Nói đến ông Nguyễn Thanh Toàn, hay còn gọi là Hai Toàn (ông sinh năm 1944) không người yêu bóng đá nào của TP.HCM hơn 4 thập niên trước lại không biết đến. Ông từng khoác áo đội tuyển quốc gia năm 1959 thi đấu ở 6 nước châu Âu rồi thi đấu cho trường huấn luyện những năm 1959-1963, trước vài năm so với những tên tuổi nổi tiếng như Trần Duy Long, Lê Thế Thọ. Sau đó ông đi học ở Kiev (Liên Xô cũ) rồi trở về Việt Nam, sau 1975 vào nam và trở thành Phó giám đốc Sở TDTT TP.HCM rồi kiêm Tổng thư ký Liên đoàn Bóng đá TP.HCM.
Sự nghiệp cầu thủ hay huấn luyện bóng đá của ông không quá lẫy lừng, ngoài lần tham gia đội tuyển thập niên 60 thì sau đó năm 1980 ông lại quay lại làm trợ lý cho HLV Trần Duy Long dẫn dắt đội tuyển quốc gia. Nhưng sự nghiệp quản lý của ông gắn bó nhiều với TP.HCM khi ông là một trong 12 người vào tiếp quản thể thao thành phố sau năm 1975. Sau đó ông được coi là một trụ cột chính khai phá sức mạnh cho bóng đá thành phố, thúc đẩy ra đời nhiều giải đấu và đặc biệt là luôn hướng đến việc tổ chức thi đấu các trận giao hữu hay giải đấu quốc tế.
Thời những năm cuối 1970 và đầu những năm 1980, ông cùng với ông Nguyễn Minh Cảnh, khi đó là trưởng bộ môn bóng đá đã có sáng kiến tổ chức các giải A1, các giải A2, hạng B TP.HCM rất thu hút, quy tụ cả trăm đội tranh tài. Mật độ thi đấu các giải dồn dập và nhiều vô kể, giúp cho cầu thủ không chỉ được cọ xát tích lũy kinh nghiệm, mà còn nâng trình độ lên rất nhiều. Đặc biệt là việc tổ chức cho các đội trẻ đá mở màn trước các trận đấu của đội A1 thời đó thật hay, làm cho khí thế bóng đá TP.HCM luôn sục sôi.
Ông cũng góp phần khai sinh ra trường năng khiếu nghiệp vụ TP.HCM đào tạo ra lứa tài năng cho bóng đá TP.HCM khi đó như Đặng Trần Chỉnh, Võ Hoàng Bửu, Nguyễn Hồng Phẩm, Hà Vương Ngầu Nại, Phan Huy Khải, Phạm Văn Tám, Lương Vĩnh Lễ, Nguyễn Thanh Tùng (con trai ông) chắp cánh cho họ gia nhập các đội Cảng Sài Gòn, Hải Quan, Sở Công nghiệp tung hoành ngang dọc. Dưới tài quản lý thao lược của ông, bóng đá TP.HCM khi đó rất thịnh không chỉ là “lò” cung cấp cầu thủ giỏi mà đội ngũ trọng tài cũng phong phú, chất lượng, uy tín chiếm gần 50% tổng số trọng tài quốc gia.
Nhưng dấu ấn lớn nhất của ông Hai Toàn chính là tham mưu cho Giám đốc Sở TDTT TP.HCM Lê Bửu khơi nguồn cho việc thúc đẩy hợp tác quốc tế. Rất nhiều đội bóng từ Liên Xô (cũ) hay các đội từ châu Âu và Đông Nam Á, châu Á lần lượt sang TP.HCM thi đấu, đầu tiên là giao hữu rồi tiến tới tham dự các giải mời đều diễn ra tại sân Thống Nhất như Cúp liên Cảng, Cúp bóng đá TP.HCM mở rộng hoặc phối hợp với Liên đoàn Bóng đá Việt Nam đưa các giải quốc tế khác về TP.HCM thi đấu như Cúp Độc Lập, Dunhill Cup.
