Ronaldo vừa gọi, Messi lập tức trả lời. Cả hai danh thủ này đều ghi bàn ở các trận đấu tại CLB của mình cuối tuần qua, với Ronaldo ghi cú đúp cho Al Nassr, còn Messi ghi bàn đầu tiên trong lịch sử cho Inter Miami trên sân nhà mới Nu vừa được khánh thành.
“Bất chấp tuổi tác, tài năng và sự cống hiến của Messi và Ronaldo vẫn luôn cuốn hút người xem, họ đang định hình một cuộc đua mới, hướng đến kỷ lục 1.000 bàn thắng. Giữa họ, cuộc đua sẽ không bao giờ là kết thúc. Ronaldo tưởng chừng sẽ một mình hướng đến kỷ lục, nhưng rồi Messi đã nhập cuộc”, Marca viết.
“Vậy cuộc đua 1.000 bàn thắng giữa họ đang diễn ra như thế nào?”, Marca bày tỏ. Messi sau bàn thắng vừa ghi ngày 5.4 đã đạt 903 bàn trong sự nghiệp và là bàn thắng thứ 5 của mùa giải năm nay. Anh còn cách kỷ lục 1.000 bàn thắng 97 bàn nữa. Trong khi Ronaldo với cú đúp vừa ghi, chỉ còn cách kỷ lục 33 bàn nữa mà thôi.
Với Messi, đội trưởng đội tuyển Argentina, hiện 38 tuổi, đã đạt được 903 bàn thắng sau 1.146 trận đấu.
Hầu hết các bàn thắng của Messi đều được ghi trong thời gian anh thi đấu cho CLB Barcelona, nơi anh ghi tổng cộng 672 bàn. Sau đó, anh ghi thêm 32 bàn nữa cho PSG và hiện đã có 83 bàn thắng cho Inter Miami. Ngoài ra, anh còn ghi được 116 bàn cho đội tuyển Argentina. Bàn thắng gần nhất của anh được ghi cho đội tuyển là trong trận giao hữu quốc tế thắng Zambia tỷ số 5-0 ngày 1.4.
Về phần Ronaldo, 41 tuổi, đội trưởng đội tuyển Bồ Đào Nha, anh vừa ăn mừng với cú đúp bàn thắng cho Al Nassr sau hơn 1 tháng nghỉ thi đấu vì chấn thương.
“CR7” (biệt danh của Ronaldo) hiện có 967 bàn thắng sau 1.313 trận đấu và chỉ còn cách cột mốc 1.000 bàn thắng chỉ 33 bàn. Trong suốt sự nghiệp của mình, danh thủ người Bồ Đào Nha đã ghi 450 bàn cho Real Madrid, 145 bàn cho CLB M.U, 101 bàn cho CLB Juventus, 123 bàn cho Al Nassr và 5 bàn cho Sporting CP. Ngoài ra, anh còn ghi 143 bàn cho đội tuyển Bồ Đào Nha.
Ronaldo và Messi hiện đều là những cầu thủ ghi bàn xuất sắc mọi thời đại ở đội tuyển quốc gia của mình. Với kỷ lục 1.000 bàn thắng hiện nay cả hai đang hướng đến, sẽ “chỉ có thời gian mới trả lời được liệu họ có thể ghi nốt số bàn thắng còn lại từ giờ đến cuối sự nghiệp hay không”, theo Marca.
Tuy nhiên, điều này lại tạo một sự phấn khích rất lớn đối với người xem, khi hai danh thủ này sẽ hướng đến World Cup 2026 sắp tới đây, để xem ai sẽ cải thiện thêm số bàn thắng của mình ra sao.
“Chắc chắn, đó sẽ là một sự kiện lịch sử. Vũ điệu cuối cùng của họ, kỳ World Cup cuối cùng của họ, đánh dấu sự kết thúc của một kỷ nguyên được thống trị bởi lối chơi, bàn thắng và tài năng của họ, vì thế sẽ vô cùng đáng xem và đáng chờ đợi”, Marca nhấn mạnh.
