Ông John Ternus sẽ chính thức đảm nhiệm vị trí CEO Apple từ ngày 1-9, kế nhiệm ông Tim Cook, người dự kiến chuyển sang vai trò Chủ tịch điều hành hội đồng quản trị.
Trong giai đoạn chuyển giao, ông Cook vẫn giữ vai trò CEO đến hết mùa hè để đảm bảo quá trình chuyển giao kế nhiệm diễn ra suôn sẻ.
Phát biểu về người kế nhiệm, ông Cook ca ngợi ông Ternus là người có “tư duy của một kỹ sư, tâm hồn của một nhà đổi mới và trái tim của một nhà lãnh đạo chính trực”.
Bản thân ông Ternus cũng nhấn mạnh rằng bản thân “may mắn khi được làm việc dưới thời Steve Jobs và được Tim Cook dìu dắt”, coi đây là cơ hội để tiếp tục sứ mệnh của Apple.
Ở tuổi 51, ông John Ternus hiện là Phó chủ tịch cấp cao phụ trách kỹ thuật phần cứng – vị trí giúp ông đóng vai trò trung tâm trong việc phát triển hầu hết các sản phẩm quan trọng của Apple.
Gia nhập Apple từ năm 2001, ông đã tham gia hoặc giám sát kỹ thuật cho gần như toàn bộ danh mục sản phẩm hiện tại, từ iPhone, iPad, Mac đến AirPods.
Ông cũng đóng vai trò then chốt trong quá trình ứng dụng chip Apple Silicon thay cho chip Intel vào năm 2020 cho các dòng máy Mac – bước đi giúp cải thiện hiệu năng và thúc đẩy doanh số, theo báo Wall Street Journal.
Dưới sự dẫn dắt của ông, nhiều sản phẩm mới ra đời như Apple Watch và AirPods đã phát triển thành các mảng kinh doanh lớn, trong khi Vision Pro – kính thực tế ảo – cho thấy tham vọng mở rộng sang các lĩnh vực công nghệ mới.
Không chỉ làm việc ở hậu trường, ông Ternus còn là gương mặt quen thuộc tại các sự kiện ra mắt sản phẩm của Apple, trực tiếp giới thiệu nhiều thiết bị quan trọng và tham gia định hình lộ trình sản phẩm của công ty.
Sinh ra tại California, ông Ternus tốt nghiệp cử nhân kỹ thuật cơ khí tại Đại học Pennsylvania năm 1997. Trong thời gian học, ông không chỉ nổi bật về học thuật, mà còn là vận động viên bơi lội xuất sắc của trường.
Sau khi ra trường, ông làm việc tại Virtual Research Systems – một start-up về thực tế ảo, chuyên phát triển kính VR và công nghệ nhập vai.
Kinh nghiệm này sau đó trở thành nền tảng quan trọng khi ông tham gia phát triển các sản phẩm như Vision Pro của Apple.
Gia nhập Apple vào thời điểm công ty đang trong giai đoạn chuyển mình dưới sự trở lại của Chủ tịch Steve Jobs, ông Ternus từng bước thăng tiến từ một kỹ sư thiết kế sản phẩm lên Phó chủ tịch phụ trách kỹ thuật phần cứng (2013), trước khi gia nhập đội ngũ điều hành cấp cao vào năm 2021.
Giới quan sát mô tả ông Ternus là một kỹ sư cơ khí thân thiện, có phong cách quản lý điềm tĩnh, giống với ông Tim Cook hơn là cá tính mạnh mẽ và đôi khi khó đoán của Steve Jobs.
Tuy nhiên, ảnh hưởng của ông trong Apple đã vượt xa vai trò kỹ thuật. Ông tham gia sâu vào các quyết định chiến lược, từ lộ trình sản phẩm đến các tính năng và định hướng phát triển dài hạn.
Việc Apple dần “đưa Ternus ra ánh sáng” trong những năm gần đây cũng được xem là dấu hiệu chuẩn bị cho quá trình chuyển giao quyền lực này.
Ở độ tuổi tương đương với Tim Cook khi lên làm CEO năm 2011, ông Ternus được kỳ vọng có thể dẫn dắt công ty trong một thập kỷ hoặc hơn – yếu tố quan trọng với doanh nghiệp đề cao sự ổn định lãnh đạo như Apple.
