Bước ngoặt trong cuộc đua sinh tồn ở V-League đã đến với HAGL, khi học trò HLV Lê Quang Trãi đánh bại Nam Định (2-1) trên sân Thiên Trường tại vòng 18. Cú đúp chiến thắng trong hai chuyến làm khách gần nhất tại Ninh Bình (thắng Ninh Bình và Nam Định) đã kéo Trần Trung Kiên cùng đồng đội gần hơn đến ngưỡng trụ hạng.
Lúc này, đội chủ sân Pleiku hơn đội cuối bảng Đà Nẵng 6 điểm, hơn đội áp chót PVF-CAND 5 điểm. Câu hỏi đặt ra là, với 18 điểm, HAGL còn cách ngưỡng an toàn bao xa?
Theo HLV Chu Đình Nghiêm (CLB Hải Phòng), ngưỡng trụ hạng ở V-League là 29 điểm. HLV Văn Sỹ Sơn đặt ra cột mốc gần hơn đôi chút: 28 điểm.
Thực tế là, để trụ hạng mùa này, có lẽ HAGL không cần tới 28 hay 29 điểm. Bởi lẽ, hai đội bóng đang ở trong nhóm nguy hiểm gồm CLB Đà Nẵng (12 điểm) và PVF-CAND (13 điểm) rất khó chạm tới mốc điểm nói trên khi mùa giải chỉ còn 8 vòng. CLB Đà Nẵng chỉ kiếm trung bình 0,67 điểm/trận, còn PVF-CAND có 0,72 điểm/trận từ đầu giải. Nếu không cải thiện tốc độ kiếm điểm, Đà Nẵng sẽ khép lại V-League với 19 điểm, còn PVF-CAND là 20. Đồng nghĩa, HAGL chỉ cần có nhiều hơn 20 điểm (kiến thêm 2 điểm nữa trong 8 trận còn lại) là an toàn.
Tuy nhiên, không thể xem thường ý chí của các đội bóng đã bị dồn vào “chân tường”. Mùa 2022, CLB TP.HCM của HLV Vũ Tiến Thành từng giành một mạch 12 điểm trong 8 trận cuối giải để về đích an toàn ngoạn mục. Mùa 2024 – 2025, CLB Đà Nẵng của “tướng” trẻ Lê Đức Tuấn cũng lấy 15 điểm trong 8 trận cuối giải nhằm chiếm suất play-off của Bình Định, sau đó trụ hạng thành công.
Mốc 15 điểm ở 8 trận hạ màn của Đà Nẵng cũng là đỉnh cao nhất mà một đội trụ hạng từng làm được trong giai đoạn hạ màn. Con số 12-15 điểm có thể xem như kỳ tích với đội bóng sông Hàn và PVF-CAND, dù khó khăn, nhưng cũng không phải là không thể.
Do đó, chính những đội bóng có nhiều điểm hơn HAGL như Hải Phòng (27 điểm) hay SLNA (23 điểm) cũng chưa thể yên tâm, thể hiện qua phát ngôn thận trọng của HLV Chu Đình Nghiêm hay Văn Sỹ Sơn.
Bởi vậy, HAGL vẫn phải đẩy nhanh tốc độ kiếm điểm. Ưu thế hơn 5, 6 điểm so với nhóm nguy hiểm có thể bị san bằng chỉ sau vài vòng đấu. HAGL cần thêm tối thiểu 8 đến 10 điểm (thắng tối thiểu 2, 3 trận trong giai đoạn cuối mùa) để an toàn.
Ưu thế lớn của HAGL là giai đoạn hạ màn là lịch thi đấu “dễ thở”.
Trong 8 trận cuối giải, học trò HLV Lê Quang Trãi được đá sân nhà tới 5 trận. Đồng thời, 5/8 đối thủ của HAGL là những đối thủ đồng cân đồng lạng, đang đứng ở nửa dưới bảng xếp hạng như PVF-CAND, Thanh Hóa, Hà Tĩnh, Becamex TP.HCM và SLNA.
