Tôi là một người đàn ông đã có gia đình, nhìn từ bên ngoài ai cũng nghĩ là trọn vẹn. Tôi có một người vợ hiền, chịu khó, cùng tôi đi qua những ngày tháng gian nan nhất của cuộc đời. Chúng tôi đến với nhau từ hai bàn tay trắng, không dựa dẫm, không nhờ vả ai. Những ngày đầu lập nghiệp, từng đồng tiền đều là mồ hôi và sự cố gắng của cả hai. Tôi luôn nghĩ rằng, hạnh phúc của mình đơn giản lắm, chỉ cần mỗi ngày đi làm về, có vợ chờ cơm, có người để chia sẻ. Tôi từng tin rằng cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như thế. Rồi cuộc sống thay đổi, vợ tôi có cơ hội phát triển sự nghiệp ở một khách sạn mới mở tại một tỉnh ở miền Nam, đó là cơ hội tốt, là bước đệm cho tương lai của cô ấy.
Tôi không thể ích kỷ giữ vợ lại nên chúng tôi chấp nhận sống xa nhau. Tôi ở lại Sài Gòn với công việc giám sát bán hàng, còn vợ khăn gói về miền Tây. Ban đầu, mọi thứ vẫn ổn, chúng tôi gọi điện mỗi ngày, chia sẻ với nhau từng chuyện nhỏ. Cuối tuần hoặc rảnh rỗi, vợ lại bắt xe lên thăm tôi, cũng có khi tôi tranh thủ xuống thăm vợ. Rồi khoảng cách địa lý, công việc bận rộn, những mệt mỏi thường ngày… tất cả dần khiến những cuộc trò chuyện thưa đi, những lần gặp mặt cũng ít lại.
Có những ngày, tôi trở về căn phòng trống, ăn một mình, ngủ một mình, cảm giác cô đơn len lỏi lúc nào không hay. Rồi tôi gặp em, là cô gái tỉnh lẻ, lên Sài Gòn học rồi ở lại làm việc. Em học kế toán nhưng cuộc sống không dễ dàng để theo đúng ngành. Em làm đủ thứ nghề, từ việc chân tay đến công việc văn phòng, miễn là có thu nhập để tự nuôi bản thân. Em sống cùng em trai trong một căn phòng trọ nhỏ, chật chội nhưng gọn gàng.
Chúng tôi quen nhau rất tình cờ, như bao mối quan hệ xã giao khác. Ban đầu chỉ là vài câu chào hỏi, vài lần cà phê giết thời gian, tôi chưa từng nghĩ sẽ đi xa hơn. Trong đầu tôi khi đó chỉ đơn giản có thêm một người để nói chuyện, để bớt cảm giác trống trải khi vợ không ở bên. Em khi ấy đang làm một công việc tạm bợ, thu nhập thấp, thời gian làm việc kéo dài từ sáng đến tối muộn. Có hôm 22h đêm em mới về tới phòng trọ, người mệt rã rời. Tôi nhìn em, thấy một sự cố gắng rất thật, rất đời, một cô gái nhỏ bé nhưng luôn gồng mình để sống.
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Em kể tôi nghe về những khó khăn, những lần bị ép việc, bị đối xử không công bằng. Tôi chia sẻ lại những kinh nghiệm của mình, chỉ cho em cách ứng xử, cách bảo vệ bản thân trong công việc. Không hiểu từ lúc nào, tôi trở thành người mà em tìm đến mỗi khi mệt mỏi. Em cũng dần trở thành thói quen của tôi. Có những ngày, tôi chủ động nhắn tin hỏi em đã ăn chưa. Có những buổi tối, chúng tôi ngồi cùng nhau hàng giờ chỉ để nói chuyện linh tinh. Những câu chuyện chẳng có gì đặc biệt nhưng lại khiến cả hai thấy nhẹ lòng.