Dù kế thừa một Apple đang ở đỉnh cao với lợi nhuận hơn 100 tỉ USD mỗi năm và giá trị vốn hóa lên tới 4.000 tỉ USD, ông Ternus vẫn đối mặt với không ít thách thức.
Áp lực lớn nhất nằm ở lĩnh vực trí tuệ nhân tạo (AI), nơi Apple bị đánh giá là chậm chân so với các đối thủ tại Thung lũng Silicon.
Ông sẽ phải tiếp quản kế hoạch nâng cấp trợ lý ảo Siri, đồng thời tìm cách tạo ra các sản phẩm AI mang tính biểu tượng cho người dùng đại chúng.
Việc lựa chọn một CEO có nền tảng kỹ thuật như ông Ternus cũng cho thấy Apple có thể đang đặt cược vào đổi mới công nghệ, thay vì chỉ tập trung vào vận hành và dịch vụ như giai đoạn dưới thời Tim Cook.
Câu hỏi lớn đặt ra là liệu ông Ternus sẽ tiếp tục con đường tăng trưởng ổn định, hay đưa Apple bước vào một chu kỳ đổi mới mạnh mẽ hơn – trong bối cảnh công ty cần tìm kiếm “cú hích tiếp theo” sau iPhone?
Ngày 18-4, tờ Wall Street Journal dẫn lời quan chức Mỹ cho biết Washington sẽ tiếp tục tăng sức ép lên Iran thông qua việc truy đuổi các tàu hỗ trợ Tehran trên khắp thế giới.
Theo Bộ Tư lệnh Trung ương Mỹ, đến nay Washington đã chặn 23 tàu tìm cách rời các cảng của Iran trong nỗ lực phong tỏa hàng hải đối với các cảng của Tehran.
Việc mở rộng chiến dịch này sẽ cho phép Mỹ kiểm soát các tàu có liên hệ với Iran trên toàn thế giới, bao gồm cả các tàu chở dầu bên ngoài vùng Vịnh và những tàu chở vũ khí.
Tướng Dan Caine, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân của Mỹ, đã khẳng định Mỹ "sẽ tích cực truy đuổi bất kỳ tàu nào mang cờ Iran, hoặc bất kỳ tàu nào cố gắng cung cấp hỗ trợ vật chất cho Iran".
"Điều này bao gồm cả các tàu thuộc "hạm đội đen" chở dầu của Iran. Như hầu hết các bạn đã biết, tàu thuộc hạm đội đen là những tàu bất hợp pháp hoặc trái phép đang né tránh các quy định quốc tế, lệnh trừng phạt hoặc yêu cầu bảo hiểm", ông Caine nói.
Giữa tuần này, Bộ Tài chính Mỹ thông báo họ đang mở rộng danh sách các tàu, công ty và cá nhân bị trừng phạt để tăng cường áp lực lên hoạt động buôn bán dầu của Iran.
Ngoài ra, quyền Bộ trưởng Tư pháp Todd Blanche cũng cam kết sẽ truy tố bất kỳ ai mua hoặc bán dầu của Iran đang chịu trừng phạt.
Đầu năm nay, quân đội Mỹ đã thể hiện khả năng theo dõi các tàu chở dầu ở bất cứ đâu trên thế giới trong chiến dịch chặn bắt các tàu có liên quan đến Venezuela ở Đại Tây Dương và Ấn Độ Dương.
Động thái này là một bước trong chiến dịch gây sức ép của Mỹ đối với Tehran, mà các quan chức chính quyền Tổng thống Donald Trump gọi là "Economic Fury" (tạm dịch: Cuồng nộ kinh tế).
Ông Trump tin rằng việc kết hợp phong tỏa hàng hải với áp lực kinh tế sẽ buộc Tehran phải chấp nhận thỏa thuận hòa bình.
Theo ông Mark Nevitt, phó giáo sư luật tại Trường Luật Đại học Emory, cho biết chính quyền ông Trump dường như đang triển khai ba hành động trên biển: phong tỏa gần Iran, khả năng bắt giữ các tàu thuộc hạm đội bí mật ở các khu vực khác trên thế giới và nỗ lực trấn áp hàng lậu, chẳng hạn như các bộ phận tên lửa.
"Đó là một cách tiếp cận tối đa. Nếu muốn gây sức ép lên Iran, phải sử dụng mọi quyền hạn pháp lý mà bạn có để làm điều đó", ông Nevitt nói.
