Theo kết luận của Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an mới được ban hành, chủ của Công ty CP Asia Life là Nguyễn Phong và vợ đã sản xuất 4 mặt hàng thực phẩm bổ sung là hàng giả bán ra thị trường với tổng giá trị 6,6 tỉ, thu lời bất chính 3,3 tỉ đồng.
Trong đó, Công ty Asia đã sản xuất 168.000 hộp kẹo Kera là thành phẩm giả và đã bán 160.000 hộp cho Công ty Chị Em Rọt của Hằng “du mục”, hoa hậu Thùy Tiên, Quang Linh Vlog, thu về hơn 5 tỉ. Với thương vụ bán hàng giả này, Nguyễn Phong cùng đồng phạm bị cáo buộc thu lợi bất chính gần 3 tỉ đồng.
Hành vi của nhóm hoa hậu Thùy Tiên được xác định không đồng phạm tội sản xuất hàng giả với Nguyễn Phong, nhưng đủ yếu tố cấu thành tội lừa dối khách hàng và đã bị đưa ra xét xử trong một vụ án khác.
Từ kết quả điều tra vụ án liên quan sản phẩm kẹo Kera, Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã chỉ ra nhiều sơ hở trong quy định pháp luật và công tác quản lý đối với lĩnh vực thực phẩm.
Theo Cơ quan điều tra, các quy định pháp luật liên quan cho phép doanh nghiệp tự công bố sản phẩm và tự chịu trách nhiệm về chất lượng, thành phần, công dụng.
Quy định này nhằm cải cách thủ tục hành chính, tạo điều kiện thuận lợi cho doanh nghiệp, tuy nhiên thiếu cơ chế sàng lọc tiền kiểm. Cơ quan quản lý khi tiếp nhận hồ sơ chủ yếu kiểm tra thủ tục, không thẩm định chất lượng thực tế mà chỉ thực hiện hậu kiểm ngẫu nhiên dẫn đến tình trạng nhiều sản phẩm chỉ “đăng ký cho có”, chưa đảm bảo chất lượng đã được bán ra thị trường.
Thực tế điều tra cho thấy một số tổ chức, cá nhân đã lợi dụng cơ chế này để thay đổi thành phần, sử dụng nguyên liệu giá rẻ, không rõ nguồn gốc, thậm chí gây hại nhằm thu lợi, kết luận nêu.
Cơ quan điều tra cho biết việc thực thi và hậu kiểm đối với thực phẩm chức năng, thực phẩm bổ sung dinh dưỡng chưa hiệu quả.
Các sản phẩm này chủ yếu vẫn được quản lý như thực phẩm thông thường, chưa được xếp vào nhóm có nguy cơ cao đối với sức khỏe. Một số sản phẩm được quảng bá với công dụng như thuốc nhưng đăng ký dưới dạng thực phẩm bổ sung để né tránh các yêu cầu về thử nghiệm và cấp phép như dược phẩm.
Theo kết luận, Luật Quảng cáo năm 2012 và các văn bản liên quan đã nghiêm cấm hành vi quảng cáo gian dối, gây hiểu nhầm về sản phẩm. Nội dung quảng cáo không được khẳng định thực phẩm có tác dụng chữa bệnh như thuốc hoặc sử dụng người nổi tiếng để xác nhận công dụng khi chưa được kiểm chứng khoa học.
Tuy nhiên, theo cơ quan điều tra, thực tế quảng cáo trên môi trường mạng, đặc biệt từ người nổi tiếng, thường “biến tướng” dưới nhiều hình thức. Phổ biến là việc giới thiệu sản phẩm dưới dạng chia sẻ trải nghiệm cá nhân, không gắn nhãn quảng cáo, không công khai việc được trả tiền.
Cách thức này khiến người xem khó phân biệt giữa nội dung quảng cáo và chia sẻ cá nhân, từ đó có thể hiểu nhầm đây là khuyến nghị thực tế, kết luận nêu.
