Bố tôi là cựu chiến binh, người đàn ông của những chuyến đi dài vào sinh ra tử. Đầu những năm 1980 ông nhập ngũ bảo vệ biên giới phía Bắc. Ra quân, ông tiếp tục rong ruổi mưu sinh từ đi rừng, làm thợ xây đến đãi vàng… qua miền Trung nắng cháy đến Tây Nguyên đại ngàn.
Ông thường kể về các vùng đất xanh thẳm có tiếng lá xào xạc cùng suối chảy rì rầm. Bố yêu rừng, một tình yêu nguyên bản của người đã từng dựa vào rừng để sống và chiến đấu. Một phần đời của ông dường như vẫn còn ở lại trong những chuyến đi. Chính trải nghiệm đó đã nhào nặn nên người cha ít nói nhưng đôi mắt luôn chứa đựng cả bầu trời rộng lớn.
Khi đôi chân dần mỏi, bố đưa gia đình về lập nghiệp nơi miền phên giậu ở xã Thiện Hưng, tỉnh Đồng Nai (trước đây là Bù Đốp, Bình Phước). Đó là vùng đất nắng gió theo triền đồi cao su bạt ngàn nhuộm đỏ bụi đất bazan. Tôi lớn lên giữa bao hàng cao su thẳng tắp, trong mùi hăng hắc đặc trưng của mủ mới cạo và câu chuyện cũ bi tráng của bố.
Mỗi khi nhắc đến một địa danh nào đó, giọng ông chậm lại đầy chiêm nghiệm. Lúc bé tôi chưa hiểu hết, chỉ thấy qua lời kể của ông non nước ngàn dặm hiện lên vừa xa xôi vừa đẹp đến lạ.
Tôi thuộc thế hệ 9X đời đầu, người ta vẫn hay gọi là “thế hệ bản lề” đứng giữa các giá trị cũ và làn sóng bùng nổ của kỷ nguyên số. Khi tôi lớn lên, Internet bắt đầu phổ biến qua tiếng tít tít, rè rè của modem dial-up.
Theo bạn bè ra quán net, tôi chọn một góc để online. Tôi không chơi game, chỉ thích đọc, viết blog và chat Yahoo!. Khi ấy tôi có cảm giác thế giới rộng hơn rất nhiều so với cánh rừng cao su hay vườn điều xanh mát sau nhà. Ngồi trước màn hình máy tính dày cộm, tôi như được đi qua nhiều vùng đất mới mà trước đó chỉ nghe trong lời kể của bố.
Rồi lên đại học, tôi ở ký túc xá Đại học Quốc gia ở Thủ Đức. Những ngày đầu tôi hào hứng kể cho bố nghe về điều mình học được, về bài giảng, thầy cô, nhiều điều mới mẻ như để nối liền thế giới của tôi với những gì bố từng trải qua. Ông hay nhìn tôi, khẽ mỉm cười và lặp lại: “Cứ đọc, cứ đi con, cứ tìm hiểu. Thế giới này rộng lắm và đẹp lắm!”.
Khi ấy mỗi phòng có một máy tính bàn dùng chung. Sinh viên đăng nhập bằng tài khoản riêng và trả khoảng 2.000 đồng mỗi giờ. Với tôi, đó không phải khoản nhỏ vì một suất cơm chỉ 8.000 đồng nên mỗi lần mở máy đều phải cân nhắc, online thêm một chút có khi đồng nghĩa với việc nhịn bữa trưa.
Một lần, khi dòng cảm xúc đang tốt, bài luận đang viết đến đoạn tâm đắc thì hết giờ truy cập. Tôi đành phải ngậm ngùi lưu lại để từ từ viết tiếp. Sau này bố mẹ dành dụm cộng với bán bầy heo mua cho tôi cái laptop, nhưng WiFi thời đó yếu chỉ hiện lên trang tìm kiếm rồi đứng im mãi.
Năm 2011, trong một lần về thăm nhà, sau bữa cơm, bố lặng lẽ mở ngăn tủ tivi lấy ra một hộp nhỏ đưa cho tôi. Bên trong là USB 3G của Viettel còn thơm mùi hộp mới. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản đây là món đồ công nghệ giúp ích việc vào mạng.
