Chuyên gia du lịch kiêm nhà văn người Mỹ, Rick Steves, cho hay khi đi du lịch và tìm hiểu phong tục mới, những cử chỉ nhỏ như để lại tiền lẻ trên bàn có thể bị hiểu sai.
“Du khách đang vô tình khiến nhân viên kỳ vọng nhiều vào tiền boa và phá vỡ sự cân bằng thu nhập địa phương. Đó là một cách hành xử thiếu tinh tế. Ngoài ra, ở những nơi đông đúc, những người không liên quan có thể nẫng tay trên số tiền lẻ đó”, Steves viết trên blog.
Tại châu Âu, nơi nhân viên phục vụ được trả mức lương đủ sống, tiền boa không phải một nghĩa vụ bắt buộc. Tại các quốc gia như Đức, Áo, Bỉ hay Luxembourg, cùng với một số vùng ở Thụy Sĩ và Liechtenstein, việc dùng tiền xu để boa thậm chí còn bị coi là khiếm nhã, thiếu tôn trọng nhân viên.
Steve Schwab, CEO của Casago, công ty quản lý tài sản và cho thuê nghỉ dưỡng có trụ sở tại Arizona (Mỹ), nhấn mạnh điều quan trọng cần nhớ là tại châu Âu, không có một công thức chung nào áp dụng được cho tất cả các quốc gia.
“Mỗi quốc gia khác nhau, vì vậy chúng ta không thể đánh đồng tất cả là văn hóa tiền boa của châu Âu. Các quốc gia Bắc Âu là nơi ít kỳ vọng tiền boa nhất, phần lớn là vì họ nổi tiếng với việc trả lương cao cho nhân viên hoặc đã tính sẵn phí dịch vụ vào hóa đơn”, ông Schwab cho hay.
Tuy nhiên điều này không có nghĩa du khách bỏ hẳn việc boa. Steves khuyên nên áp dụng cách tiếp cận trực tiếp, điều này phù hợp tại các quốc gia nói tiếng Đức, nơi việc để lại tiền xu trên bàn không được thiện cảm.
“Khi thanh toán hóa đơn 10 euro bằng tờ 20 euro, bạn có thể nói ‘Lấy tôi 11 euro nhé (Eleven, please)’. Đây là tín hiệu để nhân viên giữ lại 1 euro làm tiền tip và trả phần tiền thừa còn lại”, Steves cho hay.
Nhưng tại Mỹ, nhân viên phục vụ thường phải dựa vào tiền boa để bù đắp cho mức lương cơ bản thấp. Ở Mỹ, mức boa cũng khá cao. Khoảng 5% được xem là thỏa đáng, 10% là hào phóng, nhiều nơi có thể lên tới 15% đến 20%, theo Steves.
Chính thực trạng này, cùng với sự xuất hiện dày đặc của các yêu cầu boa trên ứng dụng điện tử, đã làm gia tăng sự bức bối. Gần 90% người Mỹ cho rằng văn hóa tiền boa “đang vượt tầm kiểm soát”. Tại châu Âu, những mức boa thế này bị coi là quá mức cần thiết. “Hãy kiềm chế ý muốn boa theo kiểu Mỹ”, ông Steves nói thêm.
LaDell Carter, đối tác sáng lập của Royal Expression Travels tại Maryland (Mỹ), cho biết: “Không phải lúc nào số lượng tiền boa cũng là yếu tố quyết định. Quan trọng là cách đưa và ý định đằng sau đó”. Bà Carter nói thêm rằng, đặc biệt trong các không gian sang trọng, những đồng xu nằm rải rác trên bàn mang lại cảm giác giống như một sự bố thí hoặc hành động tùy tiện.
Steves cũng khuyến nghị rằng du khách có thể bỏ qua tiền boa tại các quầy phục vụ tự chọn, chỉ cần làm tròn tiền cước taxi và đưa những khoản boa nhỏ cho hướng dẫn viên hoặc nhân viên khách sạn.
