Nhiều năm qua, tôi từng nghĩ tình yêu và hôn nhân là hai điểm đến nối liền nhau. Yêu đủ lâu sẽ cưới. Không cưới đồng nghĩa là tình yêu ấy chưa đủ lớn. Song mãi về sau tôi nhận ra, dù vẫn yêu, thậm chí rất sâu đậm nhưng không ai trong hai người muốn bước vào hôn nhân. Và chính tôi đang ở trong một mối quan hệ như vậy.
Tôi và anh quen nhau 4 năm. Chúng tôi đến với nhau không ồn ào, không khoe ảnh, không đăng trạng thái lên mạng xã hội, càng hiếm khi nói những lời ngọt ngào trước mặt người khác. Cuối tuần chúng tôi đi ăn, xem phim, đôi khi chỉ là ngồi quán cà phê, mỗi người làm việc riêng.
Những lúc tôi ốm, anh quan tâm, chăm sóc. Khi anh áp lực công việc, tôi sẵn sàng ở đó nghe anh trút bỏ mọi mệt mỏi. Tôi nhận thấy, tình cảm của cả hai không mãnh liệt như phim ảnh nhưng đủ ấm áp.
Vậy nhưng, suốt 4 năm yêu nhau, việc kết hôn gần như chưa bao giờ được nhắc đến một cách nghiêm túc. Không phải vì cả hai không yêu nhau. Mỗi lần ai đó hỏi “bao giờ cưới?”, tôi đều thấy lúng túng vì thực sự không có kế hoạch nào cả. Nhưng nếu đáp rằng “chưa nghĩ tới”, thì tôi lại thấy như phủ nhận mối quan hệ mình đang trân trọng.
Lúc đầu, tôi nghĩ có thể do cả hai còn bận sự nghiệp. Nhưng một năm, hai năm trôi qua, cuộc sống dần ổn định hơn, chuyện cưới xin vẫn bỏ ngỏ. Không ai thúc giục, cũng không ai chủ động.
Có lần, tôi chủ động hỏi: “Anh có nghĩ đến việc làm đám cưới không?”. Anh im lặng một lúc rồi trả lời: “Anh thấy mình như hiện tại cũng ổn. Không phải anh không muốn cưới, chỉ là chưa thấy cần thiết”.
Nghe xong câu trả lời, tôi nhìn lại mình và cũng thấy có cảm giác tương tự.
Tôi thích cuộc sống hiện tại, có không gian riêng, kế hoạch riêng, không phải lo lắng về việc làm dâu, về trách nhiệm với hai bên gia đình, về cuộc sống sau kết hôn. Khi ở một mình tôi có thể quyết định mọi thứ trong cuộc sống mà không phải cân nhắc quá nhiều.
Điều quan trọng là tình yêu của chúng tôi vẫn tồn tại, không ràng buộc bởi những áp đặt xung quanh.
Có lúc tôi tự vấn bản thân, liệu như vậy có ích kỷ quá không? Song rồi tôi lại nghĩ, hôn nhân không phải đích đến bắt buộc của mọi tình yêu. Có những cặp đôi cưới nhau vì áp lực tuổi tác, vì gia đình, vì “đến lúc phải cưới”, nhưng sau đó lại thấy mình không hạnh phúc. Tôi sợ điều đó hơn việc duy trì một mối quan hệ chưa có ràng buộc.
Vậy nhưng, điều khiến cả hai suy nghĩ nhiều nhất lại là những ánh nhìn từ bên ngoài. Đám bạn quanh tôi bắt đầu lập gia đình. Trong những buổi tụ họp, câu chuyện xoay quanh con cái, nhà cửa, vay ngân hàng… Tôi chỉ nghe và mỉm cười song cảm thấy mình như ở một thế giới khác.
Có đứa bạn hỏi thẳng: “Yêu lâu vậy mà không cưới à? Cẩn thận mất nhau đấy”. Có người lại khuyên: “Con gái có thì, có lứa, đừng chờ lâu”. Những câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ. Tôi không còn ở tuổi hai mươi để thoải mái nói “cứ yêu thôi, chưa cần nghĩ xa”. Tôi cũng không chắc nếu tiếp tục như vậy thêm vài năm nữa, mình có hối hận không.