Tâm thế đua trụ hạng đã đi cùng HAGL trong phần lớn thời gian từ khi lứa đầu của Học viện HAGL-JMG được đôn lên V-League (2015). Các cầu thủ đã quen với cuộc đua sinh tồn, nên đủ khả năng giữ chân trên mặt đất và chắt chiu từng điểm.
Khi còn huấn luyện HAGL, giám đốc kỹ thuật (GĐKT) Vũ Tiến Thành cùng HLV Lê Quang Trãi luôn đặt mục tiêu lấy điểm từng trận, trong đó ưu tiên là vào trận với đích ngắm 1 điểm, sau đó chắt chiu cơ hội để có nhiều hơn. Những mùa giải trụ hạng sít sao gần đây mang đến cho đội bóng phố núi tâm lý “năng nhặt chặt bị”. Tuy nhiên, mùa giải này sẽ khó khăn hơn, bởi dù đã ở thế yếu, CLB Đà Nẵng và PVF-CAND hoàn toàn đủ năng lực để vùng lên.
Hai trận đấu quan trọng bậc nhất với HAGL là cuộc tiếp đón PVF-CAND (hạng 13) tại Pleiku ở vòng 22, sau đó làm khách trên sân Thanh Hóa (hạng 12) tại vòng 24. Đó là hai trận “chung kết ngược” mà HAGL không được phép thua. Nếu rời sân với tối thiểu 1 điểm ở những trận gặp đối thủ cùng khổ, đội bóng phố núi dễ trụ hạng.
Những trận gặp đối thủ sắp hết mục tiêu như Hải Phòng (vòng 20), SLNA (vòng 21) hay Becamex TP.HCM (vòng 26) cũng là cơ hội vàng để HAGL thắng trận.
Giữ ý chí quyết tâm như những màn “lật đổ” ngoạn mục trên sân khách gần đây, thầy trò HLV Lê Quang Trãi sẽ ở lại V-League.
Sau 20 trận đã đấu, bao gồm 2 trận bán kết diễn ra ngày 22.4, giải U.17 Đông Nam Á đã xác định được 2 cặp đấu cuối cùng, bao gồm trận tranh HCĐ giữa U.17 Úc và U.17 Lào và đặc biệt là chung kết hấp dẫn giữa U.17 Việt Nam gặp U.17 Malaysia.
Tại bán kết, U.17 Việt Nam đã xuất sắc lội ngược dòng và thắng thuyết phục U.17 Úc với tỷ số 2-1 bằng 2 pha lập công của Mạnh Cường và Nguyễn Lực, trong khi U.17 Malaysia thắng dễ 3-0 trước U.17 Lào chỉ còn 10 người từ phút thứ 5.
Đây có thể xem như màn tái ngộ thú vị vì trước đó U.17 Việt Nam và U.17 Malaysia từng gặp nhau ở vòng bảng, nơi thầy trò HLV Cristiano Roland đã thắng đậm người Mã ngay trận ra quân với tỷ số 4-0.
Đó là ngày thi đấu nổi bật của U.17 Việt Nam khi Lê Huệ Bách Khoa thi đấu bùng nổ với cú đúp (phút 11, 27), và 2 bàn thắng còn lại được ghi bởi Văn Dương (phút 38) cùng Mạnh Cường (phút 56).
Tất nhiên, trận đầu tiên ở giải đấu và trận cuối cùng để tranh chức vô địch có tính chất rất khác nhau. Bản thân U.17 Malaysia cũng đã cho thấy sức mạnh của mình sau khi giành vị trí nhì bảng xuất sắc nhất và vượt qua bán kết dễ dàng.
HLV Đinh Thế Nam - nhà cầm quân Việt Nam đầu tiên dẫn dắt đội U.23 Việt Nam vô địch giải U.23 Đông Nam Á tin tưởng U.17 Việt Nam đứng trước cơ hội để giành chiến thắng, với cơ sở đến từ sự tiến bộ của bản thân.
