Ở TP.HCM, đi xe đạp giờ tan tầm đồng nghĩa với thời gian “chôn chân” trên đường lâu hơn, nối dài cảm giác mệt mỏi. PV Thanh Niên vừa có trải nghiệm “ngược đời”, đó là đạp xe vào giờ cao điểm. Hành trình không chỉ thử thách về thể lực, giúp mở ra những góc nhìn mới mà còn là buổi tập thể dục “2 trong 1” thú vị.
Hơn 17 giờ, ngày 17.4, PV bắt đầu hành trình đạp xe 24 km từ trụ sở Báo Thanh Niên, đường Nguyễn Đình Chiểu, phường Xuân Hòa về nhà ở phường Long Bình. PV sử dụng xe đạp gấp – loại xe nhỏ, có thể gấp gọn, thuận tiện mang lên metro, xe buýt…
Đường phố giờ tan tầm đông đúc, dù bạn di chuyển bằng phương tiện nào cũng khó mà đi nhanh. Giữa dòng xe cộ, chiếc xe đạp gấp lọt thỏm nhưng lại giúp việc di chuyển linh hoạt hơn.
Nhiều người điều khiển xe máy trong lúc dừng đèn đỏ tò mò, hỏi PV: “Người lớn mà đạp xe nhỏ xíu vậy? Xe nhỏ đạp mỏi chân không?…” Cuộc đối thoại vài giây làm rút ngắn thời gian chờ đợi. Đèn xanh bật lên, đoàn xe máy vụt qua, PV túc tắc tiếp tục hành trình.
Thử thách đầu tiên là vượt qua cầu Ba Son. Là người đang sống ở TP.HCM, độc giả từng có trải nghiệm đạp xe qua cây cầu này chưa?
Khi đi xe máy lên dốc cao, bạn chỉ cần ngồi yên và vặn thúc ga. Thao tác nhỏ gần như chẳng tốn năng lượng, bạn đã qua cầu nhanh chóng. Còn khi đạp xe, bạn cần nỗ lực hơn, tập trung hơn vào từng vòng quay. Bạn sẽ mệt, sẽ thở gấp, sẽ phải tháo khẩu trang chắn bụi ra cho dễ thở…
Nhưng chắc chắn, bạn sẽ thấy cơn gió từ sông Sài Gòn phả vào mặt bỗng dưng mát hơn ngày thường. Chẳng phải nhiều người khi cảm thấy mệt mỏi hay căng thẳng cũng muốn có được giây phút thư giãn, ngồi ở bờ sông đón cơn gió mát hay sao?
Xuống dốc cầu Ba Son, đạp xe thêm khoảng 2 km nữa, bạn đến giao lộ Mai Chí Thọ – Nguyễn Cơ Thạch, nơi có làn đường riêng của xe đạp.
Làn xe đạp ở TP.HCM đưa vào sử dụng ngày 31.12.2025, tổng chiều dài gần 6 km. Làn được cải tạo trên vỉa hè rộng, bắt đầu từ đoạn giao Mai Chí Thọ với đường Nguyễn Cơ Thạch đến D1.
Đối lập với cảm giác nguy hiểm khi đi giữa dòng xe cộ trên những cung đường trước đó, làn xe đạp tạo cho bạn sự an toàn tuyệt đối. Khi đạp xe ở đây, bạn sẽ có cảm nhận như mình được tách khỏi nhịp sống đô thị, tách khỏi dòng người đi xe máy. Bạn cũng sẽ thấy thư giãn nhờ hàng cây phủ xanh mát rượi.
Theo ghi nhận của PV, giờ tan tầm không có quá nhiều người đi xe đạp trên làn riêng. PV chỉ gặp 1 học sinh, 1 thanh niên và vài người chạy bộ trên vỉa hè. Tuy nhiên, khi đến giao lộ Mai Chí Thọ và Trần Quý Kiên, PV thấy một người đàn ông đi xe máy đang chờ đèn đỏ ngay trên làn xe đạp. Tình trạng lấn chiếm, đi sai làn đường vẫn xảy ra.
