Cherki hay Eze sẽ tỏa sáng? Cherki hay Eze sẽ tỏa sáng? Phong độ chói sáng của Rayan Cherki đặt ra thách thức lớn cho Arsenal, trong khi Eberechi Eze được kỳ vọng mang đến khác biệt ở chiều ngược lại. Cuộc đấu ở vị trí số 10 có thể định đoạt cục diện trận đại chiến giữa Man City và Arsenal.
Rayan Cherki lập cú đúp kiến tạo trong trận thắng Chelsea 3-0 cuối tuần trước, giúp Man City rút ngắn cách biệt và gây áp lực lớn lên Arsenal. Cầu thủ người Pháp di chuyển tự do khắp phần sân đối phương, thường xuyên lùi, dạt biên để nhận bóng và tổ chức lối chơi.
Dù có xu hướng lệch phải để phối hợp cùng Antoine Semenyo và hậu vệ Matheus Nunes, sự linh hoạt trong cách di chuyển khiến Cherki gần như không thể bị phong tỏa theo kiểu “một kèm một”. Anh đã có 10 kiến tạo mùa này – nhiều thứ hai tại Ngoại hạng Anh mùa này, chỉ sau Bruno Fernandes (17). Nhưng tiền vệ người Pháp đạt hiệu suất 0,65 kiến tạo mỗi 90 phút, vượt xa Fernandes (0,61).
Không chỉ vậy, Cherki còn nhỉnh hơn đội trưởng Man Utd về chỉ số kiến tạo kỳ vọng (xA), đạt 0,47 mỗi 90 phút so với 0,34. Tiền vệ Man City cũng là cầu thủ tạo ra nhiều bàn nhất từ các pha dẫn bóng tại Ngoại hạng Anh mùa này (6).
Bản đồ tạo cơ hội cho thấy ba khu vực nguy hiểm nhất của Cherki gồm: những pha xâm nhập từ cánh phải vòng cấm, cùng hai khoảng không gian giữa trung lộ và cánh rìa khu cấm địa. Vì vậy, nhiệm vụ then chốt của Arsenal là thu hẹp không gian quanh vị trí “số 10” của Man City, đồng thời ngăn chặn các pha rê dắt và chuyền quyết định của anh.
Ở chiều ngược lại, Eberechi Eze trở lại sau khi vắng mặt ở chung kết Cup Liên đoàn và được kỳ vọng tạo đột biến cho Arsenal. Chính tiền vệ người Anh tung đường chuyền dài vượt tuyến cho Gabriel Martinelli ghi bàn cuối trận hòa 1-1 trên sân Emirates giữa hai đội hồi tháng 9/2025.
Dù mới tạo 14 cơ hội từ bóng sống mùa này – chỉ đứng thứ tám trong đội hình Arsenal – Eze vẫn có 9 bàn trên mọi đấu trường. Trong bối cảnh “Pháo thủ” thiếu ý tưởng tấn công, khả năng dứt điểm và tạo đột biến cá nhân của tiền vệ này là vũ khí đáng kể. Trung bình tung ra 2,66 cú sút mỗi trận tại Ngoại hạng Anh, Eze hứa hẹn sẽ liên tục thử thách thủ môn Gianluigi Donnarumma, qua đó tạo nên thế đối trọng trực tiếp với nguồn sáng tạo chủ lực bên phía Man City.
Bài học Wembley. Thất bại ở chung kết Cup Liên đoàn phơi bày nhiều vấn đề chiến thuật của Arsenal, đặc biệt ở khả năng chống các tình huống dồn biên và thoát pressing. Nếu không cải thiện, “Pháo thủ” có thể lặp lại kịch bản cũ trước Man City.
Trong trận tranh danh hiệu tại Wembley hôm 22/3, Man City hoàn toàn áp đảo trong hiệp hai và nhiều khả năng sẽ tiếp tục khai thác cách tiếp cận này ở lần tái đấu.