Có đêm, tôi nằm nghĩ, nếu một ngày anh muốn cưới người khác thì sao? Chúng tôi không có ràng buộc pháp lý, không có kế hoạch chung dài hạn, mối quan hệ này có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Nghĩ đến đó, tôi thấy chông chênh. Nhưng rồi, sáng hôm sau, anh lại nhắn tin quan tâm. Cuối tuần, chúng tôi lại đi dạo, nói chuyện vui vẻ.
Một lần khác, tôi thử lòng anh bằng câu hỏi: “Nếu sau này em muốn cưới thì sao?”. Anh nhìn tôi và nói: “Nếu em thực sự muốn, anh sẽ nghĩ nghiêm túc. Nhưng anh không muốn cưới chỉ vì sợ mất nhau”.
Câu nói ấy khiến tôi nhẹ lòng. Tôi nhận ra, chúng tôi không phải đang né tránh hôn nhân, mà chỉ không muốn bước vào khi cả hai chưa sẵn sàng. Chúng tôi chọn giữ tình yêu ở trạng thái thoải mái nhất, thay vì ép nó phải đi theo một lộ trình giống như những cặp đôi ngoài kia.
Tôi biết lựa chọn này không phải ai cũng ủng hộ. Có người nói yêu mà không cưới là lãng phí thời gian. Có người lại cho rằng đó là dấu hiệu của sự thiếu cam kết. Nhưng với tôi, cam kết không chỉ nằm ở việc cưới nhau, mà nằm ở việc vẫn chọn ở bên nhau mỗi ngày.
Tôi không dám chắc tương lai sẽ thế nào. Có thể một ngày chúng tôi sẽ cưới, cũng có thể không. Nhưng ở thời điểm này, tôi thấy hạnh phúc với những gì mình đang có. Tôi vẫn được yêu, vẫn được quan tâm, vẫn có một người đồng hành trong cuộc sống.
Có lẽ, không phải tình yêu nào cũng cần cái kết giống nhau. Có những mối quan hệ trưởng thành theo cách riêng, không ồn ào, không vội vã. Đôi khi, yêu nhưng chưa muốn cưới không phải vì thiếu tình cảm, mà vì cả hai đang trân trọng hiện tại, hơn là vội vàng chạy đến một đích đến mà mình chưa thực sự sẵn sàng.
Tuệ San
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 29 tuổi, mới kết hôn được hơn 3 tháng. Vợ kém tôi 3 tuổi, hiền lành, ngoan ngoãn và hiện tại đang mang bầu đứa con đầu lòng. Đáng lẽ đây phải là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của một cuộc hôn nhân, khi cả hai bắt đầu xây dựng tổ ấm và chuẩn bị chào đón một thành viên mới.
Trước khi cưới, chúng tôi quen nhau gần một năm. Tình cảm không quá dữ dội, nhưng đủ để tôi tin rằng đây là người phù hợp để đi cùng mình lâu dài. Vợ tôi sống khá kín đáo, ít bạn bè, chủ yếu xoay quanh gia đình và công việc. Khi tôi hỏi về chuyện tình cảm trước đây, cô ấy chỉ nói từng yêu một người hồi đại học nhưng không hợp nên chia tay. Tôi cũng không hỏi thêm, vì nghĩ ai cũng có quá khứ.
Sau khi cưới, cuộc sống của chúng tôi khá êm đềm. Vợ tôi đang mang thai nên tôi càng cố gắng quan tâm, chăm sóc. Những việc như nấu ăn, dọn dẹp, đưa vợ đi khám thai, tôi đều chủ động. Cô ấy cũng rất biết điều, không đòi hỏi gì, luôn nhẹ nhàng và cố gắng thích nghi với gia đình chồng.
Mọi chuyện tưởng chừng cứ thế trôi qua bình yên, cho đến buổi tối định mệnh đó.
Sau bữa cơm, vợ tôi đi tắm, còn tôi phụ vợ dọn dẹp để cô ấy có nhiều thời gian nghỉ ngơi. Điện thoại của cô ấy để trên bàn, đúng lúc có thông báo tin nhắn hiện lên. Bình thường tôi không bao giờ kiểm tra điện thoại của vợ, nhưng như linh cảm của một người đàn ông mách bảo, tôi cầm điện thoại và ấn vào tin nhắn vừa tới đó.
