Đội tuyển nữ Việt Nam từng được dẫn dắt bởi các HLV ngoại, gồm Rainer Willfeld (Đức), Steve Darby (Anh), Trần Vân Phát (Trung Quốc) và Takashi Norimatsu (Nhật Bản). Sau đó, đội tuyển trải qua 10 năm thành công dưới thời HLV Mai Đức Chung, trước khi chia tay sau vòng chung kết Asian Cup 2026.
Trong giai đoạn cuối thời HLV Chung, lãnh đạo LĐBĐ Việt Nam (VFF) và Hội đồng HLV quốc gia đã thảo luận chọn nhà cầm quân nội hay nước ngoài. Cuối cùng, HLV nội được ưu tiên. Bên cạnh yếu tố tài chính, trong lễ công bố tân HLV Hoàng Văn Phúc ở trụ sở liên đoàn vào sáng nay, Phó Chủ tịch VFF phụ trách chuyên môn Trần Anh Tú cho rằng tiêu chí quan trọng khác là sự thấu hiểu và thích ứng với bóng đá nữ Việt Nam.
“Làm bóng đá nữ khó không kém nam”, ông Tú nói. “Một HLV ngoại muốn dẫn dắt cần có thời gian làm việc ở Việt Nam, hiểu bóng đá nữ ở đây thì đảm đương nhiệm vụ mới thuận lợi”.
Đông Nam Á có xu thế chuộng HLV từ Nhật Bản – nền bóng đá nữ số một châu Á, trong đó Thái Lan hợp tác mạnh mẽ. Tuy nhiên, ĐTQG đều không đạt thành công như mong đợi khi được dẫn dắt bởi Miyo Okamoto (2021-2023), rồi đến cựu HLV tuyển nữ Nhật Bản Futoshi Ikeda (2025).
Với Việt Nam, chiến lược ở ĐTQG nữ là ưu tiên HLV nội, còn ĐTQG nam thì ngược lại. Phó Chủ tịch VFF Trần Anh Tú cho rằng khác biệt đội nam khác biệt về áp lực thành tích và nhiều yếu tố ngoại cảnh tác động hơn. “Sức ép ở đội nam rất lớn. Trình độ HLV nội có thể không thua kém nhưng HLV ngoại có lợi thế để dễ vượt qua áp lực hơn”, ông Tú cho hay. “Điều này gây khó cho công việc, dù VFF luôn hướng đến HLV nội. Bên cạnh đó, chiến lược dùng HLV ngoại vẫn mang đến thành công”.
Trong khi đó, đội tuyển nữ đã trải qua 10 năm thành công dưới thời ông Mai Đức Chung, với lần đầu dự World Cup 2023, vô địch Đông Nam Á 2019 và giành 4 HC vàng SEA Games 2017, 2019, 2021, 2023. Đôi bên nhiều lần chia tay, rồi lại tái hợp. Giải đấu cuối cùng của ông Chung là Asian Cup 2026, khi đội tuyển dừng bước tại vòng bảng.
VFF đã chuẩn bị cho cuộc chia tay này, khi từ tháng 9/2024, ông Hoàng Văn Phúc lên tuyển nữ làm trợ lý cho HLV Mai Đức Chung. VFF đánh giá đây là cơ hội để HLV Phúc hiểu cách làm việc ở đội tuyển và nắm bắt về lực lượng cầu thủ.
Ông Phúc cũng hội tụ đầy đủ các yếu tố, gồm đảm bảo chuyên môn và giàu kinh nghiệm, với hơn 30 năm huấn luyện. Thứ hai, HLV phải có bằng Pro – tiêu chí bắt buộc theo quy định của LĐBĐ châu Á (AFC) dành cho các ĐTQG nam và nữ.
“Không ai phù hợp hơn HLV Hoàng Văn Phúc vào lúc này”, Phó Chủ tịch Trần Anh Tú cho biết. “Dù phải chịu áp lực lớn từ di sản của HLV Mai Đức Chung, chúng tôi sẽ đồng hành hỗ trợ tối đa những gì tốt nhất để tân HLV hoàn thành nhiệm vụ”.
