Tôi 26 tuổi. Anh trai hơn tôi 2 tuổi. Tháng tư năm nay có lẽ là một trong những tháng hạnh phúc nhất cuộc đời tôi, tháng mà tôi được cùng gia đình tổ chức đám cưới cho anh sau sáu năm yêu nhau bền bỉ và nhiều thử thách. Tôi viết những dòng này không chỉ để kể về một đám cưới đã diễn ra trọn vẹn, mà để nói lời cảm ơn đến anh – người anh trai đã đồng hành cùng tôi suốt những năm tháng trưởng thành, từ khi tôi tròn 20 tuổi cho đến hôm nay.
Tôi và anh không phải kiểu anh em lúc nào cũng quấn quýt, ngọt ngào. Chúng tôi lớn lên trong một gia đình bình thường, nơi tình cảm thường được thể hiện bằng hành động hơn là lời nói. Anh hơn tôi 2 tuổi, nhưng nhiều lúc tôi thấy anh già dặn hơn rất nhiều so với tuổi. Anh sống nguyên tắc, có trách nhiệm và đôi khi khá bảo thủ. Còn tôi, ở tuổi 20, chỉ muốn tự do, muốn khẳng định cái tôi của mình. Chính vì vậy giữa hai anh em từng có rất nhiều lần cãi vã.
Tôi không thích anh góp ý quá nhiều về cách tôi chọn ngành học, về những người bạn tôi chơi cùng, về cách tôi tiêu tiền hay những quyết định cảm tính của tuổi trẻ. Tôi cho rằng anh khó tính và quá kiểm soát. Còn anh, có lẽ chỉ đơn giản là lo cho em gái. Năm tôi 20 tuổi cũng là năm anh bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc, người con gái sau này trở thành chị dâu của tôi. Tôi còn nhớ rất rõ ngày anh giới thiệu chị với gia đình. Anh nói không nhiều, nhưng ánh mắt anh khi ấy khác hẳn, nghiêm túc và đầy quyết tâm.
Từ ngày đó, tôi bắt đầu thấy anh thay đổi. Tình yêu khiến anh trưởng thành nhanh hơn. Anh bớt nóng nảy, bớt tranh cãi vô nghĩa. Anh bắt đầu học cách lắng nghe, biết nhường nhịn. Và tôi – người em gái từng hay cãi lại anh – cũng dần nhìn anh bằng một ánh mắt khác. Sáu năm yêu nhau không phải là quãng thời gian ngắn. Họ đã cùng nhau đi qua không ít khó khăn. Có thời điểm công việc của anh gặp trục trặc, áp lực tài chính khiến anh suy nghĩ rất nhiều. Có lúc hai người bất đồng quan điểm, từng im lặng với nhau cả tuần. Tôi là người chứng kiến những cuộc điện thoại dài đầy mệt mỏi, những lần anh ngồi trầm ngâm suy nghĩ rất lâu.
Tôi từng hỏi anh: “Nếu mệt vậy có nên tiếp tục không?”. Anh nói: “Nếu dễ dàng buông bỏ, anh đã không bắt đầu”. Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Hóa ra, trưởng thành không phải là không có mâu thuẫn, mà là dám ở lại để giải quyết mâu thuẫn. Trong suốt sáu năm anh yêu, tôi cũng lớn lên cùng anh. Từ cô gái 20 tuổi còn bốc đồng, tôi dần học được cách nhìn nhận mọi chuyện chín chắn hơn. Mỗi lần tôi gặp khó khăn trong học tập hay công việc, anh luôn phân tích cho tôi từng hướng đi. Anh không áp đặt nữa, mà hỏi tôi: “Em thật sự muốn gì?”. Chính sự thay đổi ấy khiến tôi nhận ra anh không còn là người anh trai hay tranh cãi với tôi ngày nào, mà đã trở thành một người đàn ông sống biết ơn, tử tế và có trách nhiệm.
Đám cưới tháng tư năm nay là kết quả của hành trình sáu năm yêu thương và cố gắng. Gia đình tôi không quá khá giả nên việc tổ chức một đám cưới trọn vẹn là điều cả nhà phải chuẩn bị rất kỹ. Tôi cùng bố mẹ lo từng việc nhỏ: từ thiệp mời, thực đơn, trang trí, cho đến những chi tiết tưởng như rất nhỏ như chọn bài nhạc lúc cô dâu bước vào lễ đường. Có những ngày tôi và anh tranh luận vì bất đồng ý kiến về cách tổ chức. Anh muốn mọi thứ đơn giản, gọn gàng. Tôi lại muốn chu đáo, chỉn chu từng chi tiết. Nhưng khác với những lần cãi vã năm xưa, lần này chúng tôi ngồi lại, nói chuyện và tìm tiếng nói chung. Không còn ai cố gắng thắng ai, chỉ còn mong muốn chung là làm sao để ngày trọng đại ấy diễn ra ấm áp và ý nghĩa.