Chính nhờ thi đấu quốc tế nhiều mà đời sống bóng đá TP.HCM thời đó vô cùng phong phú. Người hâm mộ thành phố luôn được sống trong bầu không khí bóng đá liên tục mỗi tuần hoặc 3-4 ngày là có trận đấu. Sân Thống Nhất luôn sáng đèn bất kể nắng mưa và cảnh hàng nghìn người rồng rắn xếp hàng mua vé vào sân, thực sự là những hình ảnh khó quên của bóng đá TP.HCM, có phần đóng góp không nhỏ của ông Nguyễn Thanh Toàn.
Cuối năm 1989, lãnh đạo TP.HCM đã chỉ đạo Sở TDTT tìm hướng xã hội hóa bóng đá, đặt nền móng cho việc ra đời của Liên đoàn Bóng đá TP.HCM (HFF). Đây là giai đoạn chuyển mình quan trọng, phù hợp với xu thế phát triển chung khi Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cũng được thành lập vào năm 1989. Ông Nguyễn Thanh Toàn khi đó vừa là Phó giám đốc Sở TDTT TP.HCM và cũng trở thành Phó chủ tịch HFF. Đến năm 1993, ông trở thành Phó tổng thư ký VFF hỗ trợ cho Tổng thư ký Trần Bảy, đứng đầu văn phòng 2 của khu vực phía nam.
Dù là văn phòng 2 nhưng thời đó hoạt động của bóng đá Việt Nam chủ yếu là ở TP.HCM khi tiếng nói của cặp bài trùng Nguyễn Tấn Minh (phó chủ tịch) và Nguyễn Thanh Toàn luôn có trọng lượng. Ông Hai Toàn thậm chí được Ban Chấp hành tín nhiệm giao nắm luôn các vấn đề chuyên môn như hoạt động thi đấu, đào tạo, xây dựng nguồn nhân lực cho bóng đá Việt Nam. Ông Tấn Minh khi đó lo tư duy kiếm tiền, còn ông Hai Toàn làm chuyên môn đỉnh đạc, giới thiệu nhiều cán bộ tài năng tham gia AFC. Cả 2 đã trở thành “cặp đôi hoàn hảo” trong mắt của người hâm mộ khắp cả nước.
Ông Hai Toàn tính tình ôn hòa, luôn ẩn mình, thái độ lúc nào cũng khiêm nhường, đối xử có tình có nghĩa với nhiều thế hệ bóng đá lúc bấy giờ và lúc nào cũng nở nụ cười hiền hòa khi tiếp chuyện. Tôi nhớ giai đoạn đó rất nhiều lần đến văn phòng 2 VFF đặt ở khán đài B sân Thống Nhất, đường Đào Duy Từ để phỏng vấn viết bài về hoạt động của bộ máy liên đoàn. Ông Hai Toàn luôn sẵn sàng trả lời các câu hỏi về thi đấu, về quản lý phong trào…
Thời đó bóng đá Việt Nam nói chung và TP.HCM nói riêng hay đón ông Peter Velappan, Tổng thư ký AFC và ông Paul Mony, Tổng thư ký AFF sang TP.HCM. Ông Hai Toàn luôn đứng đầu những quan chức bóng đá nước nhà cùng với các ông Trần Văn Mui, Trần Duy Long tiếp xúc trao đổi, học hỏi và định hướng cách làm bóng đá theo chuẩn của châu Á, từ đó có sự hòa nhập nhanh chóng của bóng đá Việt Nam mà điển hình là thành tích ở SEA Games Chiang Mai năm 1995 hay Tiger Cup năm 1996.
Dấn ấn quản lý của ông luôn đậm nét, khi về hưu ông vẫn thường xuyên ra xem bóng đá ở sân Thống Nhất, vẫn tư vấn, góp ý cho những người quản lý sau này để có những cải cách, thúc đẩy cho bóng đá TP.HCM và quốc gia tiến bộ. Nhiều năm qua ông trở bệnh cộng với tuổi già sức yếu nên ngày 9.4 ông đã mãi mãi ra đi ở tuổi 90. Vĩnh biệt ông, một trụ cột quản lý, một người khơi nguồn cho sự đổi mới với nhiều hoạt động thi đấu quốc tế sôi nổi tại TP.HCM, một người giữ ngọn lửa cháy bỏng cho bóng đá nước nhà suốt hơn 50 năm qua.