Tại lễ công bố tân HLV trưởng đội tuyển nữ, ông Phúc cho thấy sự thoải mái và tin rằng có thể duy trì sự ổn định. Ông cho biết đã nhận được nhiều kinh nghiệm từ HLV Mai Đức Chung trong 18 tháng làm trợ lý ở đội tuyển. HLV Phúc đánh giá cầu thủ nữ có ý chí tuyệt vời, bền bỉ và ham tập luyện. “Họ cần được làm tâm lý kỹ càng hơn. Bên cạnh đó, khả năng chuyển đổi trạng thái khi có bóng, mất bóng rồi giành lại bóng là thứ tôi quan tâm”, HLV 62 tuổi cho hay.
Một vấn đề khác HLV Hoàng Văn Phúc cần giải quyết là cuộc chuyển giao thế hệ ở đội tuyển. Ông cho rằng sẽ có cú hích đối với cầu thủ, sau khi giải vô địch quốc gia nữ mùa này chuyển từ thi đấu tập trung hai giai đoạn sang đá sân nhà, sân khách như V-League. “Đội tuyển được xây dựng trên tinh thần tập thể. Ai còn thể lực, đáp ứng được lối chơi thì sẽ được triệu tập”, HLV nói thêm.
Giải đấu chính thức đầu tiên của đội tuyển nữ với tân HLV Hoàng Văn Phúc là ASIAD 20 tại Nhật Bản vào tháng 9. Đây được xem là cơ hội cọ xát và không đặt quá nặng chỉ tiêu. Đến năm 2027, đội tuyển hướng tới có huy chương tại ASEAN Cup nữ và vào chung kết SEA Games 34.
HLV Hoàng Văn Phúc, sinh năm 1964, từng thi đấu cho Thể Công, Quân khu 3, Đường sắt Việt Nam với vị trí trung vệ. Ông giải nghệ vào năm 1996 để bước vào sự nghiệp huấn luyện. Ở cấp CLB, ông từng dẫn dắt Hà Nội ACB, Quảng Nam, Sài Gòn FC – các đội bóng đều đã giải thể. Đỉnh cao là chức vô địch V-League 2017 cùng Quảng Nam.
Ông Phúc cũng bén duyên với các đội tuyển quốc gia từ năm 2008, với chức vô địch U16 Đông Nam Á mở rộng 2009. Sau đó, ông dẫn dắt đội tuyển dự vòng chung kết U19 châu Á 2012. Đến tháng 5/2013, HLV ký hợp đồng 2 năm với VFF để dẫn dắt ĐTQG và U23 Việt Nam. Tuy nhiên, việc bị loại ngay từ vòng bảng SEA Games 2013 ở Myanmar dẫn đến ông quyết định từ chức.
Từ năm 2021, ông Phúc về Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Hà Nội làm việc, rồi có giai đoạn làm Giám đốc kỹ thuật và HLV tạm quyền Hà Nội FC.
Hoạt động này được triển khai tại khu Little Italy, thành phố Toronto. Bài đăng trên mạng xã hội X của CSA viết: "Các fan bóng đá Italy thân mến, đừng chờ thêm 4 năm nữa để được hít thở bầu không khí World Cup. Hãy đổi áo đấu của bạn lấy áo của tuyển Canada".
Trong thông báo chính thức, CSA viết: "Chúng tôi thân mời cộng đồng người Canada gốc Italy cùng đồng hành với đội chủ nhà. Vào ngày 4/4, từ 10 giờ sáng đến 2 giờ chiều, chúng tôi sẽ có mặt bên ngoài Cafe Diplomatico trên đường College, Toronto để trao cơ hội đổi màu áo Italy lấy áo đấu Canada, cùng hòa chung nhịp đập hướng tới World Cup 2026. Hoạt động này miễn phí. Hãy mang áo Italy đến, và nhận áo Canada về. Số lượng có hạn, người hâm mộ nên đến sớm để nhận trang phục".
Thông điệp cũng đính kèm một dòng chữ bằng tiếng Italy: "Questa volta è il Canada", nghĩa là "Lần này, hãy chọn Canada".
Những video lan trên mạng xã hội sau đó cho thấy, hàng trăm người thực sự đã xếp hàng dài để đến đổi áo đấu Italy lấy Canada. Tuy nhiên, khác với thông tin ban đầu, CSA thực chất không hề thu áo đấu tuyển Italy, họ để các CĐV này giữ lấy màu cờ sắc áo đó, và thoải mái phát tặng áo đấu Canada cũng như các poster World Cup 2026 cho người hâm mộ.
