Tôi viết những dòng này trong một tâm trạng vô cùng xáo trộn. Tôi 35 tuổi, chồng 37 tuổi, có 4 năm gắn bó. Trước khi anh đi Nhật, chính anh là người chủ động đề nghị đăng ký kết hôn để chúng tôi chính thức thành vợ chồng. Anh là người đàn ông văn minh, rất tốt và yêu thương con riêng của tôi như con ruột. Thời gian sống chung tại TP HCM, chúng tôi khá hạnh phúc với tổng thu nhập ròng khoảng 50 triệu đồng/tháng. Anh lo tiền thuê nhà 10 triệu đồng, tôi lo toàn bộ chi phí sinh hoạt cho gia đình. Ngày đi Nhật, anh quyết định một mình, chỉ thông báo khi sự việc đã rồi và hai tháng sau anh bay.
Khi anh sang Nhật, dù tỷ giá đồng Yên sụt giảm, anh vẫn chu đáo lo chi phí đi lại hàng năm để hai mẹ con sang thăm anh. Anh cũng chủ động cho tôi tiền mổ mắt và học bằng lái xe. Suốt 3 năm qua, anh cũng để dành được 800 triệu đồng. Hiểu sự vất vả của chồng nên tôi chưa từng đòi hỏi anh chu cấp. Chúng tôi duy trì nguyên tắc “tiền ai nấy lo”, một mình tôi tự xoay xở nuôi con và trang trải mọi thứ ở Việt Nam. Ngay cả khi sảy thai hai lần hay gặp tai nạn phải nhập viện phẫu thuật, tôi cũng tự lo liệu viện phí mà không dám xin anh, sợ anh phương xa lo lắng. Với tôi, một người mất hết cha mẹ, không có anh chị em ruột thịt, anh và con chính là những người thân, là chỗ dựa duy nhất tôi có trên đời. Thương anh, tôi còn chủ động kiếm thêm thu nhập cho anh trai anh, nhưng anh lại phủ nhận vì cho rằng anh không được lợi gì từ việc này.
Mâu thuẫn âm ỉ từ một năm trước liên quan đến chuyện đất đai. Sau khi góp tiền 50/50 mua chung miếng đất thứ nhất, tôi đã tự ý vay mượn mua thêm mảnh thứ hai mà không hỏi ý kiến anh. Tôi đã xin lỗi và anh thống nhất bỏ qua, nhưng sự việc này có lẽ đã làm anh mất lòng tin. Gần đây, khi có người hỏi mua đất, tôi bàn với anh bán lô đất chung để dồn tiền trả nợ ngân hàng cho lô thứ hai, phần còn dư dành làm kinh phí đi Australia cho cả hai. Thế nhưng anh kiên quyết không đồng ý. Anh muốn chia đôi tiền ngay lập tức vì quan niệm lô thứ hai tôi tự mua thì tự chịu. Tôi cũng không dám đòi hỏi gì thêm.
Áp lực công việc và định hướng thay đổi liên tục của anh khiến tôi vô cùng mệt mỏi. Dù giấy tờ định cư tại Nhật của hai mẹ con đã hoàn tất, anh lại bất ngờ thay đổi ý định, muốn chuyển hướng sang Australia. Anh dồn toàn lực cho kế hoạch định cư tại Australia vào cuối năm 2026, yêu cầu tôi phải đóng góp 200 triệu đồng và đạt chứng chỉ tiếng Anh để đi cùng, nếu không anh sẽ đi một mình. Vì sòng phẳng tài chính, tôi ăn ngoài, mua ổ bánh mì hay ly cà phê cũng phải cân nhắc. Thấy anh quá áp lực, tôi khuyên anh về Việt Nam đoàn tụ, nhưng anh ra điều kiện tôi phải lo cho anh chỗ ở (thuê nhà 10 triệu đồng và điện nước 2 triệu đồng/tháng) trong lúc anh chưa có việc làm.
Hiện tại, tôi sắp thất nghiệp, thu nhập về tay 20 triệu đồng, hàng tháng trả lãi 5 triệu đồng và nuôi con. Khi biết tin tôi sắp mất việc, anh trách móc tôi không thể làm “back-up” cho anh, dù sau đó vẫn âm thầm chuyển về cho tôi 40 triệu đồng. Đỉnh điểm là khi tôi đi ăn vặt cùng một người em trai chung nhà 20 phút (chúng tôi chia phòng trong chung cư để tiết kiệm chi phí), tôi đã chủ động báo trước, chụp hình gửi anh và về là gọi video ngay, anh lại quy chụp tôi ngoại tình. Anh không cho tôi giải thích, thậm chí gọi điện về cho mẹ chồng và nói với con nhỏ rằng tôi phản bội. Trong cơn uất ức vì bị xúc phạm danh dự, như giọt nước tràn ly sau nhiều tháng ròng căng thẳng, tôi gọi điện nói chuyện ly hôn với mẹ anh. Ngay lập tức, anh đòi lại số tiền 40 triệu đồng đã cho trước đó.