Không phải ai cũng có cơ hội học bơi từ nhỏ và điều đó có thể để lại những hệ lụy kéo dài đến tuổi trưởng thành. Theo The Telegraph, nhiều người lớn dù nhận thức rõ lợi ích của bơi lội nhưng vẫn chần chừ vì những trở ngại tâm lý và điều kiện thực tế.
Việc học bơi từ sớm mang lại nhiều lợi ích rõ rệt cả về thể chất lẫn tinh thần. Trẻ em khi được tiếp xúc với môi trường nước từ nhỏ thường phát triển khả năng vận động toàn diện hơn, đồng thời hình thành sự tự tin trong các hoạt động thể thao.
Không chỉ dừng lại ở yếu tố thể lực, bơi lội còn giúp trẻ xây dựng mối quan hệ tích cực với môi trường nước.
Khi trẻ em cảm thấy thoải mái và an toàn dưới nước, chúng sẽ dễ dàng tham gia các hoạt động ngoài trời, từ đó hình thành lối sống năng động và lành mạnh.
Một trong những điểm quan trọng là việc học bơi sớm giúp loại bỏ nỗi sợ nước ngay từ đầu. Trẻ em thường tiếp thu kỹ năng mới một cách tự nhiên, không bị chi phối bởi tâm lý e ngại hay áp lực xã hội như người lớn, từ đó quá trình học diễn ra thuận lợi và hiệu quả hơn.
Theo định hướng giáo dục tại Anh, trẻ em được khuyến khích bơi tối thiểu 25m trước khi kết thúc bậc tiểu học. Điều này cho thấy bơi lội không chỉ là một hoạt động giải trí mà còn được xem là kỹ năng thiết yếu trong quá trình phát triển của trẻ.
Ngoài ra, việc cha mẹ biết bơi và chủ động khuyến khích con tham gia các hoạt động dưới nước cũng có tác động tích cực. Những gia đình có nền tảng này thường tạo điều kiện để trẻ tiếp cận với bơi lội sớm hơn, qua đó hình thành thói quen vận động lâu dài.
Ngược lại, nếu người lớn thiếu tự tin khi ở dưới nước, điều này có thể vô tình ảnh hưởng đến thái độ của trẻ. Việc không khuyến khích hoặc hạn chế tiếp xúc với môi trường nước có thể khiến trẻ bỏ lỡ cơ hội học bơi từ nhỏ và phải đối mặt với nhiều khó khăn sau này.
Khi bước vào tuổi trưởng thành, việc học bơi thường đi kèm với nhiều rào cản cả về tâm lý lẫn điều kiện thực tế. Một trong những khó khăn lớn nhất là cảm giác xấu hổ và áp lực xã hội khi phải học lại từ đầu.
Nhiều người trưởng thành lo ngại việc không biết bơi sẽ khiến họ bị đánh giá, đặc biệt khi phải tham gia các lớp học cùng người khác. Chính sự thiếu tự tin này dễ chuyển hóa thành nỗi sợ nước, khiến quá trình học trở nên khó khăn hơn.
Bên cạnh đó, những trải nghiệm tiêu cực trong quá khứ hoặc việc thiếu tiếp xúc với môi trường nước trong thời gian dài cũng góp phần làm gia tăng nỗi sợ. Không ít người thừa nhận họ cảm thấy hoảng loạn khi phải úp mặt xuống nước hoặc không kiểm soát được cơ thể khi ở trong hồ bơi.
Yếu tố thời gian và điều kiện cũng là rào cản đáng kể. Người trưởng thành thường bận rộn với công việc và gia đình, khiến việc sắp xếp thời gian học bơi trở nên khó khăn. Ngoài ra, việc tiếp cận các bể bơi cũng không còn dễ dàng khi số lượng cơ sở giảm dần trong những năm gần đây.
Tuy nhiên, những trở ngại này không phải là không thể vượt qua. Các chuyên gia khuyến khích người lớn nên bắt đầu bằng việc tham gia các lớp học bơi dành riêng cho người trưởng thành, nơi có môi trường thân thiện và phù hợp với nhu cầu riêng.
