Tổng thư ký AFC, Windsor Paul John ngày 22.4 cho biết, ông đã đọc các bài đăng trên mạng xã hội về việc cơ quan bóng đá châu Á đã phân bổ suất dự các cúp châu Á mùa 2026 – 2027. Theo ông, đây là thông tin không chính xác, AFC chưa có quyết định nào được đưa ra về việc phân bổ các suất mở rộng.
“Tôi đã thấy các bài đăng trên mạng xã hội. Đó chỉ là một trong những đề xuất về việc mở rộng AFC Champions League Elite (Cúp C1 châu Á), và còn có những đề xuất khác nữa”, ông Windsor Paul John chia sẻ với New Straits Times.
“Đề xuất tăng số suất là để cải thiện AFC Champions League Elite, vì các CLB trong khu vực (Đông Nam Á) đã cho thấy sự phát triển tại giải AFC Champions League Two (Cúp C2 châu Á).
Nhiều CLB đang đầu tư mạnh để cạnh tranh. Tuy nhiên, đề xuất này sẽ được thảo luận tại cuộc họp của Ủy ban Bóng đá Chuyên nghiệp vào ngày 24.4 tới đây, trước khi được chuyển đến Ủy ban Điều hành AFC để hoàn thiện. Chưa có gì được quyết định cuối cùng”, ông Windsor Paul John khẳng định.
Theo phát biểu của Tổng thư ký AFC, cũng cho thấy cơ quan bóng đá châu Á đã ghi nhận sự nỗ lực của các CLB ở khu vực Đông Nam Á tại giải AFC Champions League Two các mùa vừa qua, như các CLB của giải V-League (Việt Nam) bao gồm CLB CAHN, Nam Định, hay Thể Công Viettel, Ninh Bình, CLB Hà Nội. Tương tự là các CLB mạnh của Thái Lan, Malaysia đều đang đầu tư lớn để chinh phục các cúp châu Á. Bên cạnh đó là giải ASEAN Club Championship (Cúp C1 Đông Nam Á).
Qua đó, việc AFC mở rộng giải AFC Champions League Elite từ 24 đội lên 32 đội ở mùa giải 2026 – 2027, cũng là để tạo điều kiện cho các CLB ở khu vực Đông Nam Á có suất dự giải đấu hàng đầu châu Á để cạnh tranh. Tuy nhiên, việc chính thức phân bổ suất dự vẫn còn chờ các cơ quan chuyên môn của AFC đề xuất và thông qua.
Tin đồn gần đây xuất phát từ trang The Asian Game trên mạng xã hội X, cho rằng ở mùa giải tới, nhà vô địch V-League của Việt Nam sẽ có 1 suất đấu play-off tranh vé vào vòng bảng AFC Champions League Elite. Và thêm 1 suất cho đội á quân vào thẳng vòng bảng giải AFC Champions League Two. Nếu đội tranh play-off thất bại, sẽ xuống đấu giải hạng 2 châu Á. Coi như Việt Nam sẽ có 2 suất.
Trong khi đó, các suất còn lại tại AFC Champions League Elite được phân bổ phần lớn cho các CLB ở Ả Rập Xê Út và Nhật Bản (mỗi nước đến 6 suất cho hai giải đấu cúp hàng đầu châu Á). Kế đến là UAE, Hàn Quốc (5 suất mỗi nước). Qatar và Thái Lan sẽ được phân bổ mỗi nước 4 suất cũng cho hai giải trên. Trong khi các CLB ở Iran và Trung Quốc, mỗi nước chỉ có 3 suất. Tương tự là Úc và Uzbekistan.
Với bóng đá Malaysia sẽ có 1 suất vào thẳng vòng bảng AFC Champions League Elite, chắc chắn thuộc về CLB Johor Darul Ta’zim, và 1 suất ở giải hạng 2 châu Á. Ở các đội khu vực Đông Nam Á, chỉ có đại diện của Việt Nam phải đấu play-off, không vào thẳng vòng bảng.
Mặc dù vậy, việc Tổng thư ký AFC, Windsor Paul John, cho biết chưa có quyết định nào được đưa ra về việc phân bổ các suất mở rộng như trên, cũng sẽ mở ra cơ hội cho CLB Việt Nam có thể vào thẳng vào thẳng vòng bảng AFC Champions League Elite. Và cũng sẽ có từ 1 đến 2 suất dự giải hạng 2 (AFC Champions League Two), dựa trên yếu tố AFC đã ghi nhận “sự đầu tư mạnh để cạnh tranh” của các đội trong khu vực, trong đó có bóng đá Việt Nam.
