Mục Lục
ToggleKhoảng 0h10 (giờ Việt Nam), ông Trump bắt đầu họp báo. Tháp tùng ông có Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth, Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng liên quân Dan Caine, Giám đốc Cơ quan tình báo trung ương (CIA) John Ratcliffe.
Mở đầu họp báo, ông Trump khẳng định: “Có thể hạ gục toàn bộ đất nước Iran chỉ trong một đêm, và đêm đó có thể là ngay ngày mai”.
Theo New York Times, hạn chót mới nhất mà ông Trump cho Iran để hoàn thành thỏa thuận ngừng bắn với Mỹ là 20h00 tối 7-4 (giờ Mỹ).
Sau đó, ông Trump bắt đầu cung cấp thông tin về chiến dịch tìm kiếm và giải cứu sĩ quan vũ khí trên tiêm kích F-15 bị Iran bắn rơi hôm 3-4, thành công hôm 5-4. Ông Trump cho biết có đến 155 máy bay tham gia chiến dịch này.
Chiến dịch giải cứu đã sử dụng nhiều đòn nghi binh nhằm đánh lạc hướng lực lượng Iran. “Chúng tôi muốn họ tìm ở những khu vực khác”, ông nói, và tiết lộ rằng phía Mỹ đã dựng đến 7 vị trí giả để gây nhiễu.
Tuy nhiên, ông Trump cũng thừa nhận rằng sau khi giải cứu thành công, máy bay vận tải quân sự Mỹ đã gặp sự cố không thể cất cánh. Để tránh rơi vào tay Iran, quân đội Mỹ buộc phải phá hủy các máy bay này tại chỗ.
Lực lượng cứu hộ sau đó được di tản bằng những máy bay nhỏ hơn, cơ động hơn. Ông cho biết thêm những máy bay bị hủy có trang bị hệ thống thông tin liên lạc và công nghệ chống tên lửa mà Mỹ không muốn phía Iran thu giữ. “Do đó, chúng tôi đã cho nổ mấy chiếc máy bay cũ đó”.
Tuổi Trẻ Online tiếp tục cập nhật…
Tình Yêu Giới Tính
Du lịch Đà Nẵng tăng tốc, lãnh đạo cảnh báo nguy cơ quá tải, biến động giá phòng

Theo báo cáo, tổng sản phẩm trên địa bàn (GRDP) quý 1-2026 của Đà Nẵng ước tăng 8,45% so với cùng kỳ năm 2025. Thông tin này vừa được UBND thành phố Đà Nẵng cho biết tại buổi họp đánh giá tình hình kinh tế - xã hội quý 1 và triển khai nhiệm vụ quý 2 vào chiều tối 6-4.
Trong đó hoạt động du lịch tiếp tục là điểm sáng khi tổng lượt khách do các cơ sở lưu trú phục vụ ước đạt 2,47 triệu lượt, tăng 10,8%. Riêng khách quốc tế đạt khoảng 1,5 triệu lượt, tăng 6,6%.
Bà Trương Thị Hồng Hạnh, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Đà Nẵng, cho rằng việc duy trì đà tăng trưởng này là kết quả của sự phối hợp liên ngành chặt chẽ.
Thành phố đã mở thêm nhiều đường bay mới đến các thị trường quốc tế, đồng thời duy trì tần suất cao với các thị trường truyền thống.
Đáng chú ý, tỉ lệ lấp đầy phòng tại các khách sạn 4-5 sao đạt tới 90%, cho thấy sức hút mạnh của điểm đến.
Tuy nhiên theo lãnh đạo sở, lượng khách tập trung đông vào khung giờ từ 19h đến 22h đang gây áp lực lớn lên công tác đảm bảo an ninh trật tự, đặc biệt tại khu vực ven biển. Do đó cần nghiên cứu chính sách chi trả làm thêm giờ, để động viên lực lượng làm nhiệm vụ.