Học lại từ những kỹ năng cơ bản, kết hợp với sự hướng dẫn của huấn luyện viên, giúp người học dần lấy lại sự tự tin. Quan trọng hơn, việc hiểu rõ mục tiêu cá nhân khi học bơi sẽ giúp quá trình này trở nên hiệu quả và bền vững hơn.
Thực tế cho thấy nhiều người vẫn có thể tiến bộ rõ rệt chỉ sau vài tháng luyện tập. Không chỉ cải thiện khả năng vận động, bơi lội còn mang lại lợi ích về sức khỏe tinh thần, giúp giảm căng thẳng và nâng cao chất lượng cuộc sống.
Dù bắt đầu muộn hơn, người trưởng thành vẫn có thể học bơi nếu kiên trì và có phương pháp phù hợp. Tuy nhiên, những khó khăn này cũng là lời nhắc rõ ràng rằng việc học bơi từ khi còn bé luôn là lựa chọn tối ưu hơn cho mỗi người.
Thông tin từ CLB Công An Hà Nội cho biết Quang Hải chỉ bị lật sơ mi (bong gân cổ chân) sau cú va chạm cuối trận đấu với Đà Nẵng. Anh chỉ cần nghỉ khoảng trên dưới 1 tuần.
"Quang Hải bị lật cổ chân sau va chạm. Thật tốt khi chúng tôi có 8 ngày nghỉ trước trận đấu tiếp theo gặp PVF-CAND. Quang Hải sẽ được điều trị và nghỉ ngơi đầy đủ", HLV trưởng Alexandre Polking cho biết.
Quang Hải có pha va chạm mạnh với Quế Ngọc Hải ở phút 90 trận CLB Công An Hà Nội tiếp đón Đà Nẵng tối qua (4-4). Anh nhảy lên tranh bóng rồi vấp vào chân đối phương trong tư thế quay lưng, dẫn đến lật cổ chân.
Quang Hải lộ rõ sự đau đớn, lập tức được đưa lên cáng. Tuy nhiên các bác sĩ CLB xác định Hải không cần phải đi cấp cứu, chỉ chườm đá giảm đau cho cầu thủ này. Sau trận trận, các phóng viên và người hâm mộ bắt gặp Quang Hải vẫn tự đứng lên đi lại khập khiễng.
Lật sơ mi là chấn thương phổ biến với các VĐV thể thao khi dây chằng quanh khớp cổ chân bị xoắn/rách do quá tải đột ngột. Các cầu thủ thường chỉ cần nghỉ không quá 2 tuần là thi đấu trở lại.
Đây có thể là quãng nghỉ cần thiết với Quang Hải sau thời gian dài cày ải liên tục ở các đấu trường. Mùa này Hải ra sân 17 trận cho CLB Công An Hà Nội ở V-League, là thủ lĩnh tập thể đầu bảng, đóng góp 3 bàn, 7 kiến tạo, chưa tính các trận ở cúp Đông Nam Á và châu Á.
Dịp FIFA Days tháng 3-2026, Quang Hải lên tuyển Việt Nam và thi đấu 2 trận gặp Bangladesh và Malaysia, được HLV Kim Sang Sik nhận định là không thể thay thế.
Tottenham hai lần vượt lên dẫn trước nhưng vẫn đánh rơi chiến thắng, trong trận đấu cảm xúc của Xavi Simons phản chiếu rõ nhất sự nghiệt ngã của chủ nhà. Tiền vệ Hà Lan cởi áo mừng khi ghi bàn giúp Tottenham dẫn 2-1, nhưng cuối cùng phải che mặt lúc mãn cuộc.
Bàn mở tỷ số đến ở phút 39, sau một tình huống chuyển trạng thái nhanh. Simons nhận bóng ở rìa trái cấm địa, ngẩng đầu quan sát rồi treo bổng chính xác vào cấm địa. Hậu vệ Pedro Porro băng vào, đánh đầu vào lưới trống, khi thủ môn Bart Verbruggen đang lao ra.