"Sáng 6.4, tại trụ sở Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) đã diễn ra lễ ký gia hạn hợp đồng giữa VFF và HLV thủ môn Lee Woon-jae. Tham dự buổi lễ, về phía VFF có Tổng thư ký Nguyễn Văn Phú cùng đại diện lãnh đạo Phòng Đội tuyển quốc gia và các phòng chức năng liên quan", thông báo của VFF cho biết về buổi lễ gia hạn hợp đồng với HLV thủ môn Lee Woon-jae.
Theo nội dung ký kết, bản gia hạn hợp đồng với HLV Lee Woon-jae có giá trị đến năm 2027, tiếp tục khẳng định sự tin tưởng của VFF đối với chuyên gia người Hàn Quốc trong vai trò phụ trách công tác huấn luyện thủ môn cho đội tuyển Việt Nam và đội U.23 Việt Nam.
Thay mặt lãnh đạo VFF, Tổng thư ký Nguyễn Văn Phú ghi nhận và đánh giá cao những đóng góp của HLV Lee Woon-jae trong chuỗi thành tích ấn tượng của đội tuyển quốc gia và U.23 quốc gia giai đoạn vừa qua. Nổi bật trong đó là chức vô địch ASEAN Cup 2024 (AFF Cup), giành suất tham dự vòng chung kết Asian Cup 2027, HCV SEA Games 33, cùng HCĐ tại giải vô địch U.23 châu Á 2026.
Tổng thư ký VFF, Nguyễn Văn Phú tin tưởng HLV Lee Woon-jae sẽ tiếp tục phát huy năng lực chuyên môn, đóng góp hiệu quả vào công tác huấn luyện, hướng tới các nhiệm vụ quan trọng của đội tuyển trong thời gian tới, thông báo của VFF cho biết thêm.
Phát biểu tại buổi lễ, HLV Lee Woon-jae bày tỏ cảm ơn sự tin tưởng của lãnh đạo VFF, đồng thời khẳng định sẽ tiếp tục nỗ lực tối đa trong công việc, phối hợp chặt chẽ cùng HLV trưởng Kim Sang-sik và ban huấn luyện nhằm hoàn thành các mục tiêu đã đề ra.
Sinh năm 1973, Lee Woon-jae là một trong những thủ môn xuất sắc nhất của bóng đá Hàn Quốc. Ông từng là đồng đội với HLV Kim Sang-sik trong màu áo đội tuyển Hàn Quốc giai đoạn năm 2000 - 2007, đồng thời giữ kỷ lục 133 lần khoác áo đội tuyển.
Trong sự nghiệp thi đấu quốc tế, ông tham dự 4 kỳ World Cup (1994, 2002, 2006 và 2010), trong đó dấu ấn nổi bật nhất là vị trí thứ tư tại kỳ World Cup 2002, cùng hai lần giành hạng ba Asian Cup 2000 và Asian Cup 2007.
Ở cấp CLB, ông Lee Woon-jae gắn bó chủ yếu với CLB Suwon Samsung Bluewings (1996 - 2010) và Jeonnam Dragons (2011 - 2012), ra sân tổng cộng 451 trận. Trong thời gian này, Lee Woon-jae đã giành nhiều danh hiệu, bao gồm chức vô địch AFC Champions League mùa giải 2001 - 2002, 4 chức vô địch K-League 1 và 3 Cúp FA Hàn Quốc. Ông cũng sở hữu nhiều danh hiệu cá nhân đáng chú ý, như góp mặt trong đội hình tiêu biểu châu Á tại World Cup 2002, danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất K-League 2008, bốn lần vào đội hình tiêu biểu K-League 1 và đội hình tiêu biểu Asian Cup 2007.
HLV Lee Woon-jae bắt đầu tham gia ban huấn luyện đội tuyển Việt Nam từ giai đoạn chuẩn bị cho ASEAN Cup 2024. Sau thành công tại giải đấu này, ông chính thức ký hợp đồng với VFF vào tháng 3.2025 và tiếp tục đồng hành cùng đội tuyển cho đến nay.