"Một trong những vấn đề chúng tôi lo lắng là an toàn giao thông và an toàn thực phẩm. Du khách rất ưa chuộng ẩm thực đường phố và các khu chợ truyền thống. Vì vậy phải kiểm soát an toàn thực phẩm, vì nếu xảy ra ngộ độc thực phẩm sẽ ảnh hưởng lớn đến hình ảnh du lịch của thành phố", bà Hạnh nói.
Đồng thời bà Hạnh đề nghị tăng cường kiểm tra đột xuất tại các khu phố đi bộ, chợ đêm. Ngoài ra, một số khu vực du lịch trọng điểm như bán đảo Sơn Trà đang đối mặt với nguy cơ ùn tắc, cần sớm có giải pháp điều tiết để đảm bảo an toàn cho du khách.
Theo ông Phạm Đức Ấn - Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng, việc công suất phòng tại các khách sạn tiêu chuẩn 4-5 sao đạt mức cao là tín hiệu tích cực, nhưng cũng đặt ra những vấn đề cần tính toán.
Ông cho rằng việc lấp đầy phòng tới 90% ngay từ đầu năm chưa hẳn là hoàn toàn thuận lợi.
Thành phố cần nghiên cứu cơ chế điều tiết, có thể giới hạn mức nhận đặt phòng trước ở khoảng 60-70% công suất nhằm tránh các tác động tiêu cực.
"Cần dự phòng cho các hoạt động lớn của thành phố. Việc giữ lại một phần công suất phòng giúp đảm bảo đủ nơi lưu trú cho các sự kiện khi cần thiết, tránh tình trạng không bố trí được chỗ ở. Đồng thời cũng hạn chế việc các cơ sở lưu trú tùy ý điều chỉnh giá sát thời điểm diễn ra sự kiện để tối đa hóa lợi nhuận, gây ảnh hưởng đến mặt bằng giá chung"- ông Ấn lưu ý.
Ngoài ra, Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng cũng yêu cầu kiểm soát, xử lý sớm các điểm có nguy cơ sạt lở tại đèo Hải Vân và bán đảo Sơn Trà nhằm đảm bảo an toàn cho du khách.
Tình Yêu Giới Tính
Bố mẹ vợ cho đất kèm điều kiện, chồng tôi nghe xong bỏ về không thèm lấy

11 năm trước, tôi lấy chồng. Chồng tôi là người nơi khác đến quê tôi đi làm và ở trọ gần nhà tôi. Hồi đầu, bố mẹ tôi không ủng hộ tình yêu này. Bởi thời điểm đó, tôi đã học xong đại học, có chút nhan sắc, con trai theo đuổi rất nhiều.
Bố mẹ mong tôi có thể lấy một chàng trai gần nhà, gia đình có điều kiện. Nhưng tôi lại yêu một chàng trai xa xôi đến quê mình lập nghiệp, một tấc đất cũng chưa có, chỉ chui rúc trong căn phòng trọ chật hẹp.
Nhưng thói đời, mấy khi cha mẹ thắng được con. Khi tôi thông báo mình đã mang bầu, bố mẹ đành ngậm ngùi cho cưới.
Nhà có 3 đứa con, tôi là con gái duy nhất trong nhà, được bố mẹ cưng chiều từ nhỏ. Thời điểm tôi lấy chồng, 2 anh trai đều đã lấy vợ ra ở riêng. Mẹ sợ tôi không quen chịu khổ, đề nghị vợ chồng tôi về sống chung nhà.
Chồng tôi không đồng ý. Anh nói, hai vợ chồng còn trẻ, chỉ cần chăm chỉ, không sợ đói nghèo. Cha mẹ nuôi lớn học hành, đã đến lúc phải tự lo cho mình, không thể cứ dựa dẫm mãi được. Có một điều anh ấy không nói nhưng tôi hiểu: Anh không muốn ở rể.