Messi hiện chưa chắc việc tham dự World Cup 2026, nhưng đây chỉ là vấn đề thời gian. Nếu tham dự, anh sẽ cùng Ronaldo trở thành hai cầu thủ duy nhất từng góp mặt ở 6 kỳ World Cup.
Messi dẫn đầu tất cả các cầu thủ về số trận đấu tại World Cup trong lịch sử, đạt 26 trận sau khi tham gia các kỳ World Cup ở Đức năm 2006, Nam Phi 2010, Brazil 2014, Nga 2018 và Qatar 2022, nơi anh đăng quang vô địch. Còn Ronaldo, với 22 trận đấu trải dài qua các kỳ World Cup như trên, và đang xếp thứ 5 sau Lothar Matthaus, Miroslav Klose và Paolo Maldini.
Messi nếu đến World Cup, anh sẽ cùng đội tuyển Argentina bước vào hành trình bảo vệ chức vô địch đã đoạt được năm 2022. “Albiceleste” (biệt danh đội tuyển Argentina) nằm ở bảng J với đội tuyển Áo, Algeria và Jordan. Còn Bồ Đào Nha của Ronaldo sẽ đối đầu với Colombia, Uzbekistan và DR Congo ở bảng K.
Điều đáng thú vị, nếu Messi và đội tuyển Argentina đứng đầu bảng, vượt qua vòng 32 đội và 16 đội, thì ở tứ kết họ sẽ đụng độ Bồ Đào Nha của Ronaldo, đội cũng sẽ có hành trình tương tự để đáp ứng điều kiện và đứng cùng nhánh đấu tại World Cup 2026.
Đây là kịch bản mà mọi người xem bóng đá đều chờ đợi xảy ra, và dĩ nhiên, đó còn là cuộc đấu 1.000 bàn thắng của cả hai danh thủ này, Marca kết luận.
Tối 8.4, đội tuyển Việt Nam chạm trán với chủ nhà Thái Lan, ở trận đấu thuộc lượt cuối vòng bảng giải futsal Đông Nam Á 2026. Trước khi bước vào trận đấu này, cả hai đội đã sớm giành vé tiến vào bán kết với thành tích 2 trận toàn thắng. Chính vì vậy, màn so tài này mang tính chất quyết định cho việc đội nào sẽ đi tiếp với ngôi đầu bảng.
Trước sự tiếp lửa của đông đảo CĐV nhà, đội tuyển Thái Lan nhập cuộc đầy hưng phấn. Các chân sút xứ sở chùa vàng, trong đó nổi bật là pivo Muhammad Osamanmusa tạo ra sức ép lớn khi liên tục bắn phá về phía khung thành đội tuyển Việt Nam.
Phía ngược lại, đội tuyển Việt Nam dù bị đối thủ lấn lướt hơn, nhưng vẫn chơi rình rập và tạo ra các cú sút nguy hiểm, khiến thủ môn đội chủ nhà nhiều lần chật vật cản phá.
Đội tuyển Việt Nam đã chống đỡ tốt trong phần lớn thời gian của hiệp 1. Tuy nhiên, trước khi trận đấu bước vào giờ nghỉ, đội tuyển Thái Lan đã đẩy tốc độ trận đấu lên cao và vươn lên dẫn trước 2-0. Phút 16, Iticha mở tỷ số trận đấu, trước khi Sarawut nhân đôi cách biệt cho "voi chiến" ở phút 20.
Hy vọng được thắp lại với đội tuyển Việt Nam từ đầu hiệp 2. Phút 23, Từ Minh Quang rút ngắn tỷ số xuống 1-2. Nhưng chỉ vài giây sau, đội tuyển Thái Lan đã tái lập thế dẫn trước 2 bàn. Cũng phút 23, Mitanda Piromyu tung cú sút búa bổ để nâng tỷ số lên 3-1.
Phút 35, đội tuyển Việt Nam lại lần nữa rút ngắn tỷ số xuống 2-3, sau nỗ lực chơi power-play. Sau đường chuyền của đồng đội, Đa Hải dứt điểm cận thành khiến thủ môn Thái Lan phải bó tay.
Phút 40, khi đoàn quân của HLV Giustozzi đang chơi power-play, cầu thủ Việt Nam chuyền về nhưng đồng đội đỡ bóng hụt và bóng đã đi thẳng vào lưới trống. Chung cuộc, Thái Lan thắng 4-2 trước Việt Nam.