Nhóm cường kích A-10 thuộc Phi đoàn 107 không quân Mỹ ngày 8/4 xuất phát từ căn cứ Lakenheath ở Anh, với sự hỗ trợ từ hai máy bay tiếp dầu KC-135. Phi đội này đáp xuống Anh từ cuối tháng 3 và dự kiến tới Trung Đông hôm 3/4, nhưng phải quay đầu về sân bay Lakenheath do vấn đề lịch trình và thủ tục ngoại giao đối với máy bay tiếp dầu.
Ảnh chụp từ bên ngoài căn cứ Lakenheath cho thấy các chiến đấu cơ Mỹ mang theo thùng dầu phụ dưới bụng, thùng chứa hàng MXU-648 dưới hai cánh, cùng một cụm chỉ thị mục tiêu và chiếu xạ laser AN/AAQ-28 Litening bên cánh phải.
Đợt chuyển quân diễn ra sau khi Tổng thống Donald Trump thông báo Mỹ và Iran đã đạt thỏa thuận ngừng bắn trong hai tuần để thảo luận.
Toàn bộ cường kích A-10 Mỹ ở Lakenheath đã rời đi, căn cứ hiện chỉ còn số ít tiêm kích tàng hình F-22 và chiến đấu cơ hạng nặng F-15E. Theo biên tập viên Kai Greet của chuyên trang quân sự Aviationist, những phi cơ này dường như gặp sự cố kỹ thuật và không thể xuất phát cùng các đơn vị khác.
"Các tiêm kích F-22 ở Lakenheath có thể quay về Mỹ thay vì đến Trung Đông. Điều này phản ánh những thay đổi trên chiến trường khi phòng không Iran ngày càng bị vô hiệu hóa. Iran dường như đang dùng tên lửa phòng không với đầu dò hồng ngoại thay vì radar, do đó tính năng tàng hình của F-22 không còn phát huy tác dụng mạnh mẽ", Greet cho hay.
Tổng cộng gần 50 máy bay Mỹ đồn trú tại Lakenheath đã được triển khai tới Trung Đông, trong đó có các phi đội F-35 và F-15.
Chiến đấu cơ hạng nặng F-15E bị Iran bắn rơi hôm 5/3 thuộc biên chế Phi đoàn tiêm kích số 494 đóng quân tại căn cứ Anh và đã triển khai tới Trung Đông từ đầu chiến sự. Một cường kích A-10 cũng bị bắn rơi sau đó vài giờ khi yểm trợ lực lượng tìm kiếm cứu hộ phi công Mỹ.
A-10 là cường kích do hãng Fairchild Republic phát triển từ đầu thập niên 1960 để thay thế dòng A-1 Skyraider, sản xuất hàng loạt từ năm 1972 và biên chế vào không quân Mỹ năm 1977.
Đây là máy bay được chế tạo chuyên biệt cho nhiệm vụ yểm trợ đường không tầm gần cho bộ binh, ưu tiên khả năng tấn công xe tăng, thiết giáp và lực lượng mặt đất đối phương, khiến chúng được mệnh danh là "sát thủ diệt tăng". Những chiếc A-10 cũng có thể đóng vai trò trạm kiểm soát không lưu tiền phương, điều phối các chiến đấu cơ khác tấn công mục tiêu mặt đất.
Điểm mạnh của A-10 là độ bền và khả năng sống sót cao. Phi công được bảo vệ bởi phần thân dạng bồn tắm làm bằng titan, có thể chịu được đạn pháo 23 mm. Động cơ máy bay được bố trí trên cánh đuôi ngang và trong cánh đuôi đứng, giúp chúng không hút các mảnh vụn từ đường băng dã chiến và hạn chế một phần tín hiệu nhiệt trước đầu dò hồng ngoại của tên lửa vác vai.
Dù vậy, A-10 cũng tồn tại một số điểm yếu như tốc độ chậm, khả năng cơ động kém, thiếu các hệ thống gây nhiễu và chỉ thị mục tiêu tiên tiến. Điều này khiến chúng chỉ có thể phát huy tối đa ưu thế khi không quân Mỹ đã làm chủ hoàn toàn bầu trời, không còn mối đe dọa từ tiêm kích và các tổ hợp tên lửa phòng không đối phương.