Sophie Axon, đến từ Anh, từng sống và ghé thăm các quốc gia hạnh phúc nhất thế giới theo xếp hạng của World Happiness Report (Báo cáo Hạnh phúc Thế giới) 2026.
Sau 6 năm sống tại Đan Mạch cùng thời gian dài đến các quốc gia trong danh sách hạnh phúc nhất thế giới như Iceland, Phần Lan, Thụy Điển, Na Uy du lịch, Sophie đã tìm hiểu và rút ra 5 bài học, cũng là 5 điểm chung tại những quốc gia hạnh phúc nhất thế giới này.
Hạnh phúc ở những nơi này không phải sự tình cờ, nó được nuôi dưỡng, được tích hợp vào hệ thống, vào cảnh quan và vào cộng đồng, từ đó định hình nhịp điệu của đời sống thường nhật. Ở Bắc Âu, mọi thứ như thể có ai đó đã nhấn nút “tạm dừng”, theo Sophie.
Ít chạy theo trào lưu
Trong 6 năm sống tại Đan Mạch và hơn 10 năm tìm hiểu, nghiên cứu văn hóa Bắc Âu, nhiều từ khóa mang tính triết lý của người dân nơi đây đã len lỏi vào văn hóa đại chúng, được nhiều du khách biết đến như Hygge, Fika, Lykke, Friluftsliv. Các triết lý này diễn tả các loại cảm giác êm dịu, dễ chịu, hạnh phúc, ấm áp hoặc sống chậm, thư giãn.
Ban đầu, Sophie nghĩ đây là xu hướng của người dân, nhưng sau khi chuyển đến Đan Mạch và sống chung nhà với một người địa phương và một du khách Thụy Điển, cô nhận ra những triết lý này đã ăn sâu vào đời sống thường nhật của họ thế nào.
Triết lý sống đó thể hiện qua cách người dân thưởng thức bữa ăn, nhịp đi bộ chậm rãi, cách thời gian nghỉ ngơi được tự nhiên đan cài vào trong ngày, cho đến tầm quan trọng của việc ở ngoài trời và dành thời gian chất lượng bên những người thân yêu.
Những gì Sophie từng có cảm giác như một xu hướng xa vời giờ trở thành một lối sống thực sự, bền vững và cô cũng áp dụng lối sống đó đến nay.
Niềm tin là chìa khóa của hạnh phúc
Sophie chuyển đến Đan Mạch vào mùa xuân 2020, trong quá trình ổn định cuộc sống cô nhận ra một xã hội có thể vận hành khác biệt đến thế nào khi niềm tin được mặc định tồn tại.
Ở Copenhagen, các quy định đi kèm với khuyến nghị – quán bar đóng cửa sớm, khẩu trang trở thành một phần của đời sống, các buổi tụ tập trong nhà bị hạn chế (thời đại dịch). Mọi người luôn tuân thủ mà không hề phản đối. Khi Sophie hỏi một người bạn Đan Mạch lý do họ luôn làm theo, người bạn hồi đáp “vì chúng tôi tin rằng mọi thứ đều có lý do”.
Sophie dần nhận ra niềm tin mà bạn cô nói đến hiện diện trong những chi tiết rất nhỏ, gần như khó nhận thấy của đời sống hằng ngày: phụ huynh để xe nôi có trẻ nhỏ đang ngủ bên ngoài quán cà phê, hàng xóm giúp đỡ nhau không chút do dự, những cuộc dạo bộ khuya trong thành phố mà vẫn cảm thấy an tâm.
Vì vậy, khi biết rằng Đan Mạch đứng đầu thế giới về mức độ tin tưởng giữa con người, với gần 3/4 người dân mặc định “hầu hết mọi người đều đáng tin”, cao hơn rất nhiều so với mức trung bình toàn cầu là 25%, Sophie không ngạc nhiên. Tinh thần tin tưởng này là một trụ cột giúp duy trì cộng đồng hạnh phúc.