Tùy quan điểm, người ta có thể cho rằng Man.City hay hơn, ổn định hơn, bản lĩnh hơn Arsenal… Nhưng nếu cho rằng Man.City đã chiếm được ưu thế khi… vẫn còn thua Arsenal 3 điểm (dù còn 1 trận chưa đấu) là hoàn toàn sai, về mặt kỹ thuật. Không bao giờ có xác suất chiến thắng 100% trước một trận bóng đá đỉnh cao. Nghĩa là vẫn có khả năng Man.City không thắng trận chưa đấu trong tay họ, đồng nghĩa vẫn thua điểm Arsenal. Mặt khác, dù Man.City thắng trên sân Burnley vào giữa tuần này thì hai đội đầu bảng vẫn chỉ đồng điểm với nhau trước 5 trận cuối cùng. Tóm lại, cuộc đua chỉ đang ở thế so kè. Nói cách khác: Arsenal đang ở thế so kè với một đối thủ mà số đông cho rằng hay hơn họ, trước 5 trận đấu cuối cùng.
Nhìn từ góc độ của Arsenal, đấy đã là cả một trời khác biệt rồi. Chỉ trong khoảng 1 tuần, xác suất vô địch của Arsenal tụt hẳn từ 91% xuống còn 73% sau 2 trận thua liên tiếp trước Bournemouth và Man.City. Vẫn biết bóng đá không dành nhiều chỗ cho những con số lạnh lùng, nhưng không phải tự nhiên mà máy tính của hãng Opta vẫn tính ra rằng xác suất vô địch của Arsenal ngay lúc này là 73%, Man.City 27%!
Trận Man.City - Arsenal ngày 19.4 vừa qua hoàn toàn xứng đáng được gọi là "chung kết" của giải Ngoại hạng. Đấy là một "sô diễn" tuyệt luân. Có cả kịch tính, khi thủ môn trứ danh Gianluigi Donnarumma (Man.City) sơ suất một cách ngớ ngẩn để phải vào lưới nhặt bóng, ngay sau khi đồng đội của anh là Rayan Cherki mở tỷ số bằng một trong những pha ghi bàn xuất sắc nhất mùa bóng. Có cả may rủi, khi đôi bên nhiều lần dứt điểm trúng khung thành. Man.City xứng đáng với chiến thắng của họ, nhưng cũng có thể nói Arsenal chỉ thua trong đường tơ kẽ tóc.
Camera bắt được câu nói của Declan Rice (Arsenal) với đồng đội Martin Odegaard, khi các cầu thủ rời sân sau trận đấu: "Cuộc đua vẫn chưa kết thúc". Đúng là như vậy!
Chẳng những không gặp đối thủ cạnh tranh trực tiếp, Arsenal cũng không gặp đội mạnh nào nữa từ nay đến hết mùa bóng. Đối thủ của họ lần lượt là Newcastle, Fulham, West Ham, Burnley, Crystal Palace - tất cả đều đang đứng ở nửa dưới của bảng xếp hạng. Ngược lại, sau chuyến làm khách trên sân Burnley giữa tuần này,
Man.City sẽ phải gặp khá nhiều đối khó chịu: Everton, Brentford, Bournemouth, Aston Villa, Crystal Palace (4/5 đội đang đứng ở nửa trên của bảng xếp hạng, phần nhiều còn đang tranh vé tham dự các cúp châu Âu). Lịch thi đấu có lợi cho Arsenal. Tất nhiên, Man.City là đội có khả năng chiến thắng liên tiếp rất cao. Chính vì đặc điểm này mà nhiều người cho rằng Man.City "coi như đã vô địch" sau trận thắng Arsenal vừa qua. Kỳ thực, đây là một trong những mùa bóng lạ lùng nhất trong lịch sử giải Ngoại hạng Anh. Bất ngờ xuất hiện gần như trong từng vòng đấu. Arsenal cũng không phải là ngoại lệ. Họ đánh mất ưu thế lớn trong cuộc đua vô địch chẳng phải vì thua Man.City, mà vì trận thua Bournemouth trên sân nhà ngay trước đó. Cho nên cũng đừng loại trừ khả năng Man.City bất ngờ sẩy chân sau cú vươn lên mạnh mẽ vừa qua.
