Bài viết Thiệp hồng chưa kịp trao tay đã kèm ngay QR số tài khoản: Tranh cãi văn minh hay kém duyên nhận về nhiều ý kiến tranh luận của bạn đọc.
Bạn đọc có địa chỉ email cuon****@gmail.com cho rằng đưa tiền phong bì hay chuyển khoản thì bản chất vẫn là chúc phúc.
“Có thể nhiều người khó chịu, nhất là người lớn tuổi, nhưng miễn không vi phạm pháp luật, không vi phạm đạo đức mà đáp ứng tiêu chí tiện, nhanh, gọn thì vẫn cứ nên phát huy và lan rộng”, bạn đọc này nói.
Tương tự, bạn đọc Tư bày tỏ đám cưới thường đông đúc nên việc quản lý phong bì khá phức tạp. Bạn cũng thừa nhận việc chuyển khoản rất tiện.
“Quan trọng là không ai bị ép buộc, còn lại là sự tự nguyện của mỗi người. Đi chợ, ăn uống, thanh toán đều dùng mã rồi thì đám cưới cũng vậy thôi”, bạn đọc Tư nói.
Trên 60 tuổi, bạn đọc tran****@gmail.com ủng hộ cách làm này. Bạn đọc này nói phù hợp với xu thế thời đại, thuận tiện cho những người thân thiết nhưng ở xa không dự được. Ngoài ra còn tiết kiệm công sức, thời gian, tiền bạc cho in thiệp và đi mời từng người.
Bạn đọc để lại địa chỉ email ledu****@gmail.com nói thiệp mời kèm luôn mã QR rất tiện lợi, linh hoạt, sáng tạo… “Thôi rồi cảnh ngồi ghi từng phong bì, đánh số thứ tự rồi chạy bở hơi tai đến từng nhà để mời… Nên nhân rộng mô hình này!”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Ngoan bày tỏ rằng có chê trách chứng tỏ dù nói mình toàn trẻ mà không theo kịp thời đại. “Họ làm vậy là quá tiện rồi. Không lẽ đi đám mà không đi quà hay đi tiền. Ở mấy nước phát triển, họ mời còn phải trả lời đi hay là không đi để họ biết đặt bàn, để không dư và cũng không thiếu”, Ngoan nói.
Chung quan điểm, bạn đọc Ba Phi nói thẳng chẳng sao bởi chuyển hay không chuyển, chuyển bao nhiêu là quyền của bạn. Bạn đọc Nem nói nếu mã QR vừa kết hợp chỉ đường, thông tin cưới và vừa chuyển khoản thì sẽ tinh tế hơn.
Bạn đọc Tý Em nói thời này ai cũng dùng điện thoại, chuyển khoản, quét QR là chuyện bình thường. Thay vì phải lo mang phong bì, đổi tiền hay không gửi được ai vì không thể đi, QR trên thiệp giúp khách mời đỡ ngại khi nhắn tin hỏi. Thiệp cưới chỉ là cách mời, còn việc mừng cưới là tùy mỗi người.
Bạn đọc Khai Phong nói thẳng thiệp mời cưới in luôn mã QR tài khoản không chỉ vô duyên mà còn thất lễ nữa! Bạn đọc này nói tiền mừng cưới là một khoản tự nguyện, không bắt buộc. Tuy nhiên tập tục xưa nay là đi ăn cưới có tiền mừng để góp vốn ban đầu cho cặp đôi mới cưới.
“Ý nghĩa là như vậy, nhưng là tự nguyện và không nên mặc định công khai là phải có tiền mừng. Gắn mã QR vào là công khai nhắc phải có tiền mừng cưới, vừa mất đi ý nghĩa vừa như trao đổi vật chất”, bạn đọc Phong bày tỏ.
Còn bạn đọc Dkz nói tại sao không làm 3 bước: Đăng ký kết hôn; bay đi Đà Lạt hay Phú Quốc 1 tuần; đăng vài tấm hình lễ cưới nhỏ trong nhà thờ hay nhà hàng với vài bạn chí thân, thế là xong. Tính toán thu hồi tiền vốn chi cho hại não ra thế?
Bạn đọc Xứ dừa nói thẳng như kiểu chìa tay xin tiền thì đúng hơn. Bạn đọc Chánh Đức nói tùy theo suy nghĩ của mỗi thế hệ. Ông đã U60, thấy cái hay cái đẹp của đám cưới xưa vẫn là truyền thống cần gìn giữ.
