Mục Lục
ToggleKhoảng 8 giờ sáng ngày 22.4, bầu trời Tây Ninh trở nên khác lạ khi đỉnh núi Bà Đen – “nóc nhà Nam bộ” xuất hiện một dải mây trắng muốt, tròn trịa và xếp lớp như một chiếc nón lá khổng lồ. “Mây đĩa bay” được giới khoa học gọi là mây dạng thấu kính, là những đám mây cố định hình thành chủ yếu ở tầng đối lưu, thường song song với hướng gió.
Khoảnh khắc đặc biệt này đã được anh Nguyễn Châu Tuấn (30 tuổi, ở tỉnh Tây Ninh) nhanh chóng ghi lại. Dù công việc chính là làm marketing, nhưng với niềm đam mê nhiếp ảnh, anh Tuấn luôn dành thời gian để ghi lại vẻ đẹp quê hương qua ống kính.
“Nhà mình gần núi Bà Đen, buổi sáng chỉ cần bước ra sân là thấy núi rồi. Mình đã thấy mây đĩa bay vài lần trước đó nhưng toàn lỡ nhịp. Hôm đó, như một cái duyên, thấy mây đẹp quá mình quyết định bay flycam để ghi lại”, anh Tuấn hào hứng chia sẻ.
Việc điều khiển flycam ở độ cao lớn để bắt trọn khung cảnh mây ôm đỉnh núi không đơn giản. Để chụp được khoảnh khắc mây ôm trọn đỉnh núi, anh Tuấn phải điều khiển flycam lên độ cao khoảng 500 m. Có được khung hình ưng ý, anh Tuấn không giấu được sự phấn khởi: “Với một người mới bắt đầu cầm máy chưa lâu, tôi coi đây là một kỷ niệm đáng giá trong năm nay”.
Tin Gốc: Thanh Niên

Nhân vật trong câu chuyện là Lâm Gia Bảo (19 tuổi), hiện sống cùng gia đình tại đặc khu Phú Quý (tỉnh Bình Thuận cũ). Không mặc cảm trước khiếm khuyết cơ thể, chàng trai khuyết tật chọn cách đối diện, lao động và kể câu chuyện của mình bằng thái độ lạc quan.
Do bại não, nửa người bên phải của Gia Bảo yếu hơn, tay chân kém linh hoạt, giọng nói cũng không rõ ràng. Phải đến năm 5 tuổi, em mới có thể vịn đứng và tập đi những bước chập chững. "Ngày em đứng lên được, ba mẹ mừng đến mức làm thịt heo mời bà con đến ăn", Bảo nhớ lại.
Năm 6 tuổi, Bảo vào lớp 1 nhưng đành xin nghỉ vì không thể theo kịp bạn bè. Mãi đến 10 tuổi, em mới biết đọc, biết viết khi xin học thêm tại lớp của một cô giáo gần nhà.
Cũng từ đó, Bảo bắt đầu hành trình tự học. Em dành dụm tiền trợ cấp để mua chiếc điện thoại đầu tiên, rồi tự mày mò học cách chỉnh sửa ảnh, làm video, tìm hiểu về thiết bị công nghệ, thậm chí tập chơi đàn organ trên điện thoại.
Đến năm 13 tuổi, Bảo bắt đầu nghĩ về việc tự kiếm sống. Khi được ba mẹ gợi ý bán vé số, em từng từ chối vì mặc cảm. Nhưng rồi sau đó, cậu bé thay đổi suy nghĩ. "Kiếm tiền bằng sức lao động của mình thì không có gì phải xấu hổ", Bảo chia sẻ.
Từ vài chục tờ vé số mỗi ngày, chàng trai khuyết tật dần quen việc, có thể bán khoảng 200 tờ. Nhờ vậy, mỗi tháng em kiếm được khoảng 6 triệu đồng - đủ để trang trải chi tiêu cá nhân và phụ giúp gia đình. Bảo cũng tích cóp để sắm máy quay, micro, điện thoại, máy tính phục vụ việc làm nội dung.