Khi trở lại TP, tò mò tìm hiểu giá, tôi mới biết USB ấy tới 820.000 đồng. Bố mẹ cũng cãi nhau về chuyện này nhưng ông nhất quyết mua vì thấy con gái mỗi lần về nhà đều ngồi một góc với laptop rồi nhắc đến việc online, loay hoay tìm cách vào mạng. Và bằng bản năng của người lính từng đi dọc miền non nước, hiểu rằng con mình cần một phương tiện để kết nối với thế giới.
Phải công nhận USB cắm vào thì kết nối ổn định hơn. Ánh đèn xanh nhỏ nhấp nháy, thứ ánh sáng hy vọng. Mạng lúc đó vẫn chậm, phải chờ nhưng tôi cảm nhận được sự tự do, không phải lo lắng dòng suy nghĩ bị cắt ngang.
Nhà ông bà ngoài quê tôi ở cạnh nhà thờ đá Phát Diệm (Ninh Bình) nên ký ức về nơi ấy luôn gần với bố. Có lần tôi cắm USB 3G, tìm lại hình ảnh quen thuộc cho ông xem. Mạng tải chậm, từng mảng hình hiện lên, bố nhìn rất lâu rồi kể về những ngày lễ, tiếng chuông, những buổi chiều theo bạn ra chơi. Dù không theo đạo, ông vẫn nhớ gần như mọi điều.
Khi nhắc đến ông nội, giọng bố chùng xuống. Ông mất khi bố đang mưu sinh xa quê, không kịp về chịu tang. Tôi ngồi cạnh, chợt thấy cái USB nhỏ bé ấy còn chạm vào dòng ký ức mất mát bố vẫn mang theo.
Sau này nghe mẹ kể lại, để thêm tiền cho tôi mua data truy cập, bố nhận chở thêm gỗ, chạy xe ôm để kiếm thêm. Có một thời gian, mỗi lần mở máy tôi lại ngập ngừng khi hiểu rằng đằng sau mỗi giờ online là nhiều giờ làm thêm đầy mồ hôi của bố.
Cũng từ đó, mọi điều với tôi khác đi. Tôi đọc, viết nhiều hơn, có thể ngồi nhiều giờ để ghi lại suy nghĩ của mình. Một thay đổi nhỏ về thiết bị nhưng làm cho những ngày sinh viên của tôi trở nên thoải mái hơn, nó giúp kết nối, còn truyền dẫn cả tình yêu thương và sự thấu hiểu lặng lẽ của bố. Để biết rằng thế giới của tôi còn nằm ở kiến thức mở trên không gian mạng.
Nhớ thời gian đầu thoải mái Internet hơn chút, tôi gần như tin vào mọi thứ mình đọc. Bài nào cũng hay, tài liệu nào cũng thấy đúng. Tôi đọc rồi chép, chép rồi ghép lại thành bài của mình, ngỡ chỉ cần câu chữ tròn trịa là đủ. Tôi “xào nấu” tài liệu mạng thành bài luận của mình. Kết quả, nhận điểm 3 kèm lời phê của thầy Kỳ Đồng môn mỹ học đại cương như gáo nước lạnh. Tôi nhận ra mình đang mượn chữ người khác để nói thay suy nghĩ.
Sau lần ấy tôi đã tự vấn bản thân rất nhiều. Tôi học lại cách đọc, chậm hơn, ngắt ra, nghĩ lại rồi tự viết bằng cách hiểu của mình. Những bài luận sau không còn mượt mà. Có bài bị sửa chi chít, có bài phải làm lại. Tôi lúng túng, vấp váp, thậm chí bật khóc vì thấy mình kém quá. Nhưng đổi lại từng dòng chữ bắt đầu mang tiếng nói của chính mình. Cứ như vậy, tôi chậm lại nhưng chắc hơn.