Điểm then chốt nằm ở cách đội bóng của Pep Guardiola liên tục tạo ra các tình huống hai đánh một bên cánh phải. Man City thường luân chuyển bóng nhanh sang biên, trước khi đưa các cầu thủ băng cắt xuống sát đường biên ngang.
Ở bàn mở tỷ số, Rayan Cherki thoát khỏi sự theo kèm của Leandro Trossard để đón đường chuyền của Bernardo Silva, rồi tạt bóng cho Nico O’Reilly ghi bàn mở tỷ số sau sai lầm của thủ môn Kepa Arrizabalaga.
Tình huống thứ hai diễn ra tương tự, khi Trossard bị cô lập và không nhận đủ hỗ trợ để ngăn pha chồng biên của Matheus Nunes. Từ quả tạt sau đó, O’Reilly hoàn tất cú đúp và ấn định chiến thắng.
Vì vậy, Arsenal cần tăng cường hỗ trợ phòng ngự ở hai biên, đồng thời hạn chế khả năng đảo cánh nhanh của Man City – yếu tố khiến hệ thống phòng ngự của họ liên tục bị kéo giãn.
Một vấn đề khác là cách Arsenal đối phó với “khối bốn người” mà Man City thiết lập ở trung tuyến tại Wembley. Dưới áp lực pressing, “Pháo thủ” thường phải phất bóng dài, vô tình đưa bóng vào tầm kiểm soát của hàng thủ và tuyến giữa đối phương, nơi Man City dễ dàng thu hồi bóng ngay từ khu vực giữa sân.
Arsenal có dám mạo hiểm trước Man City? Khả năng tấn công thiếu sắc bén trước các đối thủ lớn đang là điểm yếu của Arsenal. Trước Man City, HLV Mikel Arteta đứng trước lựa chọn chiến thuật khó khăn -tiếp tục thận trọng hay chuyển sang cách tiếp cận táo bạo hơn.
Các màn trình diễn của Arsenal trước những đối thủ trong nhóm “Big 6” như Man City, Man Utd hay Liverpool mùa này đều thiếu sức nặng về tấn công. Lối chơi thận trọng khiến “Pháo thủ” gặp khó trong việc tạo cơ hội rõ rệt.
Trước các khối đội hình trung tuyến kín kẽ, Arsenal tỏ ra bế tắc trong việc đưa bóng xuyên tuyến với tốc độ cao. “Pháo thủ” thậm chí chưa từng đạt quá 0,66 chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) trong một trận đấu trước những đối thủ kể trên – con số đáng lo ngại với một đội bóng cạnh tranh đỉnh cao.
Điều này đặt ra câu hỏi liệu Mikel Arteta có thay đổi cách tiếp cận. Việc triển khai bóng chậm, thiếu rủi ro rõ ràng chưa mang lại hiệu quả như mong muốn. Về lý thuyết, Arsenal có hai lựa chọn: lùi sâu đội hình, chơi phòng ngự phản công; hoặc đẩy cao nhịp độ, tấn công quyết liệt hơn với các đường chuyền hướng lên phía trước nhanh và trực diện.
Dựa trên diễn biến gần đây, phương án thứ hai có thể là chìa khóa. Cả Chelsea và Liverpool đều tạo ra cơ hội rõ rệt trước Man City ngay trong giai đoạn đầu trận ở những lần đối đầu gần nhất. Chính Arsenal cũng từng có cơ hội ngon ăn từ rất sớm, khi Kai Havertz dứt điểm đối mặt ở phút thứ 7 trong trận chung kết Cup Liên đoàn.
Dù vậy, cần lưu ý rằng Man City lại là đội thủng lưới ít nhất trong 20 phút đầu các trận tại Ngoại hạng Anh mùa này (1) – thống kê cho thấy sự chắc chắn ngay từ nhập cuộc của thầy trò Guardiola.