Bạn đọc Min Min hiểu là muốn tiện, nhưng thiệp cưới mà kèm sẵn số tài khoản hoặc mã QR chuyển tiền thì vẫn thấy hơi nhạy cảm. Vì bản chất thiệp cưới là lời mời, là chia sẻ niềm vui, chứ không phải nơi “gợi ý cách mừng”.
“Mình sợ nhất là nó làm người ta nghĩ nhiều về chuyện mừng bao nhiêu hơn là chuyện đi chúc mừng. Thành ra hơi mất tự nhiên”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Sao Xẹt cho rằng nhận được thiệp, điện thoại gọi, tin nhắn mời dự tiệc cưới, thì đi hay không, quyền của người nhận lời mời.
“Chuyển tiền mừng cách nào cũng quyền của người đến dự. Mừng bao nhiêu cũng tùy, không cần quá xét nét, phân tích nọ kia cho nhức đầu. Cuộc sống bộn bề bao việc, dễ người, dễ ta”, bạn đọc này nói.
Còn bạn đọc Khánh An cho rằng có thể để mã QR ở bàn tiếp khách cho ai muốn chuyển khoản. Còn mời cưới thì nên gửi từng người tận tay, chứ đăng chung chung như thế không tôn trọng người khác một xíu nào.
Cô gái 9X ấy đã khai trương Limart Zero Waste đầu tiên tại TP.HCM năm 2019 với hai mục tiêu rõ ràng: giảm rác thải nhựa, và tạo việc làm cho người khuyết tật, trả lương hằng tháng từ 7-12 triệu đồng/người/tháng tùy kỹ năng và vị trí.
Trò chuyện cùng Tuổi Trẻ, chị Hằng chia sẻ: "Chọn tuyển dụng người khuyết tật, tôi muốn tái định nghĩa năng lực của họ. Tôi nhìn thấy ở họ nguồn lực bị lãng quên".
* Hành trình chị đang đi đã bắt đầu thế nào?
- Khó khăn nhất không phải ở kỹ thuật mà là niềm tin. Ngay gia đình có khi cũng không tin con em mình có thể làm ra sản phẩm thời trang cao cấp. Chúng tôi bắt đầu trong một căn xưởng nhỏ, ngôn ngữ là ánh mắt và ký hiệu vụng về.
Có ngày chúng tôi hỏng hàng chục mét vải tái chế, thùng hàng lỗi ngổn ngang. Nhưng hành trình đó không phải tôi giúp họ, mà là chúng tôi cùng nhau tìm hướng đi.
* Câu chuyện nào khiến chị nhớ mãi khi làm việc với các nhân viên đặc biệt ấy?
- Thực lòng tôi từng nghĩ mình phải vất vả hơn nhiều, rằng mình sẽ bảo bọc, che chở họ. Tôi có lo lắng về hiệu suất và khả năng giao tiếp, một kiểu định kiến mang tên "sự thương hại kín đáo" song tôi đã bất ngờ bởi chính sự nỗ lực của các bạn.
Họ không cần sự thương hại, chỉ cần công bằng. Các bạn khiếm thính tại dự án Limloop của công ty có khả năng tập trung cao độ mà ngay cả người nghe bình thường khó lòng đạt được.
Tôi nhớ mãi bạn nhân viên khiếm thính ngày đầu đến xưởng luôn cúi gằm mặt không dám nhìn thẳng vào ai. Sau sáu tháng, thấy khách hàng tỏ ra thích thú khi cầm trên tay chiếc túi do bạn ấy tạo ra, bạn đã dùng ngôn ngữ ký hiệu nói với tôi bạn rất vui và tự tin để sáng tạo nhiều hơn nữa. Câu nói đó tiếp thêm động lực để tôi biết mình đang đi đúng hướng.
* Liệu xã hội đang hiểu chưa đúng về năng lực của người khuyết tật?
- Xã hội thường nhìn vào cái họ thiếu thay vì cái họ có. Chúng ta gọi là người khuyết tật và đóng khung họ với những công việc đơn giản nhưng thực tế họ có thể là nghệ nhân, nhà thiết kế, chuyên viên kinh doanh xuất sắc nếu được cung cấp một hệ sinh thái hỗ trợ phù hợp.
Chúng ta cần văn hóa thấu cảm. Khi tạo ra một môi trường xóa bỏ rào cản, bạn sẽ nhận lại một đội ngũ tận hiến.