Trước đó ở trận đấu lượt cuối bảng B, đội tuyển Indonesia thắng kịch tính 3-2 trước Úc.
Như vậy, đội tuyển Việt Nam chạm trán với Indonesia bán kết, trong khi Úc đối đầu chủ nhà Thái Lan. Vòng bán kết diễn ra vào ngày 10.4. Phát trên TV360.
Trận đấu giữa M.U và Leeds United là màn so tài muộn nhất của vòng 32 Ngoại hạng Anh. Trước khi bước vào màn chạm trán này, M.U đón liên tiếp tin vui khi các đối thủ đang cạnh tranh vé dự Champions League là Aston Villa và Chelsea đều đánh rơi điểm số. Vì thế, nếu giành 3 điểm ở trận đấu này, M.U sẽ nắm lợi thế lớn trong cuộc đua giành vé dự sân chơi danh giá nhất châu Âu mùa sau.
Đáng chú ý, dù vừa trải qua 24 ngày nghỉ nhưng M.U vẫn chưa có đội hình mạnh nhất. Dù vậy, HLV Carrick vẫn khiến nhiều người khó hiểu khi xếp những cầu thủ có phong độ không cao như Noussair Mazraoui, Leny Yoro hay Sesko đá chính. Ngoài ra, sát giờ thi đấu, “học trò cưng” của HLV Carrick là Kobbie Mainoo cũng bị loại khỏi đội hình vì gặp chấn thương và được thay bằng Manuel Ugarte.
Việc xáo trộn nhiều vị trí trên sân dường như đã ảnh hưởng rất nhiều đến lối chơi của M.U. Đội chủ sân Old Trafford nhập cuộc không tốt trong hiệp 1, nhiều lần khiến CĐV nhà thót tim. Chỉ trong 30 phút đầu hiệp, “Quỷ đỏ” đã phải hai lần vào lưới nhặt bóng. Ngay ở phút thứ 5, Noah Okafor đã khiến M.U choáng váng khi đệm bóng từ quả tạt phía cánh phải của đồng đội, mở tỷ số cho Leeds. Chưa dừng lại ở đó, đến phút 29, vẫn là Noah Okafor sút bóng ngoài vòng cấm, nhân đôi cách biệt cho đội khách.
Hàng thủ chơi không tốt, trên hàng công M.U cũng hoàn toàn bế tắc. Suốt 45 phút, M.U thậm chí còn sút ít hơn cả đối thủ: 6 so với 9. Benjamin Sesko thi đấu cao nhất, không có nổi một lần dứt điểm. Trong khi đó, Bruno Fernandes hay Matheus Cunha cũng bất lực, khiến M.U không lần nào xuyên thủng được lưới Leeds.
M.U bất ngờ để đối thủ Leeds (áo trắng) dẫn trước 2 bàn ngay trong hiệp 1
ẢNH: REUTERS
Sau giờ nghỉ, mọi thứ vẫn không khả quan hơn với M.U khi họ vẫn gặp nhiều khó khăn trước hàng thủ của Leeds. Phía ngoài sân, HLV Carrick vẫn giữ nguyên quyết định, không thay đổi bất kỳ vị trí nào. Trong lúc bế tắc, M.U tiếp tục đón nhận thêm bất lợi ở phút 56 khi trọng tài tham khảo VAR, rút thẻ đỏ trực tiếp cho Lisandro Martínez vì có hành vi phi thể thao với Dominic Calvert-Lewin.
Bắt đầu từ phút 65, M.U mới bắt đầu thay đổi bằng việc tung những cầu thủ có thiên hướng tấn công như Bryan Mbeumo vào sân. Dù rất cố gắng nhưng việc thua thiệt về quân số khiến đội chủ nhà không thể triển khai bóng theo ý muốn. Những gì thầy trò HLV Carrick làm được trong khoảng thời gian còn lại là bàn rút ngắn tỷ số xuống còn 1-2, do công của Casemiro ở phút 69.
