Đặc biệt phim tài liệu The Greatest Night in Pop (2024) đoạt giải và được đề cử ở nhiều giải thưởng danh giá tại Mỹ, trong đó có Critics’ Choice Documentary Award 2024, Grammy, Primetime Creative Arts Emmy, Giải thưởng Hiệp hội Nhà sản xuất Mỹ…
Gần đây nhất, phim tài liệu âm nhạc BTS: The Return của Bảo Nguyễn được đánh giá cao, ghi lại hành trình trở lại của nhóm nhạc lớn nhất thế giới BTS sau bốn năm vắng bóng, tập trung vào quá trình họ thực hiện album mới nhất Arirang với nhiều băn khoăn, trăn trở.
* Nếu The Greatest Night in Pop nhìn lại những huyền thoại âm nhạc thế giới trong quá khứ, BTS: The Return ghi lại những siêu sao của âm nhạc thế giới đương đại. Sự khác biệt lớn nhất giữa hai chủ đề – quá khứ và hiện tại – là gì?
– Một trong những khác biệt lớn nhất là góc nhìn. The Greatest Night in Pop là câu chuyện nhìn ngược lại một khoảnh khắc biểu tượng đã đi vào lịch sử.
Căng thẳng trong bộ phim đó đến từ việc tái khám phá những huyền thoại và hé lộ phần nhân tính bên trong.
Còn với BTS: The Return, tôi đang ghi lại các nghệ sĩ ở thì hiện tại, trong lúc họ vẫn đang sống qua sự bất định, áp lực và những thay đổi theo thời gian thực.
Điều này tạo ra một năng lượng rất khác biệt. Có phim, lịch sử đã lắng đọng. Có phim, câu chuyện vẫn đang được viết tiếp.
Điều khiến tôi hào hứng với BTS là dù họ là những biểu tượng toàn cầu, họ vẫn đang đặt ra những câu hỏi rất con người: bây giờ chúng ta là ai, chúng ta nên giữ lại gì, thay đổi gì, và làm thế nào để cùng nhau bắt đầu lại?
Trailer BTS: The return
* Là một nghệ sĩ châu Á đã nỗ lực và gặt hái thành công ở Mỹ, dù gặp phải nhiều rào cản, điều gì khiến anh đồng cảm nhất với ban nhạc BTS?
– Tôi nghĩ điều tôi đồng cảm nhất là cảm giác phải gánh vác nhiều hơn chính bản thân mình. Khi là một nghệ sĩ châu Á làm việc trên sân khấu toàn cầu, bạn thường nhận thức rằng mọi người có thể đặt những giả định lên bạn, thu hẹp bạn hoặc yêu cầu bạn đại diện cho thứ gì đó lớn lao hơn khả năng gánh vác của bất kỳ cá nhân nào.
Điều khiến tôi xúc động về BTS là họ dường như rất ý thức về gánh nặng đó, nhưng họ biến nó thành mục đích. Họ tự hào khi mang bản sắc của mình và không làm phai nhạt chính mình để dễ được thấu hiểu hơn.
Là một nhà làm phim châu Á, tôi đồng cảm sâu sắc. Thật mạnh mẽ khi thấy các nghệ sĩ vẫn giữ được nét văn hóa riêng biệt và nhờ đó lại càng trở nên phổ quát hơn.
* Anh sinh ra ở Mỹ, có sự nghiệp ở Mỹ, nhưng các tác phẩm và thành tựu của anh vẫn được truyền thông ở Việt Nam quan tâm, anh cảm thấy thế nào?
– Tôi sinh ra và lớn lên ở Mỹ nhưng Việt Nam luôn là một phần quan trọng về mặt tình cảm và văn hóa trong cuộc sống của tôi. Vì vậy bất cứ khi nào tác phẩm của tôi được đón nhận ở Việt Nam, hoặc khi có sự quan tâm từ khán giả và truyền thông Việt Nam, tôi cảm thấy vô cùng biết ơn và gắn kết.
Ta lớn lên ở một nơi, nhưng một phần trí tưởng tượng, lịch sử và di sản của mình đến từ một nơi khác. Tôi luôn có mong muốn kết nối hai thế giới bằng cách nào đó. Nên việc tác phẩm của mình có thể quay trở lại Việt Nam và trở thành một phần của cuộc đối thoại ở đó có ý nghĩa rất lớn đối với tôi.