Chúng tôi từng thỏa thuận với nhau: không ràng buộc, không đi quá giới hạn, chỉ là bạn và là người chia sẻ. Thế nhưng con người đâu phải lúc nào cũng giữ được lý trí. Tôi bắt đầu quan tâm em nhiều hơn mức cần thiết. Tôi lo khi em đi làm về khuya, khi bị người khác bắt nạt. Tôi giúp em tìm công việc mới phù hợp hơn. Khi em được nhận vào làm kế toán đúng chuyên ngành, tôi còn vui hơn em. Em cũng vậy, quan tâm tôi theo cách rất nhẹ nhàng, nhớ những thứ tôi thích, để ý những thói quen nhỏ của tôi. Em chưa bao giờ đòi hỏi điều gì, cũng không hỏi tôi về tương lai.
Chúng tôi cứ thế bước vào cuộc sống của nhau một cách âm thầm. Những buổi đi xem phim, những chuyến đi ngắn về biển, những lần lang thang ăn uống… tất cả đều rất bình thường nhưng lại khiến tôi thấy bình yên theo một cách khác. Một cảm giác đã lâu rồi tôi không còn nhận ra trong cuộc hôn nhân của mình, không phải vì hết yêu mà vì mọi thứ đã trở thành thói quen. Em từng nói yêu tôi, tôi không trả lời. Không phải vì tôi không có cảm xúc mà vì biết một khi thừa nhận, mọi thứ sẽ không thể quay lại như cũ. Sự im lặng của tôi không có nghĩa là không yêu, chỉ là tôi không dám đối diện. Tôi vẫn yêu vợ, điều đó là thật, đồng thời tôi cũng không thể phủ nhận tình cảm dành cho em. Hai thứ tình cảm tồn tại song song, giằng xé tôi mỗi ngày. Tôi bắt đầu thấy mình thay đổi, hay cáu gắt vô cớ, suy nghĩ nhiều. Tôi tự hỏi mình là ai trong câu chuyện này? Một người chồng tốt hay một kẻ phản bội?
Tôi biết rõ mối quan hệ với em là sai. Càng cố dứt ra, tôi lại càng lún sâu. Chúng tôi giống như hai kẻ đi lạc, vô tình nắm tay nhau giữa một con đường không có lối ra. Biết là sai, biết là không đi đến đâu, thế nhưng vẫn không thể buông. Cho đến một ngày, tôi nhận ra nếu cứ tiếp tục, người đau nhất sẽ là em. Tôi không thể cho em một danh phận, một tương lai rõ ràng. Tôi chỉ đang giữ em lại bằng những cảm xúc không trọn vẹn. Tôi chọn dừng lại. Quyết định đó không hề dễ dàng, nó giống như tự tay cắt đi một phần cảm xúc của chính mình. Tôi nói với em rằng chúng tôi nên dừng, em xứng đáng với một người đàn ông tốt hơn, một người có thể ở bên em công khai, đường đường chính chính.
Em không khóc trước mặt tôi nhưng tôi biết em đau. Tôi cũng đau. Có những câu hỏi tôi tự đặt ra cho mình: nếu không gặp em, cuộc sống của tôi có khác không? Nếu tôi ích kỷ hơn, giữ em lại, liệu có hạnh phúc không? Rồi tôi hiểu, có những thứ không phải cứ muốn là được. Tình cảm không sai nhưng cách mình lựa chọn mới quyết định đúng sai. Tôi trở về với cuộc sống của mình, là một người chồng, một người đàn ông với trách nhiệm và nghĩa vụ. Có điều sâu trong lòng, tôi biết mình từng đi lạc. Em rời khỏi cuộc sống của tôi, nhẹ nhàng như cách em đến, không oán trách, không làm ầm ĩ, chỉ là biến mất. Đôi khi, giữa những ngày bình thường, tôi lại nhớ về em, nhớ những câu chuyện vu vơ, những buổi tối dài, những lần em cười rất nhẹ, tất cả chỉ còn là ký ức.