Thua thất vọng ngay trên sân nhà, M.U có 55 điểm sau 32 trận, tiếp tục đứng thứ 3. M.U có cùng 55 điểm với đội xếp thứ 4 là Aston Villa nhưng xếp trên nhờ hiệu số bàn thắng bại tốt hơn. Đồng thời, khoảng cách giữa “Quỷ đỏ” và đội xếp thứ 5 là Liverpool cũng bị rút ngắn xuống chỉ còn 3 điểm sau vòng đấu này.
Sau nhiều tuần đàm phán căng thẳng, giải bóng rổ nữ nhà nghề Mỹ (WNBA) đạt được thỏa thuận lao động tập thể (CBA) mới, mở ra bước ngoặt lớn về thu nhập cho các cầu thủ. Những ngôi sao hàng đầu, đặc biệt là Caitlin Clark, chứng kiến mức lương tăng đột biến.
Clark, người được Indiana Fever chọn ở vị trí số một kỳ tuyển chọn 2024, nhanh chóng trở thành gương mặt đại diện của giải đấu. Tuy nhiên, trong hai mùa đầu tiên, VĐV người Mỹ chỉ nhận khoảng 85.000 USD mỗi năm - con số bị đánh giá thấp so với giá trị thương mại và sức hút mà cô mang lại.
Phần lớn thu nhập của Clark đến từ các hợp đồng tài trợ bên ngoài sân đấu. Đáng chú ý, cô ký hợp đồng trị giá 28 triệu USD trong 8 năm với Nike.
Theo thỏa thuận mới, mức lương cơ bản của Clark sẽ tăng lên 528.000 USD vào năm 2026, tương đương mức tăng 521% so với năm 2025. Sự thay đổi này đến từ điều khoản đặc biệt mang tên "exceptional performance on initial contract" (thành tích xuất sắc trong hợp đồng tân binh).
Điều khoản này cho phép các cầu thủ tối đa hóa thu nhập ngay trong hợp đồng 4 năm đầu tiên. Đồng thời, nó cũng mở ra khả năng Clark chỉ còn thi đấu thêm một mùa theo hợp đồng tân binh trước khi đủ điều kiện ký gia hạn với mức lương cao hơn.
Những cầu thủ đủ điều kiện áp dụng điều khoản này là người giành danh hiệu cầu thủ hay nhất MVP hoặc được chọn vào đội hình tiêu biểu All-WNBA trong ba mùa đầu sự nghiệp - tiêu chí mà Clark được dự báo sẽ đạt được.
Không chỉ Clark, nhiều cầu thủ WNBA khác cũng hưởng lợi từ thỏa thuận mới. Aliyah Boston tăng lương từ 94.000 USD lên 574.000 USD, Paige Bueckers từ 80.000 USD lên 500.000 USD, còn Angel Reese từ 75.000 USD lên 350.000 USD.
Trong số này, Boston - đồng đội của Clark tại Indiana Fever - dự kiến trở thành cầu thủ hưởng lương cao nhất WNBA năm 2026. Xếp sau là Diamond Miller của Dallas, trong khi Clark đứng thứ ba.
Dù có bước tiến đáng kể, thu nhập của các ngôi sao WNBA vẫn còn cách rất xa so với các đồng nghiệp nam tại NBA. Ở mùa giải 2025-2026, trần lương của NBA lên tới 154,6 triệu USD mỗi đội, với mức lương trung bình khoảng 10,5 triệu USD mỗi cầu thủ và lương tối thiểu tân binh đã đạt 1,27 triệu USD.
Ngôi sao hưởng lương cao nhất giải là Stephen Curry của Golden State Warriors với khoảng 59,6 triệu USD mỗi năm. Xếp sau là Joel Embiid và Nikola Jokic, cùng nhận khoảng 55,2 triệu USD/mùa. Các tên tuổi khác như Giannis Antetokounmpo, Jimmy Butler, Anthony Davis hay Jayson Tatum cũng đều có thu nhập trên 54 triệu USD mỗi năm.
Khoảng cách này cho thấy dù WNBA đã có bước chuyển mình mạnh mẽ, bài toán thu nhập giữa hai giải bóng rổ hàng đầu thế giới vẫn còn rất lớn.