Để có chất lượng âm thanh tốt, người dùng cần đảm bảo độ kín âm tốt khi đeo tai nghe, vốn không chỉ giúp giảm tiếng ồn bên ngoài mà còn giữ cho âm thanh rõ ràng mà không cần phải tăng âm lượng. Ngay cả khi tắt tính năng khử tiếng ồn chủ động (ANC) để tiết kiệm pin, việc đeo đúng cách vẫn mang lại trải nghiệm âm thanh sống động hơn. Tuy nhiên, nhiều người thường đeo AirPods sai cách mà không hề hay biết.
Theo BGR, khi đeo AirPods, người dùng có thể chỉ cần nhét chúng vào tai và xoay cho đến khi cảm thấy thoải mái. Miễn là âm thanh chấp nhận được và tai nghe không bị rơi ra trong quá trình hoạt động, nhiều người có thể nghĩ rằng mọi thứ đều ổn.
Nhưng để đạt được hiệu quả tối ưu, người dùng cần xoay phần thân tai nghe về phía mặt để đầu tai nghe nằm gọn trong vành tai. Đối với AirPods Pro, hãy nhẹ nhàng đẩy tai nghe vào và điều chỉnh góc độ cho đến khi cảm thấy thoải mái và đạt được độ kín cần thiết, đặc biệt là với AirPods Pro 3, nhằm đo nhịp tim chính xác.
Được biết, AirPods Pro đi kèm với nhiều kích cỡ nút tai khác nhau để đảm bảo sự thoải mái. Trong khi đó, các mẫu AirPods tiêu chuẩn, như AirPods 4, không có nút tai thay thế. Nút tai được lắp sẵn trên AirPods Pro là cỡ M (trung bình), nhưng người dùng cũng có thể chọn các cỡ khác gồm XXS (cực nhỏ), XS (nhỏ), S (nhỏ) và L (lớn). Không có công thức chính xác nào để tìm ra kích cỡ phù hợp, vì điều này phụ thuộc vào sở thích cá nhân.
Người dùng nên đeo tai nghe trong 10 – 15 phút để cảm nhận sự thoải mái và kiểm tra xem chúng có giữ cố định khi thực hiện các hoạt động như chạy bộ hay tập thể dục hay không. Nếu quá lỏng, người dùng có thể cần cỡ lớn hơn, còn nếu quá chật, hãy thử cỡ nhỏ hơn.
Nếu vẫn còn nghi ngờ về độ vừa vặn, hãy sử dụng chức năng kiểm tra âm thanh tích hợp trên iPhone. Kết nối AirPods với iPhone hoặc iPad và làm theo các bước sau:
Nếu các đầu nút tai vừa khít, người dùng sẽ thấy thông báo “Good Seal” bên dưới mỗi tai nghe. Nếu không, hãy điều chỉnh AirPods và kiểm tra lại. Nếu vẫn không đạt yêu cầu, hãy thử các đầu nút tai có kích thước khác nhau.
Các iPhone cũ thường ít được hỗ trợ phần mềm, đặc biệt sau vài năm kể từ ngày ra mắt. Mặc dù một số vẫn nhận được các bản cập nhật bảo mật trong một thời gian giới hạn, nhưng người dùng có thể bỏ lỡ nhiều bản cập nhật phần mềm quan trọng.
Hiện tại, nhiều mẫu iPhone được sử dụng phổ biến trên thị trường đã bị Apple xếp vào hạng "cổ điển", nghĩa là người dùng sẽ không còn được hỗ trợ phần mềm và đối diện với nhiều nguy hiểm.
Các mẫu iPhone này bắt đầu từ iPhone 6s (ra mắt năm 2015) đến iPhone 11 Pro/11 Pro Max (ra mắt năm 2019). Danh sách cụ thể bao gồm iPhone 6s, iPhone 6s Plus, iPhone 7, iPhone 7 Plus, iPhone 7 (PRODUCT)RED, iPhone 8, iPhone 8 Plus, iPhone X, iPhone XS, iPhone XS Max, iPhone 11 Pro và iPhone 11 Pro Max.
