Anh Hùng là 1 trong 5 phim điện ảnh gia nhập đường đua phòng vé trong dịp 30-4 sắp tới. Phim có sự góp mặt của “ông hoàng phòng vé” Thái Hòa nên sớm gây chú ý từ khi tung trailer giới thiệu.
Phim xoay quanh Hùng (Thái Hòa) – người cha đơn thân kiêm tài xế taxi và đồng nghiệp hãng xe là Tuấn (Võ Tấn Phát) bị cuốn vào một phi vụ lừa đảo từ thiện tiền tỉ trong khi sinh mạng cô con gái nhỏ của anh đang nằm gọn trong tay tử thần.
Trong phim, Thái Hòa vào vai tài xế taxi Hùng, người quyết định thực hiện phi vụ lừa đảo tiền tỉ để cứu con gái đang bị suy gan. Đây được xem là vai diễn mang đến một hình ảnh khá mới lạ của nam diễn viên khi ranh giới giữa chính diện và phản diện không hề rõ ràng.
Trước câu hỏi với liệu Thái Hòa ngoài đời có dám lựa chọn liều như nhân vật Hùng, nam diễn viên cho rằng đây không phải câu hỏi khó trả lời vì “cha mẹ sẵn sàng làm những điều điên rồ vì con cái”.
Trailer phim Anh Hùng
“Nếu tôi là nhân vật người cha trong Anh Hùng thì tôi sẽ không quan tâm đến bản thân. Nếu thật sự có đứa con như vậy, trong hoàn cảnh thì việc hy sinh danh dự đối với tôi nhỏ lắm” – anh chia sẻ.
Nói về phim, nam diễn viên nhận xét đây là một thể loại phim khó, không phải là kiểu phim sẽ thu hút khán giả ngay từ đầu.
Ngoài ra, phần tâm lý nhân vật cũng nặng hơn so với những vai diễn trước đó mà anh đảm nhận.
Trong phim, có nhiều phân đoạn Thái Hòa phải tự leo lên tầng cao bằng tay không, vừa leo thang dây vừa cõng NSƯT Lê Thiện trên lưng.
Anh kể rằng riêng cảnh quay này đã mất đến 4 đến 5 ngày và khiến cả đoàn phim căng thẳng. Song, anh không nghĩ rằng đây là cảnh quay cực khổ vì theo anh, chuyện chịu cực về thể lực lại là thứ dễ nhất đối với một diễn viên.
Tuy được mệnh danh là “ông hoàng phòng vé” nhưng Thái Hòa lại tự nhận mình không phải kiểu “idol” mà chỉ cần xuất hiện là khán giả mua vé.
“Tôi không đảm bảo phim nào có mình tham gia là sẽ thành công. Trước đây tôi từng có phim rất đông khán giả nhưng cũng có những phim không được đón nhận và vẫn lỗ như thường.
Khi tham gia Anh Hùng, điều tôi quan tâm không phải là chuyện chắc chắn thành công hay không mà là tôi đang góp mặt trong một phim có đề tài mới mẻ, có ý nghĩa xã hội. Tôi thấy việc tham gia những dự án như vậy cũng là một phần công việc của người làm phim Việt Nam” – anh nói thêm.
Tương tự với Đại tiệc trăng máu 8, 30 phút đầu của phim Anh Hùng cũng bị đánh giá là có nhịp phim chậm, khó giữ chân khán giả.
Giải thích về điều này, đạo diễn Võ Thạch Thảo cho biết đó là lựa chọn có tính toán, là phần rất cần thiết để khán giả hiểu rõ về nhân vật Hùng từ hoàn cảnh của anh, những bế tắc anh đang gặp phải đến mối quan hệ với con gái và những người xung quanh.
Anh Hùng là phim điện ảnh đầu tay của đạo diễn Võ Thạch Thảo. Trước đó, chị thường biết đến với vai trò là đạo diễn các phim truyền hình nổi tiếng như Gạo nếp gạo tẻ, Cây táo nở hoa…
Vệc một đạo diễn nữ lựa chọn thể loại hành động cho phim “chào sân” điện ảnh của mình được xem là một nước đi đầy táo bạo. Tuy nhiên, điều này phải là điều làm chị ngại ngần hay cảm thấy khó khăn.