Khoảng 2 năm nay, Gia Bảo bắt đầu chia sẻ cuộc sống của mình lên mạng xã hội với kênh "Gia Bảo Vé Số". Những video giản dị ghi lại hành trình đi bán vé số, suy nghĩ về cuộc sống hay những khoảnh khắc đời thường đã nhận được nhiều sự quan tâm, đồng cảm từ cộng đồng.
Sau mỗi ngày làm việc, Bảo lại tự lên ý tưởng, quay video, chỉnh sửa rồi đăng tải. Với em, đó không chỉ là niềm vui mà còn là cách để kết nối với mọi người. "Em thấy mình may mắn vì có thể tự lập, tự kiếm tiền mà không phải phụ thuộc vào ai", Bảo chia sẻ.
Ba của Bảo, ông Lâm Văn Đảo (45 tuổi), một ngư dân quanh năm bám biển với những chuyến đánh bắt dài ngày, bộc bạch: "Chúng tôi nghĩ con sống tốt và tự lo được cho bản thân, biết vươn lên như bây giờ, đó mới là món quà lớn nhất".
Dù ít có cơ hội đi xa, nhưng nhờ mạng xã hội, Bảo kết nối được với nhiều bạn bè. Em cũng nhận ra vẫn còn không ít người mang mặc cảm vì khiếm khuyết của bản thân. Vì vậy, điều Bảo mong muốn là lan tỏa một phần năng lượng tích cực của mình đến những người đang gặp khó khăn.
"Dù hoàn cảnh không hoàn hảo, nhưng sống thế nào là do mình quyết định. Cứ mạnh dạn bước ra ngoài, lao động chân chính và học hỏi, rồi cuộc đời sẽ mỉm cười lại với bạn", chàng trai 19 tuổi nói.
Tin Gốc: Thanh Niên

Những hình ảnh trước và sau đầy khác biệt của anh Lê Quốc Việt (26 tuổi, ở TP.HCM) thời gian qua thu hút nhiều sự chú ý trên mạng xã hội. Nhiều người bày tỏ ngưỡng mộ trước hành trình giảm cân đầy quyết tâm của chàng trai trẻ, đồng thời xem đây là nguồn động lực để bắt đầu rèn luyện sức khỏe.
Quốc Việt hiện làm nghề trang điểm, cắm hoa. Trước đây, anh từng có thời gian làm nhân viên văn phòng với cuộc sống khá ổn định nhưng duy trì thói quen ăn uống thiếu kiểm soát, ít vận động. "Có những bữa tôi ăn liền 4 gói mì, thêm 3 quả trứng chiên và uống trà sữa. Tôi ăn không phải vì đói mà vì thói quen, cảm giác no dường như không tồn tại", Việt kể.
Lối sống thiếu điều độ khiến cân nặng của anh tăng nhanh từ 90 kg lên hơn 100 kg và chạm mốc 138,5 kg vào năm 2024. Cơ thể nặng nề kéo theo nhiều bất tiện trong sinh hoạt, khiến anh dần tự ti, ngại giao tiếp và ít tham gia các hoạt động cùng bạn bè.
Dù từng nhiều lần thử giảm cân bằng nhiều phương pháp khác nhau nhưng Việt đều thất bại vì thiếu kiên trì.
Bước ngoặt xảy ra sau Tết Nguyên đán 2025 khi anh bị đau đầu kéo dài suốt 2 tuần. Kết quả khám sức khỏe cho thấy nhiều chỉ số ở mức báo động, nguy cơ tai biến và đột quỵ cao dù khi đó anh mới 25 tuổi. "Tôi đã khóc. Lần đầu tiên trong đời, tôi thật sự sợ. Không còn là nỗi sợ vì ngoại hình nữa mà là sợ ảnh hưởng đến tính mạng", Việt nhớ lại.
Sau cú sốc về sức khỏe, Việt quyết tâm thay đổi bản thân. Anh điều chỉnh chế độ ăn theo hướng lành mạnh hơn, tăng rau củ quả, thay cơm bằng khoai lang, bắp, uống nước lọc và hạn chế hoàn toàn đồ ngọt. Song song đó, anh bắt đầu tập đi bộ mỗi ngày với mục tiêu 10.000 bước. "Những ngày đầu rất khủng khiếp. Cơ thể đau nhức, chân nặng như chì nhưng mỗi lần muốn bỏ cuộc, tôi lại nhớ tới tờ giấy khám sức khỏe", anh chia sẻ.