Thiên nhiên được coi như liệu pháp trị liệu miễn phí tuyệt vời nhất
Có thể bảo tàng ABBA (ban nhạc nổi tiếng thế giới với ca khúc Happy New Year) đã thu hút Sophie đến Thụy Điển lần đầu, nhưng điều khiến cô ấn tượng nhất lại là thiên nhiên.
Cô nhớ mãi về khoảnh khắc đứng giữa Uppsala, không phải tại một điểm du lịch nổi tiếng mà là trước mặt hồ nước với những gợn sóng nhẹ và thảm cỏ xanh cao vút bao quanh. Cô dừng lại một cách vô thức, hòa mình vào thiên nhiên ngay khi tiếng ồn thành phố dần được thay thế bằng tiếng chim hót và âm thanh nước vỗ bờ dịu nhẹ. “Lần đầu tiên sau nhiều năm, nhịp tim của tôi chậm lại”, cô nói.
Người dân vừa có không gian riêng tư, vừa có cộng đồng để hòa nhập
Khi sống tại Na Uy với tư cách là người nước ngoài, Sophie nhanh chóng nhận ra cách người dân nơi đây kết bạn khác biệt như thế nào. Dù có tính độc lập cao, nhiều người Na Uy gắn bó sâu sắc với những người bạn từ thuở nhỏ, được kết nối bởi ký ức và nơi chốn. Họ tự hào về quê hương mình, cùng nhau ôn lại những mùa russefeiring (lễ tốt nghiệp trung học đặc trưng), những chuyến đi cuối tuần tới hytte (nhà nghỉ ở vùng quê), và những câu chuyện chỉ người trong cuộc mới hiểu.
Sophie ngưỡng mộ những tình bạn như vậy, nhưng phần lớn các mối quan hệ của cô lại mới mẻ và dựa trên sự đồng điệu về sở thích. Thêm vào đó, việc liên tục di chuyển giữa các quốc gia khiến cô rơi vào trạng thái sống độc lập, và theo thời gian, nữ du khách Anh nhận ra mình đã bỏ lỡ cơ hội quý giá để xây dựng, cũng như duy trì, một cộng đồng xung quanh.
Tôi nhận ra cuộc sống của mình có thể hạnh phúc hơn nhiều nếu tôi cho phép sự độc lập và cộng đồng cùng tồn tại. Việc “học theo” lối sống Na Uy, theo một nghĩa nào đó, thực sự đã khiến tôi hạnh phúc hơn.
Làm việc để sống, không phải sống để làm việc
Quyết định chuyển đến Na Uy của Sophie từng phụ thuộc hoàn toàn vào việc xin được visa lao động. Sau ba năm làm việc tại các cơ sở khởi nghiệp và làm tự do, tôi bắt đầu công việc “nghiêm túc” đầu tiên của mình – làm trong một tòa nhà văn phòng 7 tầng, với căng tin, nhiều máy pha cà phê và hàng chục đồng nghiệp xung quanh.
Lần đầu tiên xin nghỉ phép để về thăm gia đình, Sophie đã vô cùng lo lắng vì lo lắng giảm năng suất công việc. Nhưng trái với lo ngại, sếp của cô tỏ ra rất thấu hiểu. Theo thời gian, sự tận tâm của cô trong công việc được ghi nhận, và trong buổi đánh giá thường niên, sếp của Sophie nói: “Ở đây, chúng tôi không sống để làm việc, chúng tôi làm việc để sống”.
CEO của công ty cũng nhiều lần nhấn mạnh điều này trong các cuộc họp, rằng họ “trân trọng khoảng thời gian nhân viên dành cho công ty”.
Điều khiến cô ấn tượng nhất khi làm việc tại các nước Bắc Âu là tính linh hoạt được tích hợp sẵn trong nhịp sống hằng ngày cùng với nhận thức rõ ràng rằng công việc nên xoay quanh cuộc sống, chứ không phải ngược lại.
Dạo một vòng quanh khu vực trung tâm TP.HCM, không khó để bắt gặp những vỉa hè luôn chật kín người. Nhiều quán ăn tồn tại hàng chục năm nhờ phần vỉa hè phía trước. Ngược lại, không ít không gian bên trong, dù có máy lạnh, bàn ghế chỉnh tề vẫn vắng vẻ.
