Nguyễn Khánh Linh (25 tuổi), trọ ở chung cư Opal Garden (P.Hiệp Bình, TP.HCM; trước đây là P.Hiệp Bình Chánh, TP.Thủ Đức, TP.HCM). Linh cho biết thuê căn hộ này với giá 7,5 triệu đồng. Mỗi tháng, ngoài tiền thuê, Linh còn phải trả tiền điện, nước, chi phí khác… với khoảng hơn 2 triệu đồng. Điều đáng nói, Linh cho biết dù chi gần chục triệu đồng mỗi tháng như vậy nhưng thuê phòng trọ chỉ để ngủ hàng đêm. Còn ban ngày, Linh đi làm.
“Có những khi đi công tác 5, 6 ngày. Lắm lúc tôi về quê. Có tháng chỉ ở được 18 – 20 ngày. Nói là ở nhưng thực tế chỉ để ngủ tới sáng dậy đi làm”, Linh kể.
Trần Anh Tuấn (28 tuổi), trọ ở chung cư Ehome 3 (P.An Lạc, TP.HCM; trước là P.An Lạc, Q.Bình Tân, TP.HCM) cũng có chung câu chuyện. Tuấn cho biết: “Tôi gần như không sống ở chung cư. Chỉ để ngủ thôi”.
Tuấn kể căn hộ thuê rộng 67m², có ban công, máy lạnh, bếp nhỏ, giá thuê 7 triệu đồng/tháng. Tuy nhiên hàng ngày chỉ sử dụng nó như một “khách sạn dài hạn”: tối về ngủ, sáng rời đi.
Theo Tuấn, căn hộ chỉ là nơi chốt lại một ngày. Tuấn cho biết lịch trình lặp lại đều đặn: 7 giờ sáng rời căn hộ, ăn sáng ở ngoài. 8 giờ vào công ty. Trưa đi ăn cùng đồng nghiệp. Chiều tan làm lại ghé quán cà phê gặp bạn bè, đối tác. Tối đi tập gym hoặc chơi thể thao. “Đến khi quay về phòng, thường đã gần 22 giờ. Mỗi ngày tôi ở căn hộ chắc tầm 6 – 7 tiếng, mà chủ yếu là ngủ. Có hôm bận quá, về chỉ kịp tắm rồi đi ngủ”, Tuấn kể.
Hà Thị Thanh Nhàn (26 tuổi), trọ ở chung cư The Emerald Golf View Bình Dương (P.Lái Thiêu, TP.HCM; trước là P.Lái Thiêu, TP.Thuận An, Bình Dương), cho biết mỗi tháng thuê phòng giá 5,5 triệu đồng. Chi phí bảo trì, tiền điện, nước, rác, dịch vụ khác… thêm 3 triệu đồng. Trong phòng đầy đủ bếp, máy giặt, máy lạnh…
“Nhưng suốt nửa năm ở đây, tôi chỉ sử dụng bếp vài lần. Nhiều đồ đạc khác trong phòng cũng chưa đụng đến. Cửa ra ban công hiếm khi được mở. Có lúc tôi nghĩ, tôi bỏ ra gần 9 triệu đồng mỗi tháng mà dùng chưa tới 30% giá trị của nó”, Nhàn nói.
Những câu chuyện như vừa kể khá nhiều. Chị Đặng Thị Thùy Hoa (32 tuổi, ngụ ở 109 Trần Khắc Chân, P.Đức Nhuận, TP.HCM; trước là P.9, Q.Phú Nhuận, TP.HCM), cho biết ban ngày làm việc tại công ty hoặc quán cà phê. Cuối tuần, chị thường về quê hoặc đi chơi xa. “Có tháng tôi ở phòng chắc chưa tới 10 ngày. Nhưng vẫn phải trả đủ tiền là 7 triệu đồng”, chị Hoa nói.
