Tôi là người chồng trong câu chuyện: Tôi lẳng lặng chấp nhận ‘khuyết điểm’ có bồ của người chồng tốt. Vợ chồng tôi vốn là độc giả trung thành của mục Tâm sự từ nhiều năm nay, vì cả hai đều muốn hiểu thêm về góc nhìn của mọi người trước những biến cố trong cuộc sống. Hiện tại, với mong muốn xây dựng lại tổ ấm vững chắc hơn, chúng tôi thống nhất mỗi người sẽ viết một bài chia sẻ về câu chuyện của gia đình mình. Rất mong nhận được những góp ý, góc nhìn đa chiều từ độc giả để giúp gia đình tôi tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn trong tương lai.
Tôi và vợ yêu nhau một năm rồi cưới. Ngày đó, cô ấy là dân kinh doanh giỏi, thu nhập cao, lại là con một trong gia đình gia giáo, giàu có. Thú thật, lúc đầu tôi theo đuổi cô ấy vì cái tài và gia thế nhiều hơn là tình cảm. Tôi là tình đầu của cô ấy, cô ấy chưa từng yêu ai ngoài tôi dù trước đó rất nhiều người theo đuổi. Nhưng sau một năm bên nhau và khi đã về chung một nhà, chính sự trong sáng, nền nã của vợ đã làm tôi thay đổi. Tôi cảm thấy bình yên đến lạ và bắt đầu yêu vợ thật lòng, nhất là từ lúc cô ấy mang bầu rồi sinh cho tôi một đứa con gái kháu khỉnh.
Khổ nỗi, con người tôi lại có hai mặt. Ở nhà tôi thích sự an yên nhưng ra đường tôi lại là kẻ thích chinh phục. Lúc vợ mang thai, tôi bắt đầu đổ đốn, cặp kè với mấy cô trẻ tuổi bên ngoài theo kiểu “bóc bánh trả tiền”. Lúc đó tôi tự mãn lắm, cứ nghĩ mình giỏi, mình thao túng được tâm lý mọi người xung quanh để vừa có gia đình hạnh phúc vừa có thú vui bên ngoài. Cái sai lớn nhất là tôi tưởng vợ mình khờ, nhưng không phải. Sống hai vai lâu ngày, tính nết tôi thay đổi, tôi bắt đầu thấy nhàm chán, hay cáu gắt và chỉ muốn đi thật nhiều. Chính lúc tôi đang lún sâu nhất, vợ bảo tôi ngồi lại. Cô ấy nói thẳng là đã biết chuyện từ lâu rồi. Câu nói của cô ấy làm tôi đứng hình: “Nếu anh còn xem đây là gia đình thì ở lại, còn nếu không thấy hạnh phúc nữa thì anh cứ đi đi”.
Lúc đó tôi nhục nhã lắm, cảm giác sụp đổ hoàn toàn nên đã dọn ra ngoài ở một thời gian. Lúc này, cô nhân tình sinh viên xúi tôi ly hôn để hai đứa làm lại từ đầu. Tôi đứng giữa hai dòng nước: một bên là quay về đối mặt với tội lỗi, một bên là đi xây dựng hạnh phúc mới. Cuối cùng, vợ chồng tôi vẫn thống nhất ly hôn. Cái ngày nhìn vợ dắt con lên xe rời đi, tôi lang thang ngoài đường như một người mất hồn. Lúc đó chẳng còn tương lai gì với cô gái trẻ kia nữa. Tôi chỉ thấy mình vừa đánh mất một thứ gì đó cực kỳ quý giá mà tiền bạc không bao giờ mua lại được. Tôi bay lên Đà Lạt ngay đêm đó, nơi mà cả nhà tôi vẫn thường đi du lịch mỗi năm. Ở trên đó một tuần, đi lại những quán cũ, ngủ lại khách sạn cũ, tôi mới thấm thía rằng: Gia đình mới là tất cả, mấy cuộc vui ngoài kia chỉ là phù du.