Cơ quan điều tra cũng cho biết hiện chưa có quy định cụ thể về cơ chế kiểm duyệt nội dung quảng cáo trên không gian mạng, trong khi mọi cá nhân đều có thể quảng cáo sản phẩm trên mạng xã hội, gây khó khăn cho công tác phát hiện, kiểm tra, giám sát.
Ngoài ra, nghị định quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực quảng cáo đã có chế tài xử phạt tiền, nhưng theo đánh giá, mức xử phạt chưa tương xứng với số tiền thu lợi từ hành vi vi phạm.
Đối với thương mại điện tử, các quy định hiện hành đã nêu trách nhiệm của chủ sàn và người bán, nhưng việc xác thực thông tin người bán và kiểm soát chất lượng hàng hóa, đặc biệt là thực phẩm, còn hạn chế.
Cơ quan điều tra cho biết chưa có quy định đặc thù để kiểm soát các giao dịch bán thực phẩm qua mạng, qua livestream hoặc trên các nền tảng như TikTok, Shopee, Lazada. Việc xử lý các tài khoản, website vi phạm còn chậm và chưa triệt để, kết luận nêu.
Cơ quan điều tra cũng nhận định các chế tài xử lý hành chính và hình sự đối với hành vi vi phạm trong lĩnh vực thực phẩm, quảng cáo, công bố sản phẩm và thuế chưa đủ mạnh, chưa tạo được tính răn đe.
Theo kết luận, cơ chế tự công bố sản phẩm hiện không yêu cầu doanh nghiệp phải kiểm nghiệm đầy đủ trước khi lưu hành. Cơ quan quản lý không thực hiện tiền kiểm mà chủ yếu tiếp nhận hồ sơ và hậu kiểm.
Ngay cả với sản phẩm thuộc diện đăng ký bản công bố, việc thẩm định chủ yếu dựa trên hồ sơ giấy tờ, không có kiểm tra thực tế nếu hồ sơ đầy đủ.
Cơ quan điều tra cho biết cơ chế này thiếu “chốt chặn” kỹ thuật ban đầu để sàng lọc hồ sơ. Nhiều trường hợp chỉ kiểm nghiệm một số chỉ tiêu hoặc sử dụng kết quả kiểm nghiệm để hợp thức hóa hồ sơ, trong khi sản phẩm thực tế không đúng với nội dung công bố.
Việc công khai dữ liệu tự công bố chưa đầy đủ, thông tin phân tán. Công tác hậu kiểm còn hạn chế do lực lượng thanh tra mỏng, tần suất kiểm tra thấp.
Ngoài ra, việc phân công quản lý giữa các bộ, ngành còn chồng chéo, trong khi cơ chế phối hợp giữa các lực lượng chức năng chưa chặt chẽ, thiếu cơ sở dữ liệu dùng chung. Việc định danh người bán và quản lý hoạt động quảng cáo trên mạng xã hội cũng gặp khó khăn do tính ẩn danh và xuyên biên giới của Internet, kết luận nêu.
Từ các tồn tại nêu trên, Cơ quan cảnh sát điều tra kiến nghị các bộ, ngành liên quan rà soát toàn diện hệ thống văn bản quy phạm pháp luật và công tác quản lý trong lĩnh vực sản xuất, kinh doanh thực phẩm cũng như quảng cáo trên không gian mạng.
Đồng thời kiến nghị nghiên cứu, xây dựng cơ sở dữ liệu quốc gia về công bố sản phẩm thực phẩm nhằm quản lý thống nhất thông tin các sản phẩm đã công bố và đang lưu hành.
Cơ sở dữ liệu dự kiến bao gồm các thông tin về doanh nghiệp sản xuất, kinh doanh, hồ sơ công bố sản phẩm, kết quả kiểm nghiệm thành phần, chỉ tiêu chất lượng… cũng như kết quả thanh tra, kiểm tra và xử lý vi phạm liên quan.
