Ở trận lượt đi, Hoàng Hên thi đấu khá ổn nhưng chưa thể sớm tạo sự khác biệt. Thời điểm đó, cầu thủ gốc Brazil vừa trở lại sau quãng thời gian dài chờ hoàn tất thủ tục để thi đấu với tư cách nội binh. Bản thân CLB Hà Nội cũng chưa ổn định khi vừa trải qua giai đoạn đầu mùa đầy biến động, thậm chí phải thay tướng khi HLV Harry Kewell lên nắm quyền thay ông Makoto Teguramori. Đó là lý lo khiến CLB Hà Nội chịu thất bại trước đội bóng cố đô vốn đang thăng hoa trong giai đoạn đầu mùa.
Nhưng mọi thứ đã thay đổi rất nhanh. Khi đã “vào guồng”, Hoàng Hên trở thành đầu tàu trên hàng công của đội bóng thủ đô. Con số 9 bàn thắng và 4 kiến tạo sau 13 trận là minh chứng rõ ràng nhất. Trung bình mỗi trận, anh góp dấu giày vào 1 bàn thắng, hiệu suất mà nhiều cầu thủ phải mơ ước.
Quan trọng hơn, Hoàng Hên không chỉ ghi bàn mà còn giúp hệ thống tấn công của Hà Nội vận hành trơn tru hơn. Anh di chuyển rộng, kết nối tốt với tuyến giữa và tạo ra khoảng trống cho các vệ tinh xung quanh. Lối chơi trực diện, giàu tốc độ mà HLV Harry Kewell xây dựng cũng phát huy tối đa điểm mạnh của tiền vệ đa năng này. Phong độ của toàn đội Hà Nội cũng phản ánh rõ “hiệu ứng Hoàng Hên”. Trong 5 trận gần nhất, họ thắng 4, ghi tới 12 bàn và chỉ thủng lưới 4 lần.
Ở phía đối diện, Nguyễn Hoàng Đức vẫn là linh hồn trong lối chơi của CLB Ninh Bình. Tiền vệ này sở hữu kỹ thuật, nhãn quan chiến thuật và khả năng điều tiết trận đấu thuộc hàng tốt nhất Việt Nam hiện tại. Trong chiến thắng ở lượt đi, Hoàng Đức chính là người tạo ra sự khác biệt với khả năng cầm nhịp và tổ chức tấn công.
Tuy nhiên, vấn đề của Hoàng Đức lúc này nằm ở thể trạng. Việc phải thi đấu với mật độ dày đặc từ đầu mùa, liên tục cày ải ở cả CLB lẫn các cấp độ đội tuyển khiến anh có dấu hiệu quá tải. Phong độ vì thế chưa đạt mức cao nhất, đặc biệt là ở những thời điểm cần bùng nổ.
Dù vậy, không thể xem nhẹ Hoàng Đức. Ngay cả khi không ở trạng thái tốt nhất, anh vẫn là cầu thủ có thể thay đổi cục diện bằng một đường chuyền hoặc một khoảnh khắc xử lý đẳng cấp.
CLB Ninh Bình, với thành tích 3 thắng, 1 hòa, 1 thua trong 5 trận gần nhất, vẫn duy trì sự ổn định nhất định. Họ ghi 9 bàn, thủng lưới 5. con số không quá ấn tượng nhưng đủ để giúp đội bóng này vẫn giữ vững vị trí trong tốp 3.
So với lần đối đầu trước, bối cảnh hiện tại đã thay đổi rõ rệt. CLB Hà Nội đang đạt phong độ cao, lối chơi ổn định và sở hữu một Hoàng Hên đang “vào phom”. Trong khi đó, CLB Ninh Bình vẫn giữ được sự chắc chắn, nhưng không còn tạo ra cảm giác bùng nổ như trước, còn Hoàng Đức lại chưa đạt trạng thái tốt nhất.
Kết quả trận đấu có thể không chỉ phụ thuộc vào riêng 2 cá nhân này, nhưng chắc chắn họ sẽ là những nhân tố quyết định. Nếu Hoàng Hên tiếp tục duy trì hiệu suất ghi bàn và kiến tạo ấn tượng, CLB Hà Nội hoàn toàn có thể trả món nợ ở lượt đi. Ngược lại, nếu Hoàng Đức tìm lại cảm hứng và kiểm soát tốt thế trận, CLB Ninh Bình vẫn đủ khả năng tái lập kịch bản chiến thắng.
