Vườn nho kết hợp quán cà phê trên đường Thạnh Xuân 14, phường Thới An (quận 12 cũ) thu hút nhiều gia đình trẻ đến trải nghiệm dịch vụ lội ao, bắt cá.
Chủ quán Trần Hữu Tú Cẩm cho biết quán ra mắt cách đây nửa năm, nổi bật với dịch vụ hái nho, uống cà phê dưới tán cây.
“Thấy vẫn còn khu vực đất trống, tôi thử đào ao, thả cá cho vui, ai ngờ lại đông khách, nhất là trẻ em”, chị Tú nói.
Vườn nho kết hợp quán cà phê trên đường Thạnh Xuân 14, phường Thới An (quận 12 cũ) thu hút nhiều gia đình trẻ đến trải nghiệm dịch vụ lội ao, bắt cá.
Chủ quán Trần Hữu Tú Cẩm cho biết quán ra mắt cách đây nửa năm, nổi bật với dịch vụ hái nho, uống cà phê dưới tán cây.
“Thấy vẫn còn khu vực đất trống, tôi thử đào ao, thả cá cho vui, ai ngờ lại đông khách, nhất là trẻ em”, chị Tú nói.
Ao dài 25 m, rộng hơn 2 m được phủ bạt. Quán thay nước hằng ngày, riêng Thứ Hai đóng cửa để vệ sinh ao. Mỗi lần chị Tú Cẩm thả hơn 10 kg cá, dịp cuối tuần lượng cá có thể tăng gấp rưỡi khi lượng khách lên đến 1.000 người.
Ao dài 25 m, rộng hơn 2 m được phủ bạt. Quán thay nước hằng ngày, riêng Thứ Hai đóng cửa để vệ sinh ao. Mỗi lần chị Tú Cẩm thả hơn 10 kg cá, dịp cuối tuần lượng cá có thể tăng gấp rưỡi khi lượng khách lên đến 1.000 người.
Cá trong ao chủ yếu là chép đỏ, rô. Khách được cung cấp vợt, xô để bắt.
Giá vé vào cổng 70.000 đồng mỗi trẻ, không giới hạn thời gian. Người lớn đi cùng được miễn phí.
Cá trong ao chủ yếu là chép đỏ, rô. Khách được cung cấp vợt, xô để bắt.
Giá vé vào cổng 70.000 đồng mỗi trẻ, không giới hạn thời gian. Người lớn đi cùng được miễn phí.
Chị Cẩm Loan, 30 tuổi, phường An Phú Đông, quay lại hình ảnh các con trong lần đầu đến trải nghiệm bắt cá.
“Con rất vui, chơi mấy tiếng đồng hồ không muốn về”, chị Loan nói và cho biết mức giá hợp lý, sẽ quay trở lại trong thời gian tới.
Chị Cẩm Loan, 30 tuổi, phường An Phú Đông, quay lại hình ảnh các con trong lần đầu đến trải nghiệm bắt cá.
“Con rất vui, chơi mấy tiếng đồng hồ không muốn về”, chị Loan nói và cho biết mức giá hợp lý, sẽ quay trở lại trong thời gian tới.
Sau hơn hai tiếng vui chơi, bé Vinh Hoa, 10 tuổi bắt được hàng chục con cá và mang về nhà để nuôi.
Sau hơn hai tiếng vui chơi, bé Vinh Hoa, 10 tuổi bắt được hàng chục con cá và mang về nhà để nuôi.
Vườn nho tại đây rộng khoảng 3.000 m2, gồm hơn 500 gốc với nhiều loại như nho đỏ, xanh, ngón tay đỏ, magic của Ninh Thuận. Giữa các luống, chủ quán kê bàn ghế phục vụ đồ ăn, thức uống, trong đó có nước mật nho giá 30.000 đồng.
Vườn nho tại đây rộng khoảng 3.000 m2, gồm hơn 500 gốc với nhiều loại như nho đỏ, xanh, ngón tay đỏ, magic của Ninh Thuận. Giữa các luống, chủ quán kê bàn ghế phục vụ đồ ăn, thức uống, trong đó có nước mật nho giá 30.000 đồng.