Rời đại lộ Mai Chí Thọ thì trời tối. Đường sá vẫn đông đúc. Không khí vùng ven thành phố dịu mát hơn. Di chuyển vào ban đêm, người đạp xe cần lưu ý quan sát đoạn đường có nhiều ổ gà và trang bị đèn nháy, áo phản quang… để đảm bảo an toàn.
Đọng lại sau chuyến đi không phải là cảm giác mệt mỏi mà là niềm hạnh phúc khi đi trên làn riêng xe đạp. Ở Việt Nam, mấy chục năm qua xe đạp là phương tiện di chuyển chính của nhiều thế hệ, nhiều đối tượng, đặc biệt là học sinh. Tuy nhiên, hạ tầng giao thông vắng bóng làn đường xe đạp.
Sau thời gian sử dụng, tuyến đường này đánh dấu bước ngoặt của TP.HCM trong quá trình “trả lại vị thế cho xe đạp”. Quãng đường gần 6 km không dài, chưa đủ kết nối… nhưng đây là viên gạch đầu tiên để thành phố đánh giá hiệu quả để nhân rộng.
Làn đường còn tác động đến tâm lý người dân, xóa bỏ định kiến cho rằng đi xe đạp ở TP.HCM không an toàn. Ngoài ra còn tiếp thêm động lực cho những ai muốn đạp xe đi làm thay cho xe máy – xu hướng của giao thông xanh và bền vững.
Gần 19 giờ, PV về đến nhà ở phường Long Bình, kết thúc hành trình 24 km trong gần 2 tiếng. Thời gian có vẻ dài, quãng đường có vẻ xa nhưng bù lại là cảm giác hài lòng.
Thay vì mất hơn 1 tiếng ngồi trên xe máy về nhà, rồi tốn thêm 1 tiếng chạy bộ tập thể dục, PV kết hợp cả hai vào một hành trình trải nghiệm. 2 tiếng đạp xe đâu phải vì rảnh rỗi, mà để cuộc sống có thêm trải nghiệm thú vị phải không?
Ngày 20.4, trao đổi với Thanh Niên, một lãnh đạo Công an P.Yên Hòa, TP.Hà Nội, cho biết, đơn vị đã xác minh được chủ nhân chiếc xe Mercedes S63 bị "bỏ rơi" 10 năm khỏi vỉa hè đường Hoàng Minh Giám.
Chiếc xe Mercedes S63 trên từng gây xôn xao mạng xã hội trong khoảng thời gian đầu tháng 4.2026, sau khi một số tài khoản đăng tải lên Facebook với nội dung: "Mercedes S63 nằm bất động trên vỉa hè nhiều năm liền. Điều khó tin nhất là suốt ngần ấy năm phơi sương phơi nắng, chiếc xe vẫn giữ nguyên trạng. Tuyệt nhiên không bị vặt gương hay trộm mất bánh xe, không bị xâm phạm cũng không bị di dời...".
Người dân sinh sống trên phố Hoàng Minh Giám, gần nơi để chiếc xe cho biết, nó đã xuất hiện trên vỉa hè gần 10 năm. Đáng chú ý, năm ngoái, khi khu phố lát lại vỉa hè, công nhân đã dùng cẩu di chuyển xe sang một bên để thi công, sau đó lại đưa về đúng vị trí cũ, các bánh xe được kê cẩn thận.
Nhiều người dân đi qua bày tỏ sự tò mò, không biết chủ nhân chiếc xe là ai mà có thể để tài sản giá trị lớn ngoài trời suốt gần chục năm ngoài trời như vậy.
Theo lãnh đạo Công an P.Yên Hòa, chủ nhân chiếc xe Mercedes S63 trên thuộc sở hữu của người dân thuộc P.Liêm Chính (Q.Thanh Xuân cũ), nay là P.Yên Hòa. Người này trình bày với đơn vị đây là chiếc xe liên quan đến vụ việc do Công an Q.Thanh Xuân thụ lý từ trước đây nên đã để trên vỉa hè không sử dụng nhiều năm qua.