Cứ nghĩ rằng, chỉ cần hai vợ chồng chăm chỉ cuốc cày, tiết kiệm chắc sẽ sớm mua được đất, xây được nhà. Nhưng rồi vài năm trước, ở quê tôi bỗng mọc lên một khu công nghiệp, đất đai trong vùng bỗng lên “cơn sốt”, giá cao lên gấp đôi gấp ba. Việc mua một mảnh đất đối với chúng tôi lại trở nên khó khăn hơn trước.
Vài tuần trước, tôi ghé qua nhà. Mẹ tôi nói, bố mẹ cũng nhiều tuổi rồi, có mảnh đất rộng bên nhà, bố mẹ tính chia cho các con, trai gái gì cũng chia đều bằng nhau hết. Đợi cuối tuần mọi người được nghỉ thì họp gia đình.
Tôi nghe xong, lòng vui như hội về khoe với chồng. Tôi tính, nếu bố mẹ cho đất, chúng tôi có thể bán đi, số tiền đó cộng với số tiền hai vợ chồng dành dụm mấy năm qua có lẽ sẽ đủ mua đất và xây một căn nhà nhỏ. Chúng tôi sẽ chọn mua đất gần chỗ làm, gần trường học của con cho tiện.
Chồng tôi không hào hứng như tôi. Anh nói, anh không muốn nhòm ngó đến đất đai nhà vợ, muốn cuộc đời mình thì mình tự lo. Nhưng nếu bố mẹ chia phần thì cũng sẽ vui lòng nhận. Con cái nhờ phúc cha mẹ chắc cũng không phải chuyện gì đáng xấu hổ.
Cuối tuần hôm đó, vợ chồng chúng tôi chở nhau về. Đến nơi đã thấy cả nhà tụ họp đông đủ gồm cha mẹ và vợ chồng anh cả, anh thứ.
Bố tôi nói: Bố mẹ cả đời chỉ làm công chức, lương chỉ đủ ăn và nuôi mấy anh em học hành, không tích cóp được tiền hay vàng gì cả. Tài sản hiện nay chỉ có ngôi nhà và mấy trăm m2 đất bao năm nay vẫn làm vườn. Bố mẹ muốn nhân lúc còn khỏe mạnh, minh mẫn thì chia cho các con. Con trai hay con gái cũng có một phần công bằng như nhau.
Nói rồi, bố bỗng đưa mắt nhìn vợ chồng tôi, sau đó mới nói tiếp: “Bố đã nói chuyện với hai anh. Hiện tại hai anh làm việc khá xa nhà nhưng tương lai cũng có định hướng chuyển về gần nhà, xây nhà sống gần bố mẹ. Riêng vợ chồng cái Thủy là không biết thế nào.
Vậy nên bố vẫn chia cho vợ chồng con một phần nhưng với điều kiện chỉ được ở, không được bán. Sau khi chia đất, làm sổ, mảnh đất cho vợ chồng con sẽ vẫn đứng tên bố mẹ”.
Tôi còn chưa kịp nghĩ gì, chồng tôi đã đứng dậy nói: “Con xin cảm ơn bố mẹ, nhưng phần đất này con xin phép không nhận. Vợ chồng con còn trẻ, còn sức khỏe, chẳng lẽ cả đời này không mua nổi một căn nhà. Đất này, bố mẹ cứ giữ mà an hưởng tuổi già đi ạ”.
Nói xong, anh lấy cớ để hai đứa nhỏ ở nhà, về muộn không an tâm, xin phép về trước. Bố mẹ tôi bất ngờ, anh chị em chưng hửng. Thái độ của chồng tôi như thế nghĩa là sao?
Về tới nhà, chồng tôi mới bắt đầu lộ vẻ khó chịu. Anh nói, bố mẹ cho đất với điều kiện để ở, không được bán. Đất cho rồi vẫn đứng tên bố mẹ thì khác gì không cho. Như vậy có nghĩa là ép anh phải ở rể.
Bao năm nay, dù đã là rể con trong nhà, bố mẹ vẫn luôn coi thường anh, mỗi lần gặp đều nói bóng nói gió cho rằng anh là đàn ông mà vô dụng, một cái nhà cũng không lo nổi cho vợ con.