Chủ quán chọn gốc trưởng thành để rút ngắn thời gian, sau 6 tháng có thể thu hoạch thay vì 9 tháng. Khách có thể hái trái và mua mang về với giá 200.000 đồng mỗi kg. Trung bình mỗi vụ vườn thu hoạch khoảng 4 tạ.
“Nay tôi đến vườn đã thu hoạch xong nên hơi tiếc vì không còn nhiều trái. Cảm giác được tự hái và ăn quả tươi rất thú vị”, chị Phạm Thị Hồng Thắm, 36 tuổi nói.
Chủ quán chọn gốc trưởng thành để rút ngắn thời gian, sau 6 tháng có thể thu hoạch thay vì 9 tháng. Khách có thể hái trái và mua mang về với giá 200.000 đồng mỗi kg. Trung bình mỗi vụ vườn thu hoạch khoảng 4 tạ.
“Nay tôi đến vườn đã thu hoạch xong nên hơi tiếc vì không còn nhiều trái. Cảm giác được tự hái và ăn quả tươi rất thú vị”, chị Phạm Thị Hồng Thắm, 36 tuổi nói.
15 năm trước, chuyến đi từ Bắc Kinh đến Thượng Hải (khoảng 1.300 km) dài hơn 10 tiếng trên những chuyến tàu hỏa kiểu cũ. Với hệ thống đường sắt cao tốc (HSR) hiện tại, khoảng cách giữa hai siêu đô thị chỉ còn hơn 4 giờ di chuyển. Sự thay đổi về tốc độ không chỉ là vấn đề thời gian di chuyển, mà đã tạo ra một cuộc chuyển mình trong cấu trúc ngành du lịch của quốc gia tỷ dân.
Đầu thập niên 1990, hệ thống đường sắt Trung Quốc đối mặt hạn chế về hạ tầng khi vận tốc trung bình chỉ đạt khoảng 48 km/h vào năm 1993. Tốc độ di chuyển thấp khiến ngành đường sắt từng đánh mất thị phần vào tay hàng không và đường bộ. Tháng 8/2008, cục diện thay đổi khi tuyến đường sắt cao tốc đầu tiên nối Bắc Kinh - Thiên Tân đi vào hoạt động ngay trước thềm Olympic.
Sau đó, tuyến huyết mạch Bắc Kinh - Thượng Hải tiếp tục vận hành vào tháng 6/2011. Cuối tháng 12/2025, tuyến Tây An - Diên An (tỉnh Thiểm Tây) hoạt động, tổng chiều dài mạng lưới HSR Trung Quốc vượt 50.000 km, chiếm khoảng 70% tổng chiều dài đường sắt cao tốc toàn cầu.
So với các hệ thống lâu đời như Shinkansen của Nhật Bản (ra đời năm 1964) mất hàng thập kỷ để phát triển, Trung Quốc mất khoảng 17 năm để thiết lập mạng lưới quy mô lớn nhất thế giới. Hệ thống Shinkansen (Nhật Bản) hay ICE (Đức) vận hành phổ biến ở mức 300-320 km/h, các dòng tàu thế hệ mới của Trung Quốc duy trì tốc độ thương mại 350 km/h.
Theo dữ liệu từ Tập đoàn Đường sắt Quốc gia Trung Quốc, năng lực vận tải của mạng lưới đường sắt cao tốc chạm mốc cao nhất từ trước đến nay trong kỳ Xuân vận 2026 dài 40 ngày, kết thúc vào tháng 2, với 538 triệu lượt khách, tăng 4,8% so với cùng kỳ năm trước.
Năng lực vận tải toàn quốc đạt đỉnh với trung bình gần 13.000 chuyến tàu mỗi ngày. Sự tăng trưởng này đến từ việc đưa vào vận hành các tuyến mới khánh thành cuối năm 2025 như Quảng Châu - Trạm Giang, Bao Đầu - Ngân Xuyên và Tây An - Diên An.