Ngày ra tòa, tôi quyết định để lại hết tài sản cho vợ rồi ra đi tay trắng. Tôi làm vậy để tự cắt đứt với đám bạn chơi bời và những cô gái trẻ bên cạnh, cũng là để giữ một sợi dây liên kết cuối cùng với vợ. Đúng như tôi dự đoán, khi tôi không còn tiền, hội bạn nhậu và nhân tình cũng biến mất sạch. Tôi bắt đầu cuộc sống ở thuê, làm lụng được bao nhiêu tiền là gom góp gửi hết về cho vợ. Nhiều người không hiểu lại trách vợ tôi là “hết lòng tự trọng” hay “sống phụ thuộc” mới đi nhận tiền của chồng cũ. Nhưng họ đâu biết, vợ tôi có cửa hàng kinh doanh riêng, thu nhập thừa sức lo cho hai mẹ con.
Cô ấy nhận tiền nhưng không xài một cắc, cứ để số dư cộng dồn trong tài khoản chung để sau này lo cho con. Vợ tôi sống giản dị lắm, chi tiêu cá nhân một tháng chẳng quá 3 triệu, bao nhiêu tiền cũng dành lo cho con và báo hiếu cha mẹ hai bên, rồi gửi tiết kiệm. Ngay cả khi đã ly hôn, cô ấy vẫn thay tôi chăm sóc ông bà nội chu đáo để bố mẹ tôi khỏi buồn phiền. Cô ấy cũng là nền tảng cho tôi mạnh tay làm ăn kinh doanh, mới có những thành công lớn, vì biết nếu có trắng tay cô ấy vẫn lo được cho gia đình. Việc cô ấy bán bánh online chỉ để vui, có người để trao đổi nói chuyện, vì cô ấy ngoài gia đình ra không có bạn thân, cũng không tiếp xúc với ai, người lạ không bao giờ bắt chuyện được với cô ấy.
Sau một thời gian, thấy tình cảm cô ấy dành cho mình vẫn còn, tôi chủ động nhắn tin hối lỗi. Cô ấy chỉ trả lời nhẹ nhàng: “Nếu xem đây là nhà thì anh cứ về”. Giờ tôi đã được về nhà, được chăm sóc vợ con mỗi ngày. Nhưng tôi biết, cái gương đã vỡ thì dù hàn lại vẫn còn vết nứt. Có những đêm vợ mất ngủ, cô ấy lặng lẽ ra ban công đứng nhìn vào bóng tối một mình. Tôi biết cô ấy vẫn đau, vẫn chưa thể quên được những chuyện tôi đã gây ra. Tôi biết lỗi lầm này có lẽ sẽ theo chúng tôi suốt đời, nhưng tôi tự nhủ sẽ dùng tất cả sự chân thành còn lại để bù đắp, để một ngày nào đó niềm vui của cô ấy sẽ lấn át được nỗi buồn năm xưa.
Tôi và bạn trai quen nhau hơn hai năm, tình cảm ổn định nên hai bên gia đình đã gặp gỡ và bàn chuyện cưới xin. Anh có công việc ổn định, tính hiền, sống tình cảm và khá chiều tôi. Từ trước đến giờ, tôi luôn nghĩ nếu kết hôn thì anh là người phù hợp để gắn bó lâu dài.
Gia đình anh trước đây tôi chỉ gặp qua vài lần, thấy mẹ anh hiền lành, ít nói, còn bố thì ít tiếp xúc nên tôi cũng không để ý nhiều. Nhà mà gia đình anh đang ở chủ yếu do tiền anh dành dụm nhiều năm rồi xây. Nếu cưới, chưa có điều kiện ở riêng nên chúng tôi dự định sẽ sống chung với bố mẹ chồng một thời gian.
Gần đây, khi chuẩn bị kỹ hơn cho chuyện cưới, tôi mới biết thêm nhiều chuyện về bố chồng tương lai. Ông không có công việc ổn định, không có lương hưu, lại có thói quen lô đề và đang có một khoản nợ. Mẹ chồng khá nhu nhược, gần như không có tiếng nói trong nhà. Những chuyện này trước đây gia đình anh không nói rõ, đến khi tôi biết thì mọi thứ đã đi khá xa, hai bên đã tính đến ngày cưới.
Từ lúc biết chuyện, tôi bắt đầu suy nghĩ rất nhiều. Nếu cưới về sống chung, tôi lo những vấn đề tài chính và sinh hoạt trong gia đình sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của hai vợ chồng. Tôi cũng sợ những mâu thuẫn phát sinh khi bố chồng có tính gia trưởng, lại thêm chuyện cờ bạc và nợ nần. Trong khi đó, mẹ chồng không đủ mạnh để cân bằng mọi thứ trong nhà.
