Theo chương trình, sáng 23-4, Quốc hội sẽ thảo luận ở hội trường về dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của 4 luật thuế. Trong đó, nội dung đáng chú ý là đề xuất giao Chính phủ quy định ngưỡng doanh thu miễn thuế đối với hộ kinh doanh, cao hơn 500 triệu đồng/năm hiện nay.
Góp ý cho nội dung này, nhiều hộ kinh doanh và đại biểu Quốc hội đề nghị nâng lên mức 2 – 3 tỉ đồng/năm, đồng thời đơn giản thủ tục kê khai, hóa đơn điện tử, phương pháp tính thuế… để giảm gánh nặng cho người buôn bán nhỏ.
Bà N.T.Hằng, một hộ kinh doanh ở phường Cửa Nam (Hà Nội), cho rằng nên nâng ngưỡng doanh thu miễn thuế lên ít nhất 2 tỉ đồng/năm. Bởi chi phí đầu vào tăng mạnh kéo giá cả hàng hóa tăng theo.
Theo bà Hằng, doanh thu 2 tỉ đồng/năm tương đương 167 triệu đồng/tháng, tính theo ngày là 5,5 triệu đồng. Với giá 45.000 – 50.000 đồng/bát, chỉ cần bán 120 – 150 bát phở mỗi ngày là đã chạm ngưỡng phải nộp thuế.
Trong khi đó, để bán được hơn 100 bát phở/ngày cần phải có ít nhất ba người làm. Nếu lợi nhuận đạt 10 – 12% tương ứng 200 – 250 triệu đồng/năm, chia cho ba người là khá thấp. Thêm nữa, mức thuế áp dụng với dịch vụ ăn uống gồm thuế thu nhập cá nhân và giá trị gia tăng với 4,5% là khá cao.
“Nếu doanh thu dưới ngưỡng này mà phải nộp thuế, coi như người kinh doanh nhỏ khó có thể bám trụ. Lợi nhuận không đủ thì lấy gì duy trì sinh kế. Chúng tôi rất mong được làm ăn lâu dài và đóng thuế nhưng chính sách cần phù hợp”, bà Hằng nói.
Tương tự, bà Ph., chủ cửa hàng tạp hóa ở đường Ngô Thị Nhậm (phường Hà Đông, Hà Nội), cho biết việc nâng ngưỡng doanh thu tính thuế đối với hộ kinh doanh là quá mừng. Song, điều quan trọng là mức cụ thể phải đảm bảo để người buôn bán nhỏ yên tâm làm ăn.
Theo bà Ph., kinh doanh tạp hóa biên lợi nhuận rất thấp chỉ 5 – 8%, thậm chí có mặt hàng chỉ lãi 2%. Chẳng hạn, can dầu ăn 2 lít nhập vào đã 104.000 đồng mà bán ra chỉ 112.000 đồng. Hay hộp sữa Ensure bán ra 810.000 đồng nhưng giá nhập vào khoảng 780.000 – 790.000 đồng. Chi phí vốn rất lớn, lợi nhuận mỏng.
Bà Ph. cho biết vừa kê khai và nộp thuế quý 1 xong, doanh thu 420 triệu đồng mà nộp thuế 6,3 triệu đồng. Tính ra lãi mỗi tháng khoảng 12 triệu đồng mà nộp thuế 2,1 triệu đồng, tương ứng với 17% lợi nhuận.
Để công bằng với người làm công ăn lương, bà đề xuất doanh thu trên 3 tỉ đồng mới phải nộp thuế thu nhập cá nhân. Bởi để đạt được mức này, cửa hàng thuê thêm 1 – 2 lao động, trong khi đó, hộ kinh doanh lại không được giảm trừ cho người phụ thuộc.
Còn riêng đối với thuế giá trị gia tăng, nên miễn cho người có doanh thu dưới 1 tỉ đồng/năm. Vì đây là tiền thuế mà người tiêu dùng đóng. Ngoài mức thuế và ngưỡng doanh thu miễn thuế, nhiều hộ kinh doanh cũng cho rằng cần giảm gánh nặng thủ tục về kê khai, hóa đơn và sổ sách kế toán.