Theo báo cáo từ Ngân hàng Thế giới (World Bank), đường sắt cao tốc mang lại lợi ích cho du lịch theo ba khía cạnh, tính tiện lợi khi mua vé, rút ngắn thời gian di chuyển và trải nghiệm sạch sẽ, thoải mái. Sự phát triển của HSR tạo ra hiệu ứng "nén không gian". Những hành trình từng mất cả ngày đêm nay chỉ còn khoảng 1/3 thời gian.
Trước đây, du khách từ các siêu đô thị miền Đông như Thượng Hải hay Hàng Châu phải mất 2-3 ngày di chuyển bằng đường bộ quãng đường 2.000 km để đến được Ninh Hạ. Nhờ trục đường sắt cao tốc kết nối qua các nút giao như Từ Châu và Tây An, hành khách có thể khởi hành từ Thượng Hải vào buổi sáng và đến Ninh Hạ để ăn tối sau khoảng 10 tiếng di chuyển. Sự kết nối giao thông đã biến những khu vực hẻo lánh trở thành điểm nghỉ dưỡng cuối tuần cho cư dân đô thị.
Tuyến cao tốc Bao Đầu - Ngân Xuyên hoạt động cuối tháng 12/2025 đã kết nối hai đô thị nằm giữa vùng sa mạc và thảo nguyên tại biên giới phía bắc Trung Quốc. Quãng đường 600 km trước đây mất hơn 6 giờ di chuyển bằng đường bộ, nay rút ngắn chỉ còn 2,5 giờ.
Dữ liệu từ Tập đoàn Đường sắt Quốc gia Trung Quốc cho thấy HSR đã hiện diện tại 97% thành phố có dân số trên 500.000 người. Tính đến cuối năm 2024, hệ thống này vận chuyển hơn 22,9 tỷ lượt hành khách, cao điểm phục vụ 16 triệu lượt mỗi ngày.
Sự phổ biến của HSR buộc các đơn vị lữ hành phải thay đổi sản phẩm. Thay vì những tour dài ngày trên xe khách, các công ty du lịch hiện ưu tiên mô hình tàu cao tốc kết hợp ôtô tại điểm đến.
Theo báo cáo năm 2025 của nền tảng du lịch trực tuyến lớn nhất Trung Quốc Trip.com, lượng khách sử dụng dịch vụ kết hợp máy bay và tàu hỏa tại Trung Quốc đã tăng 35% trong năm qua. Du khách quốc tế sau khi hạ cánh tại các sân bay lớn như Đại Hưng, Bắc Kinh hay Hồng Kiều, Thượng Hải có thể nối chuyến trực tiếp bằng tàu cao tốc để đi sâu vào nội địa nhờ hệ thống nhà ga tích hợp.
Thống kê của Ngân hàng Thế giới (World Bank) ghi nhận du khách sử dụng tàu cao tốc có mức chi tiêu trung bình cao hơn 30% so với nhóm đi tàu truyền thống. Nhu cầu lưu trú và dịch vụ tại các địa phương có ga tàu tăng mạnh, góp phần quan trọng vào phát triển kinh tế đêm và tiêu thụ đặc sản vùng miền.
Không chỉ phục vụ nhu cầu nội địa, mạng lưới đường sắt của Trung Quốc đang từng bước vươn ra khu vực thông qua Sáng kiến Vành đai và Con đường, với định hướng hình thành hành lang đường sắt xuyên Đông Nam Á dài hơn 3.000 km.
Một trong những dự án tiêu biểu là tuyến đường sắt bán cao tốc Lào - Trung, nối Côn Minh, tỉnh Vân Nam với Viêng Chăn. Tuyến dài hơn 1.000 km, chính thức vận hành từ cuối năm 2021. Đến năm 2025, tuyến này đã phục vụ hơn 30 triệu lượt hành khách. Tuyến đường sắt giúp rút ngắn đáng kể thời gian di chuyển, hành trình từ biên giới Trung Quốc (Boten) đến Viêng Chăn hiện mất khoảng 3-4 giờ, thay vì hơn một ngày bằng đường bộ như trước.