Arteta sẽ chọn bộ tứ tấn công nào? Những ca chấn thương đã ảnh hưởng rõ rệt tới sự trơn tru trong khâu tấn công của Arsenal, khi các trụ cột như Kai Havertz, Martin Odegaard, Bukayo Saka, Eberechi Eze hay Mikel Merino “thay phiên” nhau ngồi ngoài từ đầu mùa.
Từ đó, Arteta chịu nhiều áp lực vì chưa tìm ra sự cân bằng tối ưu trên hàng công. Từ đầu năm 2026, nhà cầm quân người Tây Ban Nha đã sử dụng thay đổi “bộ tứ tấn công” tới 11 lần chỉ sau 13 trận, và không có bộ khung nào được giữ nguyên quá hai lần liên tiếp.
Tính rộng hơn, qua 32 trận Ngoại hạng Anh, Arteta đã thử nghiệm tới 20 tổ hợp tấn công khác nhau, nhưng chỉ có 5 trong số đó được lặp lại nhiều hơn một lần – cho thấy sự thiếu ổn định đáng kể.
Trong số này, phương án sử dụng Leandro Trossard và Saka ở hai cánh tỏ ra hiệu quả nhất. Khi kết hợp cùng Odegaard và Viktor Gyokeres, Arsenal đạt trung bình xG lên tới 1,91 từ bóng sống – cao nhất trong tất cả các phương án.
Bộ tứ được sử dụng nhiều nhất là Trossard – Saka ở hai biên, với Eze chơi phía sau Gyokeres. Đây cũng là tổ hợp mang lại hiệu quả tối đa về kết quả, khi Arsenal thắng cả 7 trận sử dụng sơ đồ này. Tuy nhiên, dấu hỏi lớn nằm ở thể trạng của các cầu thủ trước chuyến làm khách trên sân Etihad.
Nếu đạt thể lực tốt, đây là bộ khung Arteta tin tưởng. Lần gần nhất họ cùng đá chính là trong hai chiến thắng derby London liên tiếp trước Chelsea và Tottenham Hotspur hồi tháng Hai.
Dẫu vậy, lựa chọn nhân sự cho trận gặp Man City vẫn là bài toán không dễ. Trong kịch bản chơi phản công, Arsenal có thể cần tới thể hình và khả năng làm tường của Havertz, kết hợp với tốc độ của Gabriel Martinelli ở biên trái.
Nhưng bộ đôi này thậm chí chưa từng cùng đá chính ở hai vai trò đó trong bất kỳ trận nào tại Ngoại hạng Anh mùa này – chi tiết cho thấy Arteta vẫn đang loay hoay tìm lời giải tối ưu cho hàng công.
Guardiola mở khóa phong độ Man City bằng sơ đồ 4-2-3-1. Trong trận chung kết Cup Liên đoàn, Guardiola đã từ bỏ sơ đồ 4-1-3-2 thiên về bó hẹp không gian để quay lại 4-2-3-1 quen thuộc. Đây cũng là hệ thống giúp Man City thắng thuyết phục Arsenal, Liverpool rồi Chelsea.
Trong cách vận hành này, Man City khai thác chiều rộng sân hiệu quả hơn, khi hai cầu thủ chạy cánh có tốc độ cao như Jeremy Doku và Antoine Semenyo bám sát đường biên. Việc kéo giãn đội hình đối phương ra hai biên buộc các hậu vệ phải nhận thêm hỗ trợ, qua đó vô tình mở ra khoảng trống ở trung lộ cho Cherki và Bernardo Silva khai thác.
Ngoài ra, các pha di chuyển khai thác khoảng trống của hậu vệ trái Nico O’Reilly cũng gây nhiều khó khăn cho đối thủ, khi hàng thủ phải liên tục đối mặt với những tình huống xâm nhập bất ngờ từ tuyến dưới.
