Trong nhịp sống hối hả của TP.HCM – một đầu tàu kinh tế của cả nước, điện không chỉ là một dạng năng lượng mà còn là “trái tim” của thành phố, ánh sáng của những khu công nghiệp xuyên đêm, là dòng chảy liên tục của sản xuất, dịch vụ, logistics, là nền tảng cho chuyển đổi số và cả những ước mơ khởi nghiệp đang nhen nhóm trong từng con hẻm, tòa nhà.
Tôi từng có dịp đến một khu công nghiệp ở ngoại thành vào buổi tối. Ánh đèn vẫn rực sáng, dây chuyền vẫn vận hành, xe ra vào liên tục. Bạn tôi – một kỹ sư làm tại khu công nghệ cao nói với tôi: “Chỉ cần điện chập chờn vài phút thôi là thiệt hại rất lớn”.
Nhận định này chính là thước đo rõ nhất cho vai trò của ngành điện. Ở một thành phố mà mỗi giờ, mỗi phút đều gắn với giá trị kinh tế, sự ổn định của điện không còn là yêu cầu kỹ thuật, mà là cam kết với tăng trưởng.
Trong 50 năm qua, EVNHCMC đã làm được điều mà không phải ai cũng thấy hết: giữ cho hệ thống điện ngày càng ổn định hơn trong bối cảnh nhu cầu tăng trưởng liên tục. Thành phố phát triển nhanh, quy mô dân số lớn, mật độ doanh nghiệp dày đặc, lại là trung tâm dịch vụ – tài chính – công nghiệp, nên áp lực lên hạ tầng điện luôn ở mức cao. Thế nhưng, những sự cố diện rộng ngày càng ít đi, chất lượng cung cấp điện ngày càng được cải thiện, thời gian mất điện được rút ngắn, và đặc biệt là sự chuyển mình mạnh mẽ sang quản trị hiện đại, số hóa.
Tôi ấn tượng với việc ngành điện TP.HCM đã đi đầu trong nhiều giải pháp như tự động hóa lưới điện, điều khiển từ xa, chăm sóc khách hàng qua nền tảng số. Những thứ tưởng như “kỹ thuật” ấy thực ra lại rất “đời sống”.
Bởi khi một doanh nghiệp có thể theo dõi, đăng ký, xử lý các dịch vụ điện nhanh chóng; khi người dân không còn phải chờ đợi lâu để được cấp điện hay giải quyết sự cố; thì đó chính là lúc ngành điện đang góp phần cải thiện môi trường đầu tư và chất lượng sống của đô thị.
Hiện ngành điện TP.HCM đang đứng trước một giai đoạn mới, với những thách thức không nhỏ. Và chính trong bối cảnh này, vai trò của EVNHCMC cần được nhìn nhận sâu hơn, không chỉ là “đáp ứng nhu cầu”, mà là “dẫn dắt hạ tầng năng lượng” cho một thành phố đang chuyển mình.
Thứ nhất, TP.HCM đang hướng đến một mô hình tăng trưởng xanh, bền vững, với yêu cầu giảm phát thải, sử dụng năng lượng hiệu quả và phát triển năng lượng tái tạo. Điều này đặt ra câu hỏi: ngành điện sẽ đóng vai trò gì trong việc thúc đẩy quá trình này? Theo tôi, EVNHCMC không chỉ là đơn vị cung cấp điện, mà cần trở thành “đối tác chuyển đổi năng lượng” cho doanh nghiệp và người dân. Từ việc tư vấn sử dụng điện hiệu quả, hỗ trợ triển khai điện mặt trời mái nhà, đến việc xây dựng các cơ chế khuyến khích tiêu dùng điện thông minh – tất cả đều cần một tầm nhìn chủ động hơn.
Thứ hai, sự phát triển của công nghiệp công nghệ cao, trung tâm dữ liệu, trí tuệ nhân tạo… đang làm thay đổi cấu trúc nhu cầu điện. Những lĩnh vực này không chỉ cần nhiều điện, mà còn cần điện ổn định ở mức rất cao, với tiêu chuẩn khắt khe. Điều đó đòi hỏi hệ thống điện phải được đầu tư không chỉ về quy mô, mà cả về chất lượng và độ tin cậy. Tôi nghĩ đây là lúc EVNHCMC cần tiếp tục đi trước một bước, không chờ nhu cầu tăng rồi mới đáp ứng, mà phải dự báo, chuẩn bị và đồng hành cùng các ngành kinh tế mũi nhọn.