Đến năm 2012, khi tôi có tên trong danh sách sinh viên đạt thành tích tốt và nhận học bổng của tỉnh Bình Phước, thật nhẹ lòng vì mọi nỗ lực đã được ghi nhận. Và trong tất cả, bố là người vui nhất. Ông cầm tờ giấy báo kể với hàng xóm, ánh mắt đầy tự hào. Nụ cười hôm đó đủ để tôi biết rằng món quà năm nào giúp tôi vào mạng còn là cách ông tiếp sức để tôi đi tiếp con đường mà ông chưa có điều kiện đi.
Bây giờ là năm 2026, Internet đã phủ sóng đến từng ngõ ngách, 5G trở nên phổ biến và cái USB 3G ngày ấy đã trở thành món đồ cũ không còn khả năng kết nối. Nhưng mỗi khi nhìn thấy nó, tôi vẫn có cảm giác mình đang được kết nối với bố.
Tôi nhận ra một điều sâu sắc. Khi tặng tôi cái USB 3G, người lính năm xưa ấy như đã trao cho tôi “chiếc gậy” để tiếp tục hành trình vươn xa. Hai thế hệ, hai cách đi nhưng cùng một hướng là khám phá, gìn giữ vẻ đẹp rộng lớn của cuộc đời.
Đến hôm nay khi đã đi qua nhiều vùng đất, gặp nhiều người, tôi mới hiểu hết cái giá của sự “kết nối” mà bố từng trao. Đó là sự bền bỉ, lòng khao khát học hỏi và tình yêu với thế giới bao la này sẽ mãi mãi liền mạch. Cảm ơn bố vì món quà đã ngả màu và vì đã cho con hiểu rằng dù ở thời đại nào, tình yêu thương vẫn là đường truyền mạnh mẽ để đưa chúng ta đi thật xa.
*************
Bộ lư đồng hơn trăm năm của tổ tiên và cây gậy trúc của nội vẫn còn được ba má, con cháu lưu giữ như một ký ức đẹp…
Ngày 4-4, Công an TP Hải Phòng thông tin lực lượng Cảnh sát hình sự - Công an TP đã triệt phá thành công một đường dây chế tạo, mua bán, tàng trữ vũ khí, đạn quân dụng quy mô lớn.
Theo Công an TP Hải Phòng, qua công tác nắm tình hình địa bàn, trinh sát Phòng cảnh sát hình sự - Công an TP Hải Phòng phát hiện một nhóm người có biểu hiện mua bán, tàng trữ vũ khí quân dụng.
Cầm đầu nhóm này là Phạm Thị Trúc Quỳnh, sinh năm 1969, trú tại 146 gác 2 Quang Trung, phường Hồng Bàng, TP Hải Phòng. Quỳnh từng có tiền án về hành vi tàng trữ trái phép vũ khí.
Nhóm của Quỳnh hoạt động hết sức tinh vi, không phô trương, không giao dịch công khai, chúng tổ chức cất giấu vũ khí tại nhiều địa điểm khác nhau, thường xuyên thay đổi nơi ở, nơi cất giấu tang vật.
Thậm chí, để che giấu hành vi phạm tội, nhóm này còn xin vào làm việc tại một công ty sản xuất giày da trên địa bàn thành phố, tạo vỏ bọc công nhân để đối phó với sự kiểm tra của lực lượng chức năng.
Nhận định đây là ổ nhóm hình sự nguy hiểm, tiềm ẩn nguy cơ phát sinh các vụ án đặc biệt nghiêm trọng nếu vũ khí được sử dụng để gây án, lãnh đạo Công an TP Hải Phòng đã chỉ đạo Phòng cảnh sát hình sự xác lập chuyên án, huy động lực lượng tinh nhuệ, quyết tâm triệt xóa đường dây.
Quá trình điều tra cho thấy Quỳnh không trực tiếp giao dịch mà chỉ đạo Lê Minh Tiến - sinh năm 1971, trú tại 14B/26/292 Lạch Tray, phường Lê Chân, TP Hải Phòng (có nhiều tiền án, tiền sự) - thực hiện vận chuyển súng, đạn đến tay người mua.
Việc giao nhận tiền được thực hiện linh hoạt qua hình thức chuyển khoản hoặc tiền mặt, nhằm hạn chế dấu vết.