Tôi còn nhớ khoảnh khắc anh đứng trên sân khấu, nắm tay chị dâu và nói lời cảm ơn gia đình. Giọng anh run nhẹ khi nhắc đến bố mẹ và đến tôi. Anh nói: “Cảm ơn em gái đã giúp anh lo đám cưới này. Cảm ơn vì đã luôn ở bên anh”. Tôi đã phải quay đi lau nước mắt. Có lẽ niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi trong tháng tư này không chỉ là đám cưới diễn ra suôn sẻ, mà là được nhìn thấy anh thật sự hạnh phúc. Hạnh phúc vì tìm được người đồng hành. Hạnh phúc vì gia đình hai bên hòa thuận. Hạnh phúc vì sau những năm yêu nhau, họ vẫn chọn ở lại bên nhau.
Tôi nhận ra điều đáng quý nhất không phải là đám cưới hoành tráng, mà là sự trưởng thành của con người sau những va chạm. Anh trai tôi từng là người hay cãi nhau với tôi vì bất đồng quan điểm. Nhưng giờ đây, anh đã trở thành một người đàn ông biết lắng nghe, biết cảm ơn và biết đặt lợi ích của gia đình lên trên cái tôi cá nhân. Anh sống có trách nhiệm hơn với bố mẹ, quan tâm đến cảm xúc của người khác và luôn suy nghĩ kỹ trước khi hành động. Tôi biết ơn vì mình có một người anh như vậy. Tôi biết ơn vì trong suốt những năm tôi chênh vênh ở tuổi 20, anh luôn là chỗ dựa vững vàng. Khi tôi thất bại, anh không trách móc mà động viên. Khi tôi thành công, anh là người vui mừng không kém gì tôi.
Đám cưới tháng tư khép lại, nhưng với tôi, đó không phải là điểm kết thúc mà là một khởi đầu mới, khởi đầu cho hành trình hôn nhân của anh và cũng là dấu mốc trưởng thành của tôi. Ở tuổi 26, tôi hiểu rằng gia đình là nơi dạy ta cách yêu thương và chịu trách nhiệm. Tôi hiểu rằng mâu thuẫn không phải là điều xấu, nếu ta biết cách đối diện và vượt qua. Tôi hiểu rằng tình thân, giống như tình yêu, cần sự kiên nhẫn và bao dung.
Tôi viết những dòng này để cảm ơn anh, người anh trai đã cùng tôi lớn lên suốt sáu năm qua kể từ khi tôi 20 tuổi. Cảm ơn anh vì đã không bỏ mặc tôi trong những năm tháng non nớt nhất. Cảm ơn anh vì đã thay đổi để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình. Cảm ơn anh vì đã cho tôi nhìn thấy một hình mẫu về sự trưởng thành, trách nhiệm và biết ơn. Tháng 4 này sẽ mãi là ký ức đẹp trong cuộc đời tôi. Không chỉ vì một đám cưới thành công, mà vì tôi được chứng kiến một người anh bước sang trang mới của cuộc đời bằng tất cả sự chín chắn và yêu thương. Và tôi tin rằng, hành trình phía trước của anh sẽ còn nhiều thử thách. Nhưng tôi cũng tin, với sự tử tế và trách nhiệm mà anh đang có, anh sẽ xây dựng được một gia đình hạnh phúc. Cảm ơn anh.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Bến Tre, đang sống và làm việc tại TP HCM. Tôi đã trải qua 34 tuổi xuân của đời con trai mà vẫn cô đơn một mình. Tôi từng trải qua một mối tình kéo dài ba năm với người con gái cùng tuổi. Vì không phù hợp tính cách và bất đồng quan điểm sống nên tôi và bạn gái quyết định dừng lại. Từ đó tôi mạnh dạn theo đuổi những người con gái mà mình thích nhưng sự may mắn lại không mỉm cười với tôi, tôi đều không được chấp nhận.
Giờ nhìn thấy những người xung quanh, ai cũng có cặp có đôi mà tôi không khỏi chạnh lòng. Có lẽ ước mơ lớn nhất của tôi lúc này là cưới vợ sinh con để có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Nhưng sao tôi cảm thấy ước mơ ấy quá xa vời. Mỗi lần về quê, ai thúc giục chuyện cưới hỏi, tôi đều muốn nổi đóa. Biết đến bao giờ duyên số mỉm cười với tôi đây.