Thứ ba, ở một đô thị lớn như TP.HCM, câu chuyện hạ tầng không bao giờ đơn giản. Việc đầu tư, nâng cấp lưới điện thường gặp nhiều khó khăn về mặt bằng, quy hoạch, phối hợp giữa các ngành. Trong bối cảnh đó, tôi cho rằng ngành điện cần tiếp tục tăng cường sự kết nối với chính quyền, với các sở ngành, và cả với cộng đồng. Bởi hạ tầng điện không thể phát triển nếu thiếu sự đồng thuận. Và sự đồng thuận ấy chỉ có được khi người dân hiểu, tin và thấy rõ lợi ích lâu dài.
Một điều nữa tôi muốn chia sẻ, đó là ngành điện TP.HCM có một câu chuyện rất đáng tự hào, nhưng đôi khi chưa được kể đủ sâu. 50 năm là một hành trình dài, với biết bao con người thầm lặng, những ca trực xuyên đêm, những lần xử lý sự cố trong mưa bão, những đổi mới mang tính bước ngoặt… Nếu những câu chuyện ấy được kể lại một cách gần gũi, chân thực từ chính người trong cuộc, những người đã thầm lặng cống hiến, tôi tin rằng hình ảnh của ngành điện sẽ không chỉ là “dịch vụ thiết yếu”, mà còn là một phần của ký ức và niềm tự hào đô thị.
Trong chặng đường phía trước, khi TP.HCM tiếp tục khẳng định vai trò đầu tàu kinh tế, khi những mục tiêu lớn về phát triển bền vững, chuyển đổi số, kinh tế xanh được đặt ra, tôi tin rằng EVNHCMC sẽ còn phải gánh vác nhiều hơn nữa. Nhưng cũng chính trong những thách thức ấy, cơ hội để ngành điện khẳng định vai trò “hạ tầng của hạ tầng” – nền tảng cho mọi sự phát triển – sẽ rõ nét hơn bao giờ hết.
Với tôi, niềm tự hào 50 năm EVNHCMC còn là một lời nhắc nhở: giữ cho dòng điện luôn thông suốt cũng chính là giữ cho thành phố này tiếp tục tiến về phía trước. Và trong dòng chảy ấy, ngành điện không chỉ là người cung cấp năng lượng, mà là người đồng hành, người giữ nhịp cho một đô thị không ngừng chuyển động một cách bền vững.
Những hình ảnh trước và sau đầy khác biệt của anh Lê Quốc Việt (26 tuổi, ở TP.HCM) thời gian qua thu hút nhiều sự chú ý trên mạng xã hội. Nhiều người bày tỏ ngưỡng mộ trước hành trình giảm cân đầy quyết tâm của chàng trai trẻ, đồng thời xem đây là nguồn động lực để bắt đầu rèn luyện sức khỏe.
Quốc Việt hiện làm nghề trang điểm, cắm hoa. Trước đây, anh từng có thời gian làm nhân viên văn phòng với cuộc sống khá ổn định nhưng duy trì thói quen ăn uống thiếu kiểm soát, ít vận động. "Có những bữa tôi ăn liền 4 gói mì, thêm 3 quả trứng chiên và uống trà sữa. Tôi ăn không phải vì đói mà vì thói quen, cảm giác no dường như không tồn tại", Việt kể.
Lối sống thiếu điều độ khiến cân nặng của anh tăng nhanh từ 90 kg lên hơn 100 kg và chạm mốc 138,5 kg vào năm 2024. Cơ thể nặng nề kéo theo nhiều bất tiện trong sinh hoạt, khiến anh dần tự ti, ngại giao tiếp và ít tham gia các hoạt động cùng bạn bè.
Dù từng nhiều lần thử giảm cân bằng nhiều phương pháp khác nhau nhưng Việt đều thất bại vì thiếu kiên trì.
Bước ngoặt xảy ra sau Tết Nguyên đán 2025 khi anh bị đau đầu kéo dài suốt 2 tuần. Kết quả khám sức khỏe cho thấy nhiều chỉ số ở mức báo động, nguy cơ tai biến và đột quỵ cao dù khi đó anh mới 25 tuổi. "Tôi đã khóc. Lần đầu tiên trong đời, tôi thật sự sợ. Không còn là nỗi sợ vì ngoại hình nữa mà là sợ ảnh hưởng đến tính mạng", Việt nhớ lại.
Sau cú sốc về sức khỏe, Việt quyết tâm thay đổi bản thân. Anh điều chỉnh chế độ ăn theo hướng lành mạnh hơn, tăng rau củ quả, thay cơm bằng khoai lang, bắp, uống nước lọc và hạn chế hoàn toàn đồ ngọt. Song song đó, anh bắt đầu tập đi bộ mỗi ngày với mục tiêu 10.000 bước. "Những ngày đầu rất khủng khiếp. Cơ thể đau nhức, chân nặng như chì nhưng mỗi lần muốn bỏ cuộc, tôi lại nhớ tới tờ giấy khám sức khỏe", anh chia sẻ.