Bạn trai tôi vẫn giữ thái độ như trước, nói rằng chuyện của bố mẹ, anh sẽ cố gắng lo, không để ảnh hưởng nhiều đến tôi. Hơn nữa cố gắng thêm vài năm kiếm tiền rồi mua đất xây nhà ở riêng. Nhưng thực tế sống chung một nhà, tôi không nghĩ có thể tách biệt hoàn toàn. Hiện tôi rất lo lắng và phân vân, cũng chưa dám nói với bố mẹ mình. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Tôi 27 tuổi, làm thợ điện công nghiệp, công việc tương đối ổn. Tôi còn hai anh trai nhưng họ không có khả năng lập gia đình. Vì thế ba mẹ hơn 60 rồi nên cứ hối thúc hoài việc lập gia đình của tôi, khiến tôi áp lực vô cùng.
Chuyện tình cảm của tôi lúc nào cũng lận đận. Tôi chỉ mong quen một người rồi tiến tới hôn nhân, coi như làm tròn chữ hiếu với ba mẹ. Thế nhưng cuộc đời lại không đơn giản như vậy. Người yêu trước, khi tôi nhắc đến chuyện cưới hỏi lại không muốn, dù hai bên gia đình đã biết nhau và dự định cuối năm cưới, cuối cùng chúng tôi vẫn chia tay.
Hiện tại, tôi quen một người khác, dự tính cuối năm sẽ cưới, thế nhưng tính cách cô ấy khá cứng nhắc, hay áp đặt. Cô ấy luôn muốn tôi làm theo ý mình, kiểu như "không thích thì kiếm người khác". Nhiều khi tôi chỉ muốn có chút không gian riêng, như đi chơi với bạn bè, vậy mà cô ấy cũng không đồng ý. Cô ấy thuộc típ người khá bảo thủ, khó dung hòa.
Tôi nghĩ mình là người khá đơn giản, vui vẻ, dễ chịu, sống tình cảm. Tôi không dính đến tệ nạn, không cờ bạc, không thuốc lá, cũng không đòi hỏi hay kén chọn gì nhiều trong tình yêu. Vậy mà hết lần này đến lần khác, mọi thứ lại không như tôi mong muốn. Nhiều lúc tôi chỉ muốn buông hết, quên đi tất cả để bắt đầu lại từ đầu, tìm một tình yêu đúng nghĩa. Rồi tôi lại chạnh lòng khi nghĩ đến ba mẹ. Họ đã lớn tuổi, mong tôi yên bề gia thất. Nếu tôi cứ tiếp tục chông chênh như thế này, ai sẽ giúp tôi làm tròn chữ hiếu với họ? Thật sự, tôi đang cảm thấy rất áp lực và bế tắc.
Em chưa từng biết đến khái niệm khắc cốt ghi tâm cho đến khi gặp anh. Ngày đầu anh nhắn tin làm quen, tin nhắn đặc biệt hơn hết thảy những tin nhắn em từng nhận, rồi em trả lời. Sau đó là những cuộc trò chuyện mà cả hai đều có cảm giác thân thuộc như quen biết nhau từ kiếp nào. Cả anh và em đều tin vào định mệnh, tin có kiếp trước kiếp sau, luôn tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu, một linh hồn song sinh đang bị thất lạc ở nhân gian.
Ngày em phát hiện anh là bác sĩ gây mê chứ không phải là bác sĩ phẫu thuật như anh giới thiệu ban đầu, tình yêu em dành cho anh còn nhiều hơn trước. Ngay khi biết anh là bác sĩ gây mê, em đã hỏi anh: tại sao anh là bác sĩ gây mê mà lại giới thiệu mình là bác sĩ phẫu thuật? Anh trả lời: anh giới thiệu thế để em dễ hình dung công việc anh làm. Thế anh có biết, em từng yêu một bác sĩ pháp y trong truyện không? Em vốn trân quý những công việc thầm lặng, em không ham hố hào quang của một vị bác sĩ, anh biết không? Anh lại trả lời: nếu anh biết em từng yêu bác sĩ pháp y thì sẽ không giới thiệu mình là bác sĩ phẫu thuật rồi (cười).