Khi cơ thể quen dần với cường độ vận động, Việt bắt đầu tập chạy. Từ những quãng ngắn 100 m, rồi 500 m, 1 km, anh dần nâng sức bền lên 3 km, 5 km. "Mỗi bước chân là một lần tôi chiến thắng bản thân. Mỗi km là một lần tôi vượt qua ý nghĩ bỏ cuộc", chàng trai chia sẻ.
Nhờ kiên trì, chỉ sau khoảng nửa năm, cân nặng của Việt giảm từ 138 kg xuống 85 kg. Anh tiếp tục duy trì tập luyện, chinh phục các cự ly dài hơn và hoàn thành 21 km tại một giải chạy phong trào. "Khi nhận huy chương, tôi bật khóc. Không phải vì thành tích mà vì mình đã vượt qua chính mình", Việt bộc bạch.
Sau 9 tháng, Quốc Việt giảm tổng cộng hơn 64 kg, từ 138,5 kg xuống còn 74 kg. Trong lần khám sức khỏe gần nhất, anh cho biết 97% chỉ số cơ thể đã trở về mức bình thường. Dịp Tết Nguyên đán 2026, đứng tại gốc mai nơi từng chụp ảnh năm trước, Quốc Việt khiến nhiều người bất ngờ với diện mạo hoàn toàn khác.
Theo anh, điều lớn nhất mình nhận được sau hành trình giảm cân không chỉ là ngoại hình thay đổi mà còn là tinh thần mạnh mẽ, sự kỷ luật và niềm vui sống tích cực hơn mỗi ngày. "Đi bộ và chạy bộ không biến tôi thành người khác, mà giúp tôi trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Chỉ cần tin mình làm được và kiên trì, rồi ai cũng sẽ tỏa sáng theo cách riêng", anh nhắn nhủ.
Tin Gốc: https://thanhnien.vn/chang-trai-giam-hon-60-kg-nho-chay-bo-185260409213600405.htm

Tôi đang ngồi viết những dòng này về EVNHCMC trong một căn phòng yên tĩnh. Máy lạnh chạy đều, ánh đèn sáng ổn định, chiếc máy tính trước mặt hoạt động trơn tru. Tất cả dường như rất bình thường, đến mức đôi khi ta quên mất rằng để có được sự "bình thường" ấy là cả một hệ thống đang vận hành phía sau.
Ở đâu đó ngoài kia, vẫn có những con người đang làm việc để dòng điện vẫn luôn thông suốt.
Chương trình Nguồn sáng an toàn, văn minh, tiết kiệm - Vì an sinh xã hội do EVNHCMC thực hiện tại phường Tam Bình (TP.HCM) lần này do các chi đoàn thuộc PC Thủ Đức, PC An Phú Đông và PC Gia Định phối hợp thực hiện. Những người thợ điện trẻ đã đến tận nơi để sửa chữa, cải tạo và đi lại hệ thống điện sinh hoạt cho năm hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn và các nhà tình thương trên địa bàn.
Nghe qua có thể chỉ là vài đường dây điện, vài ổ cắm, vài bóng đèn mới. Nhưng với những gia đình thiếu thốn, đó là một sự thay đổi lớn.
Có lẽ chỉ những ai từng sống trong ngôi nhà mà hệ thống điện chắp vá, nguy hiểm mới hiểu hết giá trị của một "nguồn sáng an toàn". Một đường dây điện được đi lại gọn gàng không chỉ giúp căn nhà sáng hơn mà còn giúp người ta yên tâm hơn khi sống trong chính ngôi nhà của mình. Và trong ánh sáng ấy, có cả sự quan tâm của cộng đồng.
Điều khiến tôi xúc động là những công trình như vậy không phải là hoạt động hiếm hoi. Qua nhiều năm tìm hiểu về ngành điện, tôi biết EVNHCMC còn thực hiện nhiều chương trình cộng đồng khác: tri ân Mẹ Việt Nam anh hùng, chăm lo cho người nghèo, hỗ trợ các hoàn cảnh khó khăn, tham gia các hoạt động từ thiện, hưởng ứng "Giờ trái đất", hay các chiến dịch tuyên truyền tiết kiệm năng lượng… Những hoạt động ấy đã âm thầm góp phần làm cho thành phố trở nên ấm áp hơn.