Bây giờ không còn là lúc để hai ứng viên vô địch trực tiếp so đọ sức mạnh nữa. Rút cuộc, đội vô địch là đội mất điểm ít nhất trong các trận đấu còn lại của họ. Arsenal "chỉ phải" đá 5 trận nữa. Man.City "phải" đá 6 trận - nên xác suất bất ngờ mất điểm cao hơn Arsenal. Đấy tất nhiên cũng chỉ là vấn đề lý thuyết. Đối thủ quan trọng nhất mà Arsenal phải chống lại trong chặng nước rút thật ra chỉ là tai tiếng của chính họ. Ở mùa bóng 2023-2024, Arsenal có tổng cộng 248 ngày giữ ngôi đầu bảng. Cuối cùng họ chỉ về nhì như mọi người đã biết. Mùa này, giả sử Man.City thắng Burnley và vươn lên vị trí số 1 (hơn Arsenal về chỉ số phụ) thì Arsenal cũng đã dẫn đầu trong 200 ngày. Cứ như đã là "truyền thống": dẫn đầu bao lâu đi nữa thì ở mức đến, Arsenal vẫn sẽ là đội số 2? Nếu như thất bại trong mùa bóng này, Arsenal sẽ là đội đầu tiên trên quê hương bóng đá về nhì trong 4 mùa bóng liên tiếp.
Sau nhiều tuần đàm phán căng thẳng, giải bóng rổ nữ nhà nghề Mỹ (WNBA) đạt được thỏa thuận lao động tập thể (CBA) mới, mở ra bước ngoặt lớn về thu nhập cho các cầu thủ. Những ngôi sao hàng đầu, đặc biệt là Caitlin Clark, chứng kiến mức lương tăng đột biến.
Clark, người được Indiana Fever chọn ở vị trí số một kỳ tuyển chọn 2024, nhanh chóng trở thành gương mặt đại diện của giải đấu. Tuy nhiên, trong hai mùa đầu tiên, VĐV người Mỹ chỉ nhận khoảng 85.000 USD mỗi năm - con số bị đánh giá thấp so với giá trị thương mại và sức hút mà cô mang lại.
Phần lớn thu nhập của Clark đến từ các hợp đồng tài trợ bên ngoài sân đấu. Đáng chú ý, cô ký hợp đồng trị giá 28 triệu USD trong 8 năm với Nike.
Theo thỏa thuận mới, mức lương cơ bản của Clark sẽ tăng lên 528.000 USD vào năm 2026, tương đương mức tăng 521% so với năm 2025. Sự thay đổi này đến từ điều khoản đặc biệt mang tên "exceptional performance on initial contract" (thành tích xuất sắc trong hợp đồng tân binh).
Điều khoản này cho phép các cầu thủ tối đa hóa thu nhập ngay trong hợp đồng 4 năm đầu tiên. Đồng thời, nó cũng mở ra khả năng Clark chỉ còn thi đấu thêm một mùa theo hợp đồng tân binh trước khi đủ điều kiện ký gia hạn với mức lương cao hơn.
Những cầu thủ đủ điều kiện áp dụng điều khoản này là người giành danh hiệu cầu thủ hay nhất MVP hoặc được chọn vào đội hình tiêu biểu All-WNBA trong ba mùa đầu sự nghiệp - tiêu chí mà Clark được dự báo sẽ đạt được.
Không chỉ Clark, nhiều cầu thủ WNBA khác cũng hưởng lợi từ thỏa thuận mới. Aliyah Boston tăng lương từ 94.000 USD lên 574.000 USD, Paige Bueckers từ 80.000 USD lên 500.000 USD, còn Angel Reese từ 75.000 USD lên 350.000 USD.
Trong số này, Boston - đồng đội của Clark tại Indiana Fever - dự kiến trở thành cầu thủ hưởng lương cao nhất WNBA năm 2026. Xếp sau là Diamond Miller của Dallas, trong khi Clark đứng thứ ba.
Dù có bước tiến đáng kể, thu nhập của các ngôi sao WNBA vẫn còn cách rất xa so với các đồng nghiệp nam tại NBA. Ở mùa giải 2025-2026, trần lương của NBA lên tới 154,6 triệu USD mỗi đội, với mức lương trung bình khoảng 10,5 triệu USD mỗi cầu thủ và lương tối thiểu tân binh đã đạt 1,27 triệu USD.
Ngôi sao hưởng lương cao nhất giải là Stephen Curry của Golden State Warriors với khoảng 59,6 triệu USD mỗi năm. Xếp sau là Joel Embiid và Nikola Jokic, cùng nhận khoảng 55,2 triệu USD/mùa. Các tên tuổi khác như Giannis Antetokounmpo, Jimmy Butler, Anthony Davis hay Jayson Tatum cũng đều có thu nhập trên 54 triệu USD mỗi năm.
Khoảng cách này cho thấy dù WNBA đã có bước chuyển mình mạnh mẽ, bài toán thu nhập giữa hai giải bóng rổ hàng đầu thế giới vẫn còn rất lớn.