Khi cơ thể quen dần với cường độ vận động, Việt bắt đầu tập chạy. Từ những quãng ngắn 100 m, rồi 500 m, 1 km, anh dần nâng sức bền lên 3 km, 5 km. "Mỗi bước chân là một lần tôi chiến thắng bản thân. Mỗi km là một lần tôi vượt qua ý nghĩ bỏ cuộc", chàng trai chia sẻ.
Nhờ kiên trì, chỉ sau khoảng nửa năm, cân nặng của Việt giảm từ 138 kg xuống 85 kg. Anh tiếp tục duy trì tập luyện, chinh phục các cự ly dài hơn và hoàn thành 21 km tại một giải chạy phong trào. "Khi nhận huy chương, tôi bật khóc. Không phải vì thành tích mà vì mình đã vượt qua chính mình", Việt bộc bạch.
Sau 9 tháng, Quốc Việt giảm tổng cộng hơn 64 kg, từ 138,5 kg xuống còn 74 kg. Trong lần khám sức khỏe gần nhất, anh cho biết 97% chỉ số cơ thể đã trở về mức bình thường. Dịp Tết Nguyên đán 2026, đứng tại gốc mai nơi từng chụp ảnh năm trước, Quốc Việt khiến nhiều người bất ngờ với diện mạo hoàn toàn khác.
Theo anh, điều lớn nhất mình nhận được sau hành trình giảm cân không chỉ là ngoại hình thay đổi mà còn là tinh thần mạnh mẽ, sự kỷ luật và niềm vui sống tích cực hơn mỗi ngày. "Đi bộ và chạy bộ không biến tôi thành người khác, mà giúp tôi trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Chỉ cần tin mình làm được và kiên trì, rồi ai cũng sẽ tỏa sáng theo cách riêng", anh nhắn nhủ.
Thực hiện kế hoạch của Bộ Công an, Công an tỉnh Cà Mau đang triển khai thu nhận ADN thân nhân liệt sĩ để từng bước xác định danh tính, rút ngắn hành trình tìm kiếm những người đã hy sinh vì Tổ quốc.
Trước đó, Công an tỉnh Cà Mau cũng đã chủ động tham mưu UBND tỉnh ban hành văn bản chỉ đạo, cũng như triển khai các văn bản hướng dẫn để đồng bộ toàn hệ thống, đưa công tác thu nhận ADN thân nhân liệt sĩ trở thành chiến dịch được tổ chức theo quy trình và có dữ liệu đối chiếu chặt chẽ.
Với phương châm "dễ, rõ làm trước", lực lượng Công an tỉnh Cà Mau đã chủ động "đi từng ngõ, gõ từng nhà", gặp gỡ thân nhân, người thờ cúng liệt sĩ để thu thập thông tin phục vụ thu nhận ADN thân nhân liệt sĩ. Những trường hợp còn thiếu dữ liệu được rà soát lại qua Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư, tàng thư cư trú, dữ liệu căn cước, đảm bảo độ chính xác cao nhất cho việc đối chiếu ADN thân nhân liệt sĩ.
Trung tá Lê Trung Nghĩa, Phó Trưởng phòng Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội, nhấn mạnh việc xây dựng cơ sở dữ liệu ADN thân nhân liệt sĩ là nhiệm vụ vừa cấp bách, vừa lâu dài. Mỗi mẫu ADN thân nhân liệt sĩ không chỉ là dữ liệu khoa học mà còn là hy vọng đoàn tụ của hàng ngàn gia đình.
Đến nay, hơn 21.000 liệt sĩ đã được cập nhật thông tin vào Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư tại Cà Mau, trong đó hơn 4.400 trường hợp chưa xác định danh tính. Theo quy trình, cần thu thập thông tin hơn 8.900 thân nhân họ ngoại để phục vụ đối chiếu ADN thân nhân liệt sĩ, hiện đã thực hiện được gần 4.200 trường hợp, đạt 46,5%.