“Đây là phim điện ảnh đầu tay của tôi nhưng tôi đã làm trong ngành khoảng 20 năm. Trong suốt thời gian đó, tôi chưa bao giờ nghĩ mình là ‘đạo diễn nữ’, mà chỉ đơn giản là ‘đạo diễn’ thôi.
Vì khi mình tự gắn thêm yếu tố giới tính vào trước công việc của mình, vô tình mình cũng tự đặt ra giới hạn cho chính mình hoặc khiến người khác có kỳ vọng khác đi. Với tôi, đã là đạo diễn thì mình phải làm tròn vai trò của một đạo diễn, bất kể là nam hay nữ” – chị cho biết.
Về đường đua phim điện ảnh vào dịp lễ 30-4 năm nay, đạo diễn Võ Thạch Thảo thừa nhận mình không dám đặt mục tiêu doanh thu cụ thể vì… sợ.
“Nói không áp lực thì không đúng nhưng trước khi nghĩ đến doanh thu, tôi muốn làm một phim thật tốt đã. Ở thời điểm này, tôi nghĩ mình đã hoàn thành trách nhiệm những người đã tin tưởng tôi.
Còn về doanh thu, tôi biết đây là một mùa phim rất cạnh tranh. Tôi hy vọng sự sôi động này sẽ giúp điện ảnh Việt Nam phát triển hơn và phim nào cũng sẽ có cơ hội thành công. Điều quan trọng nhất vẫn là tình yêu thương của khán giả” – chị khẳng định.
Theo tạp chí Josei Seven, trước dịp giỗ lần thứ hai, các thủ tục xử lý tài sản của cố diễn viên lồng tiếng Doraemon Nobuyo Oyama đã đi đến kết luận cuối cùng. Toàn bộ tài sản, gồm cả bất động sản giá trị lớn tại Tokyo sẽ được chuyển vào ngân sách nhà nước do không có ai đứng ra nhận thừa kế.
Ngôi nhà riêng của cố nghệ sĩ nằm tại một khu dân cư cao cấp ở Tokyo vừa được bán cho một công ty bất động sản vào tháng 2. Theo nguồn tin trong ngành, đây là thương vụ có giá trị lớn sau khi nhiều bên cùng tham gia hỏi mua.
Căn nhà được xây từ năm 1995, gồm một tầng hầm và hai tầng nổi. Đây từng là tổ ấm mà bà Nobuyo Oyama và chồng là cố diễn viên Keisuke Sunagawa dày công xây dựng để sống lâu dài khi về già. Ngôi nhà được thiết kế không bậc thang, thuận tiện cho sinh hoạt, thậm chí còn có bồn tắm jacuzzi và phòng xông hơi.
Tuy nhiên, cuộc sống của hai người thay đổi khi bà Nobuyo Oyama được chẩn đoán mắc Alzheimer vào năm 2012. Từ đó, bà dần không thể tiếp tục sống tại nhà và phải chuyển vào cơ sở chăm sóc từ năm 2016.
Trong thời gian đó, ông Sunagawa vừa chăm sóc vợ vừa chống chọi với bệnh ung thư. Sau khi xuất viện, ông quay lại căn nhà nhưng không thể đưa vợ về sống cùng. Dù từng có ý định chuyển đi nơi khác, ông vẫn quyết định ở lại, hy vọng một ngày hai người có thể đoàn tụ.
Tuy nhiên điều đó không xảy ra. Ông qua đời vào năm 2017 và từ đó căn nhà gần như bị bỏ trống, được các bên liên quan thay nhau quản lý.
Điểm đặc biệt nằm ở chỗ căn nhà và nhiều tài sản khác thuộc sở hữu của một công ty riêng do hai vợ chồng lập ra. Công ty này đã giải thể vào cuối năm ngoái, kéo theo quá trình thanh lý tài sản theo quy định pháp luật.