HLV Đinh Thế Nam chia sẻ: "Chúng ta đang sở hữu một lớp U.17 VN rất tốt. Các cháu đã chứng tỏ được bản lĩnh của mình, thể hiện được lối chơi mà BHL đã đề ra. Bản thân HLV Cristiano Roland cũng cho thấy được năng lực chuyên môn cầm quân.
Đặc biệt, HLV Cristiano Roland đã chuẩn bị tinh thần, tâm lý rất tốt cho các cầu thủ trẻ. Màn trình diễn từ đầu giải của U.17 Việt nam cũng cho thấy các trung tâm CLB Hà Nội, PVF, Thể Công Viettel... đang đào tạo lớp cầu thủ mới có chuyên môn và nền tảng tốt".
Khi được hỏi về cơ hội chiến thắng của đội tuyển U.17 Việt Nam trước U.17 Malaysia trong trận chung kết, sau khi chúng ta từng đánh bại họ 4-0 ở vòng bảng, HLV Đinh Thế Nam không căn cứ vào kết quả vòng bảng.
"Tôi tin tưởng U.17 Việt Nam có cơ hội để vô địch giải U.17 Đông Nam Á. Niềm tin đó đến từ bản lĩnh, sự tập trung và tiến bộ của các em, qua tất cả những gì các em đã thể hiện từ đầu giải chứ không phải chiến thắng ở vòng bảng", ông Nam khẳng định.
Trận chung kết này sẽ tạo ra cột mốc lịch sử. Nếu U.117 Việt Nam đánh bại U.17 Malaysia sẽ đồng nghĩa bóng đá Việt Nam vượt lên dẫn trước Úc và Thái Lan với 4 lẩn đăng quang, còn ngược lại Malaysia sẽ có lần thứ 3 vô địch, xếp ngang hàng 3 ông lớn kể trên.
Đội tuyển Indonesia bước vào giải đấu năm nay với tư cách là nhà đương kim vô địch khu vực và đương kim á quân châu Á. Cách đây 2 năm, đội bóng xứ sở vạn đảo đã đánh bại chính đội tuyển Việt Nam với tỷ số 2-0 ở trận chung kết futsal Đông Nam Á. Trong trận gần nhất hai đội gặp nhau tại tứ kết giải futsal châu Á 2026 hồi đầu năm, đoàn quân của HLV Hector Souto cũng giành chiến thắng nghẹt thở 3-2 trước thầy trò ông Diego Giustozzi. Ở thời điểm này, Indonesia được ví là "cơn lốc" của futsal châu lục và được đánh giá nằm cửa trên trong trận bán kết với đội tuyển Việt Nam.
Những gì thầy trò HLV Hector Souto làm được tại VCK futsal châu Á vào tháng 2 vừa qua thực sự là một cơn địa chấn. Việc đánh bại Nhật Bản 5-3 và cầm hòa "ông kẹ" Iran 5-5 trong một trận chung kết điên rồ đã minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh của đội bóng xứ vạn đảo vào lúc này.
Lối chơi của Indonesia hiện tại là sự kết hợp giữa thể lực dồi dào, tốc độ chóng mặt và một hệ thống chiến thuật cực kỳ hiện đại. Họ không còn thi đấu dựa vào cảm hứng cá nhân mà đã trở thành một cỗ máy vận hành trơn tru. Tại vòng bảng năm nay, Indonesia đã thị uy sức mạnh bằng những chiến thắng thuyết phục, trong đó có việc khuất phục đội tuyển futsal Úc để giành ngôi nhất bảng B.
Đụng độ với một đối thủ đang ở đỉnh cao phong độ, HLV trưởng đội tuyển futsal Việt Nam - Diego Giustozzi dành sự tôn trọng lớn cho đối thủ: "Đội tuyển Indonesia đã thay đổi rất nhiều và họ đã thể hiện điều đó ở đấu trường châu Á. Có thể chúng tôi sẽ phải đối đầu với đội bóng mạnh nhất Đông Nam Á vào thời điểm hiện tại. HLV Hector Souto cùng Liên đoàn Bóng đá Indonesia đã làm rất tốt công việc của mình.