Đây cũng là dấu ấn rõ nét của Simons trong hiệp một. Tiền vệ người Hà Lan không chỉ kiến tạo, còn suýt ghi bàn ngay sau đó, khi dứt điểm trúng cột dọc. Nếu tình huống này thành bàn, cục diện có thể đã rẽ sang hướng khác.
Tuy nhiên, kịch bản quen thuộc của Tottenham mùa này nhanh chóng lặp lại. Phút bù hiệp một, Brighton gỡ hòa 1-1 từ một tình huống Simons mất bóng. Pascal Gross treo bóng từ cánh phải, Kaoru Mitoma thoát xuống phía cột xa rồi vô-lê chân trái tung nóc lưới chủ nhà. Cú sút chỉ có xác suất thành bàn 4%, nhưng được thực hiện hoàn hảo. Porro cũng mắc một phần lỗi khi để tiền vệ Nhật Bản sút thoải mái mà không bị kèm.
Hiệp hai diễn ra với thế trận giằng co, nhưng bước ngoặt tiếp theo lại tiếp tục gắn với Simons. Phút 77, chỉ vài giây sau khi Lucas Bergvall vào sân và cướp bóng ngay trong chân trung vệ Jan Paul van Hecke, bóng được đẩy cho tiền vệ Hà Lan. Từ rìa cấm địa, anh cắt vào trong rồi sút căng bằng chân phải, bóng đi căng, chạm nhẹ cột dọc trước khi bay vào lưới, nâng tỷ số lên 2-1.
Khoảnh khắc này thổi bùng sân Tottenham Hotspur. Simons chạy về một góc khán đài, cởi áo ăn mừng trong trạng thái bùng nổ cảm xúc, được người hâm mộ vây quanh. Thẻ vàng sau đó là cái giá nhỏ so với ý nghĩa của bàn thắng. Cú đá của Simons cũng chỉ có xác suất thành bàn 4%, nhưng thủ thành Bart Verbruggen không có cơ hội nào cản phá.
Simons là điểm sáng hiếm hoi của Tottenham. Anh vừa ghi bàn vừa kiến tạo lần thứ hai trong mùa giải. Do Tottenham khát chiến thắng từ đầu năm 2026, màn trình diễn này càng mang ý nghĩa đặc biệt.
Nhưng cũng chính Simons trở thành biểu tượng cho sự sụp đổ cuối trận. Khi trận đấu còn khoảng 10 phút, tiền vệ 22 tuổi gần như kiệt sức vì chuột rút, nhưng vẫn phải ở lại sân do Tottenham đã hết quyền thay người. Sự suy giảm thể lực của anh phần nào ảnh hưởng đến khả năng gây áp lực và giữ nhịp của đội chủ nhà.
Phút bù thứ năm hiệp hai, Brighton tận dụng tốt lợi thế đó để gỡ hòa. Từ pha gây áp lực trái cấm địa, Van Hecke cướp bóng ngay trong chân Kevin Danso để lập công chuộc tội, trước khi chuyền ra tuyến hai. Tiền đạo Georginio Rutter đặt lòng một chạm, đưa bóng về góc xa, ấn định tỷ số 2-2.
Bàn thua khiến cả sân chết lặng, và phản ứng của Simons lập tức gây chú ý. Anh vùng vằng, khuôn mặt nhăn nhó như sắp khóc, rồi cúi đầu đầy thất vọng. Những đồng đội xung quanh cũng thể hiện sự sụp đổ tinh thần, đặc biệt là Danso. Phải nhờ tới thủ thành Antonin Kinsky động viên, trung vệ Áo mới có thể đứng dậy.
Trận hòa này kéo dài chuỗi không thắng của Tottenham trong năm 2026, đồng thời khiến họ tiếp tục đứng thứ 18 với 31 điểm, kém nhóm an toàn một điểm. Tuy nhiên, Nottingham Forest và West Ham vẫn chưa đấu vòng 33, lần lượt gặp Burnley và Crystal Palace.
Trong khi đó, Brighton với 47 điểm, đứng thứ chín và duy trì hy vọng cạnh tranh suất dự Cúp châu Âu.
Trận tiếp theo sẽ là cơ hội tốt để Tottenham dứt chuỗi không thắng, khi gặp đội bét bảng Wolverhampton trên sân Molineux ngày 25/4.