Những kết quả thu nhận bước đầu không chỉ phản ánh tiến độ mà còn cho thấy vai trò nòng cốt của công an cơ sở. Ở cấp xã, phường, việc thu nhận ADN thân nhân liệt sĩ được triển khai ngay tại nhà dân. Lực lượng công an phối hợp đơn vị chuyên môn và xét nghiệm trực tiếp đến từng gia đình, hướng dẫn thủ tục, hỗ trợ lấy mẫu tại chỗ. Cách làm này giúp giảm chi phí, tiết kiệm thời gian và đặc biệt phù hợp với các Mẹ Việt Nam Anh hùng, thân nhân cao tuổi khi tham gia cung cấp ADN thân nhân liệt sĩ.
Từ năm 2025 đến nay, Công an tỉnh Cà Mau đã phối hợp lấy mẫu cho 106 thân nhân liệt sĩ. Mỗi mẫu là một dữ liệu quý, từng bước hoàn thiện ngân hàng ADN thân nhân liệt sĩ phục vụ xác định danh tính.
Đằng sau những con số còn là hy vọng khi mỗi mẫu ADN thân nhân liệt sĩ đều gắn với một gia đình; trong đó có những niềm hy vọng, chờ đợi kéo dài nhiều năm.
Ông Bùi Văn Vui, ngụ ấp Bào Nhàn, xã Hồ Thị Kỷ, xúc động nói, gia đình đã chờ đợi tin tức người thân suốt nhiều năm. Khi được cán bộ công an đến tận nơi thu nhận ADN thân nhân liệt sĩ, niềm hy vọng được khơi dậy, một ngày không xa, liệt sĩ sẽ được trở về.
Thời gian tới, Công an tỉnh Cà Mau xác định tiếp tục đẩy mạnh thu nhận ADN thân nhân liệt sĩ theo hướng đồng bộ. Lực lượng sẽ tăng cường phối hợp với các ngành, đặc biệt là lực lượng Quân sự trong tìm kiếm, quy tập hài cốt; đồng thời khai thác hiệu quả các hệ thống dữ liệu để phục vụ xác định danh tính liệt sĩ.
Song song đó, công tác chính sách được triển khai song hành. Tính từ năm 2021 đến nay, Công an tỉnh Cà Mau đã hỗ trợ xây mới 14 căn, sửa chữa 33 căn nhà tình nghĩa cho gia đình liệt sĩ với kinh phí hơn 4 tỉ đồng; tổ chức thăm hỏi, tặng quà với tổng số tiền trên 1,3 tỉ đồng.
Ở Cà Mau, hành trình thu nhận ADN thân nhân liệt sĩ đang trở thành nhịp cầu đưa những người đã hy sinh trở về với tên tuổi, với gia đình, và với ký ức không thể lãng quên.
Mỗi buổi chiều trên đường Dương Bá Trạc (TP.HCM), hình ảnh ông Tây bán xúc xích - ông Clifford Alexander Vantoor - đứng bên bếp, thoăn thoắt trở những cây xúc xích vàng óng đã trở nên quen thuộc với nhiều thực khách. Quán nhỏ mang tên "Anh Ba Tây" lúc nào cũng tấp nập người ra vào, mùi xúc xích nướng lan trong dòng xe cộ khiến không ít người phải dừng chân.
Đến Việt Nam vào năm 2013, ông Clifford nên duyên cùng chị Lan Trinh (33 tuổi), một cô gái Việt Nam. Cũng trong năm đó, chị Trinh nghỉ việc, cùng chồng bắt đầu khởi nghiệp với một xe xúc xích vỉa hè. Chiếc xe nhỏ vừa là phương tiện di chuyển, vừa là “căn bếp” di động, theo chân hai vợ chồng rong ruổi khắp các con phố để bán hàng trong những ngày đầu.
Sau hơn một năm rong ruổi, đến năm 2014, hai vợ chồng quyết định chuyển về đường Dương Bá Trạc, thuê mặt bằng cố định để thuận tiện buôn bán. Từ đó đến nay, quán xúc xích Anh Ba Tây trở nên nổi tiếng trong cộng đồng ẩm thực TP.HCM với hình ảnh ông Tây bán xúc xích bình dân, là điểm quen thuộc của nhiều thực khách, trong đó có không ít người đã gắn bó từ những ngày đầu.
Chia sẻ về tên gọi của tiệm, chị Lan Trinh cho biết đến năm 2016, quán mới chính thức có tên “Anh Ba Tây”. “Anh là con thứ ba trong gia đình, thấy cái tên nghe vui tai, dễ nhớ nên hai vợ chồng quyết định đặt vậy”, chị nói. Trước đó, quán chỉ đơn giản được gọi là “xúc xích Đức vỉa hè”.
