm thủ tục nhập viện, đóng tiền tạm ứng viện phí và đẩy xe lăn đưa bệnh nhân đi xét nghiệm, siêu âm.
Gần 0h ngày 2/4, khi cô gái đã ổn định anh mới ra về. Trước lúc rời đi, nam tài xế để lại số điện thoại cho bác sĩ và bệnh nhân phòng trường hợp khẩn cấp.
"Thấy khách trong hoàn cảnh đó, tôi quyết định tắt ứng dụng và ở lại. Mất vài cuốc xe nhưng không thể bỏ mặc người ta lúc hoạn nạn", anh Đạo nói.
Nữ hành khách được anh giúp đỡ đêm hôm đó là chị Lê Thị Huyền Trang, quê Triệu Sơn, Thanh Hóa. Chị mới ra Bắc Ninh làm việc vào cuối tháng 3, chưa có bạn bè để nhờ cậy. Hôm đó chị cũng lo ảnh hưởng thu nhập của anh Đạo nên liên tục giục ra về. Nhưng nam tài xế quyết ở lại.
"Nhìn anh chạy đôn đáo làm thủ tục, đẩy xe đưa đi siêu âm, tôi rất xúc động", chị Trang kể. Lúc ra về anh Đạo còn không lấy tiền cước.
Sau hai ngày điều trị và được xuất viện, chị Trang đã liên lạc gửi lại số tiền viện phí anh đã nộp giúp đêm 1/4.
Video nam tài xế chạy làm thủ tục nhập viện cho một người không quen biết mà chị Trang đăng lên mạng xã hội đã thu hút hàng trăm nghìn lượt xem. "Việt Nam mình cứ ra đường là gặp người tốt", tài khoản An Nhi bình luận.
Anh Đạo, quê ở phường Đông Kinh, Lạng Sơn và mới chạy xe công nghệ được ba tháng, cho rằng hành động của mình chỉ là chuyện nhỏ. "Cùng cảnh ngộ đi làm xa quê, thấy họ cần nương tựa lúc nguy cấp nên tôi giúp thôi", anh nói.