* Nhiều năm trước từng làm việc trong ngành điện ảnh ở TP.HCM, tại sao anh quyết định trở về Mỹ?
– Thời gian làm việc ở TP.HCM đã định hình rất nhiều cho tôi và tôi rất biết ơn. Điều đó giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về Việt Nam không chỉ như một di sản mà còn là một đất nước sống động, luôn thay đổi, tràn đầy năng lượng, tham vọng. Tôi trở về Mỹ vì con đường sự nghiệp và những cơ hội vào thời điểm đó.
Mỹ là nơi tôi được đào tạo, nơi có phần lớn mạng lưới quan hệ chuyên nghiệp của tôi và nơi tôi nhìn thấy con đường xây dựng sự nghiệp làm phim mà tôi mong muốn. Nhưng tôi không nghĩ đó là việc chọn cái này hay cái kia. Tôi vẫn di chuyển giữa hai thế giới cả về mặt cảm xúc và sáng tạo.
* Mối liên hệ hiện tại của anh với điện ảnh Việt Nam là gì? Anh có nhiều bạn bè là nhà làm phim ở Việt Nam, anh có muốn trở lại đây làm phim không?
– Tôi vẫn rất gắn bó với điện ảnh Việt Nam và cộng đồng sáng tạo ở đó. Tôi có nhiều bạn bè ở Việt Nam là nhà làm phim, nhà sản xuất và nghệ sĩ và tôi vẫn luôn theo dõi công việc của họ với sự ngưỡng mộ sâu sắc. Tôi nghĩ điện ảnh Việt Nam đang ở trong một giai đoạn rất thú vị.
Thông qua EAST Films, tôi cũng tiếp tục phát triển các dự án ở Việt Nam với các đối tác của mình. EAST Films là một trong những công ty sản xuất đứng sau BTS: The Return và mối liên hệ xuyên Thái Bình Dương đó là yếu tố cốt lõi trong cách chúng tôi suy nghĩ về kể chuyện.
Chúng tôi đang giúp đạo diễn Nguyễn Võ Nghiêm Minh khởi quay bộ phim mới Picturehouse của anh ấy. Và vâng, tôi rất muốn trở lại Việt Nam để làm phim. Nếu có câu chuyện và hoàn cảnh phù hợp sẽ có ý nghĩa rất lớn đối với tôi.
* The Stringer là một tác phẩm rất đặc biệt của anh. Tại sao anh lại quyết định dấn thân vào chủ đề này?
– Tôi bị thu hút bởi The Stringer vì nó không chỉ nói về một bức ảnh hay một tranh luận lịch sử. Nó nói về quyền tác giả, ký ức và ai là người được nhìn nhận trong lịch sử. Những câu hỏi đó có ý nghĩa sâu sắc đối với tôi.
Tranh cãi là một phần lý do khiến câu chuyện trở nên quan trọng.
Tôi quan tâm đến tranh cãi không phải chỉ để gây chú ý, mà vì những câu hỏi khó và chưa được giải quyết thường hé lộ điều gì đó sâu sắc hơn về cách lịch sử được xây dựng.
Tôi cảm thấy nếu có cơ hội nhìn nhận lại một câu chuyện đã được chấp nhận và tạo không gian cho những tiếng nói bị bỏ quên, thì điều đó đáng được thực hiện một cách cẩn thận và nghiêm túc.
Đối với tôi, đó không chỉ là một động lực điều tra mà còn là một động lực về cảm xúc và đạo đức.
* Sự thật trong phim tài liệu khác với sự thật trong điện ảnh như thế nào? Anh theo đuổi điều gì khi làm phim?
– Tôi nghĩ cả phim tài liệu và phim hư cấu đều có thể chứa đựng sự thật nhưng chúng đạt được điều đó theo những cách khác nhau.
Phim tài liệu bắt đầu từ hiện thực, từ kinh nghiệm sống, từ những con người và sự kiện tồn tại ngoài trí tưởng tượng của nhà làm phim. Phim hư cấu có thể tạo ra các tình huống nhưng vẫn tiết lộ những sự thật về mặt cảm xúc hoặc triết học mà cảm giác vô cùng chân thực.