Theo ArtNews hôm 3/4, trong phiên của nhà đấu giá Saffronart ở Delhi, tỷ phú Cyrus Poonawall - người sáng lập Viện Huyết thanh Ấn Độ - đã mua bức họa. Mức giá này vượt qua kỷ lục trước đó của tranh Ấn Độ là tác phẩm Untitled (Gram Yatra) với 13,8 triệu USD, được nhà sưu tập Kiran Nadar mua tại buổi đấu giá của Christie's New York năm ngoái.
Tỷ phú Cyrus Poonawall gọi họa sĩ Raja Ravi Varma là ''người tiên phong có ảnh hưởng nhất của nghệ thuật Ấn Độ thời kỳ đầu hiện đại'', coi bức tranh là ''một trong những tác phẩm hoàn thiện nhất của Varma''. Ông cho biết việc mua lại tác phẩm vừa là vinh dự, vừa là trách nhiệm, nói sẽ nỗ lực để công chúng sớm được chiêm ngưỡng định kỳ ''bảo vật quốc gia'' này.
Theo nhà đấu giá, tác phẩm được Raja Ravi Varma sáng tác vào giai đoạn đỉnh cao sự nghiệp của ông. Bức vẽ thể hiện trình độ bậc thầy trong hội họa sơn dầu và cách khắc họa tự nhiên các vị thần Ấn Độ.
Trong tranh, họa sĩ diễn giải chủ đề tình mẫu tử mang tính phổ quát, thông qua các nhân vật thần thoại. Ông vẽ thần Krishna ôm phía sau người mẹ Yashoda, lúc bà đang vắt sữa bò. Tờ The Hindu phân tích những nét vẽ của danh họa cùng các gam màu nhẹ nhàng mở ra một khung cảnh yên tĩnh, gần gũi, thể hiện sự che chở.
Ông Ashish Anand - Giám đốc điều hành của công ty nghệ thuật DAG, Ấn Độ - cho rằng kết quả đấu giá thể hiện chiều sâu của học thuật và niềm tin vào những sáng tác có tầm vóc trong lịch sử nghệ thuật. Bà Minal Vaziran - Chủ tịch, đồng sáng lập Saffronart - nhận định: ''Các tác phẩm nghệ thuật vĩ đại luôn biết cách khẳng định giá trị vượt thời gian. Chúng không chỉ là một cột mốc quan trọng đối với thị trường mà còn là lời nhắc nhở mạnh mẽ về sự cộng hưởng văn hóa và cảm xúc bền vững của nghệ thuật Ấn Độ''.
Raja Ravi Varma (1848-1906) là một trong những họa sĩ nổi tiếng nhất Ấn Độ, được biết đến với những bức sơn dầu miêu tả các nhân vật thần thoại của đất nước. Một số nhân vật nữ ở tranh của ông như Shakuntala, Sita, Damayanti, Draupadi có ảnh hưởng lâu dài, truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ nghệ sĩ.
Dù đã kết thúc được vài ngày nhưng dư âm lễ trao giải Cống hiến vào tối 15-4 vẫn chưa hết. Tâm điểm tranh cãi nằm ở chiến thắng của Hương Tràm với hạng mục Album của năm.
Đây là lần đầu có một chiến thắng tại Giải thưởng Cống hiến (trước đây là Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến) gây bão dư luận như vậy.
Có tổng cộng hơn 25.000 lượt thả phẫn nộ với hai bài đăng mới nhất trên trang cá nhân của Hương Tràm sau khi cô giành chiến thắng hạng mục Album của năm với Phao cứu sinh. Ngoài ra, trên các nền tảng mạng xã hội, tranh cãi vẫn chưa dừng lại.
Điều này bắt nguồn từ việc có không ít người cho rằng so với các đề cử còn lại, đặc biệt là Giữa một vạn người (Phùng Khánh Linh) và Made In Vietnam (DTAP), thì chiến thắng của Phao cứu sinh có phần chưa thật sự thuyết phục.
