Mục Lục
ToggleTrong nỗ lực xóa bỏ rào cản và sự kỳ thị, khung pháp lý hiện hành đã xác định rõ việc bảo vệ việc làm cho người nhiễm HIV là ưu tiên hàng đầu. Theo quy định tại điều 22 Nghị định 90/2026, hành vi chấm dứt hợp đồng lao động, hợp đồng làm việc hoặc gây khó khăn trong quá trình làm việc của người lao động chỉ vì lý do họ nhiễm HIV sẽ bị phạt tiền từ 10 triệu đồng đến 20 triệu đồng.
Bên cạnh đó, mức phạt này cũng áp dụng đối với các sai phạm khác tại nơi làm việc như:
Nghị định sẽ chính thức có hiệu lực từ ngày 15.5.
Không chỉ trong lĩnh vực lao động, quy định pháp luật còn mở rộng phạm vi bảo vệ đến đối tượng học sinh, sinh viên và các đối tượng bảo trợ xã hội.
Mức phạt từ 5 triệu đồng đến 10 triệu đồng: Áp dụng cho các hành vi từ chối tiếp nhận học sinh; tách biệt, hạn chế học sinh tham gia hoạt động chung; hoặc cha mẹ, người giám hộ bỏ rơi con em mình vì lý do nhiễm HIV.
Mức phạt từ 500.000 đồng đến 1 triệu đồng: Áp dụng cho hành vi yêu cầu xét nghiệm hoặc xuất trình kết quả xét nghiệm HIV đối với người đến xin học; hoặc từ chối mai táng, hỏa táng người chết vì lý do liên quan đến HIV/AIDS.
Ngoài việc nộp phạt hành chính, tổ chức và cá nhân vi phạm còn phải thực hiện các biện pháp khắc phục hậu quả để khôi phục quyền lợi cho người bị hại, bao gồm:
Quy định cũng nêu rõ, hành vi đe dọa truyền HIV cho người khác hoặc lợi dụng các hoạt động phòng chống HIV/AIDS để trục lợi cá nhân sẽ bị xử phạt từ 10 triệu đồng đến 20 triệu đồng. Toàn bộ số tiền trục lợi bất hợp pháp sẽ bị buộc nộp lại vào ngân sách nhà nước.
Việc thực thi nghiêm các quy định này không chỉ là thước đo của sự công bằng pháp lý mà còn là bước tiến quan trọng để người nhiễm HIV tự tin hòa nhập cộng đồng, đóng góp sức lao động và ổn định cuộc sống.

Đầu tháng 4/2025, buổi tái khám định kỳ được kỳ vọng mang lại sự nhẹ nhõm sau 5 năm ông chiến đấu ung thư hạ họng, nhưng tổn thương mới lại xuất hiện, bác sĩ nghi ngờ ung thư phổi giai đoạn 2.
Ông kể với bác sĩ về đứa con đang du học xa nhà, về những khoản nợ và chi phí điều trị đã bào mòn gia đình suốt nhiều năm. Rồi người đàn ông hỏi "tôi còn sống được bao lâu, liệu có nên dừng điều trị, giữ lại chút sức tàn và tiền bạc cho người thân".
PGS.TS Vũ Anh Hải, Giám đốc Trung tâm Ung bướu, ngồi đối diện lắng nghe bệnh nhân. Theo bác sĩ Hải, câu hỏi về thời gian sống thường xuất hiện ở những bệnh nhân giai đoạn muộn hoặc tái phát, bởi đây là lúc họ lo lắng nhất và dễ buông xuôi nhất.
"Câu hỏi như tiếng thở dài của một người trụ cột đang kiệt quệ cả sức khỏe lẫn tinh thần", TS Hải kể lại.
Tại Việt Nam, theo số liệu Globocan 2022, mỗi năm có hơn 182.000 ca ung thư mới và gần 122.000 ca tử vong. Hơn 70% bệnh nhân đến viện trong giai đoạn muộn. Khi nhận chẩn đoán ung thư, tâm lý người bệnh thường sụp đổ. Một nghiên cứu của Bệnh viện Quân y 103 thực hiện trên 264 bệnh nhân ung bướu chỉ ra gần 58% người bệnh rơi vào trầm cảm. Một nghiên cứu toàn cầu từ Anh, Mỹ và Đức do New York Times trích dẫn cảnh báo tỷ lệ tự tử ở bệnh nhân ung thư cao hơn 85% so với dân số chung. Bệnh nhân có xu hướng nghĩ đến cái chết ngay khi cảm thấy mất kiểm soát cuộc sống.