Còn nguồn chế tạo, sửa chữa vũ khí, cơ quan chức năng xác định có liên quan đến Hoàng Sơn, sinh năm 1966, trú tại số 21 Phương Khê, phường Kiến An, TP Hải Phòng.
Sơn từng là vận động viên bắn súng, am hiểu sâu về cấu tạo và tính năng của các loại súng, đạn.
Đầu tháng 2-2026, khi các tài liệu, chứng cứ được thu thập đầy đủ, lực lượng chức năng quyết định "cất vó". Hơn 10 tổ công tác đặc biệt đã đồng loạt triển khai nhiệm vụ, kiên quyết triệt xóa ổ nhóm này.
Chiều tối ngày 4-2, trên tuyến đường Trường Chinh thuộc địa bàn phường Kiến An, lực lượng trinh sát đã bất ngờ khống chế, bắt giữ Phạm Thị Trúc Quỳnh và Lê Minh Tiến khi cả hai đang vận chuyển súng, đạn đi giao cho khách.
Tang vật thu giữ tại chỗ gồm súng ngắn, nhiều viên đạn và phụ kiện liên quan.
Cùng thời điểm, các mũi trinh sát khác đồng loạt triển khai, bắt giữ Hoàng Sơn và tổ chức khám xét nơi ở của Sơn.
Lực lượng chức năng đã thu giữ hàng chục khẩu súng các loại, hàng nghìn viên đạn, cùng nhiều máy móc, thiết bị dùng để chế tạo, sửa chữa vũ khí...
Mở rộng điều tra, lực lượng chức năng tiếp tục bắt giữ nhiều người liên quan, trong đó có những kẻ cộm cán, từng có nhiều tiền án, tiền sự.
Tại các địa điểm khám xét, cơ quan điều tra thu 11 khẩu súng các loại (trong đó có 6 khẩu súng quân dụng), hơn 6.700 viên đạn (gồm 5.698 viên đạn quân dụng), 779 vỏ đạn và nhiều phụ kiện như báng súng, nòng súng, ống giảm thanh, lò xo…
Cơ quan cảnh sát điều tra - Công an TP Hải Phòng đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự, khởi tố 12 bị can về hành vi chế tạo, mua bán, tàng trữ, vận chuyển, sử dụng trái phép vũ khí quân dụng theo điều 304 Bộ luật Hình sự và đang mở rộng điều tra vụ việc, xử lý theo quy định.
Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, kết hôn gần 7 năm và đang mang thai bé thứ hai được 6 tháng. Vợ chồng tôi cùng quê, hai bên gia đình vốn quen biết nhau từ lâu. Khi đi học đại học và xin việc tại thành phố, chúng tôi dần gắn bó, rồi tiến tới hôn nhân.
Trước khi biến cố xảy ra, tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn. Ngày mới cưới, chồng tôi là người sống trách nhiệm. Anh làm giám sát bán hàng tại một công ty phân phối.
Công việc anh bận rộn, áp lực doanh số, nhưng đi làm về là phụ vợ cơm nước, tắm cho con, cuối tuần thường đưa cả nhà đi chơi. Bạn bè, người thân ai cũng khen anh thương vợ, ít tụ tập, không rượu chè. Những năm qua, tôi cũng tin tưởng chồng tuyệt đối.
Nhưng từ khi tôi mang thai bé thứ hai, cuộc sống gia đình bắt đầu thay đổi. Thai kỳ lần này khiến tôi mệt mỏi hơn nhiều, thường xuyên nghén, mất ngủ, tâm trạng thất thường nên không còn đủ sức chăm chút bản thân hay quan tâm chồng như trước. Tôi dành phần lớn thời gian cho con đầu lòng và giữ gìn sức khỏe thai nhi.
Trong khi đó, chồng cũng bước vào giai đoạn áp lực công việc. Anh thường xuyên tăng ca, đi sớm về muộn, có hôm về nhà khi con đã ngủ. Những bữa cơm gia đình thưa dần, vợ chồng ít trò chuyện hơn trước. Nhiều tối nằm cạnh nhau nhưng mỗi người cầm một chiếc điện thoại.