Với việc ghi tới 9 bàn mà không thủng lưới trước ba đối thủ mạnh khi áp dụng hệ thống này, rất khó để Man City thay đổi cách tiếp cận trong trận đấu được coi là “chung kết” Ngoại hạng Anh mùa 2025-2026.
Đội tuyển Việt Nam chỉ còn 3 tháng để hướng tới mục tiêu quan trọng nhất năm 2026: bảo vệ ngai vàng tại AFF Cup 2026.
Khác với mọi năm, AFF Cup 2026 diễn ra từ ngày 24.7 đến 26.8, ngay sau khi World Cup hạ màn. Giải đấu tổ chức giữa năm, thay vì cuối năm như thường lệ, đặt thầy trò HLV Kim Sang-sik vào thế phải thay đổi nhịp sinh học và tập luyện nhằm duy trì điểm rơi phong độ, thể lực.
AFF Cup 2026 tranh tài ở khoảng nghỉ giữa hai mùa giải 2025 - 2026 và 2026 - 2027 của bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam. Mùa này sẽ hạ màn vào ngày 7.6, sau đó, các cầu thủ có khoảng 1 tháng nghỉ ngơi, rồi trở lại tập luyện nhằm hướng tới sân chơi lớn nhất bóng đá Đông Nam Á.
Thời gian thi đấu của AFF Cup năm nay mang đến cái lợi, là giải quốc nội không cần phải dừng lại để phục vụ đội tuyển quốc gia. Các cầu thủ cũng không cần vừa đá, vừa "ngóng" V-League. Tuy nhiên, giải đấu diễn ra ở khoảng nghỉ hai mùa, đồng nghĩa thể lực, cảm giác bóng và sự tập trung của cầu thủ là dấu hỏi. HLV Kim Sang-sik từng thừa nhận vấn đề này khi tiếp quản đội tuyển Việt Nam vào tháng 5.2024. 4 trận đầu tiên (2 chính thức, 2 giao hữu), đội thắng 1, thua 3. Phong độ yếu kém được HLV Kim lý giải là do thi đấu vào tháng 6 và tháng 9.2024, khi cầu thủ vừa kết thúc chặng "cày ải" mùa cũ, nên chưa kịp lấy lại cảm giác tối ưu.
Do đó, đội tuyển Việt Nam cần có kế hoạch để cầu thủ lấy lại sức nóng cơ bắp và cường độ thi đấu sau quãng nghỉ mùa giải. Việc tính toán điểm rơi phong độ, thể lực là cần thiết, trong bối cảnh lối chơi trực diện, cơ bắp mà ông Kim theo đuổi luôn đòi hỏi cầu thủ phải cháy với "nhiệt lượng" cao nhất.
HLV Kim Sang-sik từng biến đội bóng rệu rã trong 5 tháng đầu tiên (từ tháng 6 đến tháng 11.2024) với vỏn vẹn 1 chiến thắng sau 5 trận, trở thành quân đoàn bách chiến bách thắng tại AFF Cup 2024, nhờ bước chuyển mình quyết định mang tên chuyến tập huấn Hàn Quốc (diễn ra cuối tháng 11, đầu tháng 12 cùng năm).
Trong 10 ngày huấn luyện cường độ cao tại xứ sở kim chi, HLV Kim đã mang đến cho học trò thứ bóng đá "chuẩn Hàn": những bài thể lực, sức bền theo tiêu chuẩn K-League, cường độ buổi tập được đẩy lên cao độ, tính chất cạnh tranh quyết liệt. Ông Kim sẵn sàng loại bỏ cầu thủ không còn đáp ứng yêu cầu như Đỗ Hùng Dũng, Quế Ngọc Hải, chỉ tin dùng các học trò đủ khỏe, lì lợm và quyết tâm.
Chính đợt hội quân dài hạn hiếm hoi dưới thời HLV Kim Sang-sik đã giúp ông "lột xác" hoàn toàn tập thể bị trĩu nặng bởi sức ì. Từ sau trận thua Thái Lan hồi tháng 9.2024, đội tuyển Việt Nam đã không còn biết đến mùi thất bại.
