Theo Hãng tin AFP ngày 15-4, cuộc xung đột giữa Mỹ, Israel với Iran đang khiến nông dân Mỹ gặp phải khó khăn kép: Giá phân bón và giá dầu diesel tăng vọt khi eo biển Hormuz – tuyến đường vận chuyển huyết mạch của các mặt hàng này – gần như đóng cửa.
Trên trang trại của ông Andy Corriher (47 tuổi) tại bang North Carolina, việc gieo trồng và chuẩn bị cho vụ bắp, đậu nành đang diễn ra. Tuy nhiên, giá phân bón đã tăng mạnh do xung đột ở Trung Đông, trong khi những đơn hàng ông đặt từ nhiều tuần trước vẫn chưa được giao.
“Thời điểm này trong năm là lúc phần lớn phân bón được sử dụng tại Mỹ. Chúng tôi bị ảnh hướng đúng thời điểm tồi tệ nhất, khi vừa phải mua phân bón lúc giá tăng chóng mặt, vừa đối mặt với nguồn cung bị cắt giảm” – ông Corriher chia sẻ.
Giá cả tăng đang giáng đòn vào một trong những nhóm cử tri quan trọng của Tổng thống Donald Trump. Ông đã giành tới 78% số phiếu bầu trong cuộc bầu cử năm 2024 tại các hạt phụ thuộc vào nông nghiệp.
Cuối tuần trước, ông Trump đổ lỗi cho tình trạng thổi giá từ các công ty độc quyền phân bón, đồng thời cam kết: “Nông dân Mỹ, chúng tôi luôn sát cánh cùng các bạn!”.
Tuy nhiên, vụ gieo trồng mùa xuân đã bắt đầu. Ông Corriher đang chất các bao phân khô lên máy kéo và chở ra cánh đồng.
“Tôi đã đặt mua vài chuyến phân đạm lỏng từ vài tuần trước, nhưng họ vẫn nói chưa chắc khi nào giao được” – ông chia sẻ.
Ông Corriher ước tính giá phân đạm mà ông sử dụng đã tăng ít nhất 40% kể từ khi chiến sự nổ ra. Giá phân bón ure – một loại phân đạm phổ biến – cũng đã tăng khoảng 50% tại cảng New Orleans.
Ông Corriher buộc phải cắt giảm 1/3 lượng phân bón sử dụng – quyết định khiến ông lo ngại sẽ ảnh hưởng đến năng suất.
Trong khi đó ông Russell Hedrick, canh tác trên diện tích hơn 400 ha quanh Hickory (bang North Carolina), cho biết khoảng 75% lượng phân bón ông mua được thực hiện sau khi giá đã tăng vọt.
Giống như ông, nhiều nông dân Mỹ không có đủ kho trữ để tích trữ phân bón từ sớm trước mùa vụ. Ông đã cắt giảm lượng phân bón xuống mức tối thiểu, với phương án bổ sung thêm sau.
Bộ trưởng Nông nghiệp Mỹ Brooke Rollins nói rằng 80% nông dân Mỹ đã mua phân bón cho vụ xuân trước khi xung đột xảy ra. Nhưng điều đó chẳng giúp được nhiều cho những người thiếu vốn và khả năng dự trữ.
Nông dân Corriher chia sẻ ông ủng hộ Tổng thống Donald Trump. Tuy nhiên, ông nói thêm về cuộc chiến: “Dường như chúng ta chưa thực sự suy nghĩ thấu đáo tất cả những hậu quả đối với người Mỹ. Tôi cảm thấy những vấn đề này phần nào đã bị bỏ qua, như thể chỉ là thiệt hại ngoài dự tính”.
Giá xăng và dầu diesel tăng vọt không chỉ ảnh hưởng đến nông dân mà còn tới các hộ gia đình Mỹ.
Khi được hỏi liệu cuộc chiến có làm thay đổi cách nhìn về Tổng thống Trump hay không, ông Derrick Austin – nông dân tại Marshville (bang North Carolina) – nói: “Tôi bắt đầu nghi ngờ một số lập luận của ông ấy”.
Dù vậy, ông cho rằng chính quyền Tổng thống Donald Trump “vẫn tốt hơn một số lựa chọn khác”.
Ông Hedrick – người đã ba lần bỏ phiếu cho ông Trump – nhận xét: “Ông ấy cũng chỉ là con người như tất cả chúng ta. Tôi nghĩ ông ấy có những quyết định đúng, nhưng cũng có lúc mắc sai lầm”.
Ông cho biết nếu việc giải quyết xung đột mang lại “hòa bình lâu dài” cũng như mở lại eo biển Hormuz, “đó là tất cả những gì tôi có thể hy vọng”.
