Anh Nguyễn Trọng Hùng (40 tuổi, Nghệ An) phát hiện mắc ung thư máu cấp tính vào năm 2019 sau những cơn đau và sốt kéo dài. Tin dữ đến như “sét đánh ngang tai” với gia đình nhỏ vốn đang êm ấm của vợ chồng anh cùng con nhỏ.
Dù mang bạo bệnh, anh Hùng vẫn lạc quan khi có vợ đồng hành
Cú sốc khiến cả hai suy sụp. Những dự định cho tương lai bỗng chốc khép lại. Tuy vậy, họ không buông xuôi. Từ đó, hành trình giành giật sự sống của anh Hùng bắt đầu tại Viện Huyết học – Truyền máu trung ương ở Hà Nội, cách quê nhà hơn 300 km.
Chị Thiên gác lại công việc, gửi con nhỏ cho mẹ ruột chăm sóc để theo chồng ra Hà Nội điều trị. Những lần chồng phải chọc tủy, hóa trị cùng các cơn đau kéo dài khiến chị không khỏi quặn lòng. Tiền bạc trong nhà dần cạn kiệt theo từng đợt điều trị.
Dẫu vậy, chị chưa từng cho phép mình gục ngã. Với chị, bản thân phải là chỗ dựa vững vàng cho chồng trong lúc khó khăn nhất. Những dòng chia sẻ của vợ chồng chị trên mạng xã hội về hành trình chống chọi bệnh tật nhận được nhiều sự quan tâm, đồng cảm từ cộng đồng.
Gần 7 năm qua, hai vợ chồng gắn bó với bệnh viện, có khi hơn 3 tháng mới được về nhà một lần. Theo chị Thiên, hành trình chiến đấu với ung thư máu của chồng không chỉ gian nan về vật chất mà còn là thử thách lớn về tinh thần.
“Rất nhiều lần nhìn chồng vật vã vì đau, tôi không cầm được nước mắt. Nhưng nếu mình nản chí thì coi như bỏ cuộc. Mỗi lần như vậy, tôi nắm tay chồng, động viên: Anh cố lên, có em ở đây. Rồi anh gật đầu, mỉm cười”, chị kể.
Tình yêu và sự kiên trì của người vợ đã tiếp thêm sức mạnh để anh Hùng vượt qua những giai đoạn khó khăn. Ngược lại, chính sự lạc quan của chồng cũng trở thành nguồn động lực giúp chị Thiên vững vàng hơn.
Câu chuyện cùng nhau chiến đấu với bệnh tật của gia đình chị Thiên nhận được sự đồng cảm từ cộng đồng mạng
“Ngay cả khi mệt mỏi nhất, anh vẫn quan tâm, động viên tôi. Chăm người bệnh lâu dài rất vất vả, nhưng khi nhận lại tình yêu thương, mình có thêm sức mạnh để tiếp tục”, chị Thiên chia sẻ.
Anh Hùng cho biết sự hy sinh của vợ chính là “liều thuốc” giúp anh giữ được tinh thần lạc quan. “Thiên đã chịu rất nhiều thiệt thòi vì tôi. Nhìn vợ bỏ việc, ngủ tạm dưới sàn bệnh viện, ăn uống qua loa để chăm sóc mình, tôi rất thương. Chính tình yêu đã giúp chúng tôi cùng nhau vượt qua bệnh tật”, anh nói.
Hành trình của họ cũng chạm đến trái tim nhiều người. Không ít nhà hảo tâm đã hỗ trợ cả về tinh thần lẫn vật chất để anh Hùng có thêm cơ hội điều trị.
Trong những ngày anh Hùng bệnh nặng, chị Thiên từng tâm sự trên mạng xã hội: “Các anh chị em yên tâm, là dù Rộ (biệt danh của anh Hùng – PV) rất mệt nhưng tinh thần vẫn chưa bao giờ lung lay, vẫn vững vàng cố gắng từng ngày, vẫn sống trọn vẹn từng phút, vẫn không ngừng sống ý nghĩa, sống một ngày là nỗ lực một ngày. Cuộc đời vốn dĩ vô thường, không ai tránh được quy luật ấy, nhưng tinh thần con người là điều quan trọng quyết định chất lượng cuộc sống của chúng ta. Thiên và Rộ biết ơn thật nhiều cuộc đời này đã mang đến cho hai đứa những trải nghiệm quý giá, những trải nghiệm mà số phận mang đến cho hai đứa nếm trải. Những đau đớn tột cùng, những giây phút hạnh phúc dù nhỏ bé len lỏi nhưng ấm áp, ngọt ngào”.