Hiểu rõ hiệu ứng domino từ sự tuyệt vọng, bác sĩ Hải chọn cách không đưa ra một con số định mệnh, mà chỉ cho bệnh nhân thấy cơ hội. Bác sĩ giải thích phác đồ mổ nội soi lồng ngực cắt thùy trên phổi và nạo vét hạch ít xâm lấn hơn mổ mở. Lời khẳng định kết quả sẽ tốt hơn nếu không bỏ cuộc đã giữ người đàn ông lại với cuộc sống. Ông đồng ý lên bàn mổ và tiếp nhận hóa chất bổ trợ.
Quyết định đó quan trọng hơn bất kỳ tiên lượng nào, bởi theo bác sĩ Hải, tâm lý bệnh nhân tác động trực tiếp đến hiệu quả điều trị theo một cơ chế rất cụ thể. Khi bệnh nhân suy sụp, họ ăn uống kém, thể trạng sa sút nhanh, không tuân thủ phác đồ. Đến lúc đó, ngay cả thuốc đặc trị hay kỹ thuật hiện đại nhất cũng mất đi phần lớn hiệu quả.
"Chỉ cần bác sĩ buông tay, bệnh nhân sẽ bỏ cuộc ngay lập tức", ông nói.
Quan niệm cũ gán cho từng giai đoạn một tỷ lệ sống sót cố định, như ung thư giai đoạn một sống được 90%, giai đoạn hai 70%, giai đoạn ba là 50%, giai đoạn bốn chỉ còn 15-20%. Bác sĩ cho biết quan niệm này không còn phù hợp. Thay vì đưa ra một "án tử" bằng mốc thời gian 3 tháng hay 5 tháng, nhiều chuyên gia chọn cách chỉ ra cơ hội.
Trên thế giới, các bác sĩ thường tra cứu dữ liệu từ các viện, hiệp hội ung thư uy tín, hoặc sử dụng chuyên môn để đưa ra dự đoán lâm sàng. Tiên lượng đưa ra dưới dạng trung vị, khác với mức trung bình. Ví dụ, nếu một bệnh nhân ung thư được thông báo tiên lượng là một năm, khoảng một nửa số bệnh nhân có tình trạng tương tự sẽ sống được đến cuối năm, nửa còn lại tử vong trước đó. Trong một số trường hợp, ung thư tiến triển nhanh chóng, bệnh nhân có thời gian sống ngắn hơn tiên lượng. Nếu người bệnh có sức khỏe tốt và được tiếp cận với phương pháp điều trị mới nhất, họ sẽ sống lâu hơn, đôi khi là nhiều năm.
Bác sĩ Ngô Văn Tỵ tại Bệnh viện Đại học Y Hà Nội thường từ chối biến các con số thống kê cộng đồng thành hạn sử dụng cho một sinh mệnh. Khi người bệnh gặng hỏi về thời gian, ông thường hỏi ngược lại rằng họ cần chuẩn bị điều gì. Có người cần thu xếp tài chính, người muốn dặn dò con cái hoặc chỉ cần một điểm tựa tinh thần.
Trong khi đó, với những ca bệnh muộn chiếm đến 70% số ca nhập viện, bác sĩ Hà Hải Nam tại Bệnh viện K tập trung vào chăm sóc giảm nhẹ. Việc xoa dịu nỗi đau thể xác được đặt lên hàng đầu bởi sống lâu không đồng nghĩa với sống tốt nếu phải đánh đổi bằng sự giày vò tận cùng.
"Mất mát là quy luật của cuộc đời, nhưng giảm nhẹ đi phần nào đau đớn cho người bệnh thì nhân đạo phần đó. Sống lâu hơn và sống tốt hơn không phải lúc nào cũng là một", bác sĩ Nam bày tỏ.