Sau khi xác định được chủ phương tiện, Công an P.Yên Hòa đã liên hệ với chủ xe để yêu cầu di dời. Chiều cùng ngày, người này đã cẩu chiếc xe đi nơi khác.
Nhớ lại mấy chục năm trước, lần đầu tiên trong đời tôi được đặt chân tới đây, cả thành phố lấp lánh thứ ánh sáng cổ tích để sau này khi trở về miền núi nơi tôi sinh ra và lớn lên tôi đã kể cho chúng bạn nghe về: "TP.HCM của tớ, của ông bà ngoại tớ đẹp lắm. Ở đó có điện cả ngày. Không giống nhà bọn mình mãi chưa có điện".
Đó là cảm nhận đầu tiên trong tôi về những con đường, góc phố đẹp lung linh ánh đèn điện khi tôi được cùng cha mẹ vào thăm ông bà ngoại năm tôi lên 10 tuổi. Có lẽ, với một đứa trẻ lớn lên ở miền nùi, nơi mà ngày ngày khi màn đêm buông màu tím sẫm nhà nhà đã chuẩn bị sẵn chiếc đèn dầu leo lét, nhà nào sang hơn là có chiếc đèn Hoa Kỳ. Nhưng để tiết kiệm dầu thì đèn Hoa Kỳ cũng chỉ được thắp sáng mỗi khi nhà có việc "trọng đại".
Với một cô bé như tôi ngày ấy, khi được ngắm nhìn ánh điện tỏa ra thứ ánh sáng diệu kỳ nơi thành phố hoa lệ "bằng xương bằng thịt" chứ không phải qua những câu chuyện mẹ thường "tưởng tượng" kể cho hai chị em tôi nghe thì quả thực ánh điện có một sức hấp dẫn đầy mạnh mẽ.
Tôi vẫn nhớ rõ lời bố tấm tắc: "Ở đây hiện đại quá, cái gì cũng đẹp. Giá mà quê mình cũng sớm có điện thì tụi nhỏ học hành cũng bớt cực". Nhà ngoại tôi không khó tìm. Dù chỉ là ngôi nhà cấp bốn ba gian đơn sơ mộc mạc ở phường Thạnh Lộc Q.12 (cũ), nhưng với tôi ngôi nhà của ngoại vẫn là ngôi nhà đẹp nhất trong ký ức tôi suốt kỳ nghỉ hè, vì khi đó tôi được chiêm ngưỡng thứ ánh sáng diệu kỳ từ đèn điện mang lại.
Ngoại tôi là bộ đội và may mắn trở về sau chiến tranh, với nhiều vết thương trên người. Ngoại hay kể những câu chuyện về kháng chiến, về những đêm hành quân trong rừng, về sự vất vả và gian lao của bộ đội trong hành trình mang lại niềm hòa bình cho dân tộc.
Ngoại bảo: "Những năm tháng ấy nào có điện. Vậy nên, giờ điện về khắp phường, thắp sáng cả quận chẳng khác nào thành phố này bước sang một chương mới. Chương của niềm tin, khát vọng. Chương của đổi thay mang vẻ đẹp hòa bình. Ông còn may mắn được chứng kiến sự đổi thay của đất nước, của thành phố này qua ánh điện sáng ngời kia. Chứ nhiều đồng đội của ông ngã xuống mà chưa từng được cảm nhận niềm hạnh phúc đẹp đẽ ấy".
Dẫu khi ấy tôi không hiểu hết những gì ngoại nói nhưng tôi biết ngoại tôi tự hào, xúc động đến nhường nào. Bởi mỗi khi kể về những ngày đầu tiên ánh điện thắp sáng căn nhà đơn sơ của ngoại tôi cảm nhận giọng ngoại run run, ánh nhìn ầng ậc như có nước.