Bà Ph. đề xuất trước mắt chỉ nên bắt buộc hộ có doanh thu trên 3 tỉ đồng/năm phải sử dụng hóa đơn điện tử thay vì mức trên 1 tỉ đồng hiện nay. Còn hộ dưới ngưỡng này, Nhà nước nên khuyến khích tự nguyện áp dụng.
Đối với những đơn hàng giá trị nhỏ từ 200.000 đồng trở xuống và thanh toán bằng chuyển khoản, nên cho xuất gộp hóa đơn vào cuối ngày. Như vậy, chính sách vừa thúc đẩy thanh toán không tiền mặt, giảm chi phí, tạo thuận lợi cho hộ kinh doanh và giúp minh bạch doanh thu.
“Những món hàng như cái bút 4.000 đồng hay mấy gói mì cũng xuất hóa đơn là rất tốn kém và không cần thiết”, bà Ph. nói.
Ông Nguyễn Hữu Đồng, chủ cửa hàng thiết bị điện trên phố Nguyễn Trãi (Hà Nội), kiến nghị nâng ngưỡng doanh thu phải áp dụng phương pháp tính thuế trên thu nhập lên mức trên 10 tỉ đồng thay vì 3 tỉ đồng/năm như hiện nay.
Theo ông Đồng, doanh thu 3 tỉ đồng và 50 tỉ đồng là hai quy mô hoàn toàn khác nhau, nhưng lại đang bị xếp chung nhóm áp dụng phương pháp tính thuế theo thu nhập, tức lấy doanh thu trừ chi phí rồi nhân thuế suất.
“Muốn tính đúng thu nhập thì phải có chứng từ chi phí đầy đủ. Nhưng thực tế nhiều khoản chi rất khó có hóa đơn”, ông Đồng nói và cho biết vừa hoàn tất kê khai thuế quý 1 nhưng phải mất nhiều ngày nghiên cứu quy định, hỏi cơ quan thuế rồi vẫn lo sai sót.
“Nếu chính sách quá phức tạp, nhiều người sẽ chỉ giữ doanh thu quanh dưới 3 tỉ đồng để nộp thuế theo tỉ lệ trên doanh thu cho đơn giản”, ông Đồng nhận định và cho rằng việc dùng hóa đơn điện tử nên để thị trường thúc đẩy.
Khi khách hàng yêu cầu hóa đơn để quyết toán hay khấu trừ chi phí, người bán hàng sẽ chủ động đăng ký sử dụng để có hóa đơn xuất cho khách. Như vừa rồi, một loạt hộ kinh doanh có doanh thu dưới 500 triệu đồng/năm đề nghị được sử dụng hóa đơn.
Theo bà Nguyễn Thị Cúc – Chủ tịch Hội Tư vấn thuế Việt Nam, trong giai đoạn đầu, có thể cho phép hộ kinh doanh lựa chọn phương pháp nộp thuế.
Một là tính theo tỉ lệ trên doanh thu như hoạt động bán hàng có tổng mức thuế thu nhập cá nhân và giá trị gia tăng là 1,5%, dịch vụ ăn uống áp dụng mức 4,5%… Hoặc hộ kinh doanh có thể chọn tính trên thu nhập chịu thuế (doanh thu trừ chi phí hợp lý) với các mức thuế suất 15%, 17% hoặc 20%.
“Tuy nhiên, cần quy định ngưỡng áp dụng tỉ lệ trên doanh thu ở mức phù hợp, chẳng hạn từ 5 – 7 tỉ đồng/năm và tối đa khoảng 10 tỉ đồng/năm. Còn trên mức này, phải áp dụng phương pháp tính thuế theo thu nhập chịu thuế nhân với thuế suất, nhằm nâng cao trách nhiệm và đảm bảo tính minh bạch.
