Mục Lục
ToggleLúc 18 giờ 30 hôm nay 11.4, Vietlott thông báo kết quả kỳ quay số mở thưởng kỳ 01331 loại hình xổ số tự chọn Vietlott – xổ số Power 6/55. Bộ số may mắn trúng thưởng trong lần quay tối nay là: 13 – 26 – 29 – 38 – 49 – 53 và số cộng thêm là 07.
Trong phiên xổ số tối nay không có người trúng giải Jackpot 1 nên số tiền cộng dồn của loại hình xổ số Power 6/55 là 81.069.972.600 đồng. Đồng thời, giải Jackpot 2 cũng ghi nhận không có người trúng nên số tiền cộng dồn là 3.407.823.450 đồng.
Trong khi đó, có 5 người trúng giải nhất trị giá 40 triệu đồng, có 1.004 người trúng giải nhì trị giá 500.000 đồng… và các giải khác.
Trước đó, vào tối 2.4, Vietlott thông báo kết quả kỳ quay số mở thưởng kỳ 01327 loại hình xổ số tự chọn Vietlott – xổ số Power 6/55. Bộ số may mắn trúng thưởng trong lần quay này là: 09 – 21 – 32 – 34 – 52 – 53 và số cộng thêm là 22.
Trong phiên xổ số này không có người trúng giải Jackpot 1 nên số tiền cộng dồn của loại hình xổ số Power 6/55 là 63.078.034.350 đồng. Đồng thời, giải Jackpot 2 ghi nhận có 1 người trúng với số tiền cộng dồn là 5.085.578.850 đồng. Ngay sau đó, số tiền của giải Jackpot 2 quay trở lại con số ban đầu là 3 tỉ đồng.

Nhớ lại mấy chục năm trước, lần đầu tiên trong đời tôi được đặt chân tới đây, cả thành phố lấp lánh thứ ánh sáng cổ tích để sau này khi trở về miền núi nơi tôi sinh ra và lớn lên tôi đã kể cho chúng bạn nghe về: "TP.HCM của tớ, của ông bà ngoại tớ đẹp lắm. Ở đó có điện cả ngày. Không giống nhà bọn mình mãi chưa có điện".
Đó là cảm nhận đầu tiên trong tôi về những con đường, góc phố đẹp lung linh ánh đèn điện khi tôi được cùng cha mẹ vào thăm ông bà ngoại năm tôi lên 10 tuổi. Có lẽ, với một đứa trẻ lớn lên ở miền nùi, nơi mà ngày ngày khi màn đêm buông màu tím sẫm nhà nhà đã chuẩn bị sẵn chiếc đèn dầu leo lét, nhà nào sang hơn là có chiếc đèn Hoa Kỳ. Nhưng để tiết kiệm dầu thì đèn Hoa Kỳ cũng chỉ được thắp sáng mỗi khi nhà có việc "trọng đại".
Với một cô bé như tôi ngày ấy, khi được ngắm nhìn ánh điện tỏa ra thứ ánh sáng diệu kỳ nơi thành phố hoa lệ "bằng xương bằng thịt" chứ không phải qua những câu chuyện mẹ thường "tưởng tượng" kể cho hai chị em tôi nghe thì quả thực ánh điện có một sức hấp dẫn đầy mạnh mẽ.
Tôi vẫn nhớ rõ lời bố tấm tắc: "Ở đây hiện đại quá, cái gì cũng đẹp. Giá mà quê mình cũng sớm có điện thì tụi nhỏ học hành cũng bớt cực". Nhà ngoại tôi không khó tìm. Dù chỉ là ngôi nhà cấp bốn ba gian đơn sơ mộc mạc ở phường Thạnh Lộc Q.12 (cũ), nhưng với tôi ngôi nhà của ngoại vẫn là ngôi nhà đẹp nhất trong ký ức tôi suốt kỳ nghỉ hè, vì khi đó tôi được chiêm ngưỡng thứ ánh sáng diệu kỳ từ đèn điện mang lại.