Phương thức thanh toán cũng là một yếu tố quan trọng. Thanh toán bằng thẻ rất phổ biến, nhưng boa tốt nhất nên đưa tiền mặt để đảm bảo số tiền đó đến thẳng tay người phục vụ, bởi một số cơ sở kinh doanh có thể sẽ không chuyển lại đầy đủ khoản tiền thưởng này nếu khách hàng thanh toán thẻ.
Các chuyên gia cũng khuyên du khách kiểm tra kỹ hóa đơn đã bao gồm phí dịch vụ hay chưa, đồng thời quan sát thói quen của người bản địa trước khi quyết định boa. Nếu còn phân vân, đừng ngại hỏi người dân địa phương về những quy chuẩn riêng biệt tại quốc gia đó.
Nền tảng tạo nên bản sắc của Hilton Quang Hanh Onsen Resort đến từ nguồn khoáng nóng mặn tự nhiên hiếm có, được đánh giá thuộc nhóm 5% nguồn khoáng mặn chất lượng cao trên thế giới.
Với hàm lượng brom cao, dòng khoáng này mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe như hỗ trợ tuần hoàn, phục hồi cơ xương khớp, cải thiện làn da và đặc biệt giúp cân bằng trạng thái tinh thần sau những áp lực của cuộc sống hiện đại. Chính nền tảng giá trị khoáng đặc biệt này đã góp phần định hình xu hướng du lịch wellness tại Quảng Ninh.
Hilton Quang Hanh Onsen Resort gồm 178 căn villa với chuẩn mực nghỉ dưỡng biệt lập, 38 phòng washitsu và khu Public Onsen. Mỗi không gian lưu trú tại đây đều được tích hợp onsen riêng cùng hệ thống xông nóng - lạnh, cho phép du khách tận hưởng trọn vẹn liệu trình khoáng nóng trong sự riêng tư.
Song song với đó, Hilton cũng bổ sung tiện ích cao cấp đặc quyền của thương hiệu với Clubhouse - tổ hợp gồm Eforea Spa, bể bơi trong nhà hướng núi, trung tâm thể hình 24/7, yoga, và hệ thống nhà hàng, bar Genji - thương hiệu ẩm thực Nhật Bản cao cấp thuộc hệ thống Hilton… mang đến đa dạng trải nghiệm và bức tranh ẩm thực đa sắc cho khu nghỉ dưỡng.
Dưới sự vận hành của Hilton, giá trị bản địa này được đặt trong hệ quy chiếu của các chuẩn mực dịch vụ toàn cầu, từ quy trình vận hành, chất lượng dịch vụ đến khả năng cá nhân hóa trải nghiệm cho từng nhóm khách.
Đây cũng là yếu tố giúp khu nghỉ dưỡng không chỉ giữ được bản sắc riêng, mà còn nâng tầm trải nghiệm lên một tiêu chuẩn nhất quán, phù hợp với kỳ vọng của du khách quốc tế.
Ông Nguyễn Việt Dũng - Giám đốc Sở Văn hoá - Thể thao và Du lịch tỉnh Quảng Ninh nhấn mạnh: "Việc phát triển các sản phẩm nghỉ dưỡng chất lượng cao, có tính khác biệt, bền vững là một trong những ưu tiên trọng tâm của địa phương. Trong bối cảnh đó, sự hiện diện và vận hành của Hilton mang ý nghĩa đặc biệt quan trọng, góp phần nâng cao giá trị của điểm đến."
Bà Nguyễn Vũ Quỳnh Anh - Phó tổng giám đốc Sun Group, Tổng giám đốc Khối Giải trí Nghỉ dưỡng của tập đoàn cho biết: "Hilton sẽ mang đến cho Hilton Quang Hanh Onsen Resort một diện mạo mới với tiêu chuẩn chất lượng quốc tế, góp phần đưa Quảng Ninh hội nhập sâu hơn vào bản đồ nghỉ dưỡng wellness cao cấp thế giới".