Anh Quới Tử, 28 tuổi, ngụ ở P.Xuân Hòa, cho biết nhóm của anh hay chọn quán Vỹ Dạ ở đường Lý Tự Trọng, P.Bến Thành để ngồi ăn uống khi gặp gỡ. Anh đùa, muốn ngồi ăn ở vỉa hè quán này cũng phải có "số má" vì quán rất đông khách. Đi ăn buổi tối, đặc biệt là những ngày cuối tuần, nếu không đặt trước hoặc nhờ người quen thì đừng mong có chỗ. "Ngồi ở trong nhà chẳng ai thích vì bí bách, tù túng. Ngồi bên ngoài mát mẻ, ngắm đường phố, không chỉ ăn thấy ngon miệng hơn mà nói chuyện cũng rôm rả hơn", anh Tử chia sẻ. Dù là quán quen nhưng hôm nào đến hết bàn bên ngoài, nhóm anh Tử cũng không chịu vào nhà mà nhất quyết tìm quán có bàn ngoài trời.
Dọc các tuyến đường Trần Hưng Đạo, Bùi Viện (P.Bến Thành), hàng quán vỉa hè tấp nập nhộn nhịp cả khách Tây lẫn khách ta; trong khi đó ngã tư Nguyễn Siêu - Ngô Văn Năm (P.Bến Nghé), khu vực chân cầu Ba Son được nhiều người ví là "thánh địa" cà phê của giới trẻ và dân văn phòng. Mỗi tối, các quán cà phê trứng, trà sữa, nước ép... kín khách ngồi bên ngoài; nhân viên xếp ghế sát nhau mà vẫn không đủ phục vụ nhu cầu.
Không chỉ các quán ở khu vực trung tâm, các khu ẩm thực truyền thống cũng tấp nập khách ăn uống ngoài vỉa hè. Đơn cử như phố ốc Vĩnh Khánh (P.Khánh Hội) chỉ dài gần 1 km, tập trung hàng trăm quán ốc, hải sản bày bán trước vỉa hè tối nào cũng đông nghịt người. Phố Vĩnh Khánh từng đứng thứ 10 trong danh sách "Những con phố thú vị nhất thế giới 2025" do tạp chí Anh Time Out công bố tháng 11.2025. Quán ốc Oanh 20 năm tuổi, nổi tiếng khi là điểm duy nhất trên phố này có tên trong danh sách Michelin tuyển chọn (Michelin Selected), nên càng ngày càng đông khách Tây.
Michelin từng nhận xét trải nghiệm ăn uống ngoài trời (cụ thể là vỉa hè) là đặc điểm nổi bật của quán ốc Oanh, hòa với không khí chung của phố Vĩnh Khánh. Còn Time Out nhận xét tiếng chảo lanh canh, tiếng cụng ly và tiếng karaoke lề đường kết hợp cùng nhau tạo nên bản sắc của con phố. Chủ quán ốc Oanh cũng từng chia sẻ, quán chỉ tập trung nấu ăn và bán hàng, không có ý định mở rộng theo kiểu nhà hàng lớn vì muốn giữ phong cách quán vỉa hè. Chính không gian bình dân, thoáng đãng này mới là điều khiến khách thích, đặc biệt là khách nước ngoài.
Quán The Lunch Lady ở tầng trệt chung cư Nguyễn Đình Chiểu, P.Tân Định cũng tương tự. Nổi tiếng sau lần gặp gỡ định mệnh với cố đầu bếp Anthony Bourdain, "vua ẩm thực Mỹ", ghé ăn vào năm 2009, quán được đặt tên là The Lunch Lady, từ đó thu hút nhiều du khách quốc tế và Việt kiều tìm đến. Bà chủ quá cố của quán này từng khẳng định, dù có cơ hội mở nhà hàng lớn nhưng vẫn chọn giữ mô hình vỉa hè vì muốn duy trì phong cách riêng: "Vào nhà hàng thì mất chất rồi. Ở đây, người có 50.000 đồng vẫn có thể ngồi ăn thoải mái, đó mới là cái mình muốn giữ".