Người nhắn là một tài khoản không lưu tên, nhưng chỉ cần đọc vài dòng đầu, tôi biết ngay đó là người yêu cũ của vợ. Tin nhắn gần nhất là từ tháng 6/2024, trước khi chúng tôi cưới không lâu. Nội dung không còn tình cảm, chỉ là những câu hỏi thăm xã giao. Đến đây, tôi còn nghĩ mọi chuyện không có gì đáng lo.
Nhưng khi kéo lên đọc những tin nhắn cũ hơn, tôi bắt đầu thấy mọi thứ không đơn giản như vậy. Trong những đoạn tin nhắn đó, tôi phát hiện ra một chuyện mà trước giờ vợ chưa từng nói với tôi.
Hồi năm 4 đại học, cô ấy từng mang thai với người yêu cũ. Khi đó, cô ấy muốn giữ lại đứa bé, nhưng người kia không đồng ý, không muốn cưới. Sau nhiều lần tranh cãi, cuối cùng cô ấy đã tự đi phá thai.
Có những dòng tin nhắn khiến tôi ám ảnh: “Em đã từng nghĩ nếu lúc đó anh chịu cưới thì cuộc đời em đã khác…”. Tôi thực sự chết lặng.
Tôi không biết nên gọi cảm xúc của mình là gì. Không phải tức giận bùng nổ, cũng không phải ghen tuông. Mà là một cảm giác hụt hẫng, như thể vừa phát hiện ra một phần con người của vợ mà trước giờ tôi chưa từng biết đến.
Tôi nhanh chóng đặt điện thoại lại chỗ cũ, coi như chưa từng nhìn thấy gì.
Khi vợ tôi bước ra từ nhà tắm, cô ấy vẫn nói chuyện bình thường, hỏi han tôi như mọi ngày. Nhưng tôi lại không thể đáp lại như trước. Trong đầu tôi lúc đó chỉ toàn những dòng tin nhắn vừa đọc được.
Tối hôm đó, chúng tôi nằm cạnh nhau nhưng gần như không nói chuyện. Tôi không ngủ được, cứ nhắm mắt lại là những hình ảnh đó lại hiện ra.
Sáng hôm sau, không khí trong nhà trở nên nặng nề. Vợ tôi có vẻ nhận ra sự thay đổi của tôi. Bình thường cô ấy khá hay nói, nhưng hôm nay lại im lặng. Có lẽ cô ấy cảm nhận được gì đó, nhưng không biết lý do hoặc cũng không muốn tìm hiểu.
Còn tôi thì không biết phải bắt đầu từ đâu.
Điều khiến tôi khó chịu không hẳn là việc cô ấy có quá khứ. Tôi hiểu ai cũng từng có những điều đã qua. Nhưng cái khiến tôi không thể chấp nhận là cô ấy đã giấu tôi. Chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều về tương lai, về gia đình, về con cái. Nhưng chưa bao giờ cô ấy nhắc đến chuyện này. Tôi bắt đầu tự hỏi liệu còn điều gì tôi chưa biết nữa hay không.
Lòng tôi rất rối, có rất nhiều câu hỏi được đặt ra. Vợ tôi bây giờ vẫn là một người tốt. Cô ấy ngoan, biết điều, đang mang trong mình đứa con của tôi. Từ một người quen được bố mẹ bao bọc, giờ phải tập làm dâu, học cách thích nghi với gia đình chồng. Có những lúc tôi thấy cô ấy lóng ngóng, nhưng vẫn cố gắng.
Nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến chuyện kia, cảm xúc trong tôi lại chùng xuống. Tôi bắt đầu lạnh nhạt, không còn muốn nói chuyện nhiều, cũng không còn cảm giác gần gũi như trước.
Đã nhiều ngày trôi qua, nhưng không biết phải làm sao. Nói ra thì sợ làm tổn thương vợ, nhất là khi cô ấy đang mang bầu. Giữ trong lòng thì chính tôi lại ngày càng mất đi cảm xúc với cuộc hôn nhân này.