Điểm giúp quán giữ chân khách suốt nhiều năm qua chính là nằm ở chất lượng nguyên liệu. Những cây xúc xích tại đây được làm hoàn toàn từ thịt nhập từ Đức, không pha thêm bột hay chất độn, đồng thời chỉ lấy từ một nguồn duy nhất để đảm bảo hương vị đồng nhất. Theo ông Clifford, xúc xích Đức có vị mặn nhẹ, thoang thoảng mùi khói đặc trưng, có thể hơi lạ với một số người nhưng càng ăn lại càng dễ “ghiền”.
Bên cạnh việc giữ nguyên hương vị truyền thống, quán cũng dần mở rộng thực đơn với nhiều biến tấu như hamburger, hot dog, xúc xích cà ri, xúc xích phô mai hay các món từ thịt xông khói.
Một số món “lạ” như xúc xích phô mai hay xúc xích cuộn dài cũng được nhiều khách tìm đến. Tuy nhiên, theo ông Clifford, điểm chung là tất cả món đều được chế biến tại chỗ, chỉ nướng khi có khách gọi để đảm bảo độ tươi ngon, dù đôi lúc khách phải chờ lâu hơn.
Dù chỉ là một tiệm nhỏ bán mang đi, nhưng mỗi vị khách ghé quán đều được chị Lan Trinh chào hỏi niềm nở như người thân. Nhiều người đã gắn bó với quán suốt nhiều năm, trở thành khách quen từ khi còn bán ở địa điểm cũ.
Những chiếc xúc xích vàng ươm được nướng tại chỗ mỗi khi có khách gọi, để giữ trọn hương vị khi đến tay thực khách
ẢNH: THÁI HÒA
Chị Tú Linh (33 tuổi) là một trong những khách hàng như vậy. Cả gia đình chị đều yêu thích hương vị xúc xích tại đây, đến mức chị có thể nhớ rõ đặc trưng của từng món sau nhiều năm thưởng thức.
“Một tuần tôi có thể ghé mua 2-3 lần, chưa kể người nhà đi ngang cũng mua về. Ăn từ 5-6 năm nay rồi. Tôi thích vì hương vị ở đây rất đặc trưng, đậm mùi bò thật chứ không phải gia vị”, chị chia sẻ.
Bán món Tây nhưng ông chủ lại vô cùng mê món Việt. Phải lòng ẩm thực Việt ngay từ những ngày đầu đặt chân đến TP.HCM, ông Clifford cho biết ấn tượng đầu tiên của anh là một bát phở nóng hổi với hương vị đậm đà.
Ông vẫn nhớ ngay khi vừa đến Việt Nam, món phở đã khiến ông bất ngờ với hương vị đặc biệt mà đến nay vẫn không thể quên. Chính sự cân bằng trong hương vị, từ nước dùng, thịt đến các loại rau ăn kèm, đã khiến ông nhanh chóng bị cuốn hút.
Gắn bó với TP.HCM hơn một thập kỷ, ông Clifford gần như đã thử qua hầu hết các món ăn địa phương. Không chỉ những món quen thuộc như phở hay bánh mì, ông còn chủ động trải nghiệm cả những món “khó” với người nước ngoài như hột vịt lộn, nước mắm và nhận ra rằng đây thực sự là một thiên đường ẩm thực.
Dù là người ít nói, ông có thể kể rành rọt những món mình yêu thích, trong đó bún đậu mắm tôm là lựa chọn khiến nhiều người bất ngờ. Với ông, chính hương vị đặc trưng, mạnh mẽ ấy lại là điều làm nên sức hấp dẫn của ẩm thực Việt. Khi được hỏi có món nào không thể ăn, ông cười và đáp ngắn gọn: “Tôi có thể ăn được mọi món ăn ở đây”.
Trong những bữa ăn hằng ngày, thực đơn của ông cũng gắn liền với các món Việt, phần lớn do chị Lan Trinh chuẩn bị. Theo ông, món Việt có sự hài hòa về gia vị, mang lại cảm giác ngon miệng mà không gây ngán.
Điều này hoàn toàn khác khi ở tại Hà Lan, ông thường chỉ ăn những món quen thuộc như bánh mì hay phô mai. “Ở Việt Nam, tôi có rất nhiều lựa chọn, mỗi ngày đều có thể ăn một món khác nhau”, ông chia sẻ.
Với ông Clifford, ẩm thực không chỉ đơn thuần là để no bụng mà còn là sợi dây kết nối với văn hóa và con người. Những món ăn ông từng thử, những quán ăn ông từng ghé qua đều giúp ông hiểu hơn về cuộc sống tại Việt Nam. Từ đó, ẩm thực không chỉ trở thành thói quen mà còn là một phần trong cách ông cảm nhận và gắn bó với mảnh đất này.