Thông thường, nếu không có người thừa kế, tài sản sẽ được chia cho các cổ đông hoặc được bán rồi chia tiền. Nhưng trường hợp này lại khác: người nắm toàn bộ cổ phần công ty chính là bà Nobuyo Oyama.
Điều đó đồng nghĩa với việc không chỉ không có người thừa kế, mà cũng không có bất kỳ ai đủ điều kiện nhận tài sản. Vì vậy, toàn bộ số tiền thu được, bao gồm cả tiền bán nhà, sẽ được chuyển cho Nhà nước Nhật Bản quản lý.
Sau hai năm kể từ khi nữ nghệ sĩ qua đời, câu chuyện về khối tài sản của bà cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Dù để lại dấu ấn sâu đậm với vai trò là giọng nói của Doraemon trong lòng nhiều thế hệ khán giả, cuộc đời riêng của bà lại khép lại một cách lặng lẽ, không người thừa kế.
Phim Tận hiến (đạo diễn Trần Ka My), do Điện ảnh Công an nhân dân sản xuất, quy tụ dàn diễn viên nhiều thế hệ: Trung Anh, Trần Nhượng, Minh Hòa, Hồ Phong, Hứa Vĩ Văn, Đàm Hằng, Phương Nam, Ngọc Thanh Tâm, Tiến Lộc…
Trần Ka My chia sẻ trong điện ảnh Việt Nam, đề tài lịch sử và tình báo luôn là một "ngọn núi" đòi hỏi các nhà làm phim không chỉ có tư duy hình ảnh sắc bén, mà còn phải sở hữu bản lĩnh và phông nền văn hóa sâu rộng.
Lấy bối cảnh giai đoạn 1957-1977, thời kỳ nhiều biến động tại khu vực Đông Dương, và được ghi hình phần lớn tại nước bạn Lào, Tận hiến "là một dự án không cho phép bất kỳ sự hời hợt hay ước chừng nào".
"Thách thức lớn nhất đối với một bộ phim tình báo là lằn ranh mong manh giữa việc biến tác phẩm thành một vở kịch giải trí rập khuôn, hoặc một câu chuyện khô cứng thiếu vắng hơi thở đời sống", anh nói.
Đạo diễn cho rằng làm phim về đề tài tình báo không phải là làm phim hành động đơn thuần, mà là hành trình giải mã tâm lý con người trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
"Tôi không muốn khán giả chỉ nhìn thấy những màn đấu trí căng thẳng, mà phải cảm nhận được sức nặng của sự hy sinh, của tình cảm gia đình ẩn phía sau những vỏ bọc lạnh lùng", anh chia sẻ.
Trần Ka My kể thêm với Tuổi Trẻ Online, anh sinh ra trong gia đình truyền thống cách mạng, từ ông nội, ông ngoại tham gia kháng chiến chống Pháp, cha và tất cả các chú đều tham gia kháng chiến chống Mỹ; đặc biệt có cha là biệt động thành Sài Gòn.
Khi được Điện ảnh Công an nhân dân giao nhiệm vụ, đạo diễn đã rất xúc động và tự hào khi cuối cùng cũng có cơ hội "được rưng rưng kể một câu chuyện kiểu ngọn cờ cha ông như vậy".
Anh nói "bộ phim như một nén tâm nhang kính dâng lên nguyên mẫu câu chuyện - bác Nguyễn Thành, cha tôi và các bác, các cô, các chú đồng đội của họ bằng một niềm tự hào, biết ơn sâu sắc nhất với những gì cha, các bác, các cô, chú đã tận hiến, hy sinh vì Tổ quốc, vì độc lập dân tộc".
Tận hiến xoay quanh nhân vật Nguyễn Thành (bí danh P1) do Hứa Vĩ Văn đảm nhận - một cán bộ tình báo được Bộ Công an giao nhiệm vụ bí mật thâm nhập vào hàng ngũ đối phương trên đất Lào.