Thùy An
Tin Gốc: https://vnexpress.net/benh-nhan-ung-thu-toi-con-song-duoc-bao-lau-5057328.html

Bộ Y tế đề xuất mô hình chăm sóc người cao tuổi trong dự thảo hướng dẫn thi hành Luật Dân số. Trong đó, Bộ Y tế đề xuất tận dụng nhà văn hóa, tổ dân phố để chăm sóc ban ngày, kèm theo đó là nâng cao đội ngũ chăm sóc tại chỗ cho người cao tuổi.
Đề xuất này được nhiều người quan tâm, đón nhận, đặc biệt trong bối cảnh Việt Nam đang bước vào thời kỳ già hóa dân số.
Việt Nam hiện nằm trong nhóm các quốc gia có tốc độ già hóa dân số nhanh nhất thế giới. Ở tuổi ngoài 70, bà Nguyễn Thị Hòa (Thanh Liệt, Hà Nội) trước đây có thể tự đi chợ, tập thể dục nhưng khoảng một năm trở lại đây sức khỏe bà yếu dần.
"Hiện tôi đang điều trị đái tháo đường, cao huyết áp, tiền đình. Con cháu đi làm suốt ngày, nhiều khi tôi ở nhà một mình, có hôm mệt cũng không biết nhờ ai. Muốn đi khám bệnh thì phải đợi con cháu sắp xếp đưa đi, khá bất tiện", bà Hòa bộc bạch.
Còn anh Khoa (Hà Đông, Hà Nội) đang chăm sóc mẹ đã gần 80 tuổi. "Bà bị tăng huyết áp và đi lại khó khăn. Trước đây gia đình có thể thay nhau chăm sóc nhưng hiện giờ vợ chồng tôi đi làm cả ngày, con cái đi học nên phần lớn thời gian bà ở nhà một mình.
Dù đã lắp camera và nhờ hàng xóm để ý giúp, chúng tôi vẫn rất lo, nhất là khi bà có thể té ngã hoặc quên uống thuốc. Những lúc cần đưa đi khám cũng phải xin nghỉ làm, khá áp lực", anh Khoa nói.
Bà Hòa chia sẻ người cao tuổi đặc biệt tại TP thường xuyên phải ở nhà một mình, ít tham gia các hoạt động. "Nếu khu dân cư có điểm chăm sóc ban ngày ngay tại nhà văn hóa hoặc tổ dân phố thì rất thuận tiện. Chúng tôi vừa được theo dõi sức khỏe định kỳ vừa có nơi gặp gỡ, tập thể dục nhẹ, trò chuyện cho đỡ cô đơn", bà Hoa nói.
Anh Khoa cũng cho rằng nếu có mô hình chăm sóc người cao tuổi ngay tại khu dân cư sẽ giảm gánh nặng rất lớn cho gia đình. Gia đình có thể yên tâm gửi ông bà vào ban ngày, có người hỗ trợ ăn uống, theo dõi sức khỏe.
"Tuy vậy điều tôi quan tâm là chi phí có phù hợp hay không và chất lượng dịch vụ phải ổn định, an toàn. Nếu làm tốt, đây sẽ là mô hình rất thiết thực, vừa hỗ trợ cho người già vừa giúp các gia đình an tâm hơn", anh Khoa chia sẻ.
Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Trung Anh - Giám đốc Bệnh viện Lão khoa trung ương - cho hay Việt Nam là một trong 10 quốc gia có tốc độ già hóa dân số nhanh nhất thế giới. Nếu không có những thay đổi đáng kể, đến khoảng năm 2036 Việt Nam sẽ chính thức trở thành một quốc gia có dân số già.
"Cùng với xu hướng này, số lượng người cao tuổi cần được chăm sóc sẽ gia tăng nhanh chóng. Điều đó đặt ra nhu cầu cấp thiết về việc chẩn đoán sớm, điều trị kịp thời cho người bệnh và chăm sóc thường xuyên", ông Trung Anh nhận định.
Liên quan đến mô hình chăm sóc sức khỏe ban ngày cho người cao tuổi tại cộng đồng, tận dụng các tổ dân phố, nhà văn hóa, ông Trung Anh cho rằng đây là một hướng đi rất đáng quan tâm.