Thú thực là khi đứng giữa lòng Sài Gòn - TP.HCM rực rỡ của năm 2026 này, nhìn những bảng hiệu LED lấp lánh trên phố đi bộ Nguyễn Huệ (TP.HCM), trong đầu tôi lại hiện lên một hình ảnh chẳng liên quan chút nào. Đó là mùi dầu hỏa nồng hắc từ "chiếc đèn Huê Kỳ" và tiếng lạch cạch của chiếc quạt nan cũ kỹ giữa trưa hè oi ả. Với những đứa trẻ sinh ra ngay sau ngày đất nước thống nhất như tôi, ký ức về thành phố không bắt đầu bằng những tòa nhà chọc trời. Nó bắt đầu bằng bóng tối và những sự chờ đợi.
Trở lại cái thời cắt điện luân phiên ấy gian khó thật nhưng cũng đầy tình nghĩa. Hễ điện tắt là cả xóm lại kéo nhau ra vỉa hè hóng gió, tiếng máy nổ "bạch bạch" của mấy nhà khá giả vang lên xé toạc cái tĩnh lặng của đêm đen.
Và trong ánh đèn lờ mờ ấy, hình ảnh những chú thợ điện vai vác thang tre, len lỏi qua từng con hẻm nhỏ với bộ đồ bảo hộ sờn cũ đã trở thành một phần của tuổi thơ tôi. Họ không chỉ đi sửa dây điện chằng chịt như mạng nhện đâu. Tôi cảm giác họ đang chắt chiu từng tia sáng để nối lại niềm hy vọng cho một thành phố vừa đi qua bão táp chiến tranh.
Rồi Sài Gòn chuyển mình. Thập niên 90 và những năm đầu thế kỷ 21 chứng kiến một sự lột xác ngoạn mục. Những trạm biến áp 110 kV, 220 kV mọc lên, đóng vai trò như những "trái tim" khổng lồ bơm sức sống cho vùng đất năng động nhất cả nước này. Tôi vẫn nhớ cảm giác choáng ngợp khi lần đầu thấy đèn cao áp rực sáng dọc đại lộ Đông Tây. Chao ôi, nó đẹp lạ lùng! Nhưng có một cuộc cách mạng khác, lặng lẽ hơn mà có lẽ ít người để ý: Chiến dịch ngầm hóa lưới điện.
Chưa kể đến việc an toàn, cái hay nhất là nhìn lên bầu trời thành phố hôm nay, bạn sẽ không còn thấy những "búi dây" đen kịt che lấp màu xanh của mây trời nữa. Những hàng cột điện thô kệch đã lùi bước, nhường chỗ cho không gian kiến trúc thông thoáng. Dòng điện bây giờ đã được giấu kín vào lòng đất, trở thành những mạch máu ngầm bền bỉ, mặc kệ những cơn mưa rào bất chợt hay giông bão phương Nam, ánh sáng vẫn chưa bao giờ lỗi nhịp.
50 năm ngành điện thành phố - một nửa thế kỷ, một hành trình dài dằng dặc từ việc phải đóng cắt điện bằng tay cho đến lúc làm chủ công nghệ 4.0. Giờ đây, ngồi trong một quán cà phê nhỏ ven sông, tôi có thể thanh toán hóa đơn điện chỉ bằng một cái chạm nhẹ trên smartphone. Tiện lợi đến mức đôi khi mình quên mất sự hiện diện của nó. Không còn cảnh nhân viên cầm sổ gõ cửa từng nhà, thay vào đó là hệ thống đo xa và trung tâm điều khiển từ xa cực kỳ hiện đại. Thậm chí, nhiều khi sự cố được xử lý xong xuôi trong tích tắc trước cả khi khách hàng kịp nhận ra.
Thế nhưng, dù hiện đại đến đâu, cái "chất" của người thợ điện Sài Gòn - TP.HCM vẫn vậy. Vẫn là màu áo cam rực rỡ đó, nhưng giờ họ là những "kỹ sư số", âm thầm gác đêm cho ánh sáng của những tòa nhà chọc trời và các dây chuyền sản xuất công nghệ cao.
Đêm nay, đứng từ trên cao nhìn xuống, Sài Gòn hiện ra như một dải ngân hà lộng lẫy. Tôi chợt nhận ra sự vĩ đại đôi khi chẳng nằm ở những tượng đài sừng sững, mà nằm chính ở mạch điện ngầm đang lặng lẽ chảy dưới chân mình.
Kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC), tôi muốn gửi một lời cảm ơn chân thành đến "những người giữ lửa" thầm lặng. Ánh điện hôm nay không chỉ thắp sáng những ngôi nhà, mà còn thắp sáng cả khát vọng vươn tầm quốc tế của một đô thị đặc biệt. Sài Gòn - TP.HCM năm 2026, ánh sáng vẫn lung linh trên dòng kênh Nhiêu Lộc, viết tiếp một hành trình 50 năm kiên cường và rực rỡ của EVNHCMC.