Điều tôi theo đuổi trong làm phim không chỉ là sự thật khách quan, mặc dù điều đó vô cùng quan trọng trong phim tài liệu. Tôi cũng đang theo đuổi sự thật về mặt cảm xúc.
Điều đó mang lại cảm giác như thế nào? Điều gì đang bị đe dọa? Tại sao nó lại quan trọng đối với những người đang trải qua nó? Dù làm phim tài liệu hay phim truyện, tôi luôn tìm kiếm sự thật sâu sắc hơn ẩn dưới vẻ bề ngoài.
Đồng thời tôi tin rằng làm phim mang một trách nhiệm lớn. Đặc biệt là trong phim tài liệu, bạn đang làm việc với những cuộc sống thực, những ký ức thực và những hậu quả thực. Vì vậy, đối với tôi, sự thật không chỉ là thông tin. Nó còn là sự quan tâm, sự trung thực và tính chính trực trong cách bạn kể câu chuyện.
Thông qua kênh YouTube cá nhân, nghệ sĩ Phương Hồng Thủy thường xuyên livestream, đăng video trò chuyện với khán giả. Nữ nghệ sĩ chủ yếu hát giao lưu, chia sẻ và kết nối với người hâm mộ, coi đây là một niềm vui tuổi xế chiều chứ không nghĩ đến chuyện kiếm tiền hay thu lợi nhuận từ các nền tảng.
Nữ nghệ sĩ chia sẻ bản thân đã ở ngưỡng tuổi gần 70, đủ trải nghiệm để thấm thía hai chữ "cuộc đời". Sau hành trình dài gắn bó với sân khấu, đi qua không ít thăng trầm, chị nhìn lại tuổi trẻ với những nông nổi, rồi quãng thời gian lập gia đình, sinh con, đối diện va chạm, mất mát và cả những lần "khóc không thành tiếng". Tất cả trở thành hành trang để nữ nghệ sĩ học cách buông nhẹ và sống an nhiên hơn.
Nhiều năm qua, chủ nhân huy chương vàng Trần Hữu Trang năm 1991 tìm thấy điểm tựa tinh thần nơi Phật pháp. Phương Hồng Thủy tâm sự từng có thời gian xa cách với con gái đến 15 năm, khi chị sang Mỹ định cư còn con gái học tại Úc. Những năm tháng ấy để lại không ít nhớ thương và trăn trở của một người mẹ. Giờ đây, khi con đã trưởng thành và sinh sống gần mẹ, họ có thể cùng nhau tâm sự, sẻ chia những điều giản dị trong cuộc sống. Con gái thường lái xe đưa mẹ đi chùa, cùng ăn chay, tham gia các khóa tu.
Nhớ về thời điểm mới sang Mỹ định cư năm 2004, giọng ca vở Hàn Mặc Tử cho biết từng tạm gác sự nghiệp theo kiểu "theo chồng bỏ cuộc chơi". Nhưng nghiệp cầm ca đã ăn sâu vào máu thịt. Dù có lúc nghĩ mình không thể tiếp tục vì nhiều lý do, cuối cùng chị vẫn không rời xa sân khấu. Tình yêu nghệ thuật âm ỉ cháy, như một phần không thể tách rời.
Cuộc sống hiện tại ở Mỹ của Phương Hồng Thủy được miêu tả gói gọn trong hai chữ "bình yên". Ở tuổi xế chiều, vợ chồng quấn quýt, chăm sóc, quan tâm nhau từng bữa ăn, giấc ngủ. Những buổi cả nhà quây quần, cùng ăn uống, trò chuyện, hay đơn giản là chăm sóc khu vườn nhỏ, uống ly cà phê với bạn bè… trở thành niềm vui giản dị mà trọn vẹn. "Mỗi ngày tôi chỉ mong bản thân khỏe để chăm sóc nhà cửa, chăm cho khu vườn yên tĩnh của mình, được nói chuyện với bạn bè, uống ly cà phê, đó là niềm vui cuộc sống đơn giản sau những tháng ngày thăng trầm của cuộc đời làm nghệ thuật", nữ nghệ sĩ bộc bạch.
