Tôi là tác giả bài: “Chồng đập phá nhiều đồ đạc từ khi cưới tôi” năm 2022. Khi gửi bài viết, lòng tôi thật sự rối như tơ vò, không biết tìm lối thoát nào tốt nhất cho bản thân. Lúc đó tôi đọc tất cả bình luận, ghi nhớ nhất bình luận của anh Chính Trực, anh trách tôi vô tâm với chính bản thân mình nhưng cũng thương gửi cho tôi lời khuyên để giải quyết mớ hỗn độn lúc đó. Thật sự cảm ơn anh, cảm ơn quý độc giả thật nhiều. Sau khi nhận được lời khuyên cũng là lúc tôi ly thân chồng cũ hai tháng. Lúc đó căng thẳng lắm, chồng cũ thấy tôi không cho cơ hội làm lành nên lừa tôi đem con gái và tiền mặt đi trốn, hơn 7 tháng mới về, cũng là lúc đi về người không.
Con gái tôi chuyển trường liên tục ngay khi đang học lớp một nên kiến thức bị mất căn bản và tâm lý hoảng loạn (do chồng cũ, dì ghẻ, con dì ghẻ bắt nạt) nên sau này về cũng khá khó để dạy con quay về quỹ đạo ban đầu. Khi đó chồng cũ ra điều kiện phải cho anh cơ hội làm lại từ đầu thì mới cho con gái về. Tôi mắt nhắm mắt mở cho anh ta cơ hội (chỉ như thế mới có thể cứu con gái về được vì tôi không biết con đang ở đâu) nhưng luôn đề phòng. Đúng như những gì tôi nghĩ, anh ta lại giở thói cũ sau hai ngày quay về. Tôi lập tức thu thập giấy tờ, chứng cứ cần thiết và gửi đơn ly hôn đơn phương ra tòa. Anh ta lại quậy phá, chửi bới suốt ngày, tìm mọi cách bắt con gái đi.
Con gái sau khi bị bắt đi chịu nhiều thiệt thòi đã mất niềm tin vào ba, ba nói gì nhất quyết không nghe theo. Khi chưa tới thời hạn giải quyết đơn, ngày nào chồng cũ cũng kiếm chuyện (dù nhà và đất tôi đang ở là trên mảnh đất của ba mẹ và anh chị em tôi). Những lúc như thế tôi được gia đình bao bọc, có dân quân, công an xã bảo vệ nên chồng cũ không làm gì nguy hiểm cho mẹ con tôi, chỉ là bị hoảng loạn về tinh thần. Đến tháng 9 năm 2024 đơn mới được giải quyết xong, tháng 10 năm đó tôi nhận được quyết định ly hôn của tòa. Tôi vừa cười vừa khóc, sung sướng như chưa từng được vui như thế, cảm giác cuộc đời thật sự đã bước sang một trang mới thật rồi.
Thật sự biết ơn cuộc đời, biết ơn mọi người xung quanh đã giúp đỡ tôi hết mình để bản thân lại được tự do, hạnh phúc theo cách riêng của mình. Tôi của hiện tại, ngày ngày lên lớp với học sinh, sẵn tiện đèo bòng theo hai con đi học, ba mẹ con đi học chung trường, cảm giác thật bình yên. Dù có hơi gồng mình nhưng tôi thấy khỏe hơn rất nhiều so với trước kia. Mỗi ngày sau giờ học ở trường, tôi chở hai con đi học toán trí tuệ ở trung tâm, còn mình sẽ chờ tụi nhỏ học xong rồi rước đi khu vui chơi hoặc ăn uống lặt vặt sau đó mới về, rảnh thì ba mẹ con lên xe cùng nhau đi chơi xa một xíu, rất thích.
Tôi cũng tự lấp khoảng trống trong tim bằng cách học thêm văn bằng hai tiếng Anh, có thêm tí ngoại ngữ để dạy con học ở nhà, điều mà trước kia bị cấm đoán. Người cũ rất ghét tôi học lên nữa, vì họ bảo tôi học cao sẽ khinh thường chồng con. Từ lúc đó tôi đã biết người đàn ông này không phù hợp với mình để đồng hành tiếp. Thôi thì độc hành cũng vui, xin cảm ơn quý độc giả đã đọc bài viết của tôi. Chúc quý cô chú, anh chị luôn an yên trên hành trình của mình.
Tôi 26 tuổi, chồng lớn hơn 3 tuổi. Chúng tôi kết hôn tròn một năm nhưng khoảng thời gian đó lại không hề êm đềm như tôi từng nghĩ trước khi cưới. Tôi và anh quen nhau cách đây 6 năm. Những ngày đầu, tôi thậm chí còn không có thiện cảm với anh. Vậy mà sau 3 năm, chúng tôi lại nảy sinh tình cảm. Khi quyết định đến với nhau, gia đình và bạn bè đều phản đối, tôi vẫn một mực lựa chọn anh vì tin vào tình cảm của mình.