Nhờ có điện bà tôi có thể vừa ngồi xem tivi hay nghe đài mỗi tối lại còn tranh thủ chuẩn bị ngâm gạo, đãi đỗ, sát vỏ để đồ xôi bán sớm. Rồi công việc xay bột làm bánh tráng của ngoại cũng trở nên dễ dàng, không phải kẽo kẹt quay cái cối đá khiến cái chân ngoại thêm nhức mỏi mỗi đêm như trước đó. Ngoại cười nụ cười hiền như nắng mai buổi sớm: "Điện thật kỳ diệu. Nhờ có điện mà ngoại thấy làm gì cũng tiện lại chẳng phải vội vàng. Cái chân đau của ngoại như có phép màu bớt đau hẳn vì chẳng phải đứng lâu. Dì út bây soạn giáo án cũng không cực...".
Lần thứ sáu trở lại tôi thực sự ngỡ ngàng với vẻ đẹp lộng lẫy, sự hiện đại hóa không ngừng. Từ trên máy bay thành phố mang tên Bác đón tôi là một khung cảnh sáng rực rỡ lấp lánh như những bông pháo hoa với muôn nghìn ánh sao lấp lánh. Lần trở lại này có lẽ là sự chia xa bởi ngoại tôi ốm nặng.
Ngoại gặp con cháu nơi phòng cấp cứu với chằng chịt dây nhợ, cùng những tiếng kêu tít tít từ máy móc. Khuôn mặt ngoại mệt nhọc qua tiếng thở đứt quãng. Nhưng khi thấy mẹ và tôi ánh mắt ngoại ngời sáng. Chiều ấy, ngoại khỏe hơn được bác sĩ chuyển qua phòng chăm sóc tích cực có người thân bên cạnh. Ngoại được "cai" máy thở. Vậy mà, câu nói đầu tiên của ngoại với mẹ và tôi lại là câu: "Bố sống được đến bây giờ để chờ mẹ con là nhờ sự tận tâm của các bác sĩ cùng với mấy cái máy móc hiện đại kia đó. Không có điện để mấy cái máy đó hoạt động là bố chẳng có dịp chờ nhà con". Rồi ngoại cười, nụ cười của sự mãn nguyện, nụ cười đoàn viên. Còn tôi và mẹ khi ấy nước mắt lăn dài. Ngoại tôi gầy và yếu đi nhiều quá.
Những ngày cùng mẹ ở viện chăm ngoại. Có dịp được đổi ca với mẹ ra ngoài ngắm phố phường tôi mới hình dung hết sự đổi thay của TP.HCM năm 2025 đã "khoác" lên mình tấm áo mới. Tấm áo của một "siêu đô thị" hiện đại. Một thành phố với những công trình mang ý nghĩa làm mới đô thị bằng chính việc ngầm hóa ở những quận trung tâm. Khiến cho vẻ đẹp của "hòn ngọc Viễn Đông" trở nên đầy lấp lánh bởi sự thông thoáng của phố phường nhất là khu vực gần bệnh viện, trường học nơi giao thông có mật độ lớn.
Khi ngồi trên máy bay trở ra miền Bắc trong tôi cứ bồi hồi về một Sài Gòn - TP.HCM - cứ thế nhẹ nhàng "gieo" vào lòng một tình yêu, nỗi nhớ. Tôi nhớ ánh mắt ngời sáng của người lính già dẫu khi ấy tôi chỉ còn được thấy ngoại qua tâm tưởng. Và tôi phát hiện ra sau mấy chục năm đời người ông tôi vẫn gìn giữ tình yêu lặng thầm của mình với ngành điện. Một tình yêu son sắt tri kỷ như những người bạn dành sự tin tưởng, trân trọng nhau...
Mảnh đất, con người nơi đây đã khiến tôi rưng rưng, khắc khoải một niềm thương về một thành phố trẻ mãi không già. Về sự năng động đầy hiện đại, để làm nên một thành phố mang tên Bác đầy thương nhớ.