Thậm chí album của Hương Tràm còn bị đưa ra so sánh với một album khác vắng mặt tại danh sách đề cử là album Giai nhân của Văn Mai Hương.
Đi cùng hàng vạn lượt thả phẫn nộ là nhiều bài viết mang tính châm biếm cũng như công kích đời tư xuất hiện, tạo nên một bức tranh tổng thể không lành mạnh dù ở phía nào đi chăng nữa.
Nếu xét riêng về âm nhạc, Phao cứu sinh đánh dấu bước chuyển trong sự nghiệp của Hương Tràm từ một ca sĩ chỉ hát sang một nghệ sĩ đa năng hơn, tham gia sâu hơn vào quá trình sản xuất; trong đó gần một nửa bài trong album này là do cô sáng tác.
Thay vì thế mạnh pop ballad, trong album này, Hương Tràm thử sức với những chất liệu mới như R&B, cho thấy cô muốn bước ra khỏi… vùng an toàn. Đây là điều đáng ghi nhận. Và thực ra chưa ai nghi ngờ về thái độ làm việc nghiêm túc của cô cả.
Tuy nhiên khi đặt lên "bàn cân" với những đề cử khác, đặc biệt hai "con tướng" Giữa một vạn người (Phùng Khánh Linh) và Made In Vietnam (DTAP), album của Hương Tràm lại có phần "lép vế" về độ lan tỏa.
Nếu album Made in Vietnam ca ngợi Việt Nam rực rỡ, có bài Nhà tôi có treo một lá cờ viral thì "album hiếm" (theo lời của nhạc sĩ Huy Tuấn) Giữa một vạn người lại cho thấy phong cách tác giả của Phùng Khánh Linh ngày một định hình và phát triển, trở thành một trong những nữ nghệ sĩ trẻ đáng chú nhất của nhạc Việt đương đại.
Song sòng phẳng mà nói, câu chuyện ồn ào này lại bị nhiều yếu tố chi phối. Ngoài chuyên môn còn có cơ chế giải thưởng đã có sự thay đổi, mở rộng thêm "quyền lực" của công chúng (thông qua cổng bình chọn mà thực ra là bỏ tiền mua lượt bình chọn) và cả một "background" dễ gây tranh cãi phía sau sự nghiệp dù Hương Tràm thuộc phái thực lực về giọng hát.
Không dễ để nói một cách rốt ráo, nhưng chắc chắn đây là một chiến thắng không dễ chịu với Hương Tràm. Và có vui cũng mất vui!
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, PGS.TS Nguyễn Văn Thăng Long - Phó chủ nhiệm bộ môn truyền thông chuyên nghiệp, Đại học RMIT Việt Nam - cho rằng ở góc độ truyền thông, đây không chỉ là câu chuyện của một cá nhân nghệ sĩ, mà có thể là khủng hoảng niềm tin vào các giải thưởng nói chung, không riêng gì Cống hiến.
"Trong kỷ nguyên số, khi các chỉ số streaming (Spotify, Apple Music, YouTube…) và mức độ lan tỏa đa nền tảng (TikTok, Facebook, Instagram…) trở nên minh bạch, khán giả mặc định đó là thước đo chuẩn xác cho sự thành công", ông cho biết.
Khi kết quả từ hội đồng lệch pha với các chỉ số thị trường, công chúng lập tức có quyền nghi ngờ, biểu hiện rõ nét cho nghịch lý của sự minh bạch (The Transparency Paradox) - vốn là một điểm nghẽn sâu sắc trong truyền thông số khi sự minh bạch không tỉ lệ thuận với niềm tin.
Có một bộ phận khác nhìn sự vụ như một cuộc thi fanbase giữa Hương Tràm và Phùng Khánh Linh. Về điều này, ông Long cho nếu nhìn sự vụ chỉ là cuộc chiến giữa hai cộng đồng người hâm mộ (fandom) là một cách hiểu chưa đầy đủ.