Càng kéo dài, khoảng cách giữa hai vợ chồng lại càng lớn. Tôi đang rơi vào một trạng thái rất mệt mỏi, nửa muốn bỏ qua để tiếp tục, nửa lại không thể quên được những gì đã biết.
Tôi có nên nói thẳng với vợ? Hay cứ im lặng để mọi thứ trôi qua? Nhưng nếu cứ tiếp tục im lặng, tôi sợ rằng đến một lúc nào đó, thứ mất đi không chỉ là cảm xúc… mà là cả cuộc hôn nhân này...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Các quan chức quân đội Iran cảnh báo Mỹ và Israel rằng họ sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt "địa ngục" nếu leo thang xung đột. Những bình luận này đưa ra sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump đe dọa sẽ giáng "toàn bộ địa ngục" xuống Iran nếu nước này không chấp nhận thỏa thuận mở cửa eo biển Hormuz trước ngày 6-4.
"Điều này nghĩa là cánh cửa địa ngục cũng sẽ mở ra với các người", Hãng tin AFP dẫn lời thiếu tướng Ali Abdollahi Aliabadi, chỉ huy Bộ Tư lệnh Trung tâm Khatam al-Anbiya ở Tehran. Cơ quan này đóng vai trò là sở chỉ huy tác chiến của lực lượng vũ trang Iran.
"Đừng quên: nếu xung đột leo thang, toàn bộ khu vực sẽ trở thành địa ngục đối với các người. Ảo tưởng đánh bại Cộng hòa Hồi giáo Iran đã biến thành một đầm lầy sẽ nhấn chìm các người", người phát ngôn Ebrahim Zolfaghari của cơ quan này nói thêm.
Trong đơn kháng cáo nộp cuối tuần này, các luật sư của Cục Công viên quốc gia Mỹ (NPS) cho biết lệnh của thẩm phán liên bang về việc đình chỉ xây dựng công trình mới này đang "đe dọa gây ra những tổn hại nghiêm trọng đến an ninh quốc gia đối với Nhà Trắng, tổng thống và gia đình ông, cũng như các nhân viên của tổng thống".
"Thời gian là rất quan trọng!", các luật sư viết, trích dẫn dự án nhằm tạo ra một công trình "được gia cố mạnh mẽ", bao gồm các hầm trú bom, các công trình quân sự và một cơ sở y tế. Phòng khiêu vũ cũng là một phần trong kế hoạch của ông Trump nhằm nhanh chóng tái thiết Washington.
Đầu tuần này, thẩm phán Richard Leon ở Washington đã ra lệnh tạm dừng dự án xây dựng, trong đó bao gồm việc phá dỡ cánh phía Đông của Nhà Trắng. Ông kết luận rằng trừ khi Quốc hội thông qua dự án, nhóm bảo tồn đang kiện để ngăn chặn dự án này nhiều khả năng sẽ thắng kiện vì "không có đạo luật nào trao cho tổng thống quyền hạn mà ông ấy tuyên bố".
Ngoài ra, thẩm phán Leon cũng đề cập đến vấn đề an ninh quốc gia. Ông cho biết đã xem xét thông tin mà chính phủ cung cấp riêng cho ông và kết luận rằng việc tạm dừng xây dựng sẽ không gây nguy hại đến an ninh quốc gia. Phán quyết của ông không bao gồm bất kỳ công trình xây dựng nào cần thiết cho sự an toàn và an ninh của Nhà Trắng.
Tờ Politico dẫn dự thảo luật kế hoạch quân sự của Pháp chuẩn bị cho một "nền kinh tế chiến tranh".
Theo tài liệu dài 64 trang dự kiến được chính phủ trình bày vào tuần tới, các nhà hoạch định chính sách Pháp dự định tập trung vào việc mở rộng kho vũ khí hơn là lực lượng vũ trang, đồng thời rút ra bài học từ các cuộc xung đột ở Ukraine và Trung Đông, vốn đang làm cạn kiệt kho vũ khí của phương Tây.