Ông Trần Tường Huy, Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu du lịch xã hội, nói rằng sức hút của vỉa hè nằm ở chính sự va chạm trực tiếp với đời sống đô thị. Sự gần gũi, nhộn nhịp, thậm chí có phần đông đúc của phố xá mang lại trải nghiệm chân thực, giúp du khách quan sát đời sống địa phương một cách sống động. Ông Huy cũng cho rằng vỉa hè không chỉ là không gian giao thông mà còn là không gian xã hội, không gian sinh kế, đồng thời cũng là một dạng tài nguyên văn hóa. Tại nhiều đô thị châu Á như Bangkok (Thái Lan) hay Seoul (Hàn Quốc), ẩm thực đường phố được quy hoạch và quản lý tốt nên trở thành sản phẩm du lịch đặc trưng, thu hút đông đảo du khách quốc tế.
Theo ông Trần Tường Huy, hiện việc quản lý chủ yếu dựa trên quy định về trật tự đô thị, xử phạt hành chính, chưa có tiêu chí dành riêng cho văn hóa kinh doanh vỉa hè. Trong khi người dân cần không gian buôn bán, còn du khách cần không gian trải nghiệm.
Ông Mai Thuận Lợi, thạc sĩ ngành du lịch (Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn - ĐH Quốc gia TP.HCM), Giám đốc Công ty du lịch quốc tế Hành Trình Vàng, cũng đồng tình thay vì cấm đoán, các địa phương có thể xem xét đưa hoạt động kinh doanh vỉa hè vào hệ thống quản lý chính thức thông qua cấp phép, thiết kế đồng bộ và tiêu chuẩn vận hành.
Cụ thể, cơ quan quản lý có thể phân loại không gian vỉa hè theo chức năng. Tại khu vực trung tâm tập trung nhiều khách du lịch nên cho phép kinh doanh nhưng phải đi kèm tiêu chuẩn rõ ràng về thiết kế, vệ sinh thực phẩm và tổ chức không gian. Còn ở khu dân cư, hoạt động này nên được giới hạn theo khung giờ để không ảnh hưởng đến sinh hoạt chung. Việc hình thành các tuyến phố ẩm thực hoặc khu trải nghiệm chuyên biệt sẽ giúp tập trung hoạt động hàng rong, từ đó dễ quản lý và nâng cao chất lượng dịch vụ.
TS Lê Hồng Vương, Trưởng khoa Du lịch Trường ĐH Văn Hiến, đề xuất không nên "dẹp" mà cần quy hoạch, tổ chức lại vỉa hè, bởi đây là sinh kế của một bộ phận lớn người dân. Vì vậy, khi quy hoạch cần tính đến việc tạo ra không gian phù hợp để vừa đảm bảo trật tự đô thị, vừa duy trì nguồn thu nhập cho họ. Một hướng đi khả thi, theo TS Vương là tổ chức lại hoạt động này theo mô hình tập trung, có quy hoạch rõ ràng. Các khu vực buôn bán có thể được thiết kế thành không gian văn hóa ẩm thực đặc trưng, nơi du khách không chỉ ăn uống mà còn trải nghiệm đời sống địa phương. "Nếu làm tốt, đây không chỉ là nơi kinh doanh mà còn trở thành sản phẩm du lịch, gắn với ẩm thực, làng nghề, quà lưu niệm hay các yếu tố văn hóa vật thể và phi vật thể", ông Vương nhấn mạnh.
Chiều 16/4, chuyến bay charter đầu tiên từ Vladivostok (Nga) mang theo 220 hành khách hạ cánh sân bay quốc tế Đà Nẵng. Trước đó vài ngày, vào sáng 13/4, thành phố cũng đã đón chuyến bay từ Astana (Kazakhstan) chở 370 hành khách, trong đó có 250 đại diện doanh nghiệp lữ hành đến khảo sát điểm đến.