“Gió đổi chiều” hay không, câu trả lời sẽ chỉ có sau 90 phút. Nhưng rõ ràng, cuộc tái đấu này hứa hẹn sẽ rất đáng chờ đợi, nơi 2 “kèo trái” xuất sắc bậc nhất của bóng đá Việt Nam hiện tại trực tiếp so tài để định đoạt cục diện cuộc đua.
Theo hãng tin Mizan ngày 13/4, quyết định được đưa ra bởi cơ quan tư pháp Iran sau khi xem xét lại hành vi của cầu thủ. "Tài sản của Zahra Ghanbari, vốn đã bị tịch thu, được trả lại theo phán quyết của tòa án", thông báo có đoạn. "Cô được tuyên bố vô tội sau khi thay đổi hành vi".
Động thái này đảo ngược quyết định trước đó, khi Ghanbari bị đưa vào danh sách cá nhân bị coi là phản bội, với tài sản bị phong tỏa theo lệnh tòa án.
Vụ việc của Ghanbari bắt nguồn từ vòng chung kết Asian Cup nữ 2026 tại Australia. Khi đó, cô thuộc nhóm 6 cầu thủ cùng một thành viên ban huấn luyện Iran xin tị nạn sau khi kết thúc giải.
Quyết định này gây chấn động với giới chức hai nước. Bộ trưởng Nội vụ Australia Tony Burke xác nhận chính phủ đã đề nghị cấp quy chế tị nạn cho toàn bộ nhóm cầu thủ và nhân viên, do lo ngại họ có thể đối mặt với án phạt khi trở về nước.
Tuy nhiên, chỉ ít ngày sau, tình thế thay đổi. 5 trong số 7 người, bao gồm Ghanbari, quyết định rút đơn xin tị nạn và trở về Iran cùng toàn đội. Hôm 19/3, họ được chào đón tại Tehran bằng một buổi lễ trang trọng, thể hiện sự ủng hộ của chính phủ nước này.
Dù vậy, những diễn biến hậu trường lại phức tạp hơn. Hai ngày trước khi thông tin trả lại tài sản được công bố, truyền thông Iran đăng tải danh sách những người bị coi là phản bội, trong đó có tên Ghanbari. Tài sản của cô đã bị phong tỏa từ trước, dù thời điểm cụ thể không được xác nhận.
Những gì diễn ra với Ghanbari phản ánh áp lực mà các cầu thủ Iran phải đối mặt trong giai đoạn nhạy cảm. Đầu tháng 4/2026, tiền vệ Mona Hamoudi, một trong những người cũng rút đơn xin tị nạn, tiết lộ với Al Jazeera về trạng thái căng thẳng cô trải qua.
"Tôi cảm thấy bất kỳ sai lầm nào cũng có thể trở thành vấn đề lớn. Mỗi bước đi đều phải suy nghĩ kỹ", Hamoudi nói. "Quyết định ở lại hay trở về là 'tiến thoái lưỡng nan'. Mỗi lựa chọn đều kéo theo hệ quả với bản thân, gia đình và sự nghiệp".
Những chia sẻ này phần nào lý giải việc nhóm cầu thủ thay đổi quyết định trong thời gian ngắn. Theo các tổ chức nhân quyền, VĐV Iran thi đấu ở nước ngoài thường chịu sức ép, bao gồm nguy cơ gia đình bị thẩm vấn hoặc tài sản bị tịch thu nếu có hành động bị coi là chống đối.
Ở chiều ngược lại, giới chức Iran cáo buộc Australia tìm cách lôi kéo cầu thủ đào tẩu, biến thể thao thành công cụ chính trị.
Căng thẳng bắt đầu ngay trước trận ra quân của Iran gặp Hàn Quốc tại Gold Coast. Ghanbari và đồng đội, cũng như ban huấn luyện đã không hát quốc ca. Hành động này lập tức gây tranh cãi. Một người dẫn chương trình của đài quốc gia IRIB gọi họ là "những kẻ phản bội thời chiến". Ba ngày sau, ở trận gặp Australia, toàn đội lại hát quốc ca và thực hiện động tác chào, khiến nhiều người nghi ngờ họ chịu áp lực từ dư luận hoặc cơ quan chức năng.
Hiện chỉ có hai cầu thủ trong nhóm ban đầu ở lại Australia, và tập luyện cùng CLB Brisbane Roar. Phần còn lại, bao gồm Ghanbari, đã trở về tiếp tục sự nghiệp trong nước.