Chị Hoa cho rằng việc “ít ở phòng trọ” không hẳn là lãng phí, mà là lựa chọn phù hợp với nhịp sống. “Tôi gần như “sống ngoài đường” suốt cả ngày. Ở ngoài tôi có nhiều năng lượng hơn. Ở phòng dễ bị ì, lười, buồn ngủ”, chị Hoa chia sẻ.
Đặng Ánh Quỳnh (27 tuổi, trọ ở 200 Nguyễn Đình Chính, P.Phú Nhuận, TP.HCM; trước đây là P.11, Q.Phú Nhuận, TP.HCM) cho biết chọn học bài ở thư viện, làm việc nhóm ở quán cà phê, ăn uống ở ngoài. Phòng trọ chỉ là nơi để “ngả lưng”.
“Tôi không thấy tiếc tiền. Vì nếu ở phòng nhiều, có khi tôi lại tiêu cực hơn. Với tôi, phòng trọ như là “nơi sạc pin”. Công việc của tôi cần giao tiếp nhiều, nên tôi thích ra ngoài. Phòng trọ là không gian để nghỉ ngơi, tách khỏi thế giới”, Quỳnh nói và cho rằng: “Việc trả tiền cho một không gian yên tĩnh, riêng tư, dù chỉ dùng vài tiếng mỗi ngày vẫn đáng giá”.
Ở góc nhìn của người cho thuê trọ, anh Nguyễn Hoài Việt (37 tuổi, chủ khu trọ ở đường Linh Trung, P.Linh Xuân, TP.HCM; trước là P.Linh Trung, TP.Thủ Đức, TP.HCM), cho biết xu hướng này đang phổ biến hơn.
Anh Việt nói: “Khách thuê đa phần là dân văn phòng trẻ. Họ đi suốt ngày, tối mới về. Có người cả tuần không thấy mặt. Chính điều này khiến mô hình phòng trọ ngày càng giống “khách sạn dài hạn”. Đó là có nội thất đầy đủ, dịch vụ tiện nghi nhưng ít sự gắn bó lâu dài. Khách thuê trọ không cần không gian sinh hoạt nhiều, họ cần sự tiện lợi và riêng tư”.
Cũng theo anh Việt, có một nghịch lý là càng đầu tư phòng đẹp, tiện nghi, người thuê lại càng… ít sử dụng. “Có phòng trang bị bếp xịn, máy giặt mới, nhưng khách không dùng. Họ ăn ngoài, giặt ngoài hết”, anh Việt nói.
Theo các chuyên gia, hiện tượng này phản ánh sự thay đổi trong cách người trẻ định nghĩa “nơi ở”.
Thạc sĩ tâm lý Huỳnh Hải Huy, Trung tâm tư vấn tâm lý Inner Light (P.Chợ Quán, TP.HCM; trước là P.2, Q.5, TP.HCM), cho rằng: “Không gian sống của người trẻ đang bị “phân mảnh”. Thay vì gói gọn trong một căn phòng, các nhu cầu được tách ra. Như làm việc ở công ty hoặc không gian làm việc chung, gặp gỡ ở quán cà phê, giải trí ở trung tâm thương mại… Phòng trọ chỉ còn chức năng nghỉ ngơi. Nó không còn là “trung tâm đời sống” như trước”, ông Huy phân tích và nói thêm: “Bên cạnh đó, áp lực công việc và nhịp sống nhanh khiến nhiều người không còn thời gian để sống trong phòng trọ. Việc về phòng sớm, nấu ăn, nghỉ ngơi đôi khi bị một bộ phận người trẻ xem là lãng phí thời gian”.
Chuyên gia xã hội học Lưu Thị Huyền Trân, Trung tâm tâm lý ứng dụng Mind Talk Space (P.Cát Lái, TP.HCM; trước là P.Cát Lái, TP.Thủ Đức, TP.HCM), khuyến nghị người trẻ nên cân nhắc lại mối quan hệ với không gian sống, tức nơi thuê để ở.