Ngoại tôi là bộ đội và may mắn trở về sau chiến tranh, với nhiều vết thương trên người. Ngoại hay kể những câu chuyện về kháng chiến, về những đêm hành quân trong rừng, về sự vất vả và gian lao của bộ đội trong hành trình mang lại niềm hòa bình cho dân tộc.
Ngoại bảo: "Những năm tháng ấy nào có điện. Vậy nên, giờ điện về khắp phường, thắp sáng cả quận chẳng khác nào thành phố này bước sang một chương mới. Chương của niềm tin, khát vọng. Chương của đổi thay mang vẻ đẹp hòa bình. Ông còn may mắn được chứng kiến sự đổi thay của đất nước, của thành phố này qua ánh điện sáng ngời kia. Chứ nhiều đồng đội của ông ngã xuống mà chưa từng được cảm nhận niềm hạnh phúc đẹp đẽ ấy".
Dẫu khi ấy tôi không hiểu hết những gì ngoại nói nhưng tôi biết ngoại tôi tự hào, xúc động đến nhường nào. Bởi mỗi khi kể về những ngày đầu tiên ánh điện thắp sáng căn nhà đơn sơ của ngoại tôi cảm nhận giọng ngoại run run, ánh nhìn ầng ậc như có nước.
Nhờ có điện bà tôi có thể vừa ngồi xem tivi hay nghe đài mỗi tối lại còn tranh thủ chuẩn bị ngâm gạo, đãi đỗ, sát vỏ để đồ xôi bán sớm. Rồi công việc xay bột làm bánh tráng của ngoại cũng trở nên dễ dàng, không phải kẽo kẹt quay cái cối đá khiến cái chân ngoại thêm nhức mỏi mỗi đêm như trước đó. Ngoại cười nụ cười hiền như nắng mai buổi sớm: "Điện thật kỳ diệu. Nhờ có điện mà ngoại thấy làm gì cũng tiện lại chẳng phải vội vàng. Cái chân đau của ngoại như có phép màu bớt đau hẳn vì chẳng phải đứng lâu. Dì út bây soạn giáo án cũng không cực...".
Lần thứ sáu trở lại tôi thực sự ngỡ ngàng với vẻ đẹp lộng lẫy, sự hiện đại hóa không ngừng. Từ trên máy bay thành phố mang tên Bác đón tôi là một khung cảnh sáng rực rỡ lấp lánh như những bông pháo hoa với muôn nghìn ánh sao lấp lánh. Lần trở lại này có lẽ là sự chia xa bởi ngoại tôi ốm nặng.
Ngoại gặp con cháu nơi phòng cấp cứu với chằng chịt dây nhợ, cùng những tiếng kêu tít tít từ máy móc. Khuôn mặt ngoại mệt nhọc qua tiếng thở đứt quãng. Nhưng khi thấy mẹ và tôi ánh mắt ngoại ngời sáng. Chiều ấy, ngoại khỏe hơn được bác sĩ chuyển qua phòng chăm sóc tích cực có người thân bên cạnh. Ngoại được "cai" máy thở. Vậy mà, câu nói đầu tiên của ngoại với mẹ và tôi lại là câu: "Bố sống được đến bây giờ để chờ mẹ con là nhờ sự tận tâm của các bác sĩ cùng với mấy cái máy móc hiện đại kia đó. Không có điện để mấy cái máy đó hoạt động là bố chẳng có dịp chờ nhà con". Rồi ngoại cười, nụ cười của sự mãn nguyện, nụ cười đoàn viên. Còn tôi và mẹ khi ấy nước mắt lăn dài. Ngoại tôi gầy và yếu đi nhiều quá.
Những ngày cùng mẹ ở viện chăm ngoại. Có dịp được đổi ca với mẹ ra ngoài ngắm phố phường tôi mới hình dung hết sự đổi thay của TP.HCM năm 2025 đã "khoác" lên mình tấm áo mới. Tấm áo của một "siêu đô thị" hiện đại. Một thành phố với những công trình mang ý nghĩa làm mới đô thị bằng chính việc ngầm hóa ở những quận trung tâm. Khiến cho vẻ đẹp của "hòn ngọc Viễn Đông" trở nên đầy lấp lánh bởi sự thông thoáng của phố phường nhất là khu vực gần bệnh viện, trường học nơi giao thông có mật độ lớn.