Tôi không dám nói mình là người tốt, cũng không biện minh cho những gì mình đã làm. Tôi chỉ là một người đàn ông từng yếu lòng, từng lạc lối giữa cảm xúc và lý trí. Cuộc đời có những cuộc gặp gỡ rất lạ, gặp để hiểu rằng mình đã cô đơn như thế nào, để biết trái tim vẫn còn có thể rung động. Cũng có những cuộc gặp gỡ, sinh ra là để chia xa, tôi và em là một trong số đó. Hai con tim lạc lối từng tìm thấy nhau, rồi lại buộc phải buông tay. Có lẽ, điều tốt nhất tôi có thể làm cho em là rời đi.
Tôi và chồng cùng chơi trong một nhóm thể thao nhỏ có cả nam, nữ, già, trẻ. Ban đầu chồng đi theo vốn chỉ để khích lệ tôi chơi để giảm cân. Tôi dần chơi tốt, đi ra chơi thêm với nhiều đội mạnh hơn. Cũng từ đó vài tiếng nói mát mẻ bảo tôi bữa nay chơi cho đội tuyển này kia, bỏ đội rồi...
Tôi chơi tốt lên thì vài người bảo thích thể hiện nên tôi cũng ghim. Trong đội, có cô tính nhiều chuyện, thích bàn đời tư người khác, cũng có chút vui vẻ, chơi dở nhưng hay nói khó nghe khi người khác chỉ ra chỗ chưa đúng. Cô ta cũng là một trong những người xì xào về tôi trong thời gian tôi thi đấu cho đội trên. Khi hết giải, về lại, tôi tự dưng có cái nhìn không thiện cảm với cô ta.
Tôi phát hiện cô ta rất hứng thú trêu ghẹo chồng tôi trên sân. Tôi tỏ vẻ khó chịu, một thời gian thường dùng lời nói dồn ép cô ta cho hả giận. Sau đó tôi nói thẳng với chồng rằng anh hưởng ứng lời trêu ghẹo của cô ta nhiệt tình như vậy là vô duyên, làm xấu mặt tôi, làm tôi phải khó xử trên sân.
Chồng tôi ngớ người bảo mình vô tư và không chịu tham gia chơi nữa. Tôi thấy chồng ở nhà buồn nên lôi kéo đi cùng. Cô ta thấy chồng tôi lại rất thích thú, chồng tôi cũng vui vẻ hưởng ứng. Điều đó làm tôi gai mắt, tôi nói: sao thấy chồng tôi lại cứ hớp hớp? Cô ta cay cú.
Tôi bảo "nếu chồng chị ra đây mà đẹp trai ưu tú thì tôi cũng cười giả lả như vậy, nhưng không biết chồng chị có được như thế không? (Tôi nói thế cốt để cô ta nhận ra rằng gái có chồng thấy chồng người khác mà thích thú đến thế thì nên biết ngại với vợ họ chứ không phải để đề cao chồng mình, vì chồng tôi cũng bình thường). Từ đó cô ta giữ khoảng cách với vợ chồng tôi nhưng thể hiện rõ sự cay cú. Tôi vốn không muốn drama, càng không muốn gây thù chuốc oán với ai, nhưng cô ta không hề biết ý tứ, lại sân si nên tôi buộc lòng phải phủ đầu như vậy. Sau mọi chuyện, tôi chưa bao giờ có thái độ gì thêm thể hiện sự hằn học.
Cảm ơn mọi người đã đọc hết chia sẻ của tôi, nếu được hãy cho tôi biết trong tình huống trên, tôi có quá đáng không, cách xử lý của tôi có bản năng quá không?
Tôi và chồng quen nhau bốn năm, cưới được hơn bốn năm. Khi quen nhau, chúng tôi không "ăn cơm trước kẻng". Tôi từng phát hiện người yêu tìm kiếm gái gọi và sốc rồi chia tay. Anh bảo vì quen nhau không được quan hệ tình dục và trong lúc đang cãi vã với tôi, anh đã lên mạng tìm kiếm nhưng chưa đi quá giới hạn và quỳ lạy van xin tôi tha thứ. Thế là tôi mủi lòng cho qua.