Chúng tôi từng sống chung trước khi cưới, rồi đăng ký kết hôn và dự định tổ chức đám cưới sau đó. Tôi là con út, được cưng chiều từ nhỏ. Anh cũng vậy, là con trai út nên được mẹ và các chị bao bọc. Có lẽ chính điều đó đã khiến cuộc sống hôn nhân này không đơn giản như tôi tưởng. Từ khi về làm dâu, tôi dần nhận ra gia đình chồng can thiệp rất sâu vào cuộc sống của hai vợ chồng. Chuyện lớn chuyện nhỏ, từ việc ăn uống, chi tiêu đến cách tôi cư xử, đều có ý kiến từ mẹ chồng và các chị chồng. Điều khiến tôi buồn nhất là họ không nói thẳng với tôi mà thường xuyên nhắn tin riêng với chồng tôi để nhận xét, thậm chí là chê bai tôi.
Một lần, tôi vô tình đọc được tin nhắn giữa chồng và các chị. Họ thay nhau nói về tôi với những lời lẽ rất khó nghe, từ cách ăn mặc, nói chuyện cho đến việc tôi "không biết điều". Chồng tôi không có động thái gì bảo vệ hoặc bênh vực vợ. Đến khi mọi người trong gia đình gặp mặt, họ lại tỏ ra bình thường, thậm chí còn quan tâm tôi như không có chuyện gì. Tôi cảm thấy mình như người ngoài trong chính gia đình đó. Tôi đã nói chuyện với chồng, mong anh hiểu và đứng ra bảo vệ vợ, vậy mà anh chỉ im lặng. Anh không bênh tôi, cũng không phản bác gia đình. Anh chỉ nói "mọi người góp ý thôi, em đừng nghĩ nhiều". Chính sự im lặng đó khiến tôi tổn thương.
Có lần, khi chúng tôi bàn về việc tổ chức đám cưới cho trọn vẹn, chồng tôi chia sẻ với các chị. Tôi lại vô tình thấy được tin nhắn: "Khoan đã, suy nghĩ kỹ chưa". Tôi thực sự sốc. Tôi không hiểu vì sao họ có thể can thiệp sâu đến vậy vào cuộc sống của chúng tôi. Một năm hôn nhân trôi qua, tôi không còn cảm giác được bảo vệ hay che chở như trước. Tôi vẫn thương chồng vì anh vốn là người hiền lành, không xấu tính. Thế nhưng ở cương vị một người vợ, tôi cũng cần được chồng đứng về phía mình, nhất là khi đối diện với những áp lực từ gia đình chồng. Tôi tự hỏi, nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế này, liệu cuộc hôn nhân của tôi có thể đi được bao xa? Liệu tôi có đang cố gắng một mình trong mối quan hệ này không?
Nhân đọc bài viết: Lo vợ gặp lại bạn trai cũ nếu tham gia hội khóa, tôi muốn xin ý kiến về việc chồng tôi cũng sắp có kỷ niệm tròn 20 năm ra trường cấp ba và góp quỹ 500 nghìn đồng (đã góp ba lần và khi nào hết sẽ góp tiếp cho tới hết đời). Số quỹ đó dùng để chi tiêu thăm hỏi cho những người bạn có hoạt động và sinh sống ở quê nhà. Hơn năm năm quen chồng, tôi chưa từng gặp bạn cấp ba của anh và vợ chồng tôi đã chuyển nơi ở cách quê nhà 1.800 km. Những năm góp quỹ, bố chồng tôi ốm thập tử nhất sinh ngoài quê, không được hỏi thăm từ nhóm bạn cấp ba này, lý do của chồng tôi là bố chồng ở xa (khoảng 30 km) và do chồng tôi không nói.
Đặc biệt hơn hết, suốt những năm là vợ chồng, khi khó khăn, tôi chưa thấy chồng có thể nhờ vả được bạn bè của anh. Tôi từng là lớp trưởng thời cấp ba, cũng được bạn cũ đưa vào nhóm nhưng tuyệt nhiên không bao giờ góp quỹ, chỉ khi nào tôi thấy có bạn nhắn lên nhóm rằng có nhà bạn A, B, C có tang sự, tôi mới gửi tiền nhờ các bạn hỏi thăm giúp.
Tôi có nói với chồng: Với một người đã rời khỏi quê hương, đi xa sinh sống và đã 17 năm kể từ khi ra trường thì việc lập một nhóm quỹ như vậy là không nên. Ai cũng có gia đình rồi, khi đi học đã hoàn thành trách nhiệm của một người lãnh đạo, một người học sinh, việc quan trọng nhất là gia đình hiện tại và bạn bè xung quanh. Chồng nói tôi là người thế này thế nọ, ý kiến sai trái, rồi nói không góp sau khó nhìn mặt bạn bè. Vậy xin các anh chị độc giả cho ý kiến về trường hợp nhà tôi. Xin cảm ơn các độc giả.