“Cần tái định nghĩa phòng trọ. Không chỉ là nơi ngủ, mà nên là nơi phục hồi năng lượng. Điều này có thể bắt đầu từ những thay đổi nhỏ như: nấu ăn vài bữa mỗi tuần, trang trí không gian theo sở thích, dành thời gian “ở nhà” có chủ đích. Cũng nên cân đối chi tiêu. Nếu thời gian sử dụng phòng quá ít, có thể xem xét thuê phòng nhỏ hơn, ở ghép…”, bà Trân nói.
Không chỉ chinh phục vị giác bằng hương vị đậm đà, bánh mì còn là "chân ái" của giới trẻ, là điểm nhấn hấp dẫn trong hành trình khám phá ẩm thực Việt Nam của du khách quốc tế.
Theo Thanh Niên đã đăng, trang online của Kênh truyền hình CNN (Mỹ) vừa qua đã cập nhật danh sách 25 loại bánh mì kẹp ngon nhất thế giới từ danh sách công bố trước đó (năm 2025), trong đó có bánh mì Việt Nam. Thông tin từ Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam còn cho biết trong bảng xếp hạng này, bánh mì Việt Nam xếp vị trí thứ 3.
Huỳnh Tấn Đạt (sinh viên năm cuối Trường ĐH Công nghiệp TP.HCM) thường xuyên chọn bánh mì cho bữa sáng vì không những ngon mà còn nhanh, tiện lợi và giá cả phù hợp với sinh viên. Đạt cho biết nhiều bạn trẻ là sinh viên như mình coi bánh mì là "món ăn quốc dân" do có thể mua liền khi cần ăn nhanh, dễ thấy ở khắp các con đường, ngõ hẻm.
"Bản thân mình thích ăn bánh mì và có tìm hiểu về nó, thấy tự hào, rất vui, rất mừng vì món ăn của Việt Nam rất nổi tiếng với khách nước ngoài, "nở mày nở mặt" khi món ăn quốc dân của giới trẻ lọt top 3 loại bánh mì kẹp ngon nhất thế giới", Đạt chia sẻ.
Với Mai Thu Phương, sinh viên năm 3 Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, ĐH Quốc gia TP.HCM, bánh mì là món ăn tiện lợi, nhỏ nhưng có đủ dưỡng chất gồm tinh bột, rau, thịt, cá, trứng... Đây cũng là "chân ái" không chỉ của riêng Phương mà gia đình cũng hay ăn bánh mì cho bữa sáng hoặc bữa xế vì hương vị đậm đà, nhân đa dạng.
"Mình thấy bánh mì lọt top món ngon thế giới là điều rất tuyệt vời, làm cho ẩm thực Việt được lan tỏa, được quảng bá rộng rãi, được mọi người trên thế giới yêu thích. Ẩm thực là một trong những cách nhanh nhất tác động đến việc lựa chọn điểm đến. Vì nó sẽ thôi thúc khách, nhất là các bạn trẻ đam mê ăn uống đến ngay Việt Nam để thưởng thức bánh mì – top món ngon nhất hành tinh này", Phương nói.
"Bánh mì hay phở đã rất nổi tiếng trên thế giới, được mọi người công nhận, yêu thích thì rất hãnh diện. Là top đầu, từ đó sẽ kéo theo hiệu ứng nhiều người biết đến bánh mì hơn, biết đến Việt Nam mình nhiều hơn", Nguyễn Thành Đạt (30 tuổi, nhiếp ảnh gia tự do, ngụ P.Gia Định, TP.HCM) cho hay.
Theo tiến sĩ Nguyễn Thu Thủy, giảng viên tại Khoa Du lịch, Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, ĐH Quốc gia Hà Nội, bánh mì lọt top món ngon thế giới không phải ngẫu nhiên, đó là sự tích lũy của cả một nền ẩm thực. Đây thực sự là tin vui có giá trị truyền thông quốc tế rất lớn. Bánh mì lọt top món ngon thế giới chính là thêm một xác nhận từ thế giới rằng Việt Nam có nền ẩm thực đẳng cấp quốc tế. Có thể gọi là earned media - truyền thông "kiếm được" thông qua chất lượng thực sự, không phải qua quảng cáo trả tiền.