Nhiều năm qua, Nha Trang, Phan Thiết và Phú Quốc là những địa danh "nằm lòng" của du khách Nga tại Việt Nam. Tuy nhiên, sau đại dịch, dòng khách từ Nga và khối CIS (Cộng đồng các quốc gia độc lập như Kazakhstan, Uzbekistan, Belarus...), đang có xu hướng chuyển dịch mạnh mẽ về khu vực miền Trung để tìm kiếm những trải nghiệm mới mẻ.
Sự kiện đón chuyến bay mới từ Nga đánh dấu bước chuyển mình quan trọng của du lịch Đà Nẵng trong việc thu hút dòng khách mới. Sau sáp nhập với Quảng Nam, thành phố Đà Nẵng không chỉ là đô thị biển năng động, hiện đại, nhiều sự kiện giải trí mà còn gắn với di sản như phố cổ Hội An, thánh địa Mỹ Sơn, các làng nghề và du lịch cộng đồng.
Theo kế hoạch của các đơn vị khai thác, chương trình đón khách sẽ kéo dài từ nay đến hết tháng 10/2026, kết nối Đà Nẵng với 8 thành phố thuộc thị trường Nga và CIS. Dự kiến, tổng lượng khách từ các thị trường này đến tham quan đạt khoảng 130.000 lượt. Trong giai đoạn tăng cường từ tháng 5 đến tháng 9, công suất có thể đạt mức 11.000 khách mỗi tháng, bình quân khoảng 1.800 phòng lưu trú mỗi đêm, nhằm đáp ứng nhu cầu cao điểm.
Bà Nguyễn Thị Hoài An, Phó Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Đà Nẵng, cho biết để phục vụ dòng khách đặc thù thường có thời gian lưu trú dài (khối CIS khoảng 6 đêm, thị trường Nga khoảng 9 đêm) và mức chi tiêu cao (nghỉ tại các cơ sở lưu trú 3-5 sao), ngành du lịch thành phố đã phối hợp chặt chẽ với các đơn vị lữ hành lớn như Anex Tour và Crystal Bay.
"Chúng tôi đã triển khai đồng bộ nhiều nhóm giải pháp, từ việc tổ chức các lớp đào tạo cho mọi loại hình lưu trú, từ resort 4-5 sao đến các cơ sở homestay tại nhiều xã, phường, kể cả xã đảo Tân Hiệp (Cù Lao Chàm), nhằm đảm bảo chất lượng dịch vụ đồng nhất và vệ sinh thực phẩm cao nhất để đón khách", bà Hoài An nói.
Bên cạnh đó, Đà Nẵng đang tập trung đa dạng hóa và nâng tầm các lễ hội. Đặc biệt, sau khi sáp nhập các điểm đến như phố cổ Hội An hay thánh địa Mỹ Sơn vào không gian du lịch chung, thành phố chú trọng vào các chương trình mang màu sắc di sản. Mục tiêu là nhấn mạnh sự giao thoa giữa tính hiện đại của đô thị trẻ với bản sắc văn hóa đặc sắc tại các xã, phường, tạo sức hút riêng cho dòng khách châu Âu.
Sự phục hồi ấn tượng của khách quốc tế, đặc biệt là sự hiện diện cùng lúc của nhiều thị trường có bản sắc khác biệt như Nga, CIS, Ấn Độ, Trung Quốc và Đông Nam Á, đang đặt ra bài toán quản lý mới. Đà Nẵng đang nghiên cứu giải pháp "cân bằng thị trường" để tránh các xung đột văn hóa giữa khách quốc tế với nhau và với khách nội địa.
Bà Hoài An nhấn mạnh việc giữ vững thương hiệu thành phố du lịch văn minh là một bài toán phức tạp. Theo bà An, Đà Nẵng đang chào đón nhiều thị trường có tính chất hoàn toàn khác nhau. Thành phố đang làm việc với các hiệp hội để tìm hiểu sâu về đặc tính khách hàng, như thị trường Halal cho khách Ấn Độ hay thói quen của khách Nga. Từ đó, thành phố sẽ đưa ra các phương án quy hoạch không gian du lịch, thậm chí là các khu vực riêng biệt, để tạo ra một bức tranh cân bằng, tránh các xung đột thị trường xảy ra tại điểm đến.
Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Đà Nẵng dự báo lượng khách dịp lễ 30/4 - 1/5 năm nay sẽ tăng trưởng cao hơn cùng kỳ năm ngoái. Thành phố chuẩn bị các giải pháp để đảm bảo an ninh, an toàn cho du khách, nhằm đón đầu lượng khách Nga trong mùa hè 2026.
Năm 2026, Đà Nẵng đặt mục tiêu đón khoảng 19,1 triệu lượt khách, trong đó có 8,7 triệu khách quốc tế, kỳ vọng tăng trưởng du lịch hai con số. Riêng 3 tháng đầu năm, thành phố đã đón khoảng 2,3 triệu lượt khách quốc tế.
Năm 2025, tổng lượt khách lưu trú tại Đà Nẵng ước đạt hơn 17,3 triệu lượt, tăng 15% so với năm 2024. Trong đó, khách quốc tế đạt hơn 7,6 triệu lượt (tăng 25%), khách nội địa đạt gần 9,7 triệu lượt (tăng 8%). Doanh thu lưu trú - ăn uống - lữ hành ước đạt 60.000 tỷ đồng, tăng hơn 21% so với cùng kỳ.
Ngày 6-4, UBND tỉnh Khánh Hòa cho biết vừa ban hành quy chế phối hợp quản lý hoạt động kinh doanh dịch vụ lữ hành phục vụ du khách đi tàu biển quốc tế, nhằm thiết lập cơ chế vận hành đồng bộ giữa các cơ quan, đơn vị, nâng cao chất lượng dịch vụ và hình ảnh điểm đến.
Quy chế phân định rõ trách nhiệm của từng đơn vị trong toàn bộ chuỗi đón tiếp, phục vụ khách. Theo đó, Cảng vụ hàng hải Nha Trang chịu trách nhiệm cấp phép tàu du lịch quốc tế ra, vào cảng, công bố danh sách bến, khu neo đậu và thông báo lịch trình tàu cho các bên liên quan.
Ban Chỉ huy Bộ đội biên phòng tỉnh chủ trì thực hiện thủ tục xuất nhập cảnh, cấp phép đi bờ cho thuyền viên, đồng thời phối hợp xét duyệt, chỉ cho phép các doanh nghiệp lữ hành quốc tế đủ điều kiện vào cảng đón khách.
Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch được giao chủ trì quản lý hoạt động kinh doanh lữ hành quốc tế, kiểm tra và xử lý vi phạm; đảm bảo an ninh trật tự tại các điểm tham quan, bố trí đủ lực lượng hướng dẫn viên phục vụ du khách.
Hiệp hội Du lịch tỉnh Khánh Hòa được giao xây dựng các sản phẩm du lịch đặc thù, tăng cường liên kết với các công ty lữ hành quốc tế để mở rộng thị trường khách tàu biển, đồng thời vận động doanh nghiệp nâng cao chất lượng dịch vụ.
Đối với doanh nghiệp lữ hành quốc tế, quy chế yêu cầu cung cấp đầy đủ thông tin cho cơ quan chức năng chậm nhất 1 giờ trước khi tàu cập cảng, đồng thời chịu trách nhiệm đảm bảo an toàn cho du khách trong suốt hành trình.
UBND các địa phương chịu trách nhiệm giữ gìn an ninh trật tự, xử lý dứt điểm tình trạng ăn xin, bán hàng rong, chèo kéo khách tại các điểm du lịch.
Quy chế cũng nhấn mạnh nguyên tắc giảm tối đa việc thanh, kiểm tra, tránh gây phiền hà cho doanh nghiệp.
Ông Nguyễn Quang Thắng - Phó chủ tịch thường trực Hiệp hội Du lịch Khánh Hòa - đánh giá quy chế đón khách du lịch tàu biển vừa được ban hành đã có những bước cải tiến đáng kể hơn so với trước đây.
Trong đó, điểm sáng lớn nhất là quy trình thủ tục đã trở nên thông thoáng và linh hoạt hơn, trực tiếp tạo điều kiện thuận lợi cho các doanh nghiệp lữ hành trong việc khai thác thị trường khách quốc tế cao cấp.