Tôi là nam 24 tuổi, đang công tác tại cơ quan hành chính nhà nước cấp tỉnh. Trước đó, khi còn là sinh viên, từ năm nhất khi tôi theo học đại học, có đam mê chơi thể thao với môn thể hình, vừa học vừa dành thời gian luyện tập đều đặn mỗi ngày. Tôi lên kế hoạch cho việc luyện tập, cách ăn uống và lối sống lành mạnh, khoa học.
Luyện tập sau 3 năm thì tôi có học thêm về chuyên môn thể hình, lấy các chứng chỉ bằng cấp quốc gia về huấn luyện viên bộ môn thể hình. Đến năm cuối đại học, tôi là vận động viên thể hình thi đấu ở cấp thành phố. Sau đó, tôi tốt nghiệp và có bằng đại học. Tôi đang theo học về ngành xã hội học, thêm chuyên ngành tổ chức và quản lý nhân sự; bên cạnh đó tôi cũng có các bằng cấp huấn luyện thể hình cấp quốc gia.
Ra trường, ở lại TP HCM, tôi bắt đầu làm việc cho một câu lạc bộ thể dục thể thao tiêu chuẩn 5 sao, với mức lương mỗi tháng là 20 triệu đồng. Hồi đó tôi chưa biết tiết kiệm, làm bao nhiêu chi tiêu hết bấy nhiêu. Làm được một năm, khi tôi 23 tuổi, bố mẹ kêu về quê vào cơ quan nhà nước làm việc. Bố là công chức nên muốn tôi có một công việc ổn định lâu dài. Với đề nghị đó, tôi đã về quê làm việc trong cơ quan nhà nước với mức lương hơn chục triệu đồng.
Vấn đề của tôi xuất hiện từ lúc này. Khi tôi có lời đề nghị từ người bạn kêu vào làm chung câu lạc bộ thể hình tại TP HCM với vị trí huấn luyện viên. Tôi vẫn luyện tập thể hình đều đặn mỗi ngày, có vóc dáng và bằng cấp, có chuyên môn và kinh nghiệm nên đủ tiêu chuẩn làm việc. Mức thu nhập trung bình mỗi tháng sẽ là 25 triệu đồng. Đây là công ty tư nhân, tất nhiên sẽ không ổn định bằng cơ quan nhà nước. Vậy theo các bạn, tôi nên quyết định làm tại đâu để có thể có được cuộc sống tốt?
Hoài bão của tôi sau này là xây dựng được một hệ thống phòng tập gym cho riêng mình. Vì thế giờ tôi sống rất tiết kiệm, làm công việc văn phòng tại quê nhà lương thấp nhưng bù lại được bố mẹ nuôi và tôi vẫn có thời gian tập luyện ngoài giờ hành chính. Nếu làm huấn luyện viên tại thành phố, với mức sống ở đô thị cao hơn, tôi lại phải thuê nhà, rồi chi phí ăn mặc, đi lại và các chi phí khác để đủ dinh dưỡng cho việc tập luyện. Tôi cũng tính toán để với mức lương cao hơn so với công việc hiện tại, sống ở thành phố, vẫn có thể tiết kiệm được mỗi tháng. Tôi làm việc ở môi trường nào mới là tốt nhất cho việc phát triển sự nghiệp của một người đàn ông sau này?
Nhiều ý kiến khác nhau được đưa ra trước câu chuyện của một người vợ cùng chồng đi lên từ hai bàn tay trắng, xây dựng được căn nhà ba tầng sau nhiều năm cố gắng nhưng lại không được mẹ chồng ghi nhận. Sau khi câu chuyện được chia sẻ, nhiều độc giả để lại bình luận và kể lại trải nghiệm thực tế trong gia đình mình. Dưới đây là một số góc nhìn và chia sẻ đáng chú ý từ bạn đọc.
Xây rào chắn không cho mẹ và em gái sang nhà vì họ coi thường vợ tôi
Tôi là con trai quê miền Trung, từ 18 tuổi đã học hành ở Sài Gòn, có gia đình nhưng ly hôn sau 13 năm chung sống và không con. Tôi để hết tài sản, đi ở trọ và bốn năm sau lập gia đình mới. Vợ còn học đại học nên tôi gánh vác. Từ đó, ấn tượng của mẹ và em gái tôi không tốt, không tôn trọng con dâu hiện tại như dâu trước.