Giai đoạn tiếp theo của chiến lược này hướng tới Thái Lan và Malaysia nhằm hoàn thiện mạng lưới kết nối các di sản văn hóa và trung tâm kinh tế khu vực.
Các chuyên gia nhận định việc kết nối trực tiếp các thành phố Trung Quốc với Đông Nam Á bằng đường sắt sẽ mở thêm lựa chọn cho khách quốc tế. Thay vì phụ thuộc vào hàng không, hạ tầng này giúp hành khách di chuyển liền mạch, đưa các hành trình quốc tế trở nên đơn giản như du lịch nội địa.
Richard Robinson cảm nhận thời gian không phải theo tuần hay tháng, mà bằng vé máy bay, số ghế và múi giờ. Kể từ năm 2010, người đàn ông 41 tuổi này đã thực hiện 945 chuyến bay, vượt quãng đường hơn 2,5 triệu km - tương đương 64 vòng quanh thế giới.
Trong số đó, Robinson có 521 lần bay hạng thương gia. Sau hơn 500 trải nghiệm xa xỉ, anh không còn bị choáng ngợp bởi rượu vang hảo hạng, khăn trải giường hàng hiệu hay bộ đồ ngủ sang trọng. Với anh, giá trị thực sự của hạng thương gia nằm ở những yếu tố cơ bản giúp cơ thể hồi phục nhanh nhất.
Giấc ngủ là ưu tiên số một
Với một người cần bắt tay vào công việc ngay khi hạ cánh, ghế nằm phẳng (lie-flat bed) là tiêu chí hàng đầu. "Nó tạo ra sự khác biệt rất lớn về mức độ mệt mỏi do lệch múi giờ. Nếu nghỉ ngơi đầy đủ, tôi có thể hoạt động ngay lập tức", Robinson nói.
Anh từng có trải nghiệm "kinh hoàng" trên chuyến bay đường dài từ Tokyo đến Washington DC. Khi đó, ghế của hãng ANA chỉ ngả được 170 độ, tạo thành một mặt phẳng nghiêng khiến người nằm luôn có cảm giác bị trượt xuống. Sau lần đó, anh luôn kiểm tra kỹ sơ đồ ghế ngồi để đảm bảo đó là loại ghế ngả 180 độ.
Thiết kế khoang và sự riêng tư
Robinson ưu tiên cách bố trí ghế 1-2-1, giúp mọi hành khách đều có lối đi riêng mà không phải bước qua người bên cạnh. Tuy nhiên, không phải hãng nào quảng cáo "có lối đi riêng" cũng mang lại sự thoải mái.
Hẹp và bí bách: Anh không thích hạng thương gia của British Airways hay Japan Airlines vì ghế quá hẹp, không có bàn phụ kê tay, tạo cảm giác ngột ngạt.
"Trò chơi chạm chân": Robinson chủ động tránh hạng thương gia cũ trên dòng Boeing 747 của Lufthansa, nơi hai ghế giữa đặt nghiêng vào nhau và dùng chung một hộc để chân nhỏ. "Tôi không muốn vô tình chạm chân người lạ khi đang ngủ", anh nói.
Loại máy bay quyết định độ ẩm và tiếng ồn
Robinson thường chọn bay trên dòng Airbus A350 hoặc Boeing 787 Dreamliner. Những dòng máy bay thế hệ mới này được chế tạo từ vật liệu composite, cho phép duy trì độ ẩm trong khoang cao hơn, giúp da và cơ thể bớt khô. Ngoài ra, hệ thống thông gió cá nhân và động cơ vận hành êm ái là những điểm cộng lớn giúp giấc ngủ ngon hơn.
Đồ ăn: Khi tôm hùm lên ngôi
Trong khi hầu hết thực đơn trên mây chỉ xoay quanh "bò, gà hoặc mì ống", Singapore Airlines gây ấn tượng với Robinson qua chương trình "Book the Cook". Anh từng thưởng thức tôm hùm Thermidor và mì bak chor mee (mì thịt băm) ở độ cao 10.000 m và đánh giá đây là những món ăn ngon nhất từng thử trên máy bay.
Khi nào nên "mạnh tay" chi tiền?