"Đây là hình thức truyền thông đáng tin cậy nhất trong mắt người tiêu dùng, đặc biệt là khách trẻ - thế hệ luôn tra cứu và kiểm chứng trước khi đặt chân đến một địa điểm mới. Với thế hệ Z và Millennials - những người đam mê ẩm thực và trải nghiệm thực tế, một danh hiệu từ CNN không chỉ gây tò mò, nó còn kích hoạt hành động. Họ sẽ tìm kiếm trên mạng, ví dụ sẽ hỏi: "Bánh mì Việt Nam ngon như vậy thì còn gì nữa?". Và đó chính là điểm khởi đầu của một hành trình du lịch tới nước ta", tiến sĩ Nguyễn Thu Thủy nói.
Tiến sĩ Thủy còn cho biết bánh mì có một lợi thế hiếm có trong quảng bá hình ảnh Việt, vừa quen thuộc, vừa độc đáo. Quen vì hình thức bánh kẹp mà người phương Tây đã biết, độc đáo vì nhân bánh, gia vị, "linh hồn" bên trong hoàn toàn mang bản sắc Việt.
"Với giới trẻ, ẩm thực không chỉ là ăn, đó là trải nghiệm, là nội dung, là bản sắc. Từ bánh mì, họ sẽ tìm hiểu về lịch sử, văn hóa, con người Việt Nam. Một món ăn trở thành câu chuyện, câu chuyện trở thành động lực du lịch, đó là sức mạnh của truyền tải thông điệp qua câu chuyện trong marketing điểm đến", tiến sĩ Thủy phân tích.
Theo tiến sĩ Thủy, ẩm thực ngày nay đã trở thành động lực du lịch hàng đầu, không còn chỉ là phần phụ trong chuyến đi. Việt Nam với sự đa dạng vùng miền, từ phở Hà Nội, mì Quảng, bún bò Huế đến bánh mì Sài Gòn, có đủ "chất liệu" để biến một du khách tò mò về bánh mì thành người muốn đi khắp đất nước để ăn và khám phá.
"Người Việt trẻ là lực lượng lan tỏa nội địa mạnh nhất, bởi khi giới trẻ Việt tự hào về bánh mì của mình và chủ động giới thiệu với bạn bè quốc tế, họ chính là đội ngũ đại sứ du lịch đông đảo và hiệu quả nhất", bà Thủy nói.
"Giữa cái nắng 'như thiêu như đốt' tại TP.HCM, trong khi phần lớn người dân tìm cách trốn nóng thì những tiểu thương bán nước giải khát và dịch vụ giải trí lại bước vào mùa làm ăn bận rộn nhất năm. Câu hỏi kinh doanh gì mùa nắng nóng đã có lời giải đáp.
Theo ghi nhận tại một công viên nước trên đường Đặng Thúc Vịnh (H.Hóc Môn cũ, TP.HCM), ngay từ sáng, khu vực này đã tấp nập người ra vào. Bãi giữ xe kín chỗ, từng gia đình dẫn theo trẻ nhỏ tay xách balo, áo phao, đồ bơi, háo hức bước vào bên trong.
Phía trong, không khí nhộn nhịp từ tiếng nước đổ từ các máng trượt, tiếng trẻ em cười đùa. Những hồ nước xanh mát luôn kín người, các khu trò chơi gần như cũng ít có khoảng trống. Nhân viên bán vé làm việc liên tục khi nhiều người xếp hàng đợi tới lượt mua vé.
Anh Nguyễn Tường Duy (37 tuổi), nhân viên làm việc tại đây, cho biết: “Vào những ngày cao điểm, chúng tôi có thể đón từ 2.000 – 3.000 khách, trong khi ngày thường chỉ khoảng 1.000 khách. Đây là thời điểm mà hầu hết các công viên nước đều ‘ăn nên làm ra’”.
Công viên nước mở cửa từ 8 giờ 30 đến 19 giờ 30, nhưng trong những ngày nắng nóng, cường độ làm việc của nhân viên tăng lên đáng kể. “Nhân viên phải làm việc hết công suất, từ bán vé, hướng dẫn khách đến đảm bảo an toàn tại các khu trò chơi”, anh Duy nói.