Nhiều ý kiến trái chiều được đưa ra trước câu chuyện của người vợ làm trong môi trường công nghệ, vô tư đi nhờ xe đồng nghiệp nam về nhà trong một tối mưa rồi xảy ra mâu thuẫn với chồng. Có người cho rằng người chồng quá nhạy cảm và thiếu tin tưởng vợ, số khác lại nhìn nhận việc giữ khoảng cách với đồng nghiệp khác giới sau khi kết hôn là điều cần thiết. Câu chuyện không chỉ xoay quanh một chuyến đi nhờ xe mà còn chạm đến vấn đề ranh giới trong hôn nhân, sự ghen tuông và niềm tin giữa vợ chồng. Dưới đây là những chia sẻ đáng chú ý từ nhiều góc nhìn khác nhau.
Nam đồng nghiệp có vợ bảo 'vào khách sạn cho mát' khi tôi đi nhờ xe
Có một lần tôi đi nhờ đồng nghiệp nam. Trên đường đi anh ấy tâm sự về cô vợ đoảng... Rồi anh ấy bảo muốn nói với tôi nhiều điều, thôi vào khách sạn nói chuyện cho mát, trời nắng quá. Tôi vô tư nói: nếu nắng thì vào quán em mời anh uống nước mát. Thế là anh ấy từ chối và đi tiếp về công ty.
Tôi bô bô kể chuyện ông anh lười quá, đang chạy xe lại đòi vào khách sạn cho mát. Mấy cậu thanh niên tủm tỉm cười và nói với anh ấy là "chú chơi không đẹp nhé". Còn tôi không hiểu gì hết. Một cậu đồng nghiệp phía sau nói "chị ngây thơ quá, anh ấy rủ chị vào khách sạn để 'xử lý' chị". Câu chuyện này cách đây vài chục năm rồi. Giờ tôi "cáo" rồi nhé. (Anh Kim Anh)
Chồng nhờ nam đồng nghiệp đưa tôi về khi anh bận việc
Bình luận của mọi người có bị nâng cao quan điểm quá không vậy? Năm năm kết hôn đi nhờ có một lần mà đánh giá nọ kia đủ đường thì tôi thật quá sợ. Môi trường tôi học đại học cho tới khi ra trường đi làm gần 20 năm tới giờ, cứ 10 người đàn ông chắc chỉ có hai người phụ nữ. Nên bạn bè, đồng nghiệp, khách hàng của tôi đều là đàn ông. Việc đi nhờ xe trong hoàn cảnh đó, tôi thấy quá sức bình thường. Tôi không như bạn tác giả đi có một lần, mà tôi đi hẳn vài lần.
Chồng tôi hoàn toàn thoải mái với việc đó. Thậm chí thời gian còn làm cùng công ty với chồng, chồng không đưa tôi về được còn nhờ đồng nghiệp nam chung của hai vợ chồng chở tôi về. Ủa, vậy chứ có vấn đề gì mà làm quá lên thế? Vợ chồng tin tưởng ở nhân cách nhau chứ ghen bóng gió rồi cãi nhau này nọ thì một là anh ta gia trưởng, hai là xem lại có khi anh ta đang từ bụng mình suy ra bụng người đấy. (hoatuyet)
Vợ đã vượt qua ranh giới bạn bè khi có nhiều bạn khác giới
Tôi có cô vợ có nhiều bạn là nam. Vì cũng là một trong các admin của fanpage một ban nhạc nam nên có nhiều bạn nam là điều đương nhiên. Tôi thấy cô ấy hay nhắn tin với nhiều người. Khi hỏi cũng trả lời nhắn với ai và về cái gì. Tin tưởng nên tôi chả soi xét làm gì...
Bình thường chẳng sao, quan hệ bạn bè bình thường nhưng khi tôi đầu tư thua lỗ, phải gánh nợ sẽ khác các bạn ạ. Tôi biết được qua người bạn thân của vợ tôi, cô ấy qua lại với người khác khi tôi khó khăn về tài chính. Dù biết lỗi một phần do tôi không lo được cho gia đình, nhưng các bạn ạ, lửa gần rơm cũng có ngày bén, nó bắt đầu từ cuộc nói chuyện bình thường, bạn bè. Vừa đủ thôi, cái gì nhiều quá cũng không tốt. (hainnb)
Tôi hạn chế cho nữ đồng nghiệp đi nhờ xe
Tôi là đàn ông và có nhiều đồng nghiệp nữ. Tuy nhiên, dù đi làm 15 năm rồi, tôi cũng hạn chế đưa đồng nghiệp nữ về nhà. Có hai lần tôi đưa về do hôm đó xưởng có việc tăng ca gấp, 12h đêm mới được về mà nhà bạn nữ đó không có ai đón được, nên tôi đi xe đi theo để dẫn về cho an toàn. Chắc quan điểm của tôi cổ hủ, nhưng tôi nghĩ nên giữ các nguyên tắc đó. Hơn nữa, tôi thấy đa phần các đồng nghiệp nữ của tôi đều gọi chồng hoặc người yêu tới đón khi trời mưa quá không về được, hoặc quên áo mưa, hoặc chủ động đi xe ôm hoặc taxi về, đặc biệt là các buổi tiệc tùng. (vuongtran.206)