Khi ngồi trên máy bay trở ra miền Bắc trong tôi cứ bồi hồi về một Sài Gòn - TP.HCM - cứ thế nhẹ nhàng "gieo" vào lòng một tình yêu, nỗi nhớ. Tôi nhớ ánh mắt ngời sáng của người lính già dẫu khi ấy tôi chỉ còn được thấy ngoại qua tâm tưởng. Và tôi phát hiện ra sau mấy chục năm đời người ông tôi vẫn gìn giữ tình yêu lặng thầm của mình với ngành điện. Một tình yêu son sắt tri kỷ như những người bạn dành sự tin tưởng, trân trọng nhau...
Mảnh đất, con người nơi đây đã khiến tôi rưng rưng, khắc khoải một niềm thương về một thành phố trẻ mãi không già. Về sự năng động đầy hiện đại, để làm nên một thành phố mang tên Bác đầy thương nhớ.
Tin Gốc: Thanh Niên

Anh Nguyễn Trọng Hùng (40 tuổi, Nghệ An) phát hiện mắc ung thư máu cấp tính vào năm 2019 sau những cơn đau và sốt kéo dài. Tin dữ đến như "sét đánh ngang tai" với gia đình nhỏ vốn đang êm ấm của vợ chồng anh cùng con nhỏ.
Dù mang bạo bệnh, anh Hùng vẫn lạc quan khi có vợ đồng hành
Cú sốc khiến cả hai suy sụp. Những dự định cho tương lai bỗng chốc khép lại. Tuy vậy, họ không buông xuôi. Từ đó, hành trình giành giật sự sống của anh Hùng bắt đầu tại Viện Huyết học - Truyền máu trung ương ở Hà Nội, cách quê nhà hơn 300 km.
Chị Thiên gác lại công việc, gửi con nhỏ cho mẹ ruột chăm sóc để theo chồng ra Hà Nội điều trị. Những lần chồng phải chọc tủy, hóa trị cùng các cơn đau kéo dài khiến chị không khỏi quặn lòng. Tiền bạc trong nhà dần cạn kiệt theo từng đợt điều trị.
Dẫu vậy, chị chưa từng cho phép mình gục ngã. Với chị, bản thân phải là chỗ dựa vững vàng cho chồng trong lúc khó khăn nhất. Những dòng chia sẻ của vợ chồng chị trên mạng xã hội về hành trình chống chọi bệnh tật nhận được nhiều sự quan tâm, đồng cảm từ cộng đồng.
Gần 7 năm qua, hai vợ chồng gắn bó với bệnh viện, có khi hơn 3 tháng mới được về nhà một lần. Theo chị Thiên, hành trình chiến đấu với ung thư máu của chồng không chỉ gian nan về vật chất mà còn là thử thách lớn về tinh thần.
"Rất nhiều lần nhìn chồng vật vã vì đau, tôi không cầm được nước mắt. Nhưng nếu mình nản chí thì coi như bỏ cuộc. Mỗi lần như vậy, tôi nắm tay chồng, động viên: Anh cố lên, có em ở đây. Rồi anh gật đầu, mỉm cười", chị kể.
Tình yêu và sự kiên trì của người vợ đã tiếp thêm sức mạnh để anh Hùng vượt qua những giai đoạn khó khăn. Ngược lại, chính sự lạc quan của chồng cũng trở thành nguồn động lực giúp chị Thiên vững vàng hơn.
Câu chuyện cùng nhau chiến đấu với bệnh tật của gia đình chị Thiên nhận được sự đồng cảm từ cộng đồng mạng
"Ngay cả khi mệt mỏi nhất, anh vẫn quan tâm, động viên tôi. Chăm người bệnh lâu dài rất vất vả, nhưng khi nhận lại tình yêu thương, mình có thêm sức mạnh để tiếp tục", chị Thiên chia sẻ.