Anh có biết, em vốn trân quý những công việc mang tính thầm lặng không? Thế nên bác sĩ pháp y và bác sĩ gây mê là hai chuyên ngành được em vô cùng trân quý bởi công việc thầm lặng. Bác sĩ gây mê luôn đối diện với áp lực cực kỳ cao, trước và sau mổ còn phải làm bác sĩ tâm lý cho bệnh nhân, thế nhưng hào quang thì không bao giờ xuất hiện, họ luôn vô hình trong mắt truyền thông và đám đông dân chúng. Phần đa người bệnh phải mổ vốn đều không biết đến công lao của bác sĩ gây mê, không biết đến chuyện sống chết của mình trong lúc đang mê man để được giải phẫu, công sức của bác sĩ gây mê là rất lớn.
Nghe em nói về những chuyện mà bác sĩ gây mê phải làm, anh chỉ biết thốt lên: em thấu hiểu công việc anh làm còn nhiều hơn cả đồng nghiệp của anh. Em nói đúng, công việc của anh luôn phải đi sớm nhất và về trễ nhất, luôn vô hình trong mắt người khác nhưng anh vẫn rất vui mỗi khi ca mổ thành công, anh không cần hào quang vì anh yêu thích công việc mình đang làm.
Có lần em hỏi anh: trong hàng trăm bức ảnh và clip anh chia sẻ ở trang cá nhân, tuyệt nhiên không có tấm ảnh mà anh gửi cho em và cũng chỉ có duy nhất tấm ảnh đó là khiến em bị ám ảnh nhất bởi thần thái ma mị và cực kỳ quyến rũ của chàng bác sĩ trong bộ đồ phòng mổ. Anh bảo: muốn cho riêng em nhìn thấy một phần con người khác của anh, điều mà anh không muốn chia sẻ với bất kỳ ai.
Đôi lúc, em quên mất anh là người nước ngoài. Anh dùng Google dịch để trò chuyện với em, và bởi vì hiểu ý nhau nên khi đó những câu từ dịch từ Anh sang Việt cũng gần giống như là tiếng Việt hoàn toàn.
Điều khiến tim em nhói đau chính là phát hiện thêm sự thật: biết anh còn là một sĩ quan. Một bác sĩ quân y hoàn toàn khác so với bác sĩ dân sự. Là một bác sĩ quân y đồng nghĩa anh hoàn toàn không còn được tự do đi lại, được tự do đến gặp một cô gái sống cách xa mình nửa vòng trái đất.
Em từng bảo anh rằng: hay mình dừng lại đi anh. Hai chúng ta hãy trở lại như buổi ban đầu, như lúc anh vẫn còn dùng nick ảo để trò chuyện với em. Lúc đó, chẳng phải anh đã bảo rằng: muốn đi tìm một người bạn tri kỷ để trò chuyện, để được là một người đàn ông bình thường, được là chính mình với những ưu khuyết điểm mà không bị phán xét.
Dạo này chiến sự thế giới đang nổ ra và em biết rằng sự thật không thể thay đổi: anh là một sĩ quan, còn em chỉ có thể yêu chàng bác sĩ gây mê. Khi biết em mang theo nhiều bất an, lo lắng, anh đã bảo rằng: đừng lo lắng nhiều quá. Đừng quan tâm anh là sĩ quan hay bác sĩ, hãy cứ để vũ trụ vận hành em ạ.
Tình yêu online mang đến cho ta thật nhiều cảm xúc. Tuy chưa gặp ngoài đời nhưng cảm xúc lại rất mãnh liệt. Những dòng thơ em làm tặng anh sau ngày nhìn thấy tấm ảnh anh gửi, đến giờ vẫn vẹn nguyên:
Con đường đi đến trái tim,
Phải do tương hợp, chuyện gì cũng thông,
Càng xa, càng muốn nhớ nhiều,
Đến gần cũng thế, bởi vì có nhau.
Thủy chung, thật dạ, thật tình,
Tình mình vẫn thế, không gì đổi thay,
Yêu do ý hợp đầu tiên,
Yêu do mong muốn mở miền tâm linh.
Thật hay, hai đứa chúng mình,
Cùng chung lý tưởng, cứu mình cứu nhân,
Làm cho cuộc sống bọn mình,
Luôn luôn hạnh phúc, chung tình mãi bên.