Ở giải trước, họ cũng đã giành chiến thắng và thể hiện lối chơi futsal đúng nghĩa, rất đẹp mắt. Indonesia sở hữu nhiều cầu thủ trẻ, nhưng họ có chất lượng chuyên môn rất tốt, cả về chiến thuật lẫn cá nhân". Tuy nhiên, vị thuyền trưởng từng đưa futsal Argentina lên ngôi vô địch thế giới cũng khẳng định quyết tâm của đội tuyển Việt Nam: "Tôi luôn vui khi được đối đầu với những đội bóng như vậy. Đội tuyển futsal Việt Nam đã chuẩn bị 100% cho trận đấu này. Đây chắc chắn sẽ là một trận bán kết khó khăn nhưng cũng rất đáng chờ đợi".
Bài toán cho đội tuyển futsal Việt Nam là làm sao để khóa chặt những ngòi nổ bên phía Indonesia. Các học trò của HLV Giustozzi cần phải điềm tĩnh để kiểm soát nhịp độ của trận đấu, tránh bị cuốn theo lối chơi của đối thủ. Nếu như Indonesia mạnh ở khả năng đôi công, thì Việt Nam lúc này lại đang dần hoàn thiện khả năng chịu áp lực và tính thực dụng trong những trận cầu quan trọng. Chiến thắng 1-0 của đội tuyển futsal Việt Nam trước Indonesia tại SEA Games 33 vào cuối năm 2025 là minh chứng rõ nhất cho việc thầy trò ông Giustozzi có thể không lấn lướt về thế trận, nhưng lại biết cách trừng phạt sai lầm của đối phương. Muốn làm được điều này, Nguyễn Thịnh Phát và các đồng đội cần phải chắt chiu từng cơ hội, nắn nót trong từng pha dứt điểm.
Trận bán kết còn lại là cuộc chạm trán giữa chủ nhà Thái Lan và đội tuyển futsal Úc, lúc 20 giờ hôm nay. Các trận đấu phát trên TV360.
Ở chặng 9 của Cúp truyền hình TP.HCM 2026, Marchuk Dzianis của Kenda Đồng Nai tiếp tục làm mưa làm gió. Phá bứt tốc "xé gió" giúp anh cán đích ở vị trí đầu tiên.
Đó là chiến thắng chặng thứ 4 của Marchuk Dzianis - một phong độ chói sáng của cua rơ người Belarus. Anh tiếp tục giữ được áo vàng và áo xanh, dù gặp những thách thức lớn từ các tay đua đối thủ.
Nhưng từ đây, thử thách dành cho Marchuk Dzianis cũng như đội Kenda Đồng Nai sẽ còn lớn hơn rất nhiều. Từ Huế trở vào, các tay đua sẽ dần đối mặt với nhiều con đèo hơn.
Marchuk Dzianis hay Zachary Patrick Patterson (620 Nông Nghiệp Vĩnh Long) thời gian qua cho thấy họ nước rút tốt ra sao. Nhưng tại các đội còn lại, nhiều ngoại binh chuyên về đường đèo chưa có cơ hội lên tiếng. Một số cái tên có thể kể đến như Robinson Chalapud (Công An TP.HCM), Mugisha Moise (TP.HCM Vinama), Sergei Kulikov (Tập đoàn Lộc Trời An Giang).
Ngay tại chặng 10 diễn ra ngày 13-4, đoàn đua phải đối mặt với liên hoàn 3 ngọn đèo là Phước Tượng, Phú Gia và Hải Vân, dù tổng cự ly chỉ có 113km. Vượt qua được quãng đường này sẽ là điều vô cùng gian nan.
Chiếc áo đỏ cho "vua leo núi" hiện đang thuộc về Đặng Thành Được (đội Hà Nội). Nhưng khả năng nó cũng sẽ đổi chủ sau chặng 10.
Hành trình ở chặng 10 chỉ có 1 điểm nước rút tính điểm dọc đường (sprint), nằm tại xã Hưng Lộc (Huế), cách xuất phát 27km.