Bốn năm qua, mỗi lần vợ chồng giận nhau, anh chưa bao giờ chịu xuống nước, tôi luôn là người xin lỗi trước. Lần này, khi chạm đến lòng tự trọng và sự tính toán của anh trở nên quá lạnh lùng, tôi thấy mình không còn sức để bao dung. Hiện tại, tôi chặn liên lạc để tập trung tìm việc và phỏng vấn, vì mỗi lần nhận tin nhắn của anh là tôi lại khóc, làm xáo trộn hoàn toàn lịch học tập.
Tôi hụt hẫng khi nhận ra trong giấc mơ của người mà mình coi là “người thân duy nhất”, mẹ con tôi lại trở thành gánh nặng tài chính thay vì là những người đồng hành. Tôi nên buông tay để anh đi tìm giấc mơ của mình, hay cố gắng hàn gắn khi sự tôn trọng đã sứt mẻ hoàn toàn? Mong nhận được lời khuyên từ độc giả.
Cuộc đời tôi kém may mắn kể từ khi lấy chồng. Sau nhiều tổn thương và thiếu chia sẻ, đến hôm nay tôi đã quyết định dừng lại, chuẩn bị nộp đơn ly hôn đơn phương vì tôi muốn nuôi hai con gái. Vì anh ta không muốn để tôi nuôi hai bé mà chia ra mỗi người một đứa. Bắt đầu từ những vô tâm ban đầu, đến những mâu thuẫn, cãi vã lớn đến mức mạt sát, gây tổn thương cho nhau nên tôi quyết định giải thoát cho chính mình, cho con cái và có thể cho cả anh ta nữa.
Tôi sống cùng anh ta gần 11 năm, nhưng những chia sẻ hay phân công trách nhiệm như làm việc nhà, chăm sóc con, tôi phải đánh đổi lại bằng những giọt nước mắt, những trận cãi vã, những điều phải nói đi nói lại, nhắc đi nhắc lại nhiều lần họ mới làm. Những năm đầu hôn nhân, tôi im lặng chờ đợi sự chia sẻ, thấu hiểu, rồi sau đó là lên tiếng bằng những giận hờn, cũng có nói ra nhưng 100 lần chỉ cho ra một kết quả. Tôi càng cố gắng, anh ta cho đó là điều hiển nhiên. Tôi làm việc nhà, chăm sóc con là bổn phận, là trách nhiệm, là điều hiển nhiên. Còn khi tôi phân chia việc nhà, chăm sóc con cái, họ nói tôi tính toán, sợ thiệt với chồng con.
Họ có chắc họ không tính toán với tôi không? Họ không tính toán với tôi ư, khi mà tôi làm việc miệt mài vào cuối tuần và đến đêm vì đặc thù công việc. Trong lúc tôi làm việc, họ trông con bằng cách thảy máy tính bảng cho con xem. Đến khi tôi xong việc, họ để tôi tắm rửa cho con. Tôi vừa ăn cơm vừa dạy con học khi đồng hồ đã điểm 9 giờ tối. Họ không tính toán với tôi ư, khi mà lúc con còn nhỏ, ở cữ đứa thứ hai, tôi phải chăm con nhỏ đêm hôm một mình, họ ngủ thẳng một mạch từ đêm đến sáng với con lớn khi đó đã 3 tuổi, chưa đêm nào thức dậy xem tôi và đứa con thứ hai có cần gì không?
Họ không tính toán với tôi ư, khi mà có mâu thuẫn gì với mẹ vợ, tôi là nơi họ trút giận, trách móc dù đó chẳng phải lỗi của tôi. Họ nói với tôi là chỉ nhớ những lúc họ đối xử tệ với tôi thôi, sao không nhớ đến lúc họ đồng hành cùng tôi khi sinh con, chăm sóc con ở bệnh viện. Họ đồng hành cùng tôi là khi tôi nhập viện khám xem có dấu hiệu chuyển dạ chưa. Bác sĩ khám, tôi quên cảm ơn bác sĩ, họ sẵn sàng nặng lời với tôi khi tôi chuẩn bị nhập viện với cái bụng to, trên tay cầm ổ bánh mì còn chưa kịp ăn. Họ đồng hành cùng tôi là khi tôi mới sinh xong năm ngày vẫn còn đau dạ con, chỉ vì mẹ vợ gọi điện cho họ vì tôi nói sắp được xuất viện, mẹ hỏi họ có kịp về đón con lớn không (vì cả bố mẹ đi mấy ngày bé trông bố), anh ta trách móc, nói tôi như thể đó là lỗi của tôi.