Theo giáo sư Chad Hart tại Đại học Bang Iowa, nền kinh tế nông nghiệp Mỹ đã “rơi vào suy thoái trong vài năm gần đây”. Thu nhập ròng của nông dân giảm trong khi chi phí vẫn ở mức cao.
Dù biên lợi nhuận năm nay bị thu hẹp, mức thiệt hại có thể không lớn như lo ngại ban đầu do nhiều nông dân đã kịp bón phân từ mùa thu năm ngoái hoặc đầu xuân.
Tuy nhiên, nếu xung đột kéo dài, vụ mùa năm 2027 sẽ là “một mối lo lớn”, theo ông Hart.
Annie Ramos, 22 tuổi, sinh ra tại Honduras và là vợ của trung sĩ Matthew Blank, bị bắt hôm 2/4 khi cùng chồng tới căn cứ Fort Polk tại bang Louisiana để làm thủ tục đăng ký quyền lợi dành cho người thân của binh sĩ, bao gồm bảo hiểm và tiến tới xin thẻ xanh.
Gia đình cho biết bố mẹ mang theo Ramos vượt biên vào Mỹ khi cô chưa đầy 2 tuổi. Năm 2020, cô từng nộp đơn xin tham gia chương trình Hoãn Trục xuất với Người đến Mỹ từ khi còn nhỏ (DACA), được ban hành năm 2012 dưới thời cựu tổng thống Barack Obama.
Chương trình DACA nhằm bảo vệ những người được thân nhân đưa đến Mỹ từ khi chưa đủ tuổi thành niên và không có giấy tờ hợp pháp, giúp họ tránh bị trục xuất và mở ra con đường để họ có giấy phép lao động. Tuy nhiên, hồ sơ DACA của Ramos bị trì hoãn phê duyệt 6 năm qua vì những tranh cãi pháp lý và chính trị xoay quanh chương trình này.
Hồi tháng 3, Ramos kết hôn với Blank, một công dân Mỹ. Hai vợ chồng đã thuê luật sư và đang hoàn tất hồ sơ hợp pháp hóa tình trạng cư trú cho cô theo diện kết hôn với công dân Mỹ.
Blank đã phục vụ trong quân đội Mỹ 5 năm, từng được triển khai đến Trung Đông và châu Âu. Anh cho biết hai người dự định chuyển đến sống cùng nhau tại căn cứ sau lễ Phục sinh.
Hôm 2/4, Blank đưa vợ tới căn cứ Fort Polk, mang theo giấy khai sinh, hộ chiếu Honduras của Ramos, giấy đăng ký kết hôn và chứng minh thư quân đội của anh để làm thủ tục đăng ký phúc lợi cho cô. Khi nhân viên hành chính tại căn cứ hỏi về tình trạng cư trú của Ramos, gia đình giải thích rằng cô không có visa hay thẻ xanh, nhưng luật sư của họ đã chuẩn bị các giấy tờ cần thiết để đăng ký.
"Chúng tôi sẽ làm rõ điều này", nhân viên hành chính tại căn cứ trả lời, sau đó gọi một số cuộc điện thoại. Sĩ quan chỉ huy tại căn cứ sau đó đến cùng với một thành viên Cơ quan Điều tra Hình sự (CID) của căn cứ. Người này sau đó thông báo sẽ liên hệ với Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Mỹ (ICE) cùng Bộ An ninh Nội địa về trường hợp của Ramos.
Ramos sau đó bị còng tay và bị quân cảnh đưa đến một tòa nhà khác. Ba đặc vụ ICE đến Fort Polk và bắt cô, nói rằng "họ không còn lựa chọn nào khác", theo lời kể của gia đình Blank.
"Tôi đã cầu xin họ đừng đưa con bé đi, nhưng họ nói rằng cấp trên đã ra lệnh", Jen Ricklin, mẹ của Blank, cho hay.
Ramos bị chuyển tới cơ sở giam giữ của ICE tại Basile, cách căn cứ hơn 100 km. Gia đình Ramos cho biết khi đến thăm vài ngày sau, họ không được phép mang theo bất kỳ giấy tờ, khiến cô không thể ký tên vào hồ sơ xin thẻ xanh đã đến bước hoàn tất.
Bộ An ninh Nội địa Mỹ cho biết Ramos từng bị thẩm phán di trú ra lệnh trục xuất vắng mặt từ năm 2005, khi gia đình cô không xuất hiện tại một phiên điều trần. Cơ quan này cho hay cô không có tình trạng pháp lý hợp lệ và lệnh bắt được thực thi trên cơ sở Ramos "tìm cách xâm nhập một căn cứ quân sự".