Hilton Quang Hanh Onsen Resort không chỉ bổ sung thêm một sản phẩm nghỉ dưỡng cao cấp, mà còn góp phần mở rộng cách tiếp cận của du khách đến với Quảng Ninh trong hành trình được kết nối liền mạch với hệ sinh thái hạ tầng - du lịch - giải trí của Sun Group.
Tới nay, chưa có địa phương nào vượt qua Quảng Ninh về hạ tầng cơ sở phục vụ du lịch đồng bộ cả "Không - Thủy - Bộ" bao gồm Sân bay quốc tế Vân Đồn, Cảng tàu khách quốc tế Hạ Long, cao tốc Vân Đồn - Móng Cái.
Kết nối là tổ hợp giải trí lớn nhất miền Bắc Sun World Ha Long cùng những sản phẩm, không gian giải trí lễ hội luôn sáng đèn náo nhiệt về đêm tại Sun Elite City, phường Bãi Cháy. Tổ hợp mở ra những đêm du lịch rực rỡ với các show diễn, pháo hoa bên vịnh, chợ VUI-Fest, âm nhạc và ẩm thực hấp dẫn.
Sự kết nối này được kỳ vọng sẽ không chỉ gia tăng giá trị cho từng kỳ nghỉ của du khách, mà còn góp phần định hình Quảng Ninh như một điểm đến có nhịp sống và sức hấp dẫn được duy trì liên tục qua các mùa.
15 năm trước, chuyến đi từ Bắc Kinh đến Thượng Hải (khoảng 1.300 km) dài hơn 10 tiếng trên những chuyến tàu hỏa kiểu cũ. Với hệ thống đường sắt cao tốc (HSR) hiện tại, khoảng cách giữa hai siêu đô thị chỉ còn hơn 4 giờ di chuyển. Sự thay đổi về tốc độ không chỉ là vấn đề thời gian di chuyển, mà đã tạo ra một cuộc chuyển mình trong cấu trúc ngành du lịch của quốc gia tỷ dân.
Đầu thập niên 1990, hệ thống đường sắt Trung Quốc đối mặt hạn chế về hạ tầng khi vận tốc trung bình chỉ đạt khoảng 48 km/h vào năm 1993. Tốc độ di chuyển thấp khiến ngành đường sắt từng đánh mất thị phần vào tay hàng không và đường bộ. Tháng 8/2008, cục diện thay đổi khi tuyến đường sắt cao tốc đầu tiên nối Bắc Kinh - Thiên Tân đi vào hoạt động ngay trước thềm Olympic.
Sau đó, tuyến huyết mạch Bắc Kinh - Thượng Hải tiếp tục vận hành vào tháng 6/2011. Cuối tháng 12/2025, tuyến Tây An - Diên An (tỉnh Thiểm Tây) hoạt động, tổng chiều dài mạng lưới HSR Trung Quốc vượt 50.000 km, chiếm khoảng 70% tổng chiều dài đường sắt cao tốc toàn cầu.
So với các hệ thống lâu đời như Shinkansen của Nhật Bản (ra đời năm 1964) mất hàng thập kỷ để phát triển, Trung Quốc mất khoảng 17 năm để thiết lập mạng lưới quy mô lớn nhất thế giới. Hệ thống Shinkansen (Nhật Bản) hay ICE (Đức) vận hành phổ biến ở mức 300-320 km/h, các dòng tàu thế hệ mới của Trung Quốc duy trì tốc độ thương mại 350 km/h.
Theo dữ liệu từ Tập đoàn Đường sắt Quốc gia Trung Quốc, năng lực vận tải của mạng lưới đường sắt cao tốc chạm mốc cao nhất từ trước đến nay trong kỳ Xuân vận 2026 dài 40 ngày, kết thúc vào tháng 2, với 538 triệu lượt khách, tăng 4,8% so với cùng kỳ năm trước.