Một bức ảnh độc đáo ghi lại khoảnh khắc mặt trời trứng muối “nuốt trọn” máy bay trên đỉnh tháp nhà thờ đã thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Đây là tác phẩm đầy tâm huyết của nhiếp ảnh gia Trần Phương. Để sở hữu khung hình độc bản này, anh đã kiên nhẫn "phục kích" tại quán cà phê sân thượng 1 tuần liền.
Tác giả của bức ảnh cho biết anh bắt được khoảnh khắc này vào lúc 17 giờ 58 phút ngày 4.4.2026, đúng chiều Lễ Vọng Phục sinh. Địa điểm được lựa chọn là sân thượng của một quán cà phê, nơi có tầm nhìn thoáng hướng về mặt trời chiều hoàng hôn.
Để chụp được khoảnh khắc này, anh Trần Phương đã có một tuần liên tục "săn ảnh". "Mỗi ngày tôi đều có mặt từ 17 giờ 45 để dàn trận máy móc và chỉ rời đi khi ánh sáng đẹp nhất đã tắt hẳn sau 18 giờ 15. Cô chủ quán thậm chí đã quen mặt vì ngày nào tôi cũng đến", anh Phương tiết lộ.
Bố cục độc đáo này được nhiếp ảnh gia Trần Phương phát hiện ra khi anh tình cờ đi ngang cầu Bình Lợi và bắt gặp được hình ảnh mặt trời trứng muối "nuốt trọn" máy bay chính giữa 2 tháp của nhà thờ Bến Hải (phường An Nhơn, TP.HCM). Từ đó, anh bắt đầu tính toán một kế hoạch tỉ mỉ để bắt trọn khoảnh khắc đó thêm một lần nữa.
Theo anh Trần Phương, cái khó nhất không nằm ở kỹ thuật. Mỗi ngày, quỹ đạo mặt trời đều lệch đi một chút. Anh phải liên tục di chuyển góc máy, tính toán độ cao và dự đoán hướng bay của máy bay.
"Việc canh mặt trời rơi đúng giữa 2 tháp nhà thờ đã khó, chờ thêm 1 chiếc máy bay bay ngang đúng tâm mặt trời lại càng khó hơn. Tất cả chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi", nhiếp ảnh gia cho biết.
Cuối cùng sau 7 ngày chờ đợi, anh đã bắt trọn khoảnh khắc mình mong muốn. "Cảm xúc của tôi lúc đó vừa vui mừng vừa nhẹ nhõm, cuối cùng mình cũng nhận được thành quả xứng đáng".
Đối với nhiếp ảnh gia Trần Phương, hành trình mỗi buổi chiều xách máy ảnh lên sân thượng, kiên nhẫn đợi chờ từng phút giây thay đổi của bầu trời hoàng hôn, thực ra cũng thú vị và đẹp đẽ chẳng kém gì bức ảnh được nhiều người khen ngợi.
Ngày 9.4, mạng xã hội lan truyền đoạn clip ghi lại cảnh một tài xế ô tô con đi không đúng làn đường, đối đầu với xe tải rồi bất ngờ bỏ xe giữa đường khiến dư luận bức xúc. Hiện Đội CSGT Phú Lâm thuộc Phòng CSGT (PC08) Công an TP.HCM đang tiến hành xác minh làm rõ.
Theo thông tin ban đầu, vụ việc xảy ra vào sáng cùng ngày trên đường số 29 (phường An Lạc). Anh T.L (34 tuổi, ở TP.HCM), người điều khiển xe tải trong đoạn clip, cho biết thời điểm trên anh đang chở hàng lưu thông đúng làn đường thì bất ngờ gặp ô tô con nháy đèn chạy qua chiều ngược lại.
Thay vì nhường đường, tài xế ô tô con đi không đúng làn đường này liên tục nháy đèn, sau đó lấn làn để chặn sát đầu xe tải của anh L.
Đáng nói là sau khi dừng xe, tài xế này không hề có ý định nhường đường mà bước xuống xe rồi bỏ đi, mặc kệ phương tiện nằm chắn giữa lối di chuyển. Do đường số 29 chỉ có hai làn xe, hành động này đã khiến giao thông qua khu vực bị cản trở.
Sau một thời gian chờ đợi nhưng không thấy chủ xe quay lại, anh L. buộc phải đánh lái để lách qua khe hẹp di chuyển tiếp. Tuy nhiên, ngay khi xe tải vừa lăn bánh, nam tài xế ô tô con bất ngờ xuất hiện, liên tục chửi bới và có hành vi hung hăng, dọa đánh anh L.
Toàn bộ diễn biến vụ việc gây hấn và vi phạm trật tự an toàn giao thông đã được camera hành trình trên xe tải ghi lại đầy đủ.
Liên quan đến vụ việc này, đại diện Đội CSGT Phú Lâm cho biết đơn vị đã tiếp nhận thông tin phản ánh từ clip trên mạng xã hội. Qua trích xuất hình ảnh, lực lượng chức năng đang khẩn trương xác minh, mời tài xế ô tô con lên làm rõ để xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.