Sự việc gây phản ứng từ một số chính trị gia và tổ chức bảo vệ người nhập cư, cho rằng việc ICE bắt giữ vợ của một quân nhân có thể ảnh hưởng tới tinh thần binh sĩ và tác động tiêu cực đến các nỗ lực tuyển quân.
Một số ý kiến cũng cho rằng chính quyền Tổng thống Donald Trump đang từng bước chấm dứt các chính sách nới lỏng về thực thi luật nhập cư đối với gia đình quân nhân, dù trước đây đây là một yếu tố được sử dụng để khuyến khích tuyển quân.
Sau gần một tuần, Ramos được ICE phóng thích, nhưng phải đeo thiết bị giám sát GPS gắn ở cổ chân. DHS cho hay đây là biện pháp đề phòng nguy cơ cô bỏ trốn trong khi chờ triển khai các thủ tục trục xuất tiếp theo. "Cô ấy sẽ được xử lý theo quy trình pháp lý công bằng", DHS lưu ý.
"Tôi chỉ mong được sống một cách đàng hoàng tại đất nước mà tôi coi là quê hương từ khi còn nhỏ", Ramos nói sau khi được thả. Cô cho biết muốn mong muốn hoàn thành việc học và xây dựng cuộc sống cùng chồng tại Mỹ.
Theo báo Guardian, ít nhất tám trẻ em thiệt mạng và hai người lớn bị thương trong vụ xả súng xảy ra ngày 19-4 tại thành phố Shreveport, bang Louisiana (Mỹ). Cảnh sát xác định đây là một vụ bạo lực gia đình đặc biệt nghiêm trọng.
Nghi phạm Shamar Elkins, 31 tuổi, đã sát hại bảy người con ruột, bắn chết thêm một đứa trẻ, đồng thời làm bị thương vợ và một phụ nữ khác - hiện đều trong tình trạng nguy kịch.
Các nạn nhân là trẻ em có độ tuổi từ 1 đến khoảng 11 tuổi. Ông Elkins đã bị lực lượng chức năng bắn hạ khi đang cướp ô tô để tẩu thoát.
Tại buổi họp báo bên ngoài hiện trường, Giám đốc Cảnh sát Shreveport Wayne Smith không giấu được sự bàng hoàng: "Tôi thực sự không biết phải nói gì, trái tim tôi như chết lặng. Tôi không thể tưởng tượng điều này có thể xảy ra".
Thị trưởng Shreveport Tom Arceneaux gọi đây là thảm kịch tồi tệ nhất mà thành phố 180.000 dân này từng đối mặt.
Tính đến ngày 19-4, Mỹ đã ghi nhận ít nhất 6 vụ giết người hàng loạt từ đầu năm 2026, theo số liệu từ Tổ chức Lưu trữ bạo lực súng đạn.
Cũng trong cuối tuần qua, một vụ xả súng khác gần Đại học Iowa (bang Iowa, Mỹ) khiến năm người bị thương, nằm trong hơn 110 vụ xả súng hàng loạt trên toàn quốc từ đầu năm đến nay.
Tình trạng bạo lực súng đạn kéo dài làm dấy lên các lời kêu gọi siết chặt kiểm soát vũ khí, song Quốc hội Mỹ nhiều năm qua vẫn chưa có bước đi lập pháp đủ mạnh.
Bà Gabrielle Giffords, cựu nghị sĩ bang Arizona và là nhà hoạt động chống bạo lực súng đạn, nhấn mạnh: "Tất cả chúng ta cần phải phẫn nộ khi đang sống trong một đất nước mà trẻ em thường xuyên phải hứng chịu những hành vi bạo lực khủng khiếp đến mức không thể tưởng tượng nổi. Các nhà lãnh đạo cần hành động ngay".
Bà nói thêm rằng trẻ em không có lựa chọn nào ngoài việc tin rằng người lớn sẽ bảo vệ chúng, nhưng nước Mỹ đang thất bại trong trách nhiệm đó.
Chỉ vài giờ sau vụ việc, Thống đốc bang California Gavin Newsom đã chỉ trích Hiệp hội Súng trường quốc gia (NRA) và các chính trị gia ủng hộ tổ chức này trong Quốc hội, theo Đài KTLA 5.
Ông gọi đây là "sự thất bại hoàn toàn về đạo đức", đồng thời cho rằng những bi kịch như vậy chỉ lặp lại ở Mỹ.
"Tám đứa trẻ bị sát hại, còn bao nhiêu trẻ em nữa phải hy sinh trước khi NRA ngừng chi phối các chính trị gia?", ông nói.
Trong khi đó thượng nghị sĩ bang Louisiana Sam Jenkins cho rằng vụ việc là hồi chuông cảnh báo về nhu cầu tăng cường nguồn lực phòng chống bạo lực gia đình. Ông nhấn mạnh cần duy trì các biện pháp can thiệp liên tục, nhất quán để ngăn chặn những thảm kịch tương tự.