Dịp tết vừa qua, nữ nghệ sĩ 6X trở về Việt Nam tham gia vở kịch 29 anh về của sân khấu Hoàng Thái Thanh, nhận được sự tán thưởng của bạn bè, đồng nghiệp và khán giả. Vốn là diễn viên cải lương, nghệ sĩ thừa nhận ít nhiều bị "khớp", còn vương chút "điệu" khi đóng kịch vì đặc thù khác biệt về thoại, biểu cảm. Nhờ sự hướng dẫn tỉ mỉ của nghệ sĩ Ái Như và Thành Hội, nữ nghệ sĩ dần điều chỉnh để nhập vai trọn vẹn hơn.
Phương Hồng Thủy xúc động khi được khen "sáng sân khấu" và hạnh phúc vì vẫn còn đủ sức đứng trên sàn diễn, làm được điều mà bản thân từng nghĩ sẽ không thể thực hiện được. Với nữ nghệ sĩ, đó không chỉ là một vai diễn, mà còn là kỷ niệm đẹp trong cuộc đời làm nghệ thuật. "Ở tuổi này, được về quê hương, còn có thể đứng trên sân khấu, đóng góp chút ít ở lĩnh vực đang theo đuổi là niềm hạnh phúc lớn của tôi", chị bày tỏ.
Trình làng đúng dịp Giỗ Tổ Hùng Vương và lễ 30.4, ca khúc mà Kyo York kết hợp cùng Phúc Anh mang thông điệp sâu sắc về cội nguồn và khối đại đoàn kết dân tộc. Trong "chiếc áo" dân gian đương đại, bản phối mới là sự giao thoa nhịp nhàng giữa nhạc cụ truyền thống và tư duy xử lý hiện đại.
Đảm nhận vai trò chuyển ngữ, Kyo York cho biết thử thách lớn nhất không phải là dịch thuật mà là "giữ lửa" cảm xúc. "Tiếng Việt vô cùng đa sắc. Khi chuyển sang tiếng Anh, tôi phải cân bằng giữa giai điệu và ý nghĩa để người nghe quốc tế không chỉ hiểu mà còn phải "cảm" được linh hồn bài hát", nam ca sĩ chia sẻ. Đặc biệt, đoạn điệp khúc liệt kê đầy đủ 54 dân tộc vẫn được giữ nguyên vẹn như một điểm nhấn tự hào.
Trái ngược với sự kỳ vọng về một MV dàn dựng hoành tráng, Phúc Anh lại chọn cách kể chuyện giản dị qua định dạng vlog. Theo chân các em nhỏ khiếm thính từ Lặng Art Cafe trong hành trình từ vùng cao về TP.HCM, MV chạm đến trái tim người xem bằng những khoảnh khắc đời thường: một ánh mắt tò mò, một tiếng cười trẻ thơ hay sự bỡ ngỡ trước nhịp sống đô thị.
Tại đây, Phúc Anh rũ bỏ hình ảnh nghệ sĩ để trở thành người đồng hành tận tụy. Sự hiện diện của các em nhỏ đặc biệt không chỉ nối dài tinh thần nhân văn của dự án mà còn tạo ra nguồn năng lượng tích cực. Tiếp xúc với thế giới không âm thanh của các em, Kyo York xúc động: "Tôi học được cách chậm lại và lắng nghe theo một cách rất khác".
Sau chặng đường "đi và ghi nhận", MV phiên bản tiếng Anh mở màn cho giai đoạn tiếp theo của dự án: Lan tỏa. Phúc Anh khẳng định hướng đi sắp tới sẽ tập trung đưa câu chuyện văn hóa Việt Nam vượt biên giới thông qua âm nhạc và các hoạt động cộng đồng bền bỉ, khẳng định dấu ấn riêng biệt của một nghệ sĩ trẻ tử tế.
Nguyễn Hữu Khanh, sinh năm 2004 tại Phú Thọ, gây ấn tượng với ngoại hình sáng, chiều cao 1,84 m cùng bảng thành tích học tập nổi bật khi theo học tại Trường ĐH Ngoại thương (FTU) tại Hà Nội. Theo đuổi chuyên ngành Kinh tế đối ngoại, nam sinh gen Z sở hữu IELTS 7.0, tốt nghiệp sớm trong 3,5 năm với GPA 3.63/4.0 và đạt 9,0/10,0 cho khóa luận tốt nghiệp. Bên cạnh đó, việc góp mặt tại Mr World Vietnam 2024 hay Manhunt Vietnam 2025 giúp gương mặt 10X nhận được nhiều sự chú ý.