Theo anh, lượng khách không chỉ tập trung vào cuối tuần mà còn tăng mạnh vào các ngày trong tuần. “Nhiều gia đình sau khi đón con đi học về cũng ghé qua đây chơi. Có nhiều khách quen, tuần đến 4–5 lần”, anh cho biết.
Với mức giá vé từ 60.000 – 70.000 đồng vào ngày thường, tăng thêm 10.000 đồng vào cuối tuần và dịp lễ, nhiều gia đình vẫn sẵn sàng chi trả để đổi lấy không gian giải nhiệt cho con trẻ.
Ngồi dưới mái che quan sát con vui chơi, chị Phạm Thanh Tuyền (38 tuổi, ngụ đường Trần Thị Dối, TP.HCM) cho biết công viên nước là lựa chọn quen thuộc của gia đình mỗi khi trời nắng. “Tôi ở gần đây nên rảnh là đưa con đến. Mùa này bé nào cũng thích đi chơi nước, vừa mát vừa được vận động”, chị Tuyền chia sẻ.
Vào những ngày nắng nóng gay gắt, không khó để bắt gặp các hàng bán nước giải khát luôn tấp nập khách. Ghi nhận tại một hàng bán nước giải khát trên đường Tô Hiến Thành (Q.10 cũ), chúng tôi không khỏi bất ngờ khi thấy những bã mía chất cao thành đống, dù thời điểm này mới chỉ hơn đầu giờ chiều.
Theo ghi nhận, quầy nước lúc nào cũng có khách ra vào liên tục, người đứng chờ, người vừa nhận ly nước mát lạnh đã vội vã rời đi. Chủ quầy là vợ chồng chị Mai Thị Lệ (30 tuổi), quê Nam Định cũ. Chị cho biết đã bán nước giải khát tại đây hơn 3 năm. Quầy của chị có nhiều loại nước giải nhiệt như trà trái cây, nước rau má, trà tắc… nhưng đắt hàng nhất vẫn là nước mía.
“Hiện tại, mỗi ngày mình bán được khoảng 2 tạ mía. Nắng nóng nên ai cũng muốn uống nước nhiều để giải khát”, chị Lệ chia sẻ trong khi tay vẫn thoăn thoắt ép mía, thêm đá, đóng nắp ly cho khách. Thời điểm đầu giờ chiều, khách ghé mua nước ngày càng đông. Chị Lệ cùng em trai gần như không có phút nghỉ tay. Người này vừa rời đi thì người khác đã tới, dòng khách nối nhau liên tục.
“Những ngày nắng nóng cao điểm có thể bán được 700 – 800 ly nước, gấp đôi so với mùa mưa. Tôi mở bán từ 10 giờ sáng đến đêm, nhưng vào đợt nắng nóng này gần như không có thời gian nghỉ, ngay cả ăn cơm cũng tranh thủ”, chị nói.
Theo chị Lệ, khung giờ “vàng” thực sự là vào buổi chiều tan tầm và buổi tối. “Doanh thu những ngày cao điểm đạt khoảng 6 – 7 triệu đồng. Tuy nhiên, chi phí cũng tăng vì giá nguyên liệu như tắc, đường, ly nhựa đều nhích lên. Sau khi trừ hết, lợi nhuận còn khoảng 30 – 40%”, chị cho biết.
Không chỉ các quầy nước ở các trục đường lớn, những quán nhỏ trong hẻm cũng hưởng lợi rõ rệt từ thời tiết. Tại một quán nước trên đường Cô Giang (Q.Phú Nhuận cũ), chị Nguyễn Lê Kim Phụng (37 tuổi), cho biết lượng khách mùa này tăng đáng kể.
Hiện tại, chị đang bán các loại nước giải khát như: nước mía, nước sâm, các loại trà trái cây… “Riêng nước mía, mỗi ngày tôi bán được khoảng 100 ly và 30 chai 1 lít, chưa kể các loại nước khác. Tổng thể tăng khoảng 50 – 60% so với ngày thường”, chị Phụng nói.