Chặng 15 Cúp truyền hình TP.HCM 2026 đi từ Tuy Hòa (Đắk Lắk) đến Nha Trang (Khánh Hòa). Lộ trình dài chỉ 124km, nhưng buộc các tay đua phải đi qua đèo Cả. Trước chặng này, VĐV người Ý Lucio Pierantozzi (Võ Đắc Đồng Nai) là người đang giữ áo đỏ dành cho cua rơ leo đèo xuất sắc.
Ngay từ khi xuất phát, tay đua Christoph Janssen (Đồng Tháp 1) đã nhanh chóng tấn công. Đó là phong cách thi đấu cống hiến quá quen thuộc của cua rơ Thụy Sĩ suốt từ đầu Cúp truyền hình TP.HCM.
Nỗ lực của anh khiến chặng đua thứ 15 hấp dẫn ngay từ đầu. Các đội đua phía sau tìm cách đeo bám, vượt lên. Nhưng khi vào đèo Cả mới là lúc những chuyên gia leo đèo thể hiện tài năng.
Nhiều người bắt đầu tách tốp, tạo ra những màn rượt đuổi nghẹt thở. Ở đỉnh đèo Cả, Phan Hoàng Thái (Đồng Tháp 1) là người bất ngờ cán đích trước tiên. Theo sau anh lần lượt là Nguyễn Văn Nhã (Võ Đắc Đồng Nai) và Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7).
Và với kết quả này, Phạm Lê Xuân Lộc chính thức trở thành chủ nhân mới của chiếc áo đỏ. Nhưng diễn biến hay, hấp dẫn của chặng 15 chưa dừng lại. Giai đoạn về đích của đoàn đua tiếp tục chứng kiến những khoảnh khắc thú vị.
Trong khoảng 20km cuối, Christophe Janssen cùng Đặng Thành Được (Hà Nội) dần tách ra xa đoàn đông. Cả hai đi cùng nhau trong suốt quãng dài, duy trì tốc độ đáng kinh ngạc để không bị nhóm phía sau bắt lại.
Khi còn cách đích khoảng 5km, Janssen băng lên, thể hiện ý đồ muốn về nhất chặng. Nhưng Đặng Thành Được vẫn bám đuổi tốt và vào lúc quyết định, anh vượt lên để là người cán đích đầu tiên. Đây cũng là chiến thắng chặng đầu tiên của đội đua Hà Nội ở Cúp truyền hình TP.HCM năm nay.
Marchuk Dzanis (Kenda Đồng Nai) về 3 chặng này, qua đó tiếp tục nới rộng khoảnh cách áo xanh cho chuyên gia nước rút với các đối thủ.
Áo vàng tổng sắp vẫn đang được Yarash Uladzizlau (TP.HCM New Group bảo vệ thành công). Trong khi đó, Phạm Lê Xuân Lộc cũng giữ lại được áo cam cho tay đua Việt Nam xuất sắc nhất.
Áo trắng cho tay đua trẻ xuất sắc vẫn thuộc về Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai).
Sebastian Ferreira với bàn thắng theo kiểu... "đau điếng" - Nguồn: Primera Division
Đó là trận Rubio Nu thua Olimpia 0-2 trên sân nhà Estadio La Arboleda ngày 13-4 ở vòng 16 Primera Division. Phút 55, Olimpia được hưởng quả phạt đền và tiền đạo 28 tuổi Sebastian Ferreira được giao trọng trách sút phạt.
Cú sút của Ferreira bị thủ môn Franco Fragueda (Rubio Nu) đón đúng hướng đẩy bóng ra, lúc này tiền vệ Fernando Martinez lao vào để cố gắng phá bóng mạnh ra khỏi vòng cấm đội nhà. Nhưng pha phá bóng của anh đã vô tình đưa bóng trúng mặt Ferreira văng ngược vào lưới giúp Olimpia có bàn thắng nhân đôi cách biệt.
Ferreira đón nhận bàn thắng trong sự... bất ngờ và đau đớn, trong khi các đồng đội chạy đến ôm anh chúc mừng. Còn Martinez gục ngã trên sân, hoàn toàn không tin vào mắt mình, lấy áo che mặt trong sự thất vọng.
Báo chí thế giới đã gọi đây là "bàn thắng kỳ lạ nhất trong năm 2026". Người hâm mộ trên mạng xã hội cũng hào hứng với pha ghi bàn "đau điếng" này. Một cổ động viên viết: "Một bàn thắng không thể tin được, nhưng có vẻ nó hơi đau thì phải".