Đến tận bây giờ, sau khi sinh con và con đã hơn một tuổi, tôi vẫn đáp ứng nhu cầu của chồng. Vậy mà tôi phát hiện chồng lại đi kiếm gái với nhu cầu nhiệt tình, sạch sẽ. Tôi rất sốc và buồn đau. Nhìn con nhỏ rồi hình dung cảnh lớn lên trong gia đình không hạnh phúc mà tim tôi như vỡ vụn. Lúc mới cưới, có lần tôi bị lây bệnh xã hội, hắn nói do đi massage ở nơi không đảm bảo vệ sinh. Lúc ấy tôi tin tưởng vì nghĩ mới cưới thì không tới mức thiếu thốn để tìm kiếm bên ngoài. Bây giờ tôi không biết xử lý ra sao? Thật sự thương con và thương cả mình.
Tôi là người chồng trong câu chuyện: Tôi lẳng lặng chấp nhận 'khuyết điểm' có bồ của người chồng tốt. Vợ chồng tôi vốn là độc giả trung thành của mục Tâm sự từ nhiều năm nay, vì cả hai đều muốn hiểu thêm về góc nhìn của mọi người trước những biến cố trong cuộc sống. Hiện tại, với mong muốn xây dựng lại tổ ấm vững chắc hơn, chúng tôi thống nhất mỗi người sẽ viết một bài chia sẻ về câu chuyện của gia đình mình. Rất mong nhận được những góp ý, góc nhìn đa chiều từ độc giả để giúp gia đình tôi tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn trong tương lai.
Tôi và vợ yêu nhau một năm rồi cưới. Ngày đó, cô ấy là dân kinh doanh giỏi, thu nhập cao, lại là con một trong gia đình gia giáo, giàu có. Thú thật, lúc đầu tôi theo đuổi cô ấy vì cái tài và gia thế nhiều hơn là tình cảm. Tôi là tình đầu của cô ấy, cô ấy chưa từng yêu ai ngoài tôi dù trước đó rất nhiều người theo đuổi. Nhưng sau một năm bên nhau và khi đã về chung một nhà, chính sự trong sáng, nền nã của vợ đã làm tôi thay đổi. Tôi cảm thấy bình yên đến lạ và bắt đầu yêu vợ thật lòng, nhất là từ lúc cô ấy mang bầu rồi sinh cho tôi một đứa con gái kháu khỉnh.
Khổ nỗi, con người tôi lại có hai mặt. Ở nhà tôi thích sự an yên nhưng ra đường tôi lại là kẻ thích chinh phục. Lúc vợ mang thai, tôi bắt đầu đổ đốn, cặp kè với mấy cô trẻ tuổi bên ngoài theo kiểu "bóc bánh trả tiền". Lúc đó tôi tự mãn lắm, cứ nghĩ mình giỏi, mình thao túng được tâm lý mọi người xung quanh để vừa có gia đình hạnh phúc vừa có thú vui bên ngoài. Cái sai lớn nhất là tôi tưởng vợ mình khờ, nhưng không phải. Sống hai vai lâu ngày, tính nết tôi thay đổi, tôi bắt đầu thấy nhàm chán, hay cáu gắt và chỉ muốn đi thật nhiều. Chính lúc tôi đang lún sâu nhất, vợ bảo tôi ngồi lại. Cô ấy nói thẳng là đã biết chuyện từ lâu rồi. Câu nói của cô ấy làm tôi đứng hình: "Nếu anh còn xem đây là gia đình thì ở lại, còn nếu không thấy hạnh phúc nữa thì anh cứ đi đi".