Điểm đáng chú ý là hành vi tiêu dùng của người dân vào những ngày nắng nóng cũng thay đổi. Theo chị Phụng, nếu trước đây khách thường đến mua trực tiếp, thì nay lượng đơn hàng qua các ứng dụng giao đồ ăn tăng mạnh. “Trời nắng nóng có lẽ nhiều người ngại ra đường nên đặt online nhiều hơn, chị Phụng nói.
Để tận dụng cơ hội, chị còn làm thêm các loại kem mát lạnh, vừa đa dạng sản phẩm, vừa tăng thu nhập.
Tại đường Tây Thạnh (Q.Tân Phú cũ), xe nước cam của Lê Văn Tuấn (27 tuổi) hoạt động gần như liên tục. Khách đi đường ghé lại mua nước cam ép hoặc cam trái không ngớt. Những lúc vắng khách, Tuấn tranh thủ ép nước cam sẵn để kịp phục vụ.
“Mùa này là mùa mình bán được nhất. Nước cam ép giá từ 10.000 – 15.000 đồng, cam trái thì 35.000 đồng/3 kg”, Tuấn cho biết. Theo Tuấn, mỗi ngày có thể bán hết khoảng 100 kg cam, gấp đôi so với mùa mưa. Tuy nhiên, nguồn cung lại không dồi dào như nhu cầu. “Ai cũng bán được nên việc lấy hàng khó hơn, giá cũng cao hơn bình thường. Nhưng nhờ bán được nhiều nên thu nhập cũng tăng”, Tuấn nói.
Theo ghi nhận của người viết, tại ngã tư Hàng Xanh, trong khoảng thời gian gần 1 tiếng từ 11 giờ 45 đến 12 giờ 45 có ít nhất 2 vụ va quệt giao thông nhẹ tại đây. Lý do chính là do người điều khiển xe máy chạy sát hoặc băng qua đường cắt đầu xe tải lớn. Tình trạng cắt đầu xe hay bám sát đuôi xe tải, xe buýt... để qua đường diễn ra thường xuyên.
Phan Thị Cẩm Thy, sinh viên Trường ĐH Giao thông vận tải TP.HCM, nói lý do nhiều người chọn bám đuôi xe tải, xe container khi qua đường vì xe lớn sẽ là vật cản, giúp các xe khác qua đường dễ dàng hơn.
"Không bao giờ em bám đuôi xe tải khi qua đường. Đây là bài học đầu tiên mẹ dạy Thy khi em bắt đầu tập xe máy. Mẹ dặn có 3 vị trí không được đến gần vì đó là điểm mù của bác tài xe tải. Một là đuôi xe, hai là gần sát đầu xe, nếu đứng gần xe tải ngó vào gương mà không thấy tài xế, nghĩa là tài xế cũng không thấy mình, vị trí thứ ba là bên hông xe", Cẩm Thy nói.
Nghỉ lễ Giỗ Tổ và 30.4 dài ngày sắp tới, là dịp nhiều mọi người lựa chọn chạy xe gắn máy để về quê bên gia đình, người thân hoặc đi du lịch bằng xe gắn máy cũng cần phải chú ý không bám sát đuôi xe tải, xe container.
Tài xế Lê Ngọc Thiên (38 tuổi), hãng xe Tư Trang cho biết hành động bám đuôi xe tải, xe container là thói quen chết người.
"Người điều khiển phương tiện giao thông phải để ý tín hiệu của xe chạy trước. Tôi nhớ mãi vụ mấy năm trước ở Bàu Bàng (Bình Dương cũ; nay là TP.HCM), hai bạn trẻ đứng kẹp bên hông xe, tài xế khuất tầm nhìn không thấy được, thế 2 hài bạn bị cuốn luôn. Lúc đó xe tôi vừa chạy qua, anh em tài xế đi sau kể lại", tài xế Lê Ngọc Thiên nhớ lại.