Tại Limloop và Limart, nhờ họ mà chúng tôi tối ưu hóa quy trình trực quan hóa, giúp mọi thứ trở nên đơn giản và hiệu quả hơn. Họ trân trọng công việc hơn bất cứ ai. Mỗi giờ ở xưởng là một giờ họ được sống rực rỡ nhất. Tinh thần trách nhiệm của họ không đến từ áp lực KPI mà là niềm tự hào về nghề nghiệp.
* Chị cho rằng rào cản của người khuyết tật đến từ đâu?
- Đáng buồn thay rào cản lớn nhất không phải là cơ sở vật chất mà từ các định kiến, có doanh nghiệp sợ rắc rối, sợ chi phí phát sinh. Với lao động khuyết tật, rào cản lớn nhất là sự tự ti tích tụ qua nhiều năm bị xã hội từ chối.
Đó còn là sự lệch pha trong giao tiếp. Người nghe thường mất kiên nhẫn khi phải lặp lại hoặc học cách dùng ký hiệu. Sự cô lập về mặt cảm xúc trong môi trường làm việc chính là rào cản vô hình khiến họ khó phát huy hết năng lực.
* Chị thấy chính sách hiện tại cho người khuyết tật cần thay đổi gì?
- Chúng ta đã có những bước tiến nhưng vẫn mang tính chất hỗ trợ hơn là thúc đẩy. Các chính sách hiện còn nặng thủ tục hành chính khiến doanh nghiệp ngại tiếp cận. Chúng ta cần chính sách ưu tiên cụ thể hơn như ưu đãi thuế hoặc ưu tiên mua sắm công cho các doanh nghiệp có tỉ lệ người khuyết tật cao. Đặc biệt, cần đầu tư mạnh vào giáo dục nghề nghiệp công nghệ cao cho người khuyết tật để họ bắt kịp kỷ nguyên số.
* Câu chuyện mà doanh nghiệp của chị đang áp dụng là gì?
- Chúng tôi xây dựng hệ sinh thái không rào cản. Không chỉ là lối đi cho người dùng xe lăn hay đèn tín hiệu cho người khiếm thính, chính sách linh hoạt cho người khiếm thị mà là xây dựng văn hóa tôn trọng sự khác biệt. Chúng tôi học ngôn ngữ của nhau, cùng nhau xây dựng một thế giới chung chứ không yêu cầu họ hòa nhập vào thế giới của người bình thường.
Tôi cho rằng với doanh nghiệp xin đừng bắt đầu vì trách nhiệm xã hội mà hãy bắt đầu vì bạn nhận thấy giá trị thực sự của người khuyết tật. Chỉ cần kiên nhẫn trong ba tháng đầu đào tạo, sau đó bạn sẽ có những nhân viên xuất sắc nhất mà bạn từng sở hữu. Đừng cho họ cá, hãy cho họ cần câu và một hồ nước công bằng để câu cá.
Khi thực phẩm được thả vào chảo ngập dầu ở nhiệt độ khoảng 170 - 180°C, bề mặt xảy ra phản ứng Maillard, tạo ra màu vàng nâu. Nhiệt độ cao làm nước ở phần vỏ ngoài bốc hơi nhanh, hình thành một lớp màng khô giòn.
Lớp màng này đóng vai trò như một vách ngăn. Chúng giữ lại lượng nước bên trong để thức ăn không bị khô cứng, đồng thời hạn chế dầu từ chảo thấm ngược vào nhân thực phẩm. Dù được nấu trong môi trường nhiều dầu, lượng chất béo thực tế đi vào bên trong thức ăn chiếm tỷ lệ thấp.
Nhiệt độ thấp khiến thức ăn ngậm mỡ
Khi chiên với ít dầu, nhiệt độ trong chảo biến thiên liên tục. Mỗi lần cho thực phẩm vào, nhiệt độ dầu giảm xuống. Với các nguyên liệu chứa lượng nước lớn như thịt, cá, đậu phụ, nhiệt độ thấp không đủ để nước bề mặt bốc hơi nhanh.
Hệ quả là thức ăn không thể tạo lớp vỏ giòn bao bọc ngay lập tức. Trong thời gian chờ chín, dầu mỡ có điều kiện ngấm sâu vào bên trong các thớ thịt hoặc rau củ, khiến món ăn bị mềm và giữ lại lượng dầu lớn.
Kỹ thuật chiên ngập dầu ráo mỡ
Kinh nghiệm của nhiều đầu bếp cho biết kỹ thuật kiểm soát nhiệt là yếu tố quyết định. Để thực hiện, người nấu cần làm nóng chảo, cho dầu vào và đợi đến khi nhúng thử đầu đũa mộc thấy bọt khí sủi tăm.