Năng lực vận tải toàn quốc đạt đỉnh với trung bình gần 13.000 chuyến tàu mỗi ngày. Sự tăng trưởng này đến từ việc đưa vào vận hành các tuyến mới khánh thành cuối năm 2025 như Quảng Châu - Trạm Giang, Bao Đầu - Ngân Xuyên và Tây An - Diên An.
Theo báo cáo từ Ngân hàng Thế giới (World Bank), đường sắt cao tốc mang lại lợi ích cho du lịch theo ba khía cạnh, tính tiện lợi khi mua vé, rút ngắn thời gian di chuyển và trải nghiệm sạch sẽ, thoải mái. Sự phát triển của HSR tạo ra hiệu ứng "nén không gian". Những hành trình từng mất cả ngày đêm nay chỉ còn khoảng 1/3 thời gian.
Trước đây, du khách từ các siêu đô thị miền Đông như Thượng Hải hay Hàng Châu phải mất 2-3 ngày di chuyển bằng đường bộ quãng đường 2.000 km để đến được Ninh Hạ. Nhờ trục đường sắt cao tốc kết nối qua các nút giao như Từ Châu và Tây An, hành khách có thể khởi hành từ Thượng Hải vào buổi sáng và đến Ninh Hạ để ăn tối sau khoảng 10 tiếng di chuyển. Sự kết nối giao thông đã biến những khu vực hẻo lánh trở thành điểm nghỉ dưỡng cuối tuần cho cư dân đô thị.
Tuyến cao tốc Bao Đầu - Ngân Xuyên hoạt động cuối tháng 12/2025 đã kết nối hai đô thị nằm giữa vùng sa mạc và thảo nguyên tại biên giới phía bắc Trung Quốc. Quãng đường 600 km trước đây mất hơn 6 giờ di chuyển bằng đường bộ, nay rút ngắn chỉ còn 2,5 giờ.
Dữ liệu từ Tập đoàn Đường sắt Quốc gia Trung Quốc cho thấy HSR đã hiện diện tại 97% thành phố có dân số trên 500.000 người. Tính đến cuối năm 2024, hệ thống này vận chuyển hơn 22,9 tỷ lượt hành khách, cao điểm phục vụ 16 triệu lượt mỗi ngày.
Sự phổ biến của HSR buộc các đơn vị lữ hành phải thay đổi sản phẩm. Thay vì những tour dài ngày trên xe khách, các công ty du lịch hiện ưu tiên mô hình tàu cao tốc kết hợp ôtô tại điểm đến.
Theo báo cáo năm 2025 của nền tảng du lịch trực tuyến lớn nhất Trung Quốc Trip.com, lượng khách sử dụng dịch vụ kết hợp máy bay và tàu hỏa tại Trung Quốc đã tăng 35% trong năm qua. Du khách quốc tế sau khi hạ cánh tại các sân bay lớn như Đại Hưng, Bắc Kinh hay Hồng Kiều, Thượng Hải có thể nối chuyến trực tiếp bằng tàu cao tốc để đi sâu vào nội địa nhờ hệ thống nhà ga tích hợp.
Thống kê của Ngân hàng Thế giới (World Bank) ghi nhận du khách sử dụng tàu cao tốc có mức chi tiêu trung bình cao hơn 30% so với nhóm đi tàu truyền thống. Nhu cầu lưu trú và dịch vụ tại các địa phương có ga tàu tăng mạnh, góp phần quan trọng vào phát triển kinh tế đêm và tiêu thụ đặc sản vùng miền.
Không chỉ phục vụ nhu cầu nội địa, mạng lưới đường sắt của Trung Quốc đang từng bước vươn ra khu vực thông qua Sáng kiến Vành đai và Con đường, với định hướng hình thành hành lang đường sắt xuyên Đông Nam Á dài hơn 3.000 km.