Đáng lẽ Italy đã có màn chạm trán với Canada tại bảng B nếu họ vượt qua trận chung kết play-off trước Bosnia & Herzegovina. Tuy nhiên, thầy trò Gennaro Gattuso đã gục ngã trên chấm luân lưu, đánh dấu lần thứ ba liên tiếp vắng mặt tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Canada, được dẫn dắt bởi HLV Jesse Marsch, mùa hè này sẽ đối đầu với Bosnia, Qatar và Thụy Sĩ tại vòng bảng. Canada kỳ vọng cộng đồng người gốc Italy đông đảo tại đất nước sẽ nhuộm đỏ các khán đài thay vì sắc thiên thanh vào mùa hè này.
Theo cuộc điều tra dân số năm 2021, có khoảng 1,5 triệu người Canada có nguồn gốc Italy (hoàn toàn hoặc một phần). Gần một phần ba trong số đó sinh sống tại Toronto và các khu vực lân cận. SVĐ BMO Field của thành phố này cũng chính là nơi diễn ra trận mở màn của Canada trước Bosnia vào ngày 12/6 tới.
Báo Anh Guardian cho biết giá vé cho trận đấu này đã tăng phi mã trong tuần qua. Tất cả số vé còn lại đều được niêm yết ở mức 3.125 USD, và hầu hết các vé ở thị trường bán lại cũng có mức giá tương đương. Chương trình đổi áo miễn phí vừa qua có lẽ là cách kinh tế nhất để những người hâm mộ gốc Italy tại địa phương có thể hòa mình vào không khí World Cup mùa hè này.
Trận này, HLV Alvaro Arbeloa đã gây bất ngờ cho nhiều người khi cho Real Madrid đá 4-4-2 nhưng lại cất Jude Bellingham, Eduardo Camavinga trên băng ghế dự bị.
Thay vào đó, HLV tạm quyền của Đội bóng Hoàng Gia để tiền vệ 19 tuổi Thiago Pitarch Pinar đá cặp với Aurélien Tchouaméni ở khu vực trung tuyến.
Quyết định có phần khó hiểu đó khiến Real Madrid hoàn toàn lép vế trước Bayern Munich về mặt thế trận.
Chơi co cụm phòng ngự và chờ đợi thời cơ tung ra những đường phản công. Real Madrid hoàn toàn trông cậy vào tốc độ, kỹ thuật và khả năng tác chiến độc lập của Vinicius và Kylian Mbappe trên hàng công.
Với thế trận như vậy, cơ hội ghi bàn đến dồn dập. Dayot Upamecano là người sở hữu cơ hội ngon ăn nhất để mở tỉ số cho Bayern Munich. Nhưng trung vệ này lại không thể tận dụng thành công vì quá vụng về.
Trong khi đó, Vinicius là người có cơ hội ngon ăn đầu tiên bên phía Real Madrid. Nhưng cú sút của anh chưa đủ hiểm để đánh bại Manuel Neuer. Trong 45 phút đầu tiên, tâm lý thi đấu của các cầu thủ trẻ bên phía Real Madrid thực sự có vấn đề.
Họ chuyền hỏng khá nhiều, thiếu sự ổn định và nhịp độ trong lối chơi. Thiago Pitarch Pinar suýt hại đội nhà với đường chuyền về bất cẩn nhưng các cầu thủ Bayern Munich không thể tận dụng thành công. Trong khi đó, Álvaro Fernández Carreras (trái) và Trent Alexander-Arnold (phải) liên tục bị Luis Diaz và Micheal Olise qua mặt.
Trước sức ép của Bayern Munich, cuối cùng chuyện gì đến cũng phải đến. Phút 41, Real Madrid mất bóng ở giữa sân tạo cơ hội cho Bayern Munich phản công nhanh. Serge Gnabry tung đường chuyền dọn cỗ cho Luis Diaz thoát xuống đối mặt với thủ môn Andriy Lunin.
Diaz không bỏ lỡ cơ hội tung cú sút tinh tế, làm tung lưới Real Madrid, ghi bàn mở tỉ số trận đấu. Bayern Munich nhân đôi cách biệt ở phút 46 sau sai lầm mất bóng ở giữa sân của các cầu thủ Real Madrid. Lần này, Harry Kane là người trừng phạt Real Madrid với cú đặt lòng đẹp mắt ngoài vòng cấm.