Nhiều năm trước, đội tuyển Việt Nam từng theo đuổi chiến lược tập trung dài hạn, để HLV trưởng có thời gian rèn thể lực, truyền thụ triết lý và xây dựng sự gắn kết. Theo thời gian, các đợt tập trung dài hạn vơi dần, để nhường chỗ cho tập trung ngắn hạn theo đúng lịch FIFA Days.
Đơn cử, trong năm 2025, đội tuyển Việt Nam chỉ hội quân vào tháng 3, 6, 9, 10, 11, đá tổng cộng 6 trận, với thời gian tập trung mỗi đợt khoảng 10 ngày. Điều này giúp cầu thủ không phải "hy sinh" thời gian ở CLB để dồn sức cho đội tuyển.
Đồng thời, chất lượng huấn luyện ở V-League đã khác xưa rất xa. Nhờ những HLV giỏi như Alexandre Polking, Velizar Popov, Harry Kewell, cùng giáo án thể lực tốt tại CLB, các cầu thủ không còn rơi vào cảnh phải tập lại từ đầu khi bước lên tuyển. Ông Kim chỉ thuần túy đặt ra tiêu chí chung, còn cụ thể từng bước thế nào, phần nhiều được giao cho học trò tự do lựa chọn.
Dù vậy, bài học năm 2024 chỉ ra rằng những chuyến tập huấn dài hạn vẫn còn nguyên giá trị, miễn được dùng đúng lúc, đúng chỗ. Các đợt tập luyện dài, tập trung và liên tục giúp ông Kim nhìn ra bức tranh tổng thể về chất lượng cầu thủ, có thời gian đẩy thể lực, tốc độ và tăng cường cơ bắp học trò, nhằm hun đúc điểm rơi lý tưởng cho giải đấu ngắn ngày vốn đòi hỏi sự chuẩn bị rốt ráo như AFF Cup.
Khi mục tiêu quan trọng nhất sắp đến gần, đội tuyển Việt Nam cần "thần dược" của thầy Kim một lần nữa, để thênh thang trên hành trình bảo vệ vinh quang.
Hơn một năm bất bại trên mọi đấu trường, bên cạnh chức vô địch AFF Cup 2024 và tấm vé dự Asian Cup 2027, là minh chứng cho thành công vang dội của đội tuyển Việt Nam.
Sau cuộc khủng hoảng cuối "triều đại" Philippe Troussier với 7 trận thua liên tục, chuỗi ngày chỉ toàn thắng và hòa mà HLV Kim Sang-sik cùng học trò tạo nên đã đưa toàn đội trở lại tốp 100 thế giới (hạng 99). Nếu tích lũy điểm số đủ tốt tại AFF Cup 2026, đội tuyển Việt Nam dự kiến tăng thêm tối thiểu 2 đến 3 bậc, để tiếp tục tiến gần hơn tốp 90.
Tuy nhiên, cần nhìn nhận thực tế: đội tuyển Việt Nam đã bất bại suốt 17 trận đã qua (15 thắng, 2 hòa), nhưng đang thiếu những chiến thắng lớn.
Cụ thể, đội bóng của ông Kim Sang-sik chỉ đối đầu Lào (hạng 185), Indonesia (hạng 122), Philippines (hạng 135), Myanmar (hạng 158), Singapore (hạng 147) và Thái Lan (hạng 93) ở AFF Cup 2024. Đến vòng loại Asian Cup 2027, chất lượng đối thủ còn kém hơn, với Malaysia (hạng 138), Nepal (hạng 176) và Lào. Ở các trận giao hữu, đội tuyển Việt Nam hòa Ấn Độ (hạng 136), thắng Campuchia (hạng 177) và Bangladesh (hạng 181).