"Mô hình này có thể đóng vai trò như một điểm sinh hoạt cộng đồng, nơi truyền thông, giáo dục sức khỏe cho người cao tuổi, đồng thời cung cấp các hoạt động chăm sóc cơ bản với sự tham gia của nhân viên y tế trong ngày. Theo tôi, đây là mô hình hoàn toàn có tiềm năng triển khai tại Việt Nam.
Tuy nhiên, để đạt hiệu quả cần đảm bảo một số yếu tố. Đó là sự phối hợp giữa ngành y tế và chính quyền địa phương, đào tạo đội ngũ nhân lực phù hợp, xây dựng quy trình chăm sóc, theo dõi rõ ràng. Đồng thời lồng ghép với các hoạt động truyền thông và tầm soát sớm.
Nếu được triển khai bài bản, mô hình này không chỉ giúp nâng cao sức khỏe cho người cao tuổi mà còn góp phần giảm tải cho hệ thống y tế và hỗ trợ gia đình trong việc chăm sóc người thân", ông Trung Anh chia sẻ.
Theo ThS Lê Văn Thành - nguyên trưởng Phòng nghiên cứu văn hóa - xã hội, Viện Nghiên cứu phát triển TP.HCM, hiện nay loại hình chăm sóc người cao tuổi tại gia đình chiếm tuyệt đại bộ phận, ở TP.HCM tỉ lệ này là trên 99,5%.
Nói cách khác, mô hình chăm sóc người cao tuổi hiện nay chủ yếu là ở gia đình. Tuy nhiên, bản thân nguồn lực chăm sóc của gia đình có chiều hướng suy giảm vì nhu cầu tham gia vào thị trường lao động xã hội. Ngay cả với mô hình chăm sóc người cao tuổi tại gia đình cũng không thể duy trì phương thức như lâu nay, cần được nâng cao chất lượng và thay đổi phương thức chăm sóc.
Việc phát triển mở rộng mạng lưới với các hình thức và loại hình cơ sở chăm sóc người cao tuổi đã được xác định là cần thiết. Cần tạo điều kiện thuận lợi để người cao tuổi tham gia các hoạt động văn hóa, thể dục, thể thao và tham gia các tổ chức xã hội, các hoạt động thiết thực.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Dù đã cấp cứu thành công và hồi phục ban đầu, bệnh nhân vẫn cảm thấy tê cộm, đau khi sờ vào vùng đầu, nghi ngờ còn dị vật bất thường còn sót lại.
Mong muốn điều trị dứt điểm, hạn chế di chứng sau tai nạn, bệnh nhân D.K. và gia đình đã đến Bệnh viện Quốc tế Mỹ (AIH).
Tại đây, bác sĩ CKI Nguyễn Mạnh Hùng - Trưởng Đơn vị Ngoại thần kinh và Cột sống, chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực phẫu thuật sọ não và cột sống trực tiếp thăm khám và điều trị.
Qua kiểm tra, bệnh nhân được chẩn đoán giảm cử động cung mày trái, đồng thời xuất hiện nhiều khối cứng di động dưới da, ấn vào thấy đau.
Kết quả CT-Scan sọ não cho thấy không có tổn thương nội sọ, nhưng phát hiện các mảnh nhỏ dị vật nằm sâu trong mô mềm dưới da và xương sọ vùng đỉnh hai bên.
Bác sĩ xác định, bệnh nhân có các dị vật ở hai bên đầu và vùng trán mặt trái, gây tổn thương dây thần kinh V1 trái (dây thần kinh cảm giác vùng trán - mắt bên trái).
Ngay lập tức, bác sĩ Hùng chỉ định phẫu thuật sớm để lấy dị vật, nhằm giảm nguy cơ nhiễm trùng, tổn thương thần kinh nặng hơn.
‘Đây là ca phẫu thuật tương đối phức tạp, vì phải đi đường mổ phù hợp, đủ lấy hết dị vật mà sau mổ đảm bảo tính thẩm mỹ, ko để lại sẹo, ko hoại tử da đầu.
Ê-kip ghi nhận nhiều mảnh kính thủy tinh kích thước to nhỏ đâm vào sâu dưới da và xương sọ, len lỏi sát dây thần kinh cảm giác vùng trán và mắt.