Khi vợ tôi đi làm và cả hai tích cóp mua được căn chung cư. Khi con 15 tuổi chung sức mua thêm căn thứ hai, nhưng mẹ và em gái vẫn không trọng vợ tôi dù tôi nói vợ có một nửa tài chính. Cô ấy quà cáp và gửi tiền hàng tháng chăm sóc, họ vẫn mặc nhiên là của tôi. Có mặt vợ tôi, họ vẫn cứ nói vậy. Tôi bực và nói thẳng mẹ và em gái (lớn hơn vợ 20 tuổi). Bực quá, tôi xây rào ngăn đôi vườn để khỏi qua lại, dù mỗi năm vợ chồng tôi chỉ về hai lần. (nguyenhung21065)
Tôi là đàn ông, sau khi cưới được 2-3 năm, vợ chồng tôi mua được mảnh đất. Mẹ vợ đi khoe với họ hàng bên vợ là vợ tôi mua được mảnh đất (chỉ nhắc một mình vợ tôi thôi, chứ không nhắc đến tên tôi) nhưng tôi mặc kệ. Ba mẹ nào chả vậy, con họ thì họ phải khen là đúng rồi, miễn là không nói xấu mình hoặc bố mẹ mình là được. Suy nghĩ thoáng ra cho nhẹ đầu. (Hello World)
Bị bố chồng xem như ở nhờ dù 70% tiền xây nhà là của tôi
Vợ chồng tôi xây nhà ba tầng trên đất bố mẹ chồng, 100% là tiền của chúng tôi. Nếu nói ai đóng góp nhiều hơn thì tôi chiếm 70%. Vậy mà bố chồng vẫn xem tôi như đứa ở nhờ, còn muốn chồng tôi đi lấy vợ mới, trong khi vợ chồng tôi đi làm xa, cả 3-4 năm mới về một lần, nhà đó chỉ có ông bà ở. Mỗi lần về Tết, ông xem tôi như đứa ăn nhờ ở đậu vậy đó, khó chịu ra mặt. Xác định là nếu vợ chồng có ly hôn thì tôi ra đi tay trắng. Tôi không đồng ý xây nhà nhưng chồng tôi quyết nên đành chịu. Bởi vậy, nếu phụ nữ thông minh, đừng bao giờ xây nhà trên đất bố mẹ chồng nếu chưa được sang tên cho hai vợ chồng. (cherrynguyenht29)
Vợ lẳng lặng đứng tên riêng tài sản bố mẹ đẻ cho
Nhà bạn tôi đang ở đều do bên ngoại mua cho hết, mà mẹ chồng đi khoe là nhà của bà và con trai bà. Nó mặc kệ, im lặng nói ba mẹ ruột sang tên nhà cho mỗi mình nó rồi ngồi cười khẩy, nhìn mẹ chồng múa may. Nó là trưởng phòng, là nhân viên rất có năng lực, được ban giám đốc coi trọng nhưng về nhà nó bảo mình là nhân viên quèn, lương chỉ nói con số bằng 1/5 thực lãnh. Các em chồng khinh thường nó là đồ vô dụng, nó cũng tỉnh bơ và nói nhỏ với tôi: "Vậy đi cho khỏi mượn, khỏi nhờ vả".
Cả ba đứa cháu của tôi đều nhờ nó xin vào tập đoàn làm nhưng cháu chồng nó thì chạy mửa mật vẫn không vào nổi. Trong khi nếu họ biết nó có vị trí như vậy, chỉ cần một câu nói của nó là vào được ngay. Ngày nghỉ nó ở nhà, lượn ra ngõ, hàng xóm mới tới còn tưởng nó là giúp việc. Khi biết nó là chủ nhà, họ không tin rằng đứa ăn mặc lùi xùi như nó lại là chủ căn nhà to đùng khi tuổi còn quá trẻ. Nó chỉ cười cười: "Phụ huynh mua cho thì ở, chứ em nào có tài cán gì". Thật ra nó mua quá trời nhà, đất bằng thu nhập riêng. Rồi tài sản ba mẹ ruột cho, nó cũng xin đứng tên riêng và yêu cầu người nhà không nói gì với chồng.
Ta sống thế nào chỉ cần ta biết, còn thiên hạ nên bỏ ngoài tầm mắt, bỏ ngoài tai. (Minh Phương)
Hùa theo khi mẹ chồng bảo tôi sướng vì lấy được anh
Mẹ chồng tôi cũng vậy, suốt ngày nói tôi sướng thế này thế kia. Tôi hùa theo mẹ chồng luôn. Bà nói một, tôi hùa theo năm: "Tại số con tu chín kiếp, tu kỹ nên mới được chồng vậy đó, hay không bằng hên" rồi cười ha ha. Còn có mặt chồng, tôi cũng chơi theo kiểu "có tiếng phải có miếng". Tôi cứ "em mà không có anh thì mệt lắm luôn đó, việc nhà anh làm xịn hơn em luôn, nhà ngoại ai cũng thương cái nết này của anh đó....".
Rồi rốt cuộc là gì? Mẹ chồng tôi phấn khởi vì con trai giỏi giang nhưng vợ nó hưởng, chồng tôi được khen nức nở nên việc nhà thành ra trách nhiệm của anh chứ không "phụ, giúp" gì hết. (Mẹ Sề)