Trong hành trình đầy hiểm nguy ấy, anh phải đối mặt với những lựa chọn khắc nghiệt, thậm chí đánh cược sự an toàn không chỉ của bản thân mà cả gia đình để thực thi sứ mệnh thiêng liêng với Tổ quốc.
Bộ phim nhằm tôn vinh sự hy sinh thầm lặng của những chiến sĩ tình báo thuộc lực lượng Công an nhân dân trên đất Lào từ 1957-1977, với lý tưởng và sự tận hiến, kiên trung, tuyệt đối trung thành với đất nước.
Không chỉ khắc họa những cuộc đấu trí căng thẳng, phim còn đi sâu vào nội tâm nhân vật, làm nổi bật những giằng xé, hy sinh trong "cuộc chiến không tiếng súng".
Tận hiến được ghi hình tại hơn 20 bối cảnh ở Việt Nam và Lào như Hà Nội, Thanh Hóa, Viêng Chăn, Savannakhet… Trong đó nhiều công trình kiến trúc thời Pháp thuộc cùng các địa danh lịch sử được lựa chọn nhằm tái hiện chân thực không gian của giai đoạn 1957-1977.
Phần phục trang, đạo cụ và khí tài cũng được đầu tư phục dựng công phu theo tư liệu lịch sử, góp phần tăng tính chân thực và chiều sâu cho tác phẩm.
Trong lịch sử Hàn Quốc, Danjong (tên húy Yi Hong Hwi) là con trai trưởng của vua Munjong, được định sẵn là vị vua thứ sáu của triều đại Joseon. Tuy nhiên, ông lên ngôi khi mới 12 tuổi rồi bị người chú - Đại hoàng tử Suyang - lật đổ. Phần đời còn lại của Danjong kết thúc bi kịch, khiến ông được ghi nhớ như quân vương bất hạnh, nạn nhân của những biến động quyền lực.
Bộ phim của đạo diễn Jang Hang Jun là tác phẩm đầu tiên đưa Danjong trở thành nhân vật trung tâm, tập trung giai đoạn sau khi ông bị phế truất. Câu chuyện xoay quanh mối quan hệ giữa vị vua trẻ, lúc này bị giáng xuống làm Hoàng tử Nosan, và Eom Heung Do - trưởng làng tình nguyện tiếp nhận và chăm sóc ông tại vùng núi Cheongnyeongpo.
Tác phẩm không đào sâu yếu tố tranh đấu quyền lực mà khai thác số phận con người. Danjong và trưởng làng Eom Heung Do đại diện cho hai góc nhìn: một người từng ở đỉnh cao quyền lực và một thường dân bị cuốn theo thời cuộc. Từ hai nhân vật tưởng chừng đối lập, phim mở rộng bức tranh về những phận người nhỏ bé nhưng giàu tình cảm. Sự gắn bó, lòng trung thành và tình người trong nghịch cảnh trở thành sợi dây kết nối họ.
Phần lớn thời lượng phim khắc họa mối gắn kết giữa Danjong và dân làng, những người đối xử với ông bằng sự chân thành qua những bữa ăn giản dị nhưng chu đáo. Ban đầu, ông từ chối ăn uống, miễn cưỡng thử rồi dần chấp nhận, hòa mình vào cuộc sống và truyền dạy kiến thức. Người dân chuyển từ tâm lý tò mò, dè chừng sang cảm thông cho số phận của nam chính. Những chi tiết này tạo nên sắc thái ấm áp, làm dịu đi màu sắc bi kịch của câu chuyện. Tuy nhiên, khi Danjong lấy lại ý chí, những thế lực ở triều đình siết chặt vòng vây, đẩy tất cả đến kết cục đã được lịch sử định sẵn.
Theo Nate, điểm nổi bật của kịch bản nằm ở cách khắc họa Danjong là một người kiên định và có chính kiến. Hình ảnh ông đối mặt con hổ trong rừng hay hành động vì chính nghĩa dù biết trước thất bại cho thấy tính cách mạnh mẽ, đặt người dân lên trên bản thân. Tác phẩm không dừng lại ở việc thuật lại lịch sử mà đặt câu hỏi về cách nhìn nhận công lý: Chúng ta sẽ chọn con đường chính nghĩa dù phải đánh đổi, hay thuận theo dòng chảy thời cuộc để tồn tại?