Tôi từng nghĩ đó chỉ là giai đoạn bình thường của hôn nhân khi ai cũng bận rộn và mệt mỏi. Tôi không ngờ chính khoảng cách âm thầm ấy lại là lúc người thứ ba xuất hiện.
Cách đây 1 tháng, trong lúc vô tình xem điện thoại của chồng, tôi phát hiện anh có những tin nhắn mập mờ với một nữ nhân viên cùng công ty. Hai người nhắn tin rất thân mật, lời lẽ quan tâm nhau như người yêu. Họ liên lạc thường xuyên từ khi tôi mang bầu tháng thứ 4. Người phụ nữ này hơn tuổi chồng, là mẹ đơn thân.
Khi tôi hỏi, chồng nói chỉ là đi ăn uống, cà phê như bạn bè. Thấy tôi làm căng thì chồng thừa nhận có rung động nhưng chưa làm gì vượt giới hạn. Chồng hứa sẽ chấm dứt ngay, xóa toàn bộ liên lạc với người phụ nữ đó và xin tôi cho thêm một cơ hội vì nghĩ đến hai con còn nhỏ.
Nhìn chồng xuống nước van nài, lại nghĩ đến đứa bé trong bụng, tôi đau đớn nhưng vẫn chọn tha thứ.
Những ngày sau đó, anh tỏ ra hối lỗi, chủ động báo lịch trình đi lại, về nhà sớm hơn, quan tâm vợ con nhiều hơn và cố gắng bù đắp để lấy lại niềm tin nơi tôi.
Tôi tự nhủ rằng trên đời không ai hoàn hảo, nếu mọi chuyện chỉ mới dừng ở mức cảm nắng, chưa xảy ra điều gì nghiêm trọng, có lẽ tôi nên rộng lòng cho chồng cơ hội sửa sai.
Thế nhưng vài hôm trước, tôi lấy điện thoại của chồng để đặt hàng online thì tình cờ phát hiện lịch sử đặt mua đồ của anh có một chiếc váy ngủ gợi cảm, địa chỉ giao về cơ quan, tên và số điện thoại người nhận là người phụ nữ kia. Anh còn cẩn thận nhắn người bán không ghi tên sản phẩm bên ngoài gói hàng.
Không một người đàn ông có gia đình nào mua váy ngủ cho người phụ nữ khác nếu giữa họ chỉ là quan hệ đồng nghiệp bình thường. Sau khi bị tôi tra hỏi lần nữa, chồng mới thú nhận đó là "món quà chia tay" vì cô ta nói thích chiếc váy ngủ đó. Nhưng khi tôi hỏi sau khi tặng, hai người còn làm gì nữa không thì chồng tôi ấp úng. Anh nói rằng lần này hứa chấm dứt thực sự để quay về với gia đình.
Nhưng càng nghe, tôi càng rối bời. Tôi không biết đâu là sự thật. Nếu thật sự muốn dừng lại, vì sao anh vẫn tặng váy ngủ cho cô ta?
Những ngày này, tinh thần tôi suy sụp. Đêm nào tôi cũng trằn trọc đến sáng, đầu óc quay cuồng với hàng trăm câu hỏi. Chỉ cần nhắm mắt lại là những dòng tin nhắn, những lời nói dối và hình ảnh chồng bên người khác lại hiện ra.
Tôi thương hai con vô cùng. Một đứa còn quá nhỏ, một đứa chưa kịp chào đời. Tôi sợ các con lớn lên trong gia đình tan vỡ, thiếu vắng cha. Tôi cũng thương mái ấm mà mình đã dành bao năm vun đắp, từng tin rằng đó sẽ là nơi bình yên nhất đời mình.
Hiện tại, tôi rơi vào tình thế khó khăn. Nếu tha thứ thì tôi sợ nỗi đau này sẽ lặp lại, rằng tôi sẽ sống trong nghi ngờ và tổn thương suốt những năm tháng sau này. Tôi không muốn sống mà luôn phải dò xét, đoán già đoán non chồng có người khác hay không. Nhưng là nhân viên văn phòng với đồng lương ít ỏi, lại đang mang bầu, tôi có thể làm gì lúc này? Nếu chia tay, tôi sẽ là người thiệt thòi nhất.