Theo Apple, một sản phẩm được coi là "cổ điển" nếu nó đã ngừng được phân phối hơn 5 năm nhưng chưa đến 7 năm. Ngược lại, sản phẩm "lỗi thời" là những sản phẩm đã ngừng phân phối hơn 7 năm và không được hỗ trợ phần cứng.
Tại Pháp, một số luật yêu cầu Apple cung cấp hỗ trợ phần cứng lên đến 7 năm cho các sản phẩm đã ngừng phân phối sau ngày 31.12.2020. Tuy nhiên, người tiêu dùng ở các quốc gia khác không được đảm bảo thời gian hỗ trợ tương tự.
Việc sử dụng thiết bị cổ điển làm điện thoại chính hằng ngày không được khuyến khích do khả năng thiếu hỗ trợ phần cứng. Bất kỳ hư hỏng nào cũng có thể khó sửa chữa, đặc biệt nếu người dùng sống ở khu vực không dễ dàng tiếp cận các linh kiện thay thế. Hơn nữa, một số mẫu iPhone cũ có thể không nhận được các bản cập nhật bảo mật mới nhất, khiến người dùng dễ bị tấn công bởi các lỗ hổng bảo mật.
Do đó, người dùng nên xem xét nâng cấp thiết bị ít nhất vài năm một lần. Không nhất thiết phải chọn sản phẩm mới nhất, nhưng việc sở hữu một thiết bị có phần cứng và phần mềm được cập nhật sẽ giúp bảo vệ quyền riêng tư kỹ thuật số và tránh các vấn đề phần cứng bất ngờ.
"Chúng tôi đã sử dụng AI để tạo code (mã) nội bộ được một thời gian. 75% tổng số mã mới đang được tạo và phê duyệt bởi AI, tăng từ 50% so với mùa thu năm ngoái", CEO Google Sundar Pichai viết trên blog ngày 22/4. Thông tin này sau đó cũng được công bố tại sự kiện Cloud Next 2026 đang diễn ra tại Las Vegas, theo India Times.
Người đứng đầu Google lấy ví dụ về việc áp dụng AI cho lập trình, trong đó một dự án chuyển đổi mã "đặc biệt phức tạp" đã được thực hiện bởi Gemini kết hợp chuyên viên và kỹ sư. Kết quả, tiến độ hoàn thành nhanh gấp sáu lần so với khi chỉ kỹ sư làm việc trên dự án tương tự cách đây một năm.
Tuy nhiên, ông Pichai nhấn mạnh, dù tỷ lệ tham gia của AI rất cao, con người vẫn đóng vai trò kiểm soát cuối cùng. "Mỗi dòng code đều được các kỹ sư xem xét và phê duyệt", ông nói. "AI đóng vai trò là soạn thảo tốc độ cao trong khi con người duy trì vai trò kiểm soát chất lượng".
Theo Pichai, bước tiến này đến từ việc Google đẩy mạnh tác nhân AI với khả năng tự thực hiện chuỗi nhiệm vụ phức tạp, thay vì chỉ hỗ trợ từng đoạn code rời rạc như trước. Trong một số trường hợp, tác nhân giúp rút ngắn thời gian xử lý công việc xuống còn một phần nhỏ so với cách làm truyền thống, mở ra khả năng tăng tốc đáng kể năng suất lập trình.
Không chỉ là công cụ hỗ trợ, AI đang trở thành tiêu chuẩn mới trong môi trường làm việc. Pichai cho biết, Google đã đưa mức độ sử dụng AI vào tiêu chí đánh giá hiệu suất, cho thấy vai trò ngày càng thiết yếu của công nghệ này.
Tỷ lệ áp dụng AI cho việc viết mã của Google tăng nhanh trong thời gian ngắn. Ví dụ, năm 2024, tỷ lệ này chỉ 25%, cho thấy tốc độ thâm nhập mạnh mẽ của AI vào quy trình phát triển phần mềm.
Trước đó, Business Insider đưa tin một số nhân viên Google DeepMind đã được phép sử dụng phần mềm Claude Code của Anthropic để lập trình những tháng gần đây bên cạnh Gemini.