Người thực hiện bộ ảnh về đàn sếu đầu đỏ này là nhiếp ảnh gia Nguyễn Thị Minh Hải. Chị Hải cho biết đàn sếu đầu đỏ trong bộ ảnh được chị ghi lại tại địa phận Campuchia, nơi giáp ranh Hà Tiên (An Giang) vào tháng 2 vừa qua. Nơi đây, mỗi năm vào khoảng từ tháng 12 đến tháng 4 năm sau, sếu di cư về rất nhiều.
Đây là lần thứ 3 nữ nhiếp ảnh gia quay lại "săn ảnh" loài sếu đầu đỏ tuyệt đẹp này. Dù đã ở độ tuổi U.70, việc di chuyển vất vả, nhưng chị vẫn đam mê... theo chân đàn sếu.
Chị Hải kể vào buổi trưa (khoảng 12 giờ), sau khi làm thủ tục xuất cảnh qua cửa khẩu Hà Tiên, khoảng 15 giờ chị có mặt tại điểm bên ngoài nơi sếu cư trú trên đất Campuchia. Đến 16 giờ, chị cùng nhóm chụp ảnh bắt đầu đi bộ băng qua cánh rừng, lội qua các vùng sình lầy đất đen mới tiếp cận được khu vực bờ ruộng, nơi đàn sếu thường xuất hiện. Sau khoảng 2 tiếng chờ đợi, đến khoảng 17 giờ 30 những đàn sếu đầu tiên bắt đầu bay về.
"Vào những ngày nắng, hơi nước bốc lên từ mặt ruộng khiến việc chụp ảnh trở nên khó khăn. Đàn sếu lại bay về rải rác nên không thể ghi lại trọn vẹn cả đàn", chị Hải chia sẻ.
Tuy nhiên, việc chụp ảnh sếu với chị không phải chỉ trong một buổi mà kéo dài đến nhiều ngày liên tiếp mới mong có những bức ảnh đẹp.
Cho nên, hôm sau, chị lại có mặt tại điểm chụp từ lúc rạng sáng. Trong không gian tĩnh lặng, mọi cử động đều phải nhẹ nhàng, hạn chế tối đa bất kỳ tiếng động lạ nào để tránh làm đàn sếu hoảng sợ. Khoảng 5 giờ 30, sếu bắt đầu cất tiếng gọi nhau, tạo nên những khoảnh khắc sinh động. Tuy nhiên, do ánh sáng yếu, nhiều bức ảnh chị chụp chưa đạt như kỳ vọng. Đến khoảng 6 giờ, khi trời vừa hửng sáng, nắng đẹp thì đàn sếu lại bay đi trong sự tiếc nuối.
Theo nữ nhiếp ảnh gia, những khó khăn để "săn" ảnh sếu đòi hỏi phải có máy ảnh tính năng cao, có tốc độ cao khi chụp loạt ảnh cho những khoảnh khắc hoạt động của chúng. Ngược lại, nếu điều kiện thời tiết thuận lợi và thiết bị đảm bảo thì việc chụp không quá khó khăn.
"Ai cũng biết chụp chim rất vất vả bởi những hoạt động bản năng của chúng. Thời gian, dựng lều đợi, bỏ ăn uống, nắng thiêu đốt, mưa xối xả… cũng không gặp được chúng, đôi khi đỏ cả mắt ngóng trông mà điểm chụp hầu hết là ruộng, đầm, bãi sông. Cái khó nhất với tôi lúc này là việc di chuyển, nhất là khi tuổi đã cao", chị Hải bày tỏ.
Chị Hải nói rằng mỗi loài chim đều có những đặc điểm riêng đáng để khám phá. Chính vì thế, chị luôn dành tình yêu đặc biệt cho nhiếp ảnh thiên nhiên, các loài chim hoang dã, đặc biệt là sếu đầu đỏ.