Theo đó, Pháp sẽ tăng kho dự trữ các loại vũ khí tự hành như máy bay không người lái cảm tử lên 400%, bom dẫn đường AASM Hammer do Safran sản xuất tăng 240%, và tên lửa Aster và Mica tăng 30% vào năm 2030.
Các phi hành gia trên sứ mệnh Artemis đang chuẩn bị cho chuyến bay ngang qua Mặt Trăng được mong đợi từ lâu vào ngày 5-4. "Tinh thần trên tàu rất cao", chỉ huy Reid Wiseman nói với trung tâm điều khiển nhiệm vụ ở Houston, Mỹ.
Dự kiến vào đêm 5-4 rạng sáng 6-4, khi các phi hành gia sẽ đi vào "vùng ảnh hưởng của Mặt Trăng", khi đó lực hấp dẫn của Mặt Trăng sẽ mạnh hơn lực hút của Trái Đất.
Các phi hành gia sẽ nhìn thấy Mặt Trăng từ một góc độc đáo hơn so với các sứ mệnh Apollo của những năm 1960 và 1970. Họ sẽ bay ở độ cao hơn 6.400 km ở điểm tiếp cận gần nhất, điều này sẽ cho phép họ quan sát toàn bộ bề mặt tròn của Mặt Trăng, bao gồm cả các khu vực gần cả hai cực.
Nếu mọi việc diễn ra suôn sẻ, các phi hành gia có thể lập kỷ lục bay xa Trái Đất hơn bất kỳ người nào trước đây.
Ngày 4-4 các tỉnh trưởng của Chiang Mai, Lamphun và Phayao đã tuyên bố các khu vực cần hỗ trợ ứng phó thiên tai khẩn cấp, sau khi đánh giá mới cho thấy tình hình cháy rừng, khói mù và ô nhiễm PM2.5 trên các tỉnh phía bắc ngày càng trầm trọng.
Bộ Nội vụ Thái Lan cho biết mục đích của việc tuyên bố tình trạng khẩn cấp là tạo sự thống nhất hơn trong quản lý khủng hoảng và cho phép sử dụng quỹ ứng trước khẩn cấp để hỗ trợ thiên tai, cũng như các ngân sách liên quan khác.
Điều đó sẽ cho phép hành động nhanh hơn để khống chế thảm họa và cung cấp cứu trợ kịp thời cho những thiệt hại về người và tài sản.
Động thái mới nhất báo hiệu một phản ứng mạnh mẽ hơn ở cấp địa phương khi các tỉnh phía Bắc của Thái Lan vẫn đang chịu áp lực nặng nề từ việc cháy rừng theo mùa, các điểm nóng cháy rừng và ô nhiễm bụi mịn nguy hiểm.
Đại diện Benthanh tourist cho biết trong 4 ngày diễn ra sự kiện, doanh nghiệp đón khoảng 4.500 - 5.000 lượt khách, từ đó quảng bá hơn 300 chương trình tour hè. Đáng chú ý, nhóm hơn 50 tour dịp lễ 30-4 đạt tỉ lệ lấp đầy khoảng 85%. tương tự, đại diện Vietravel cũng ghi nhận sức mua tích cực, tập trung chủ yếu ở nhóm khách gia đình và khách trẻ.
Theo tổng hợp từ các doanh nghiệp, nhu cầu hiện phân bổ khá đồng đều ở cả thị trường nội địa và quốc tế. Ở mảng trong nước, các tuyến Phú Quốc, Đà nẵng - huế, nha trang, hà nội - Sa Pa tiếp tục chiếm ưu thế.
Các điểm đến châu Á như thái Lan, Singapore - Malaysia, hàn Quốc, nhật Bản, trung Quốc và Đài Loan cũng hút khách.
Tour Mỹ kết hợp xem các trận đấu thuộc FiFa World Cup 2026, với giá từ 106,99 triệu đồng, hay sản phẩm “trà chiều trên du thuyền” trên sông Sài Gòn cũng nhận được sự quan tâm đáng kể.
Bên cạnh đó, một số tour mới cũng đóng vai trò kích cầu như hành trình Quế Lâm - Dương Sóc (trung Quốc), thu hút khách nhờ cảnh quan và chính sách miễn visa theo đoàn.