Xin hãy cho tôi lời khuyên để có lựa chọn tốt nhất cho tôi và các con.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo báo cáo, tổng sản phẩm trên địa bàn (GRDP) quý 1-2026 của Đà Nẵng ước tăng 8,45% so với cùng kỳ năm 2025. Thông tin này vừa được UBND thành phố Đà Nẵng cho biết tại buổi họp đánh giá tình hình kinh tế - xã hội quý 1 và triển khai nhiệm vụ quý 2 vào chiều tối 6-4.
Trong đó hoạt động du lịch tiếp tục là điểm sáng khi tổng lượt khách do các cơ sở lưu trú phục vụ ước đạt 2,47 triệu lượt, tăng 10,8%. Riêng khách quốc tế đạt khoảng 1,5 triệu lượt, tăng 6,6%.
Bà Trương Thị Hồng Hạnh, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Đà Nẵng, cho rằng việc duy trì đà tăng trưởng này là kết quả của sự phối hợp liên ngành chặt chẽ.
Thành phố đã mở thêm nhiều đường bay mới đến các thị trường quốc tế, đồng thời duy trì tần suất cao với các thị trường truyền thống.
Đáng chú ý, tỉ lệ lấp đầy phòng tại các khách sạn 4-5 sao đạt tới 90%, cho thấy sức hút mạnh của điểm đến.
Tuy nhiên theo lãnh đạo sở, lượng khách tập trung đông vào khung giờ từ 19h đến 22h đang gây áp lực lớn lên công tác đảm bảo an ninh trật tự, đặc biệt tại khu vực ven biển. Do đó cần nghiên cứu chính sách chi trả làm thêm giờ, để động viên lực lượng làm nhiệm vụ.
"Một trong những vấn đề chúng tôi lo lắng là an toàn giao thông và an toàn thực phẩm. Du khách rất ưa chuộng ẩm thực đường phố và các khu chợ truyền thống. Vì vậy phải kiểm soát an toàn thực phẩm, vì nếu xảy ra ngộ độc thực phẩm sẽ ảnh hưởng lớn đến hình ảnh du lịch của thành phố", bà Hạnh nói.
Đồng thời bà Hạnh đề nghị tăng cường kiểm tra đột xuất tại các khu phố đi bộ, chợ đêm. Ngoài ra, một số khu vực du lịch trọng điểm như bán đảo Sơn Trà đang đối mặt với nguy cơ ùn tắc, cần sớm có giải pháp điều tiết để đảm bảo an toàn cho du khách.
Theo ông Phạm Đức Ấn - Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng, việc công suất phòng tại các khách sạn tiêu chuẩn 4-5 sao đạt mức cao là tín hiệu tích cực, nhưng cũng đặt ra những vấn đề cần tính toán.
Ông cho rằng việc lấp đầy phòng tới 90% ngay từ đầu năm chưa hẳn là hoàn toàn thuận lợi.
Thành phố cần nghiên cứu cơ chế điều tiết, có thể giới hạn mức nhận đặt phòng trước ở khoảng 60-70% công suất nhằm tránh các tác động tiêu cực.
"Cần dự phòng cho các hoạt động lớn của thành phố. Việc giữ lại một phần công suất phòng giúp đảm bảo đủ nơi lưu trú cho các sự kiện khi cần thiết, tránh tình trạng không bố trí được chỗ ở. Đồng thời cũng hạn chế việc các cơ sở lưu trú tùy ý điều chỉnh giá sát thời điểm diễn ra sự kiện để tối đa hóa lợi nhuận, gây ảnh hưởng đến mặt bằng giá chung"- ông Ấn lưu ý.
Ngoài ra, Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng cũng yêu cầu kiểm soát, xử lý sớm các điểm có nguy cơ sạt lở tại đèo Hải Vân và bán đảo Sơn Trà nhằm đảm bảo an toàn cho du khách.