Trước khi chiên, thực phẩm cần được thấm khô nước bề mặt bằng khăn giấy để hạn chế bắn dầu và giảm khả năng ngậm mỡ. Khi chiên, chia nhỏ nguyên liệu thành từng mẻ để duy trì mức nhiệt ổn định. Phương pháp chiên ngập dầu giúp món ăn tiếp xúc nhiệt đồng đều các mặt, chín nhanh và không cần lật trở nhiều, hạn chế vỡ nát. Sau khi vớt, thức ăn cần được đặt lên giá lưới hoặc giấy thấm để loại bỏ lượng dầu thừa còn bám lại trên bề mặt.
Chọn dầu có điểm khói cao
Chiên ngập dầu yêu cầu mức nhiệt 160-180 độ C. Ở nhiệt độ này, người nấu nên chọn các loại dầu có "điểm khói" cao (mức nhiệt chất béo bắt đầu phân hủy) như dầu bơ (271 độ C), dầu hạt cải (230-240 độ C), dầu hướng dương hoặc ô liu tinh luyện. Việc dùng dầu có điểm khói thấp như dầu cá, dầu đậu nành ở nhiệt độ cao sẽ khiến dầu nhanh biến chất, đắng khét và sinh ra độc tố.
Không tái sử dụng dầu
Nhiều nghiên cứu y khoa đã chứng minh đun nóng dầu nhiều lần sinh ra chất béo chuyển hóa (trans fat) và hợp chất độc hại. Chúng làm tăng cholesterol xấu, gây xơ vữa động mạch, dẫn đến nguy cơ nhồi máu cơ tim và đột quỵ. Ngoài ra, dầu chiên đi chiên lại còn giải phóng các hóa chất có khả năng gây ung thư theo cảnh báo của WHO. Người nội trợ chỉ nên tái sử dụng dầu tối đa 1-2 lần.
Hiện nay, Pháp đang thúc đẩy lệnh cấm mạng xã hội đối với trẻ dưới 15 tuổi.
Phát biểu trong chuyến thăm Trung tâm Pháp ngữ quốc tế, Tổng thống Macron nhấn mạnh rằng việc lạm dụng màn hình và mạng xã hội đang "lấy đi thời gian phát triển bản thân" của giới trẻ, khiến các em ít vận động và dần xa rời thói quen đọc sách. Ông cho rằng cần xây dựng một "chương trình hành động tích cực", song song với các biện pháp hạn chế, để tạo ra những lựa chọn lành mạnh thay thế cho việc sử dụng các thiết bị số.
Tổng thống Macron chỉ ra tính hai mặt của công nghệ: vừa là công cụ hữu ích phục vụ học tập, vừa có thể trở thành "chất độc" nếu bị lạm dụng và gây nghiện.
Ông cảnh báo nguy cơ gia tăng tình trạng cô lập, mất tập trung và lệ thuộc vào các thiết bị điện tử trong thế hệ trẻ, đồng thời đề xuất mỗi tháng dành một ngày hoàn toàn ngắt kết nối để "học lại cách sống không phụ thuộc vào màn hình".
Cùng tham dự sự kiện, Bộ trưởng Giáo dục Edouard Geffray cho biết sẽ tiến hành tham vấn để triển khai sáng kiến này trong các cơ sở giáo dục từ đầu năm học mới vào tháng 9.
Theo ông, dù điện thoại di động đã bị cấm ở cấp trung học cơ sở và có thể sớm mở rộng lên trung học phổ thông, Chính phủ Pháp vẫn muốn tạo ra những khoảng thời gian chung để học sinh hạn chế sử dụng thiết bị số, từ đó lan tỏa thói quen này sang gia đình và đời sống xã hội.
Cùng ngày, Tổng thống Macron đã họp trực tuyến với Chủ tịch Ủy ban châu Âu Ursula von der Leyen cùng lãnh đạo 12 quốc gia thành viên Liên minh châu Âu (EU) trong đó có Đức, Áo, Tây Ban Nha và Ý, nhằm thúc đẩy các biện pháp hạn chế trẻ em tiếp cận mạng xã hội.
Theo Tổng thống Pháp, số quốc gia ủng hộ các biện pháp này đã tăng gấp đôi so với mùa thu 2025, cho thấy xu hướng siết chặt quản lý đang lan rộng tại châu Âu. Ông đồng thời kêu gọi EU sớm xem xét dự luật đã được Pháp thông báo hôm 9-4, qua đó tạo cơ sở để áp dụng lệnh cấm mạng xã hội đối với những người dưới 15 tuổi từ ngày 1-9.