Lúc đó tôi nhục nhã lắm, cảm giác sụp đổ hoàn toàn nên đã dọn ra ngoài ở một thời gian. Lúc này, cô nhân tình sinh viên xúi tôi ly hôn để hai đứa làm lại từ đầu. Tôi đứng giữa hai dòng nước: một bên là quay về đối mặt với tội lỗi, một bên là đi xây dựng hạnh phúc mới. Cuối cùng, vợ chồng tôi vẫn thống nhất ly hôn. Cái ngày nhìn vợ dắt con lên xe rời đi, tôi lang thang ngoài đường như một người mất hồn. Lúc đó chẳng còn tương lai gì với cô gái trẻ kia nữa. Tôi chỉ thấy mình vừa đánh mất một thứ gì đó cực kỳ quý giá mà tiền bạc không bao giờ mua lại được. Tôi bay lên Đà Lạt ngay đêm đó, nơi mà cả nhà tôi vẫn thường đi du lịch mỗi năm. Ở trên đó một tuần, đi lại những quán cũ, ngủ lại khách sạn cũ, tôi mới thấm thía rằng: Gia đình mới là tất cả, mấy cuộc vui ngoài kia chỉ là phù du.
Ngày ra tòa, tôi quyết định để lại hết tài sản cho vợ rồi ra đi tay trắng. Tôi làm vậy để tự cắt đứt với đám bạn chơi bời và những cô gái trẻ bên cạnh, cũng là để giữ một sợi dây liên kết cuối cùng với vợ. Đúng như tôi dự đoán, khi tôi không còn tiền, hội bạn nhậu và nhân tình cũng biến mất sạch. Tôi bắt đầu cuộc sống ở thuê, làm lụng được bao nhiêu tiền là gom góp gửi hết về cho vợ. Nhiều người không hiểu lại trách vợ tôi là "hết lòng tự trọng" hay "sống phụ thuộc" mới đi nhận tiền của chồng cũ. Nhưng họ đâu biết, vợ tôi có cửa hàng kinh doanh riêng, thu nhập thừa sức lo cho hai mẹ con.
Cô ấy nhận tiền nhưng không xài một cắc, cứ để số dư cộng dồn trong tài khoản chung để sau này lo cho con. Vợ tôi sống giản dị lắm, chi tiêu cá nhân một tháng chẳng quá 3 triệu, bao nhiêu tiền cũng dành lo cho con và báo hiếu cha mẹ hai bên, rồi gửi tiết kiệm. Ngay cả khi đã ly hôn, cô ấy vẫn thay tôi chăm sóc ông bà nội chu đáo để bố mẹ tôi khỏi buồn phiền. Cô ấy cũng là nền tảng cho tôi mạnh tay làm ăn kinh doanh, mới có những thành công lớn, vì biết nếu có trắng tay cô ấy vẫn lo được cho gia đình. Việc cô ấy bán bánh online chỉ để vui, có người để trao đổi nói chuyện, vì cô ấy ngoài gia đình ra không có bạn thân, cũng không tiếp xúc với ai, người lạ không bao giờ bắt chuyện được với cô ấy.
Sau một thời gian, thấy tình cảm cô ấy dành cho mình vẫn còn, tôi chủ động nhắn tin hối lỗi. Cô ấy chỉ trả lời nhẹ nhàng: "Nếu xem đây là nhà thì anh cứ về". Giờ tôi đã được về nhà, được chăm sóc vợ con mỗi ngày. Nhưng tôi biết, cái gương đã vỡ thì dù hàn lại vẫn còn vết nứt. Có những đêm vợ mất ngủ, cô ấy lặng lẽ ra ban công đứng nhìn vào bóng tối một mình. Tôi biết cô ấy vẫn đau, vẫn chưa thể quên được những chuyện tôi đã gây ra. Tôi biết lỗi lầm này có lẽ sẽ theo chúng tôi suốt đời, nhưng tôi tự nhủ sẽ dùng tất cả sự chân thành còn lại để bù đắp, để một ngày nào đó niềm vui của cô ấy sẽ lấn át được nỗi buồn năm xưa.