"Để tuân thủ nguyên tắc an toàn hàng hải và tránh nguy cơ va phải thủy lôi, tất cả tàu thuyền dự định đi qua eo biển Hormuz cần sử dụng lộ trình thay thế khi lưu thông", Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) hôm nay ra thông báo.
IRGC cũng công bố các hướng dẫn về lộ trình ra vào eo biển, thay thế luồng chính qua tuyến hàng hải huyết mạch này.
Eo biển Hormuz là tuyến hàng hải chiến lược hẹp, có nơi chỉ rộng khoảng 33-38 km. Trước đây, luồng chính cho tàu chở dầu đi lại chỉ rộng khoảng 3 km, nằm giữa vịnh Ba Tư và vịnh Oman.
Hồi cuối tháng 3, IRGC đã cho phép một số tàu hàng, tàu dầu đi qua Hormuz dưới sự hướng dẫn, hộ tống của họ theo lộ trình đi qua lãnh hải Iran quanh đảo Larak, thay vì theo luồng chính của eo biển.
Việc Iran mở lại eo biển Hormuz được tiến hành sau thỏa thuận ngừng bắn kéo dài hai tuần đạt được với Mỹ vào đêm 7/4, rạng sáng 8/4, chỉ vài giờ trước khi tối hậu thư mà Tổng thống Donald Trump đưa ra cho Tehran hết hạn. Theo thỏa thuận, Iran đồng ý mở lại eo biển Hormuz trong thời gian ngừng bắn, nhưng tàu thuyền đi qua sẽ chịu sự giám sát của lực lượng vũ trang Iran và phải tuân thủ một số "biện pháp kỹ thuật".
Iran nói với các bên trung gian đàm phán rằng họ sẽ hạn chế số lượng tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz xuống khoảng chục chiếc mỗi ngày. Theo công ty cung cấp và phân tích dữ liệu S&P Global Market Intelligence, chỉ 4 tàu được phép đi qua eo biển Hormuz hôm 8/4 sau khi thỏa thuận ngừng bắn được công bố, con số thấp nhất từ đầu tháng và giảm mạnh so với hơn 100 tàu mỗi ngày trước khi chiến sự nổ ra.
Các bên trung gian và môi giới hàng hải cũng cho biết Iran yêu cầu các tàu phải thỏa thuận trước về phí quá cảnh, sau đó thanh toán bằng tiền điện tử hoặc đồng nhân dân tệ. Mức phí phụ thuộc vào kích thước của tàu và bao gồm phí quá cảnh cơ bản, phí hộ tống an ninh và phí xử lý hành chính.
Các nhà khai thác vận tải biển cho biết mức phí thường được ấn định trước khoảng một tuần. Theo các bên môi giới và chủ tàu, khoản thanh toán có thể lên tới 2 triệu USD đối với một siêu tàu chở dầu có sức chứa khoảng hai triệu thùng.
Quan chức từ các nước Arab vùng Vịnh phản đối việc thu phí, cho rằng đề xuất của Iran vi phạm các hiệp ước quốc tế, như Công ước Liên Hợp Quốc về luật biển, vốn đảm bảo quyền tự do hàng hải qua các khu vực như eo biển Hormuz.
Luật hàng hải quốc tế không cho phép chính phủ các nước thu phí đối với việc đi lại qua các tuyến đường biển tự nhiên như eo biển Hormuz, eo biển Manche, Gibraltar và Malacca.
Các nhà sản xuất năng lượng vùng Vịnh kiên quyết phản đối bất kỳ thỏa thuận nào yêu cầu phải trả tiền cho Iran. Những bên trung gian hòa giải dự đoán yêu cầu của Iran sẽ làm phức tạp thêm các cuộc đàm phán trong những tuần tới nhằm hướng tới lệnh ngừng bắn lâu dài.
Truyền thông Iran hôm 8/4 đưa tin nước này đã tạm đóng trở lại eo biển Hormuz để phản ứng với việc Israel tiếp tục tấn công vào Lebanon, bất chấp thỏa thuận ngừng bắn.
Trong khi đó, Phó tổng thống Mỹ JD Vance cho rằng thỏa thuận ngừng bắn với Iran không bao gồm vấn đề Lebanon. Ông cảnh báo Tehran nên giữ lời hứa mở cửa eo biển Hormuz cho các tàu dầu lưu thông. "Thẳng thắn mà nói, nếu phá vỡ thỏa thuận, họ sẽ phải gánh những hậu quả nghiêm trọng", ông nói.
Huyền Lê (Theo AFP, Wall Street Journal, NY Times)