Chia sẻ về hành trình chinh phục Trường ĐH Ngoại thương, Khanh cho biết ngay từ bậc THPT đã sớm xác định mục tiêu vào các trường đại học top đầu. Việc định hướng rõ ràng giúp việc học tập có lộ trình cụ thể, tránh lãng phí thời gian và giữ được sự tập trung xuyên suốt.
Trong môi trường đại học, tân cử nhân lựa chọn cách học chủ động, xem việc tiếp thu kiến thức trên giảng đường và tích lũy kinh nghiệm thực tế quan trọng như nhau. Thay vì dồn sức ôn tập vào giai đoạn cận thi, anh tập trung hiểu bài ngay từ đầu, nhờ đó giảm áp lực đáng kể trong quá trình học các môn chuyên ngành lẫn đại cương. Nam sinh bày tỏ: "Khi có mục tiêu rõ ràng, các bước làm việc, lên kế hoạch học tập của mình có lộ trình hơn và không bị tốn thời gian đi sai hướng".
Từ năm thứ ba, hành trình học tập được mở rộng khi Hữu Khanh trở thành thực tập sinh tại một doanh nghiệp lớn trong lĩnh vực logistics. Đối với nam sinh 22 tuổi, đây là cơ hội để vừa tích lũy kinh nghiệm thực tiễn, vừa củng cố kiến thức chuyên môn. Thay vì tách biệt hai yếu tố học và làm, anh lựa chọn cách kết nối giữa nội dung trên lớp và công việc thực tế, qua đó tối ưu thời gian và hoàn thành chương trình học sớm hơn dự kiến.
Việc tham gia Mr World Vietnam được xem là một phần trong hành trình phát triển toàn diện. Với Hữu Khanh, chìa khóa để cân bằng giữa việc học và xây dựng hình ảnh cá nhân nằm ở việc xác định rõ ưu tiên dài hạn. Kiến thức và tư duy tích lũy từ môi trường đại học vẫn luôn được đặt làm nền tảng cho sự phát triển bền vững.
Các hoạt động ngoại khóa và sân chơi nhan sắc không chỉ mang tính trải nghiệm mà còn góp phần rèn luyện kỹ năng mềm như giao tiếp, quản lý thời gian và sự tự tin. Ngược lại, môi trường học thuật giúp giữ vững sự tỉnh táo và định hướng rõ ràng trong quá trình xây dựng hình ảnh cá nhân. "Giá trị của một người không chỉ nằm ở diện mạo, mà còn thể hiện qua tri thức, thái độ và những đóng góp cho cộng đồng", Hữu Khanh quan niệm.
Nhìn lại chặng đường đại học, tấm bằng xuất sắc hay IELTS 7.0 không được xem là đích đến cuối cùng, mà chỉ là những cột mốc trong hành trình hoàn thiện bản thân. Gen Z bày tỏ: "Mỗi năm học, tôi đều đặt ra một mục tiêu cụ thể, từ rèn luyện kỹ năng lãnh đạo khi đảm nhận vai trò lớp trưởng, thử sức ở các cuộc thi để bước ra khỏi vùng an toàn, đến việc ghi dấu tại Mr World Vietnam 2024 và hoàn thành mục tiêu tốt nghiệp với kết quả cao. Điều tôi trân trọng nhất chính là quá trình không ngừng nỗ lực để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình".
Sau khi tốt nghiệp, Hữu Khanh không giới hạn bản thân trong một lĩnh vực cố định mà muốn thử sức mình nhiều hơn. Đối với chàng trai 10X, dù theo đuổi học thuật, kinh doanh hay phát triển hình ảnh cá nhân, mỗi lựa chọn đều được xem là cơ hội để hoàn thiện bản thân. "Cách mình làm một việc cũng chính là cách mình làm mọi việc" đã trở thành kim chỉ nam đối với Hữu Khanh, giúp anh duy trì sự nghiêm túc và tinh thần cầu tiến trong mọi hành trình.