Theo đó, kinh doanh có lãi thì nộp thuế, lãi nhiều nộp nhiều, lãi ít nộp ít. Nếu thua lỗ, không phải nộp thuế”, bà Cúc gợi ý.
Sau khi Tuổi Trẻ Online đăng tin: "Đạp xe tập thể dục trên quốc lộ 50 bị ô tô tông trúng, 1 người chết, 1 người bị thương", nhiều bạn đọc phản hồi về cung đường đi xe đạp tập thể dục tiềm ẩn nguy cơ tai nạn giao thông.
Hình ảnh các đoàn xe đạp tập thể dục trên đường lớn mỗi sáng sớm không lạ với người dân, nhưng khi đọc tin tai nạn xảy ra, nhiều người giật mình: đi xe đạp trên đường lớn khá nguy hiểm.
Bạn đọc Ba Hiểu bình luận: "Hai ba chục năm trước xe ít thì chạy xe đạp trên quốc lộ, bây giờ xe nhiều quá rồi, không khí lại ô nhiễm, chạy ra đường cản trở giao thông, tiềm ẩn nguy cơ tai nạn rất cao. Nên ở nhà tập thể dục là tốt nhất".
Theo bạn đọc tên Kim: "Quốc lộ xe lớn chạy nhiều, đạp xe ở đó thật sự rất nguy hiểm. Mong mọi người cân nhắc chọn tuyến đường an toàn hơn".
"Đi xe đạp trên các đường hỗn hợp rất nguy hiểm, kể cả quốc lộ và đường trong thành phố, vì vận tốc xe đạp rất chậm, không đồng bộ tốc độ với các xe có động cơ như xe gắn máy, xe hơi. Xe đạp trên đường vô tình trở thành chướng ngại vật, rất dễ va chạm gây tai nạn", bạn đọc Nguyen Quoc phân tích.
"Đạp xe tốt cho sức khỏe nhưng an toàn vẫn phải đặt lên hàng đầu, nhất là trên quốc lộ đông xe", bạn đọc tên Đông viết. Một bạn đọc khác nêu ý kiến và cũng tự nhắc mình: "Trông người mà ngẫm đến ta. Những ai đang đạp xe trên quốc lộ, trên đường phố có giao thông hỗn hợp thì phải thật cẩn thận".
Người tên Thái bình luận: "Tập thể dục để khỏe mạnh, nhưng môi trường giao thông không phù hợp thì lại trở thành nguy hiểm tiềm ẩn".
Bạn đọc tên Tùng nhắc nhở: "Nhiều người có thói quen đạp xe đi chung với làn đường dành cho ô tô trên quốc lộ, sau vụ này hy vọng mọi người chú ý hơn đến sự an toàn".
Đạp xe trên đường lớn có ưu điểm là đường thẳng, ít cua quẹo, sáng sớm thường không có nhiều xe đi lại nhưng cũng chính đặc điểm này làm cho các xe chạy vào sáng sớm ít cảnh giác. Chuyện xảy ra rất đau lòng cho những người thân.
Bạn đọc Sa Trung Thổ khuyên: "Thể dục thì nên chọn nơi thông thoáng ít xe cộ, vừa thư thái và hít thở không khí trong lành".
Bạn đọc này cũng lấy làm khó hiểu vì sao có nhiều người thích tập thể dục (đạp xe, chạy bộ) ở đường lớn, còn vào thời gian đông đúc.
"Ở nhà tập thể dục, tập gym, đi bộ trên xe hay trên máy tập... hay hơn là chạy xe đạp ra đường", một bạn đọc khác bày tỏ quan điểm.
Bạn đọc tên Tường Vi viết: "Chỉ mong ai ra đường cũng bình an trở về nhà, nghe tin tai nạn lúc nào cũng thấy nặng lòng". "Sáng sớm đi tập thể dục mà gặp tai nạn thế này thật quá đau lòng, mong người bị thương sớm hồi phục", bạn dọc Vĩnh để lại chia sẻ.