Trong các đội mà HLV Kim Sang-sik từng thắng cùng đội tuyển Việt Nam, đáng kể nhất chỉ có Thái Lan (nằm trong tốp 100). Các đội còn lại đều có thứ hạng thấp hơn, nằm trong nhóm bốn hoặc nhóm năm tại châu Á. Đây là nhóm các đội hiếm khi, hoặc chưa từng đoạt vé đến Asian Cup.
Để tìm giai đoạn đội tuyển Việt Nam đấu "quân xanh" đẳng cấp, phải tua ngược về tháng 9.2024. Đó là khi Việt Nam thua 0-3 trước Nga (hạng 36 thế giới) trên sân Mỹ Đình. Như vậy, cũng gần tròn 2 năm, học trò ông Kim không đấu với các đội nằm trong tốp 90 thế giới.
Đây là bức tranh tương phản với giai đoạn 2023, khi đội tuyển Việt Nam liên tục chạm trán những đội tuyển mạnh như Syria (hạng 84), Palestine (hạng 95), Uzbekistan (hạng 50), Trung Quốc (hạng 94) hay Hàn Quốc (hạng 25).
Dù phải nhận những trận thua đậm, như 0-2 trước Uzbekistan hay 0-6 trước Hàn Quốc, nhưng rõ ràng, đó đều là bài học kinh nghiệm, là những trận đấu đỉnh cao để các cầu thủ duy trì nhịp vận động ở đẳng cấp cao tại châu Á.
100% quân số đội tuyển Việt Nam hiện tại đá ở V-League. Không một cầu thủ nào chọn xuất ngoại như mong muốn của cá nhân HLV Kim Sang-sik, mà chỉ ở trong nước... đá với nhau. Mà với chất lượng các đội V-League, rất khó để cầu thủ nội bật lên đẳng cấp mới.
Phương án sử dụng Việt kiều và ngoại binh nhập tịch (4 gương mặt con lai hoặc hoàn toàn mang dòng máu nước ngoài đá trận trước) đã giúp đội tuyển Việt Nam tiến bộ, song đây chỉ là giải pháp ngắn hạn. Về lâu dài, các cầu thủ cần được va chạm ở đẳng cấp quốc tế nhiều hơn, trước những đối thủ đẳng cấp hơn, thay vì chỉ đá với Đông Nam Á hay Nam Á.
Những bài học có được khi thua Nhật Bản, Hàn Quốc, Ả Rập Xê Út... mà đội tuyển Việt Nam có được giai đoạn 2021 - 2023 đã tạo nên sức mạnh của tập thể HLV Kim Sang-sik hôm nay. Gặp đội yếu, gặt hái điểm số. Nhưng chỉ khi gặp đội mạnh, mới gặt hái được trải nghiệm đủ nhiều để chuyển dịch lên tầm vóc mới.
Trong năm 2026, đội tuyển Việt Nam sẽ đá AFF Cup vào giữa năm. Đây là cơ hội để thầy trò ông Kim cải thiện thứ hạng FIFA. Dù vậy, khi đã xong nhiệm vụ tích lũy và tăng điểm, đội cần tìm đến những cửa ải nặng ký hơn.
Ở VCK Asian Cup 2027, đối thủ của đội tuyển Việt Nam không còn là Nepal hay Bangladesh. Quang Hải cùng đồng đội có thể phải gặp Iran, Nhật Bản, Hàn Quốc, Jordan, Syria hay Qatar. Đối thủ mạnh hơn, đòi hỏi bản lĩnh phải dày và cường độ phải nhanh, mạnh hơn nữa.