Theo TechCrunch, xu hướng sử dụng AI để viết code hiện lan rộng trong ngành công nghệ. Microsoft cho biết AI hiện tham gia tạo khoảng 20-30% code, trong khi Meta và Snap đặt mục tiêu nâng tỷ lệ lên cao hơn thời gian tới. Giám đốc công nghệ Kevin Scott của Microsoft thậm chí tin 95% mã lập trình sẽ do AI tạo ra trong vòng 5 năm nữa.
Giới chuyên gia nhận định, ngành lập trình đang bước vào một giai đoạn chuyển đổi, khi kỹ sư không còn là người trực tiếp viết toàn bộ mã. Thay vào đó, họ trở thành "người điều phối" các hệ thống AI, gồm kiểm soát, định hướng và đảm bảo chất lượng sản phẩm. Nếu không thay đổi, họ có thể bị đe dọa công việc.
Phi hành đoàn Thần Châu 21 gồm chuyên gia tải trọng Zhang Hongzhang, Wu Fei - phi hành gia Trung Quốc trẻ nhất bay lên không gian, mới 32 tuổi vào thời điểm phóng, và chỉ huy Zhang Lu, bay lên trạm Thiên Cung cách đây hơn 5 tháng.
Theo CCTV, ba phi hành gia đã phối hợp chặt chẽ với các nhà nghiên cứu, sử dụng cánh tay robot trên trạm và hoàn thành nhiều công việc như lắp đặt thiết bị bảo vệ khỏi rác vũ trụ, kiểm tra thiết bị cũng như hạ tầng ngoài không gian. Bộ ba này hiện vẫn duy trì điều kiện sinh hoạt và làm việc tốt.
Họ dự kiến trở về Trái Đất trong khoảng vài tuần tới, sau khi hoàn thành ca làm việc nửa năm, nhưng giờ ca làm việc sẽ kéo dài thêm một tháng. Quyết định được đưa ra sau khi Cơ quan Vũ trụ Có người lái Trung Quốc cân nhắc kỹ lưỡng.
CCTV không nêu rõ ngày trở về, nhưng cho biết, phi hành đoàn ở lại để kiểm chứng thêm các công nghệ liên quan đến lưu trú dài hạn trên quỹ đạo. Ngoài ra, xuyên suốt chuyến bay, phi hành đoàn cũng sẽ tiếp tục tiến hành các thí nghiệm khoa học.
Tàu Thần Châu 21 chở phi hành đoàn bay lên trạm vũ trụ Thiên Cung bằng tên lửa Trường Chinh 2F từ Trung tâm Phóng Vệ tinh Tửu Tuyền, tây bắc Trung Quốc, ngày 31/10/2025. Những nhiệm vụ dạng này thường gồm ba phi hành gia sống và làm việc trên trạm trong thời gian 6 tháng.
Một điều đặc biệt là phi hành đoàn Thần Châu 21 sẽ không trở về bằng con tàu đưa họ bay lên trạm Thiên Cung cách đây 6 tháng. Tàu của họ đã đưa phi hành đoàn Thần Châu 20, vốn làm việc trên trạm tháng 4-11/2025, trở về Trái Đất năm ngoái thay cho tàu Thần Châu 20 bị hỏng do va chạm với rác vũ trụ.
Zhang Hongzhang, Wu Fei và Zhang Lu sau đó tiếp tục làm việc bình thường trên quỹ đạo, nhưng rơi vào tình cảnh bấp bênh vì không có tàu trở về nếu xảy ra chuyện khẩn cấp. Cuối tháng 11 năm ngoái, tàu Thần Châu 22 không người lái phóng lên và ghép nối thành công với trạm Thiên Cung, giúp giải quyết lo ngại này. Vụ phóng đánh dấu một số cột mốc quan trọng như: chuyến bay thứ 610 của dòng tên lửa đẩy Trường Chinh, nhiệm vụ thứ 38 của chương trình không gian có người lái Trung Quốc và lần đầu chứng minh năng lực phóng tàu khẩn cấp để giải cứu phi hành gia trên quỹ đạo.