Anh nói, nếu ở đây không mua được nhà, anh thà đưa vợ con về quê chứ không bao giờ lấy đất của bố mẹ vợ để mang tiếng, mang nhục.
Thái độ và suy nghĩ của chồng khiến tôi kinh ngạc. Sống chung hơn 10 năm, tôi thấy anh là người hiền lành, thương vợ, thương con. Bố mẹ tôi tuy không phải lúc nào cũng đúng nhưng anh cũng chưa từng than phiền hay kêu ca gì cả.
Vậy mà nay bố mẹ vợ cho đất, chỉ yêu cầu không được bán với mong muốn con gái ở gần, anh ấy lại từ chối không chút nể nang, lại còn cho rằng bố mẹ vợ cho đất kiểu ấy thì cũng như là không cho, vẫn là ép anh ở rể để mang tiếng “ăn nhờ ở đậu”.
Người ta vẫn nói “bệnh sĩ chết trước bệnh tim”. Với chồng tôi, tôi không thể nghĩ được gì khác ngoài 3 từ “nghèo còn sĩ”. Tôi có nên mặc kệ sĩ diện vô lý của chồng, bố mẹ cho đất thì cứ nhận hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Yêu 4 năm nhưng tôi và bạn trai đều không muốn cưới vì một lý do

Nhiều năm qua, tôi từng nghĩ tình yêu và hôn nhân là hai điểm đến nối liền nhau. Yêu đủ lâu sẽ cưới. Không cưới đồng nghĩa là tình yêu ấy chưa đủ lớn. Song mãi về sau tôi nhận ra, dù vẫn yêu, thậm chí rất sâu đậm nhưng không ai trong hai người muốn bước vào hôn nhân. Và chính tôi đang ở trong một mối quan hệ như vậy.
Tôi và anh quen nhau 4 năm. Chúng tôi đến với nhau không ồn ào, không khoe ảnh, không đăng trạng thái lên mạng xã hội, càng hiếm khi nói những lời ngọt ngào trước mặt người khác. Cuối tuần chúng tôi đi ăn, xem phim, đôi khi chỉ là ngồi quán cà phê, mỗi người làm việc riêng.
Những lúc tôi ốm, anh quan tâm, chăm sóc. Khi anh áp lực công việc, tôi sẵn sàng ở đó nghe anh trút bỏ mọi mệt mỏi. Tôi nhận thấy, tình cảm của cả hai không mãnh liệt như phim ảnh nhưng đủ ấm áp.
Vậy nhưng, suốt 4 năm yêu nhau, việc kết hôn gần như chưa bao giờ được nhắc đến một cách nghiêm túc. Không phải vì cả hai không yêu nhau. Mỗi lần ai đó hỏi “bao giờ cưới?”, tôi đều thấy lúng túng vì thực sự không có kế hoạch nào cả. Nhưng nếu đáp rằng “chưa nghĩ tới”, thì tôi lại thấy như phủ nhận mối quan hệ mình đang trân trọng.
Lúc đầu, tôi nghĩ có thể do cả hai còn bận sự nghiệp. Nhưng một năm, hai năm trôi qua, cuộc sống dần ổn định hơn, chuyện cưới xin vẫn bỏ ngỏ. Không ai thúc giục, cũng không ai chủ động.
Có lần, tôi chủ động hỏi: “Anh có nghĩ đến việc làm đám cưới không?”. Anh im lặng một lúc rồi trả lời: “Anh thấy mình như hiện tại cũng ổn. Không phải anh không muốn cưới, chỉ là chưa thấy cần thiết”.
Nghe xong câu trả lời, tôi nhìn lại mình và cũng thấy có cảm giác tương tự.
Tôi thích cuộc sống hiện tại, có không gian riêng, kế hoạch riêng, không phải lo lắng về việc làm dâu, về trách nhiệm với hai bên gia đình, về cuộc sống sau kết hôn. Khi ở một mình tôi có thể quyết định mọi thứ trong cuộc sống mà không phải cân nhắc quá nhiều.