Theo bạn đọc có tài khoản Huun****@gmail.com thì dạo bộ quanh sân nhà thì đâu có bị làm sao. Còn bạn đọc 2 Lua cho biết dạo gần đây sáng sớm từng nhóm xe đạp tập thể dục rất nhiều.
Vì xe đạp chạy trong làn đường hỗn hợp nên cả người đi xe đạp và cả những phương tiện khác cần phải quan sát rất kỹ. Những người đi xe đạp không có đèn báo sau, mặc áo quần màu tối mà đạp xe vào lúc trời chưa sáng tỏ nên xe sau rất khó nhận ra.
Bạn đọc Quang viết: "Người đi xe đạp và tài xế ô tô đều cần quan sát kỹ, giữ khoảng cách an toàn khi lưu thông chung đường".
Câu chuyện được đại biểu Quốc hội Phạm Khánh Phong Lan chia sẻ trong phiên họp tổ sáng 10.4, kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI.
Theo bà Phong Lan, vừa qua TAND khu vực 1, Hà Nội đã kết tội cô Hiệu trưởng Trường THCS Ba Đình 3 năm tù về việc tự ý nhưng có thống nhất với phụ huynh tổ chức dạy thêm học thêm cách đây nhiều năm. Câu chuyện khiến bà "rất đau lòng".
Theo bà Phong Lan, ở đây, Nhà nước đứng ra đại diện cho phụ huynh học sinh. Nhu cầu học thêm là chính đáng và giá cả là thỏa thuận giữa hai bên. Song lúc đó UBND TP.Hà Nội có quy định giá trần. Và khi thu vượt quá giá trần, tòa kết luận gây thiệt hại cho học sinh.
Nêu câu chuyện, bà Phong Lan cho rằng cần có những đãi ngộ tốt cho giáo dục và y tế.
Theo bà Phong Lan: "Quan trọng nhất là phải xây dựng cơ chế về tài chính. Đáng mừng kỳ họp Quốc hội khóa trước thông qua nghị quyết, cơ chế đột phá cho giáo dục và y tế. Nhà giáo được xếp lương cao nhất trong hệ thống thang bậc lương hành chính sự nghiệp. Hy vọng với những nghị quyết, cơ chế đột phá như vậy, chúng ta sẽ dần khắc phục, không để xảy ra tình trạng tương tự".
Là phụ huynh có con đang đi học, bà Phong Lan chia sẻ với các giáo viên, nhất là hiệu trưởng khi bất kỳ chuyện gì xảy ra đều phải chịu trách nhiệm. Bà cho rằng chúng ta phải xây dựng hệ thống pháp luật làm sao để không xảy ra những sự việc đáng tiếc như vừa rồi.
Sáng 20.4, Quốc hội thảo luận tại tổ về nhiều nghị quyết quan trọng, trong đó nghị quyết về cơ chế đặc thù phát triển văn hóa.
Thảo luận tại tổ TP.HCM, đại biểu Nguyễn Văn Thân, Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp nhỏ và vừa Việt Nam, cho rằng "rất đáng tiếc" khi đến thời điểm này nhà nước mới đặt vấn đề về công nghiệp văn hóa. Tuy nhiên, theo ông, dự thảo còn khá dàn trải, chưa có nhiều nhấn nhá.
Góp ý cụ thể, ông Thân đề xuất có chiến lược thu hút đầu tư cả nhà nước và tư nhân để phát triển công nghiệp văn hóa, nhất là vấn đề hạ tầng. "Gần đây, chúng ta đang làm hạ tầng, về công viên, nhà hát, sân vận động. Nhiều người có ý kiến là chúng ta đang nghèo, chưa nên làm. Nhưng tôi phản đối tư tưởng nhu nhược này", ông Thân nói và cho rằng đầu tư các công trình hiện đại như vậy mới thu hút được khách du lịch giàu có đến Việt Nam.
Bên cạnh đó, theo ông, đây là thời điểm chín muồi để các doanh nghiệp tư nhân đầu tư vào các sân vận động, nhà hát theo hình thức BOT, BT.