Đội tuyển Indonesia bước vào giải đấu năm nay với tư cách là nhà đương kim vô địch khu vực và đương kim á quân châu Á. Cách đây 2 năm, đội bóng xứ sở vạn đảo đã đánh bại chính đội tuyển Việt Nam với tỷ số 2-0 ở trận chung kết futsal Đông Nam Á. Trong trận gần nhất hai đội gặp nhau tại tứ kết giải futsal châu Á 2026 hồi đầu năm, đoàn quân của HLV Hector Souto cũng giành chiến thắng nghẹt thở 3-2 trước thầy trò ông Diego Giustozzi. Ở thời điểm này, Indonesia được ví là "cơn lốc" của futsal châu lục và được đánh giá nằm cửa trên trong trận bán kết với đội tuyển Việt Nam.
Những gì thầy trò HLV Hector Souto làm được tại VCK futsal châu Á vào tháng 2 vừa qua thực sự là một cơn địa chấn. Việc đánh bại Nhật Bản 5-3 và cầm hòa "ông kẹ" Iran 5-5 trong một trận chung kết điên rồ đã minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh của đội bóng xứ vạn đảo vào lúc này.
Lối chơi của Indonesia hiện tại là sự kết hợp giữa thể lực dồi dào, tốc độ chóng mặt và một hệ thống chiến thuật cực kỳ hiện đại. Họ không còn thi đấu dựa vào cảm hứng cá nhân mà đã trở thành một cỗ máy vận hành trơn tru. Tại vòng bảng năm nay, Indonesia đã thị uy sức mạnh bằng những chiến thắng thuyết phục, trong đó có việc khuất phục đội tuyển futsal Úc để giành ngôi nhất bảng B.
Đụng độ với một đối thủ đang ở đỉnh cao phong độ, HLV trưởng đội tuyển futsal Việt Nam - Diego Giustozzi dành sự tôn trọng lớn cho đối thủ: "Đội tuyển Indonesia đã thay đổi rất nhiều và họ đã thể hiện điều đó ở đấu trường châu Á. Có thể chúng tôi sẽ phải đối đầu với đội bóng mạnh nhất Đông Nam Á vào thời điểm hiện tại. HLV Hector Souto cùng Liên đoàn Bóng đá Indonesia đã làm rất tốt công việc của mình.
Ở giải trước, họ cũng đã giành chiến thắng và thể hiện lối chơi futsal đúng nghĩa, rất đẹp mắt. Indonesia sở hữu nhiều cầu thủ trẻ, nhưng họ có chất lượng chuyên môn rất tốt, cả về chiến thuật lẫn cá nhân". Tuy nhiên, vị thuyền trưởng từng đưa futsal Argentina lên ngôi vô địch thế giới cũng khẳng định quyết tâm của đội tuyển Việt Nam: "Tôi luôn vui khi được đối đầu với những đội bóng như vậy. Đội tuyển futsal Việt Nam đã chuẩn bị 100% cho trận đấu này. Đây chắc chắn sẽ là một trận bán kết khó khăn nhưng cũng rất đáng chờ đợi".
Bài toán cho đội tuyển futsal Việt Nam là làm sao để khóa chặt những ngòi nổ bên phía Indonesia. Các học trò của HLV Giustozzi cần phải điềm tĩnh để kiểm soát nhịp độ của trận đấu, tránh bị cuốn theo lối chơi của đối thủ. Nếu như Indonesia mạnh ở khả năng đôi công, thì Việt Nam lúc này lại đang dần hoàn thiện khả năng chịu áp lực và tính thực dụng trong những trận cầu quan trọng. Chiến thắng 1-0 của đội tuyển futsal Việt Nam trước Indonesia tại SEA Games 33 vào cuối năm 2025 là minh chứng rõ nhất cho việc thầy trò ông Giustozzi có thể không lấn lướt về thế trận, nhưng lại biết cách trừng phạt sai lầm của đối phương. Muốn làm được điều này, Nguyễn Thịnh Phát và các đồng đội cần phải chắt chiu từng cơ hội, nắn nót trong từng pha dứt điểm.
Trận bán kết còn lại là cuộc chạm trán giữa chủ nhà Thái Lan và đội tuyển futsal Úc, lúc 20 giờ hôm nay. Các trận đấu phát trên TV360.