Điều quan trọng là tình yêu của chúng tôi vẫn tồn tại, không ràng buộc bởi những áp đặt xung quanh.
Có lúc tôi tự vấn bản thân, liệu như vậy có ích kỷ quá không? Song rồi tôi lại nghĩ, hôn nhân không phải đích đến bắt buộc của mọi tình yêu. Có những cặp đôi cưới nhau vì áp lực tuổi tác, vì gia đình, vì “đến lúc phải cưới”, nhưng sau đó lại thấy mình không hạnh phúc. Tôi sợ điều đó hơn việc duy trì một mối quan hệ chưa có ràng buộc.
Vậy nhưng, điều khiến cả hai suy nghĩ nhiều nhất lại là những ánh nhìn từ bên ngoài. Đám bạn quanh tôi bắt đầu lập gia đình. Trong những buổi tụ họp, câu chuyện xoay quanh con cái, nhà cửa, vay ngân hàng... Tôi chỉ nghe và mỉm cười song cảm thấy mình như ở một thế giới khác.
Có đứa bạn hỏi thẳng: “Yêu lâu vậy mà không cưới à? Cẩn thận mất nhau đấy”. Có người lại khuyên: “Con gái có thì, có lứa, đừng chờ lâu”. Những câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ. Tôi không còn ở tuổi hai mươi để thoải mái nói “cứ yêu thôi, chưa cần nghĩ xa”. Tôi cũng không chắc nếu tiếp tục như vậy thêm vài năm nữa, mình có hối hận không.
Có đêm, tôi nằm nghĩ, nếu một ngày anh muốn cưới người khác thì sao? Chúng tôi không có ràng buộc pháp lý, không có kế hoạch chung dài hạn, mối quan hệ này có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Nghĩ đến đó, tôi thấy chông chênh. Nhưng rồi, sáng hôm sau, anh lại nhắn tin quan tâm. Cuối tuần, chúng tôi lại đi dạo, nói chuyện vui vẻ.
Một lần khác, tôi thử lòng anh bằng câu hỏi: “Nếu sau này em muốn cưới thì sao?”. Anh nhìn tôi và nói: “Nếu em thực sự muốn, anh sẽ nghĩ nghiêm túc. Nhưng anh không muốn cưới chỉ vì sợ mất nhau”.
Câu nói ấy khiến tôi nhẹ lòng. Tôi nhận ra, chúng tôi không phải đang né tránh hôn nhân, mà chỉ không muốn bước vào khi cả hai chưa sẵn sàng. Chúng tôi chọn giữ tình yêu ở trạng thái thoải mái nhất, thay vì ép nó phải đi theo một lộ trình giống như những cặp đôi ngoài kia.
Tôi biết lựa chọn này không phải ai cũng ủng hộ. Có người nói yêu mà không cưới là lãng phí thời gian. Có người lại cho rằng đó là dấu hiệu của sự thiếu cam kết. Nhưng với tôi, cam kết không chỉ nằm ở việc cưới nhau, mà nằm ở việc vẫn chọn ở bên nhau mỗi ngày.
Tôi không dám chắc tương lai sẽ thế nào. Có thể một ngày chúng tôi sẽ cưới, cũng có thể không. Nhưng ở thời điểm này, tôi thấy hạnh phúc với những gì mình đang có. Tôi vẫn được yêu, vẫn được quan tâm, vẫn có một người đồng hành trong cuộc sống.
Có lẽ, không phải tình yêu nào cũng cần cái kết giống nhau. Có những mối quan hệ trưởng thành theo cách riêng, không ồn ào, không vội vã. Đôi khi, yêu nhưng chưa muốn cưới không phải vì thiếu tình cảm, mà vì cả hai đang trân trọng hiện tại, hơn là vội vàng chạy đến một đích đến mà mình chưa thực sự sẵn sàng.
Tuệ San
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