Anh Hùng cho biết sự hy sinh của vợ chính là "liều thuốc" giúp anh giữ được tinh thần lạc quan. "Thiên đã chịu rất nhiều thiệt thòi vì tôi. Nhìn vợ bỏ việc, ngủ tạm dưới sàn bệnh viện, ăn uống qua loa để chăm sóc mình, tôi rất thương. Chính tình yêu đã giúp chúng tôi cùng nhau vượt qua bệnh tật", anh nói.
Hành trình của họ cũng chạm đến trái tim nhiều người. Không ít nhà hảo tâm đã hỗ trợ cả về tinh thần lẫn vật chất để anh Hùng có thêm cơ hội điều trị.
Trong những ngày anh Hùng bệnh nặng, chị Thiên từng tâm sự trên mạng xã hội: "Các anh chị em yên tâm, là dù Rộ (biệt danh của anh Hùng - PV) rất mệt nhưng tinh thần vẫn chưa bao giờ lung lay, vẫn vững vàng cố gắng từng ngày, vẫn sống trọn vẹn từng phút, vẫn không ngừng sống ý nghĩa, sống một ngày là nỗ lực một ngày. Cuộc đời vốn dĩ vô thường, không ai tránh được quy luật ấy, nhưng tinh thần con người là điều quan trọng quyết định chất lượng cuộc sống của chúng ta. Thiên và Rộ biết ơn thật nhiều cuộc đời này đã mang đến cho hai đứa những trải nghiệm quý giá, những trải nghiệm mà số phận mang đến cho hai đứa nếm trải. Những đau đớn tột cùng, những giây phút hạnh phúc dù nhỏ bé len lỏi nhưng ấm áp, ngọt ngào".
Tin Gốc: https://thanhnien.vn/chong-bi-ung-thu-mau-vo-7-nam-nua-buoc-khong-roi-185260406205130597.htm

Anh Minh Trí trước đây làm việc ở bộ phận hậu mãi, hỗ trợ khách sau bán hàng trong công ty chuyên về sản phẩm tinh dầu. Nhiều lần liên hệ khách tìm hiểu lý do vì sao họ "một đi không trở lại", anh Trí nhận thấy vấn đề không phải ở sản phẩm mà vì khách… quên châm tinh dầu.
"Thường ở những doanh nghiệp, cửa hàng hiện nay không có nhân viên nào chịu trách nhiệm trực tiếp cho việc đảm bảo tinh dầu luôn được châm đầy. Việc này được nhân viên bộ phận khác như lễ tân, vệ sinh... kiêm nhiệm nên tình trạng quên thường xuyên xảy ra", anh Trí nhận định.
Tinh dầu nước hoa là chất hương cô đặc, nồng nàn nhất, là cốt hương cơ bản để tạo nên nước hoa. Tại Việt Nam, trong khoảng 10 năm trở lại đây, tinh dầu nước hoa được dùng như liệu pháp trị liệu bằng mùi hương, giúp tinh thần thư giãn, giảm đau, mệt mỏi...
Chỉ với một lý do "hay quên" của khách hàng như thế mà 9 năm trước, anh quyết định từ bỏ công việc ổn định, khởi nghiệp "cho thuê mùi hương" với thương hiệu Omscent - cung cấp dịch vụ cho thuê máy khuếch tán và tinh dầu nước hoa ở phường Chánh Hưng, TP.HCM (quận 8 cũ).
Tùy theo nhu cầu, anh Trí tư vấn các mùi hương để khách chọn lựa. Sau đó, anh cử người thi công, lắp đặt máy khuếch tán tinh dầu và bảo dưỡng định kỳ 1- 2 tuần/lần. Anh Trí chọn loại máy phun tinh dầu trực tiếp không dùng máy khuếch tán bằng hơi nước, hạn chế tạo môi trường ẩm thấp, dễ sinh sôi vi khuẩn, bảo dưỡng, châm tinh dầu định kỳ 1 - 2 tuần/lần.