Tôi không nhớ hàng trăm hàng vạn lần đã khóc rất nhiều vì sự vô tâm. Chắc không phải vô tâm mà là họ chưa bao giờ coi tôi là người vợ đích thực. Vì những tổn thương cũ trong quá khứ, trước đây tôi cố quên nhưng giờ đây tôi bùng nổ và tuôn trào những cảm xúc tiêu cực với họ. Tôi cũng mạt sát, căm thù, hận họ đến tận xương tủy. Và tôi biết mình không thể sống tiếp tục như vậy nữa. Tôi đang chết dần chết mòn trong cuộc hôn nhân độc hại và các con tôi cũng đang chịu ảnh hưởng nặng nề. Tôi hèn nhát vì năm lần bảy lượt không dám buông bỏ vì lý do này lý do kia, cũng chẳng biết chia sẻ với ai, chỉ biết chia sẻ nỗi lòng lên không gian mạng, ảo nhưng thật. Chỉ ở đây, tôi mới dám tâm sự thật lòng vì thật sự tôi đang rất cô đơn và ở vực sâu. Cảm ơn sự chia sẻ của các bạn.
Tôi 28 tuổi, bạn trai 30 tuổi, quen nhau 8 năm, trải qua không ít sóng gió, có lúc tưởng chừng buông tay rồi vẫn quay lại vì nghĩ cả hai hiểu nhau đủ nhiều để có thể đi đến hôn nhân. Hai năm gần đây, chúng tôi quyết định sống thử. Tôi nghĩ đó là cách để cả hai chuẩn bị tốt hơn cho cuộc sống vợ chồng. Cũng chính thời gian này, tôi thấy những góc khuất trong con người anh mà trước đây chưa từng nghĩ tới. Anh nóng tính; khi bực tức sẽ không kiểm soát được cảm xúc. Hai lần anh đập đồ trong nhà chỉ vì những chuyện rất nhỏ. Những lúc như vậy, tôi sợ, rồi lại tự trấn an rằng ai cũng có lúc mất bình tĩnh.
Gần đây, anh có vẻ thay đổi. Mỗi lần cãi nhau, anh không còn to tiếng như trước, thường bỏ ra ngoài, tránh xung đột. Tôi nghĩ mọi thứ dần tốt lên. Vậy mà gần tháng trước, một chuyện xảy ra khiến tôi không thể quên. Hôm đó, chúng tôi cãi nhau khi đang đi ngoài đường. Chỉ vì một câu nói không vừa ý, anh nổi nóng, dùng những lời lẽ rất nặng nề với tôi. Khi tôi đòi xuống xe, anh kéo tay lại, bóp rất mạnh. Đến khi về nhà, tay tôi bầm tím cả một vùng. Đó là lần đầu tiên anh dùng bạo lực với tôi. Tôi vừa đau vừa sốc, nói thẳng với anh rằng nếu chuyện này lặp lại thì không yêu đương gì nữa. Anh xin lỗi, hứa sẽ không bao giờ để xảy ra lần thứ hai.
Từ sau lần đó, mỗi khi có mâu thuẫn, anh kiềm chế hơn, không còn hành động quá khích, cũng không chạm vào tôi như trước. Thế nhưng nỗi sợ trong tôi vẫn còn đó. Mỗi lần anh cao giọng, tim tôi lại đập nhanh. Mỗi lần tranh cãi, tôi luôn trong trạng thái đề phòng, lo lắng, không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tôi bắt đầu tự hỏi: nếu bây giờ, khi chưa kết hôn mà anh đã như vậy, sau này sẽ ra sao? Tôi từng nghĩ tình yêu đủ lớn có thể thay đổi một con người, giờ đây không dám chắc về điều đó. Có nên tiếp tục tin vào sự thay đổi của anh hay dừng lại trước khi mọi thứ đi quá xa? Tôi thực sự bối rối, mong được các bạn chia sẻ.
Tôi hiện là sinh viên năm tư ngành dược. Bạn trai cùng lớp đại học, yêu nhau hơn một năm. Gần đây, tôi có nhiều điều phải suy nghĩ khi nhắc đến tương lai. Quê tôi ở Hà Tĩnh, còn anh ở Phú Yên, khoảng cách quá xa khiến tôi lo lắng rất nhiều. Tôi cũng biết gia đình anh không thích con dâu ở xa, điều đó càng làm tôi suy nghĩ nhiều hơn. Chúng tôi bằng tuổi nên đôi khi vẫn xảy ra những mâu thuẫn nhỏ. Tính anh khá khó, lại có nhiều điểm khác biệt nên cả hai dễ cãi vã. Về phía gia đình tôi, nhà chỉ có hai chị em nên bố mẹ luôn mong con gái lấy chồng gần để tiện chăm sóc, qua lại.
Tôi cứ nghĩ đến viễn cảnh yêu lâu nhưng không đến được với nhau là lại thấy rất mệt mỏi; tương lai vừa khó khăn về công việc, vừa áp lực về tinh thần khi phải xa gia đình. Nhiều lúc, vì khoảng cách địa lý, chuyện tiền bạc và nhiều yếu tố khác, tôi cảm thấy nản và buồn. Tôi thực sự rất băn khoăn và mong nhận được lời khuyên từ mọi người. Cảm ơn vì đã đọc những tâm sự này.