Đại biểu đoàn TP.HCM dẫn thực tế khi xây nhà hát Hồ Gươm nhiều người phản đối, nhưng tới nay lại thành nhỏ. Sắp tới đây, Hà Nội sẽ xây thêm 2 nhà hát quy mô lớn, không chỉ phục vụ mỗi người dân nghe, mà quảng bá cho công nghiệp văn hóa đất nước.
Ông cũng đề nghị xây dựng các app về văn hóa như app về nhạc cổ điển, app du lịch cho khách du lịch đến Việt Nam. Đặc biệt, cần có chính sách thuế hỗ trợ, ưu đãi cho phát triển công nghiệp văn hóa. "Giảm thuế là doanh nghiệp đổ vào thôi. Thay vì phải bỏ 100 đồng thì nhà nước share với doanh nghiệp vài đồng. Điều này rất hay, chứ nếu lấy lợi nhuận ra khó lắm", đại biểu Thân nêu.
Đại biểu Trương Minh Huy Vũ (đoàn TP.HCM) thì cho rằng cộng đồng làm công nghiệp văn hóa của TP.HCM rất lớn. "Văn hóa ở TP.HCM không phải ngành trả tiền mà là ngành kiếm ra rất nhiều tiền với khái niệm công nghiệp văn hóa. Cần bổ sung khái niệm nhà đầu tư chiến lược cho công nghiệp văn hóa hay giải trí sáng tạo…", ông đề xuất.
Nhìn nhận, quỹ văn hóa như quỹ đầu tư mạo hiểm như dự thảo nêu là hướng tiếp cận tiến bộ, nhưng theo đại biểu, phải lồng ghép yếu tố quốc tế, thì có được tiếp nhận vốn đầu tư nước ngoài không.
Cũng tán thành với chủ trương thành lập quỹ đầu tư mạo hiểm trong lĩnh vực văn hóa, theo đại biểu Nguyễn Thị Việt Nga (đoàn Hải Phòng), đây là một bước đi cần thiết trong bối cảnh chúng ta đang chuyển từ tư duy “bảo tồn - hỗ trợ” sang phát triển công nghiệp văn hóa, nơi sáng tạo phải được đặt trong môi trường có khả năng chấp nhận rủi ro.
Thực tiễn cho thấy, nhiều sản phẩm văn hóa, từ điện ảnh, âm nhạc đến nội dung số đều mang tính thử nghiệm rất cao. Nếu chỉ dựa vào cơ chế cấp phát hoặc đầu tư an toàn, thì những ý tưởng đột phá sẽ khó có cơ hội hình thành. Vì vậy, việc thiết kế một quỹ có khả năng “chấp nhận rủi ro có kiểm soát” là hoàn toàn đúng hướng.
Tuy nhiên, nữ đại biểu lưu ý một số vấn đề có tính “cảnh báo chính sách” khi giao Chính phủ quy định chi tiết. Theo đó, cần làm rõ thế nào là “mạo hiểm” trong lĩnh vực văn hóa. Nếu không có tiêu chí cụ thể, rất dễ dẫn đến tình trạng hoặc là quỹ không dám mạo hiểm, lựa chọn các dự án an toàn; hoặc ngược lại, mạo hiểm một cách cảm tính, thiếu cơ sở đánh giá.
Đặc biệt, cần tránh biến quỹ này thành một hình thức cấp phát ngân sách trá hình. Quỹ cần vận hành khác với quỹ hỗ trợ truyền thống, có cơ chế lựa chọn dự án cạnh tranh, minh bạch, trách nhiệm giải trình rõ ràng và đặc biệt là kỷ luật đầu tư, không dàn trải, không bình quân.
"Nếu được thiết kế đúng, quỹ này không chỉ là công cụ tài chính, mà còn có thể trở thành “bệ đỡ” cho những ý tưởng văn hóa đột phá, góp phần nâng tầm sức mạnh mềm của quốc gia", bà Nga nêu.