Anh Trí gọi công việc của mình hiện tại là cung cấp "giải pháp tiếp thị bằng mùi hương" - giúp khách hàng định vị thương hiệu, tạo nét đặc trưng riêng của mình bằng mùi hương đặc trưng.
Theo anh Trí, mùi hương có sức cuốn hút và gây ấn tượng sâu đậm. Trước cái bắt tay hay chạm mặt đối tác, mùi hương là thứ khách hàng được cảm nhận đầu tiên khi bước vào một văn phòng, cửa hàng...
Anh lấy ví dụ, nhà hàng RuNam định vị mùi hương theo phong cách tinh tế, sang trọng, trong khi cửa hàng Minh Tuấn Mobile ở TP.HCM lại muốn một mùi hương nhẹ tạo sự thoải mái cho khách hàng.
Trong quá trình gặp gỡ doanh nghiệp, anh Trí còn nhận thấy mùi hương còn tác động đến tinh thần làm việc của nhân viên. "Ban lãnh đạo Tập đoàn VNG đã rất chú trọng điều này, họ mong muốn môi trường làm việc có mùi hương chuyên nghiệp, thoải mái với 3 mùi cho 3 không gian làm việc khác nhau. Mùi midnight Arabian dành cho không gian sảnh với tông gỗ ấm áp; mùi sweet rain thì nhẹ nhàng thanh mát và mùi serect wonderland tạo sự ngọt ngào", anh Trí nói.
Anh Minh Trí thừa nhận, giải pháp mùi hương của mình không phải là "hàng thiết yếu". Thậm chí nhiều doanh nghiệp chưa biết về vai trò của mùi hương đối với khách hàng, nhân viên. Thời điểm dịch Covid-19 bùng phát với nhiều khó khăn, có lần anh Trí nghĩ đến việc nên dừng lại.
Nhưng có lẽ cái duyên của anh với mùi hương đã níu chân. Không dám tự nhận bản thân là chuyên gia mùi hương, nhưng anh Trí biết rõ sự nhạy cảm về khứu giác của mình. "Từ hồi còn làm thuê, tuy không phải là chuyên gia nhưng tôi thường được cấp trên cho ngửi thử những mùi mới của công ty để đưa ra đánh giá", anh Trí chia sẻ.
Hiện tại, kho tinh dầu nhập khẩu Thái Lan của anh có đến 200 mùi hương khác nhau, chưa kể những mùi hương đó còn được anh nghiên cứu, kết hợp với nhau tạo ra mùi đặc trưng, phù hợp với yêu cầu hoặc "gu" của khách hàng.
Từ niềm đam mê của bản thân cộng với bài học đắt giá về "tâm lý hay quên" của khách, anh Trí hy vọng giải pháp mùi hương của mình có thể giúp doanh nghiệp xây dựng bản sắc thương hiệu thông qua khứu giác - giác quan nhạy cảm, giúp ghi nhớ mạnh mẽ trong số các giác quan của người.
Sau đại dịch, cộng đồng có xu hướng quan tâm đến sức khỏe nhiều hơn. Giải pháp mùi hương của anh Trí chạm đến những phòng gym, phòng yoga, spa trị liệu... Những chiếc máy khuếch tán của anh Trí có mặt ở những căn phòng ngủ nhỏ chỉ 10 m2 cho đến những văn phòng, công ty rộng đến 10.000 m2.
Đặc biệt, ban lãnh đạo công ty sẽ trực tiếp đi khảo sát lắp đặt, tư vấn mùi hương kết hợp giới thiệu không gian cũng như sản phẩm của khách hàng. Diễn viên Huy Khánh, một trong 3 cổ đông của thương hiệu Omscent chia sẻ: "Dù ở bất kỳ không gian nào, một một hương dễ chịu có thể khiến đầu óc con người thư thái. Ấn tượng ban đầu với mùi hương lưu luyến, có thể sẽ giúp mở ra những kết nối bền chặt về sau".
Tin Gốc: Thanh Niên