Bị dẫn 2 bàn, HLV Arbeloa buộc phải tung Bellingham (thay Thiago Pitarch Pinar) rồi Brahim Diaz (thay Arda Guler) vào sân. Lối chơi của Real Madrid có sự cải thiện đáng kể khi hàng loạt cơ hội ăn bàn xuất hiện. Tuy nhiên, sự xuất sắc của thủ thành Manuel Neuer giúp Bayern Munich liên tục thoát thua.
Nhưng cuối cùng Neuer cũng bị khuất phục ở phút 74 với cú dứt điểm cận thành quá mạnh của Mbappe. Bàn thắng này giúp Real Madrid hưng phấn hơn, tiếp tục gia tăng sức ép và tạo thêm nhiều cơ hội nguy hiểm. Tuy nhiên, các chân sút Real Madrid bất lực trong việc tìm bàn thắng thứ 2, chấp nhận thất bại 1-2 chung cuộc.
Thất bại 1-2 trên sân nhà khiến Real Madrid gặp khó trong việc giành vé đi tiếp vào bán kết Champions League bởi trận lượt về (16-4) diễn ra trên sân của "hùm xám".
Tối 17/4, Coventry hòa 1-1 trên sân Blackburn Rovers, nhờ bàn gỡ của Bobby Thomas ở phút 84. Kết quả này giúp Coventry vững đỉnh bảng Championship với 86 điểm, bỏ cách đội xếp thứ ba Millwall tới 13 điểm khi mùa giải còn ba vòng, qua đó chắc suất thăng hạng trực tiếp.
Trong cuộc phỏng vấn sau trận, Lampard suýt bật khóc giữa bầu không khí ăn mừng cuồng nhiệt tại sân Ewood Park. "Thật tuyệt vời. CĐV đã trải qua quá nhiều thất vọng nhưng vẫn luôn ở bên đội bóng. Giờ họ xứng đáng có khoảnh khắc này", ông nói. "Đây là một đội bóng lớn, với lịch sử và ý nghĩa đặc biệt với thành phố".
Lampard là một trong những tiền vệ vĩ đại bậc nhất lịch sử Ngoại hạng Anh. Ông thi đấu cho Chelsea giai đoạn 2001-2014, ghi 211 bàn qua 648 trận, đoạt 13 danh hiệu, trong đó có ba Ngoại hạng Anh và một Champions League. Ông còn khoác áo West Ham, Swansea City, Man City trước khi giải nghệ tại New York City FC.
Ở cấp độ quốc tế, Lampard ghi 29 bàn qua 106 trận cho tuyển Anh, dự ba kỳ World Cup (2006, 2010, 2014) và Euro 2004 - giải đấu ông được bầu vào đội hình tiêu biểu. Lampard cũng hai lần liên tiếp giành danh hiệu Cầu thủ hay nhất năm của Anh (2004, 2005).
Cựu danh thủ người Anh xem việc giúp Coventry thăng hạng trong bối cảnh hiện tại là một thành tựu đặc biệt và xứng đáng đứng ngang hàng với những danh hiệu lớn nhất trong sự nghiệp. "Khi đó tôi có thể cảm ơn Didier Drogba hay John Terry. Còn giờ, những gì đội bóng này làm được là nhờ nỗ lực phi thường", ông bày tỏ.
Lampard từng làm HLV tại Derby County, Chelsea và Everton trước khi dẫn dắt Coventry từ tháng 11/2024. Cùng CLB này, ông thua 20, hòa 16, thắng 42 - đạt tỷ lệ 53,8%. Khi nhà cầm quân người Anh tiếp quản, Coventry chỉ đứng thứ 17. Nhưng sau chưa đầy hai năm, ông giúp Coventry "lột xác" và lần đầu trở lại Ngoại hạng Anh kể từ năm 2001.
Lampard thừa nhận ông chưa đánh giá hết tầm vóc của CLB trước khi nhận lời dẫn dắt. HLV 47 tuổi tiết lộ mục tiêu ban đầu chỉ là lọt vào nhóm play-off, nhưng Coventry đã vượt xa kỳ vọng khi giành vé lên hạng sớm ba vòng. "Chúng tôi không đặt kế hoạch thăng hạng trực tiếp. Toàn đội chỉ nghĩ đến việc vào top 4 hoặc 5", Lampard nói. "Tôi từng trải qua nhiều mùa giải phải chờ đến phút cuối để đạt mục tiêu. Thật may là năm nay không phải như vậy. Việc hoàn thành mục tiêu sớm mang lại cảm giác rất tuyệt vời. Nhưng chúng tôi vẫn muốn vô địch".