"Thực tế sự phản ứng dữ dội lần này không chỉ gói gọn trong sự tranh chấp của những người hâm mộ trung thành (loyal fans) mà còn đến từ những người yêu nhạc vãng lai (casual fans) - nhóm đối tượng không thuộc bất kỳ "bộ lạc" nào nhưng lại có sự nhạy cảm sắc bén với thị trường", ông nêu.
Với họ, thành công của Phùng Khánh Linh hay DTAP trong năm qua là một thực tế hiện diện trong trải nghiệm nhạc số hằng ngày, trong khi album của Hương Tràm lại thiếu đi những "điểm chạm" thực tế với đời sống âm nhạc năm qua.
Khi kết quả cuối cùng lệch pha hoàn toàn với thực tế đời sống đó, nhóm khán giả này cảm thấy tính hợp lý về mặt chuyên môn của giải thưởng đã bị xâm phạm. Đó không còn là câu chuyện "cày vote" hay "dìm hàng", mà là thông điệp về sự bất tương xứng giữa kết quả giải thưởng và giá trị thực tế.
Ông đặt vấn đề: "Liệu đến lúc cần tích hợp các chỉ số dữ liệu số vào cơ cấu chấm giải? Nếu cứ tiếp tục duy trì một cơ chế tách biệt với dòng chảy thị trường, các giải thưởng sẽ dần trở nên vô hình trong mắt thế hệ khán giả trẻ - những người vốn coi sự công bằng của dữ liệu là tiêu chí quan trọng để đánh giá sự "cống hiến"?".
Theo Box Office Vietnam, tính đến sáng 9.4, phim Hẹn em ngày nhật thực của đạo diễn Lê Thiện Viễn đạt doanh thu hơn 76 tỉ đồng, với dàn diễn viên Đoàn Thiên Ân, Khương Lê, NSND Lê Khanh… Tác phẩm khai thác chủ đề tình yêu gắn với đức tin.
Đạo diễn Lê Thiện Viễn cùng nhà sản xuất Lý Minh Thắng đã xây dựng bộ phim với nội dung tình cảm, kết hợp yếu tố đức tin, tạo nên câu chuyện giàu cảm xúc. Dàn diễn viên gồm Đoàn Thiên Ân, Khương Lê, NSND Lê Khanh, Hứa Vĩ Văn, Nguyên Thảo, Huỳnh Phương đảm nhận các vai diễn khác nhau, góp phần làm nổi bật câu chuyện và tạo sự thu hút cho khán giả.
Bên cạnh thành công về mặt thương mại, Đoàn Thiên Ân chia sẻ quan điểm khi chọn vai diễn: “Điều tôi chọn không phải là phim mang lại doanh thu cao hay thấp, hay là vai diễn nhạt hay sâu sắc, mà là một vai diễn mà tôi có thể cảm nhận được từ chính kịch bản tôi đọc. Tôi có thể sống một cuộc đời khác, nhưng vẫn nhìn thấy mình ở trong đó”.
Nữ diễn viên giải thích rằng vai diễn trong Hẹn em ngày nhật thực là một cô gái sống vào cuối những năm 1980 - đầu 1990, chưa từng biết đến các đấu trường nhan sắc mà cô từng trải qua. Vì vậy, cô phải học cách tìm hiểu nhân vật, xây dựng tâm lý để hiểu cô gái này, từ đó kể câu chuyện đời một cách chân thật và gần gũi với khán giả.
“Với mỗi vai diễn, tôi luôn muốn thể hiện những khía cạnh khác so với con người thật của mình, nhưng đồng thời vẫn muốn tìm thấy một phần bản thân trong nhân vật”, Đoàn Thiên Ân bày tỏ. Cách tiếp cận này giúp cô thoát khỏi hình ảnh “beauty queen” quen thuộc.
Bộ phim Hẹn em ngày nhật thực được cộng đồng mạng nhận xét là thu hút khán giả nhờ nội dung gần gũi, giàu cảm xúc và hình ảnh được chăm chút, kết hợp cùng chiến lược truyền thông bài bản.