Vì vậy khi can thiệp, kỹ thuật viên đặc biêt thận trọng, tỉ mỉ và khéo léo, để loại bỏ toàn bộ dị vật tránh gây tổn thương vùng lân cận’, bác sĩ CKI Nguyễn Mạnh Hùng phân tích.
’Ma trận’ mảnh kính thủy tinh kích thước to nhỏ đâm sâu vào dưới da và xương sọ - Ảnh: BVCC
Ngay sau hồi tỉnh, bệnh nhân tỉnh táo, không còn cảm giác cộm đau khó chịu.
Bệnh nhân D.K. chia sẻ: Điều tôi mong muốn nhất là được điều trị dứt điểm ngay trong một lần phẫu thuật để không phải lo lắng về di chứng về sau. Sau khi được bác sĩ Hùng thăm khám và điều trị, tôi cảm thấy rất an tâm và tin tưởng.
Bác sĩ CKI Nguyễn Mạnh Hùng cảnh báo, các dị vật còn sót sau chấn thương đầu, trán hoặc vùng mặt nếu không được xử lý kịp thời có thể gây nhiễm trùng tại chỗ hoặc lan sâu vào mô, thậm chí ảnh hưởng đến não - màng não.
Ngoài ra, bệnh nhân còn đối mặt với nguy cơ sẹo, lõm hoặc biến dạng vùng trán - đầu. Do đó, việc khám và can thiệp sớm sau tai nạn là cực kỳ quan trọng để tránh những hậu quả lâu dài và nguy hiểm.
Tại Đơn vị Ngoại thần kinh và Cột sống, Bệnh viện Quốc tế Mỹ (AIH), các trường hợp di chứng sau tai nạn giao thông, chấn thương sọ não được thăm khám kỹ lưỡng, chẩn đoán bằng hình ảnh hiện đại và đánh giá chuyên sâu.
Khi phát hiện dị vật hoặc tổn thương thần kinh, bệnh nhân được lên kế hoạch phẫu thuật sớm, đảm bảo an toàn, loại bỏ dị vật triệt để và ngăn ngừa biến chứng lâu dài, đảm bảo tính thẩm mỹ vùng đầu.
Được đào tạo chuyên sâu tại Việt Nam, Hàn Quốc, Đức và Mỹ, bác sĩ CKI Nguyễn Mạnh Hùng có hơn 20 năm kinh nghiệm chuyên sâu trong phẫu thuật sọ não và cột sống, đặc biệt là xử trí di chứng sau tai nạn, lấy dị vật vùng đầu và điều trị các tổn thương thần kinh phức tạp.
‘Ngay cả những ca cấp cứu chấn thương sọ não, tiếp cận vị trí phẫu thuật sâu, chúng tôi luôn chú trọng bảo tồn mái tóc, ‘mổ thẩm mỹ’ cho bệnh nhân. Dù đây chỉ là một chi tiết tuy nhỏ nhưng giúp bệnh nhân giảm sang chấn tâm lý sau mổ.’, Bác sĩ Hùng chia sẻ.
Bác sĩ CKI Nguyễn Mạnh Hùng ứng dụng kỹ thuật ‘mổ thẩm mỹ,’ không cạo tóc cho bệnh nhân - Ảnh: BVCC
Thời gian qua, Bệnh viện Quốc tế Mỹ (AIH) đã tiếp nhận thăm khám và điều trị cho nhiều bệnh nhân quốc tế đến từ các quốc gia như Pháp, Mỹ, Hàn Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ, Indonesia, Campuchia…
Qua đó tiếp tục khẳng định uy tín chuyên môn và chất lượng dịch vụ y tế của bệnh viện theo tiêu chuẩn JCI, tiệm cận với các bệnh viện hàng đầu trên thế giới, đồng thời cho thấy sức hút ngày càng lớn của Việt Nam trong lĩnh vực du lịch y tế.
Bác sĩ CKI Nguyễn Mạnh Hùng - Trưởng Đơn vị Ngoại thần kinh và Cột sống với hơn 20 kinh nghiệm, được đào tạo chuyên sâu tại Việt Nam, Hàn Quốc, Đức và Mỹ - Ảnh: BVCC
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