Nhiều người thường nghĩ ngành điện là ngành kỹ thuật thuần túy. Nhưng thực ra, đó là một trong những ngành gắn bó chặt chẽ nhất với đời sống xã hội.
Điện không chỉ làm sáng một căn phòng. Điện giúp bệnh viện vận hành, giúp trường học hoạt động, giúp nhà máy sản xuất và giúp hàng triệu gia đình duy trì nhịp sống thường ngày. Chính vì vậy, người làm điện cũng là những người đang góp phần giữ cho thành phố vận hành.
Có lẽ ít ai để ý rằng ngành điện là một trong những ngành làm việc gần như 24 giờ mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần. Khi thành phố ngủ, vẫn có những ca trực. Khi mưa gió, vẫn có những đội sửa chữa lên đường. Khi sự cố xảy ra, những người thợ điện là những người đầu tiên phải có mặt…
Tôi từng chứng kiến cảnh những công nhân điện lực EVNHCMC leo lên trụ giữa trưa nắng gắt. Cũng từng thấy họ làm việc trong cơn mưa lớn, khi gió quật mạnh vào những đường dây. Đó là những công việc không dễ dàng, thậm chí tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Nhưng nếu họ không làm, ánh sáng sẽ tắt.
Dịp này, ngành điện lại đang bước vào một nhiệm vụ quan trọng khác: đảm bảo cung ứng điện liên tục, an toàn cho các hoạt động chính trị và xã hội lớn của đất nước, trong đó có ngày hội non sông - bầu cử. Đằng sau những sự kiện diễn ra suôn sẻ, luôn có những con người âm thầm chuẩn bị, kiểm tra từng đường dây, từng trạm biến áp để mọi thứ vận hành ổn định. Công việc ấy ít khi xuất hiện trên trang nhất báo chí, nhưng lại vô cùng quan trọng.
Tôi nghĩ đến điều đó khi ngồi trong căn phòng mát lạnh này. Mỗi lần gõ bàn phím, tôi chợt nhận ra mình đang được hưởng một điều tưởng như rất hiển nhiên: điện. Ánh sáng từ chiếc đèn trên trần, hơi mát từ máy lạnh, kết nối internet từ chiếc modem - tất cả đều cần điện. Nhưng phía sau những tiện nghi ấy là mồ hôi của rất nhiều con người.
Và lúc này, khi tôi đang viết bài dự thi này, ngoài kia vẫn có những người thợ điện đang làm việc trên những con đường của thành phố. Họ có thể đang kiểm tra một trạm biến áp, thay một đoạn dây bị hỏng, hoặc xử lý một sự cố nhỏ để dòng điện không bị gián đoạn. Công việc của họ thường không được chú ý khi mọi thứ hoạt động bình thường. Chỉ khi mất điện, ta mới nhớ đến họ.
Vì vậy, những chương trình như Nguồn sáng an toàn, văn minh, tiết kiệm - Vì an sinh xã hội mang một ý nghĩa rất đẹp. Qua đó, nhắc chúng ta rằng điện không chỉ là năng lượng, mà còn là sự sẻ chia.
Những bóng đèn được thắp lên trong các ngôi nhà tình thương không chỉ mang lại ánh sáng mà mang theo cả sự quan tâm của những người làm điện đối với cộng đồng. Đâu đó còn là hy vọng về một cuộc sống nhiều ánh sáng trong tương lai của các gia đình nghèo, khó khăn.
Tôi tin rằng với EVNHCMC, mỗi công trình nhỏ như vậy cũng là một bước đi trên hành trình dài hơn - hành trình mang nguồn sáng đến với mọi người dân, xây dựng một thành phố hiện đại nhưng vẫn chan chứa tình người.
Và mỗi khi nghĩ đến điều đó, tôi bỗng thấy ánh đèn trong căn phòng mình đang ngồi dường như sáng hơn và ấm lên bởi tình nhân ái.
Tin Gốc: https://thanhnien.vn/anh-sang-tu-nhung-long-nhan-o-evnhcmc-18526041021024765.htm