Một trong những dự án tiêu biểu là tuyến đường sắt bán cao tốc Lào - Trung, nối Côn Minh, tỉnh Vân Nam với Viêng Chăn. Tuyến dài hơn 1.000 km, chính thức vận hành từ cuối năm 2021. Đến năm 2025, tuyến này đã phục vụ hơn 30 triệu lượt hành khách. Tuyến đường sắt giúp rút ngắn đáng kể thời gian di chuyển, hành trình từ biên giới Trung Quốc (Boten) đến Viêng Chăn hiện mất khoảng 3-4 giờ, thay vì hơn một ngày bằng đường bộ như trước.
Giai đoạn tiếp theo của chiến lược này hướng tới Thái Lan và Malaysia nhằm hoàn thiện mạng lưới kết nối các di sản văn hóa và trung tâm kinh tế khu vực.
Các chuyên gia nhận định việc kết nối trực tiếp các thành phố Trung Quốc với Đông Nam Á bằng đường sắt sẽ mở thêm lựa chọn cho khách quốc tế. Thay vì phụ thuộc vào hàng không, hạ tầng này giúp hành khách di chuyển liền mạch, đưa các hành trình quốc tế trở nên đơn giản như du lịch nội địa.
Ghi nhận của Tuổi Trẻ Online, mấy ngày qua từ khu vực chùa Phật Lớn đi vòng qua tượng Phật Di Lặc, đặc biệt đường lên đỉnh Vồ Bồ Hong (nơi được xem là nóc nhà miền Tây), một số người dân, trong đó có người khuyết tật, ngồi xe lăn, trẻ em… đặt rổ nhựa nhỏ dưới đất để xin tiền khách du lịch đến hành hương, chiêm bái.
Thỉnh thoảng còn thấy có trường hợp vừa bán vé số, vừa kết hợp xin tiền của du khách. Dù không xảy ra lộn xộn, chèo kéo nhưng hình ảnh trên trở nên 'xấu xí', nhếch nhác trong mắt khách du lịch.
Chính quyền xã Núi Cấm cần vào cuộc và có giải pháp căn cơ tạo công ăn việc làm ổn định cho mọi người, giữ hình ảnh du lịch núi Cấm.
"Núi Cấm là điểm du lịch tâm linh và có nhiều cảnh đẹp. Tôi bất ngờ khi thấy trên núi Cấm còn nạn xin tiền khách. Địa phương cần có giải pháp để giúp dân ổn định cuộc sống và giữ hình ảnh du lịch luôn đẹp", anh Nguyễn Minh Tâm - du khách TP Cần Thơ góp ý.
Ông Nguyễn Trung Thành - Phó giám đốc Sở Du lịch An Giang - thông tin núi Cấm (xã Núi Cấm, tỉnh An Giang) là điểm đến du lịch tâm linh huyền bí. Trước đây "nóc nhà miền Tây" này thu hút hàng triệu lượt khách đến tham quan, chiêm bái.
Tuy vậy điểm du lịch độc đáo này vẫn còn hạn chế nhiều thứ như cơ sở hạ tầng giao thông đi lại trên núi chưa thuận tiện, một số người dân còn ngồi xin tiền du khách.
Do đó về an sinh xã hội, sở phối hợp với địa phương để tổ chức thêm nhiều sự kiện như thả hoa đăng trên núi Cấm hoặc phát triển làm du lịch cộng đồng để người dân có sinh kế, ổn định cuộc sống.
"Vấn nạn xin tiền ở núi Cấm, địa phương sẽ tính toán phương án phù hợp nhất hỗ trợ và di dời người dân, đảm bảo an ninh trật tự. Khách du lịch qua đó đến núi Cấm sẽ thấy tin tưởng, thoải mái", ông Thành nói.