Đạo diễn Jang Hang Jun cho biết không muốn miêu tả hình ảnh vị vua đáng thương mà xây dựng nhân vật như người có phẩm chất. Bộ phim dựa trên một số ghi chép lịch sử, như việc Eom Heung Do liều mình vớt thi hài Danjong, bất chấp lệnh của vua Sejo rằng bất kỳ ai thu dọn thi hài sẽ bị tru di tam tộc. Do giai đoạn này không được ghi lại đầy đủ, tác phẩm kết hợp tư liệu và yếu tố hư cấu để hoàn thiện cốt truyện.
Diễn xuất của hai nhân vật chính góp phần truyền tải chiều sâu cho câu chuyện. Yoo Hae Jin mang đến hình ảnh trưởng làng gần gũi, tạo ra những giây phút hài hước. Anh xây dựng nhân vật mang nhiều nét tính cách như cộc cằn, thực dụng. Lối diễn có phần cường điệu giúp nhân vật trở nên dễ tiếp cận. Về sau, nhân vật thay đổi khi trải qua nhiều hoạn nạn với Nosan. Từ quan tâm lợi ích cá nhân, Heung Do học cách quan tâm đến người khác.
Park Ji Hoon gây ấn tượng khi bộc lộ sự chuyển biến của Danjong, từ ánh mắt trống rỗng đến ý chí kiên cường. Theo News1, nghệ sĩ giảm 15 kg trong hai tháng để thể hiện sự suy kiệt của nhân vật, tái hiện cảm giác bất lực và cô lập của một người mất hết mọi thứ. Sự ăn ý của cả hai gây ấn tượng qua phân cảnh cuối phim khi Danjong chọn cách ra đi. Trường đoạn không sử dụng nhiều lời thoại, cao trào tạo nên qua phần diễn xuất. Ji Hoon dồn nén cảm xúc, còn Hae Jin gợi lên sự giằng xé và bất lực.
Êkíp ghi hình tại các bối cảnh thực ở huyện Yeongwol, tỉnh Gangwon. Do địa điểm Cheongnyeongpo - nơi lưu đày của vua Danjong trở thành khu du lịch và trùng thời gian lễ hội địa phương, đội ngũ dựng phim trường ngoài trời dọc sông Donggang để đảm bảo tính chân thực.
Tuy nhiên, tác phẩm có một số điểm trừ. Quá trình phát triển tâm lý của vua Danjong diễn ra nhanh, chưa có nhiều chi tiết thuyết phục khán giả. Cuộc nổi dậy cuối phim cũng triển khai gấp gáp, thiếu các bước dẫn dắt nên chưa hiệu quả về mặt cảm xúc. Phần kỹ xảo CGI ở cảnh dân làng chạm trán với hổ thiếu tự nhiên.
Theo thống kê của Hội đồng Điện ảnh Hàn Quốc ngày 17/4, dự án đạt gần 16,5 triệu lượt khán giả sau hơn 70 ngày công chiếu tại Hàn. Thành tích giúp phim vượt qua Extreme Job (2019) với 16,26 triệu lượt, đứng thứ hai trong danh sách phim điện ảnh có lượt bán vé nhiều nhất tại nước này, chỉ sau Đại thủy chiến (2014). Xét về doanh thu, tác phẩm đạt 159 tỷ won (107,4 triệu USD), cao nhất lịch sử phòng vé Hàn Quốc từ trước đến nay.
Bên cạnh đó, Dưới bóng điện hạ dẫn đầu đề cử điện ảnh ở Giải thưởng nghệ thuật Baeksang lần thứ 62, với bảy hạng mục, trong đó có Phim xuất sắc, Nam diễn viên chính xuất sắc và Nam tân binh xuất sắc.