Còn tài xế Lưu Ngọc Hoài (35 tuổi, Nghệ An) thuộc hãng xe Hoàng Hà, cho biết anh lái xe tải 6 năm, trước đó là phụ xe. Hơn 10 năm gắn bó với những chuyến xe Bắc vào Nam, từ vị trí phụ xe ban đầu đến người cầm lái trên những hành trình cả ngàn cây số, anh luôn được các bậc đàn anh dặn phải tỉnh táo, quan sát gương thật kỹ, giữ khoảng cách an toàn.
"Tôi thấy điểm mù nguy hiểm nhất là sau đuôi xe và phía trước sát cabin. Đây là hai vị trí chúng tôi rất khó quan sát. Xe nhỏ dễ quan sát chứ xe lớn điểm mù nhiều hơn. Các bạn trẻ không được vượt ẩu, không đi gần xe tải lớn để bảo vệ an toàn cho mình và người thân", tài xế Lưu Ngọc Hoài nói.
Trao đổi cụ thể hơn về thói quen bám sát đuôi xe tải, xe container của một bộ phận người trẻ khi tham gia điều khiển phương tiện giao thông, đại úy Nguyễn Văn Vinh, Công an phường Tân Hưng (quận 7 cũ, Công an TP.HCM), nói rằng đây là một trong những hành vi dễ gây tai nạn nghiêm trọng nhất của người điều khiển xe gắn máy.
"Bạn đang đi vào vùng mù chết người. Phía sau xe tải là khu vực tài xế gần như không thấy gì. Tài xế phanh là bạn "dính" ngay: xe tải có quán tính lớn, nhưng nếu họ phanh gấp (né chướng ngại, đèn đỏ…), người bám đuôi không có thời gian xử lý. Ngoài ra, đây là vị trí bị che tầm nhìn hai phía: bạn không thấy xe từ hướng khác lao tới dẫn tới sang đường kiểu mù thông tin", đại úy Vinh người có 8 năm trong lĩnh vực giao thông, phân tích.
Hiệu ứng tâm lý "đi theo cho an toàn", theo anh là sai bởi xe lớn không phải lá chắn, mà là điểm nguy hiểm di động.
Đại úy Nguyễn Văn Vinh phân tích 6 vị trí điểm mù quan trọng mà người tham gia giao thông cần lưu ý để tránh.
Thứ nhất là phía trước đầu xe, cụ thể không dừng ngay trước mũi xe tải, vì cabin cao dẫn tới tài xế không thấy xe nhỏ sát đầu xe. Thói quen này rất nguy hiểm thường thấy khi dừng đèn đỏ hoặc chen lên trước.
Thứ hai là phía sau đuôi xe. Tuyệt đối không bám đuôi và giữ khoảng cách tối thiểu 10 – 20m, bởi đây là vị trí hoàn toàn khuất tầm nhìn, rất nguy hiểm khi xe lùi hoặc phanh gấp.
Thứ ba là vị trí hai bên hông xe (đặc biệt bên phải). Không chạy song song lâu với xe lớn và bên phải nguy hiểm hơn vì tầm nhìn hạn chế.
Thứ tư là khi xe rẽ hướng, đuôi quét rộng. Nhiều người bị cuốn vào gầm khi đứng sát bên. Nguyên tắc là thấy xe lớn nháy đèn thì phải tránh xa, không cố chen vượt lên vì có thể nhanh một giây nhưng chậm cả đời.
Thứ năm là điểm mù gương chiếu hậu. Gương không bao quát hết, sẽ có "khoảng chết" ngay ngoài vùng gương. Nguyên tắc vàng ở đây là "nếu bạn không thấy mặt tài xế trong gương đồng nghĩa họ không thấy bạn.
Thứ sáu là điểm mù do cột A (khung kính trước), dễ hiểu hơn là tuyệt đối không "cắt đầu" xe lớn, bởi cột kính chắn gió che mất góc nhìn chéo, dễ xảy ra khi xe máy cắt ngang đầu xe tải.