Vé thương gia thường đắt gấp 3-4 lần hạng phổ thông. Robinson tin rằng việc chi thêm tiền chỉ thực sự đáng giá khi bạn phải làm việc ngay sau khi hạ cánh.
Với người đi du lịch, anh đặt ra bài toán kinh tế: "Nếu vé phổ thông từ New York đến Tokyo là 2.700 USD và thương gia là 5.700 USD, khoản chênh lệch 3.000 USD đủ để bạn ở thêm vài đêm tại khách sạn cực kỳ sang trọng. Nếu lịch trình linh hoạt, việc dành số tiền đó để nghỉ ngơi tại điểm đến đôi khi hiệu quả hơn là mua một giấc ngủ trên trời".
Bí kíp đặt vé của khách VIP
Để tối ưu trải nghiệm, Robinson chia sẻ hai quy tắc. Đầu tiên, hãy soi kỹ sơ đồ ghế. Cùng một dòng máy bay nhưng mỗi phiên bản có cấu hình ghế khác nhau. Ví dụ, dòng 787-8 của ANA nếu có 7 hàng ghế thương gia thì đó là ghế ngả thường, nhưng nếu có 9 hàng thì chắc chắn là ghế nằm phẳng.
Thứ hai, hãy tận dụng điểm thưởng. Thay vì đổi điểm thẻ tín dụng thành tiền mặt, anh chuyển điểm trực tiếp vào chương trình khách hàng thân thiết của hãng hàng không để săn vé hạng thương gia với chi phí rẻ hơn nhiều lần.
Ghi nhận của Tuổi Trẻ Online, mấy ngày qua từ khu vực chùa Phật Lớn đi vòng qua tượng Phật Di Lặc, đặc biệt đường lên đỉnh Vồ Bồ Hong (nơi được xem là nóc nhà miền Tây), một số người dân, trong đó có người khuyết tật, ngồi xe lăn, trẻ em… đặt rổ nhựa nhỏ dưới đất để xin tiền khách du lịch đến hành hương, chiêm bái.
Thỉnh thoảng còn thấy có trường hợp vừa bán vé số, vừa kết hợp xin tiền của du khách. Dù không xảy ra lộn xộn, chèo kéo nhưng hình ảnh trên trở nên 'xấu xí', nhếch nhác trong mắt khách du lịch.
Chính quyền xã Núi Cấm cần vào cuộc và có giải pháp căn cơ tạo công ăn việc làm ổn định cho mọi người, giữ hình ảnh du lịch núi Cấm.
"Núi Cấm là điểm du lịch tâm linh và có nhiều cảnh đẹp. Tôi bất ngờ khi thấy trên núi Cấm còn nạn xin tiền khách. Địa phương cần có giải pháp để giúp dân ổn định cuộc sống và giữ hình ảnh du lịch luôn đẹp", anh Nguyễn Minh Tâm - du khách TP Cần Thơ góp ý.
Ông Nguyễn Trung Thành - Phó giám đốc Sở Du lịch An Giang - thông tin núi Cấm (xã Núi Cấm, tỉnh An Giang) là điểm đến du lịch tâm linh huyền bí. Trước đây "nóc nhà miền Tây" này thu hút hàng triệu lượt khách đến tham quan, chiêm bái.
Tuy vậy điểm du lịch độc đáo này vẫn còn hạn chế nhiều thứ như cơ sở hạ tầng giao thông đi lại trên núi chưa thuận tiện, một số người dân còn ngồi xin tiền du khách.
Do đó về an sinh xã hội, sở phối hợp với địa phương để tổ chức thêm nhiều sự kiện như thả hoa đăng trên núi Cấm hoặc phát triển làm du lịch cộng đồng để người dân có sinh kế, ổn định cuộc sống.
"Vấn nạn xin tiền ở núi Cấm, địa phương sẽ tính toán phương án phù hợp nhất hỗ trợ và di dời người dân, đảm bảo an ninh trật tự. Khách du lịch qua đó đến núi Cấm sẽ thấy tin tưởng, thoải mái", ông Thành nói.