Mục Lục
ToggleNgày 4-4, Công an TP Hà Nội cho biết Công an phường Bồ Đề vừa bắt giữ nhóm nghi phạm cướp giật tài sản của cụ bà 96 tuổi.
Các nghi phạm bị bắt giữ gồm Vũ Việt An (21 tuổi), P.M.T. (16 tuổi), Đ.T.Đ. (14 tuổi, cùng trú Hải Phòng.
Trong đó, Vũ Việt An đã có 2 tiền án về tội trộm cắp tài sản và cướp giật tài sản.
Theo điều tra ban đầu, sau khi rủ nhau bỏ nhà đi lang thang, nhóm của An từ Hải Phòng lên Hà Nội, lợi dụng sơ hở của người dân để thực hiện hành vi phạm tội.
Khoảng 16h ngày 1-4, cụ H. (96 tuổi) ngồi xe lăn được người giúp việc đẩy đi trên đường tại ngõ 295/24 đường Ngọc Thụy (phường Bồ Đề). Lúc này trên đùi cụ H. có để chiếc túi xách.
Phát hiện “mục tiêu”, các nghi phạm đã nảy sinh ý định cướp giật.
Để thực hiện hành vi, Vũ Việt An tiếp cận giả vờ hỏi đường, trong khi P.M.T. bất ngờ áp sát, giật túi xách rồi cả nhóm nhanh chóng bỏ chạy.
Tiếp nhận tin báo, Công an phường Bồ Đề đã triển khai các biện pháp nghiệp vụ, phối hợp với Phòng Cảnh sát hình sự Công an TP Hà Nội tổ chức rà soát, truy xét các nghi phạm.
Đến khoảng 15h ngày 2-4, chưa đầy 24 giờ sau khi vụ việc xảy ra, lực lượng công an đã giữ toàn bộ các nghi phạm liên quan.
Hiện vụ việc đang được tiếp tục điều tra, xử lý theo quy định.
Pháp Luật
Nam thanh niên vi phạm nồng độ cồn kịch khung, lái xe máy kẹp ba tông gãy chân cảnh sát giao thông

Ngày 7-4, Công an tỉnh Phú Thọ cho biết Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh đang tạm giữ hình sự Bùi Văn Hùng (19 tuổi, ở xã Lạc Sơn) về hành vi chống người thi hành công vụ.
Trước đó khoảng 15h chiều 6-4, trong quá trình tuần tra, kiểm soát trên tuyến đường ở xã Quyết Thắng (tỉnh Phú Thọ), tổ công tác Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Phú Thọ phát hiện một người lái xe máy kẹp ba, không đội mũ bảo hiểm, vi phạm quy định về an toàn giao thông nên đã ra tín hiệu dừng xe để kiểm tra.
Tuy nhiên Bùi Văn Hùng (người cầm lái) không chấp hành hiệu lệnh mà còn quay đầu bỏ chạy, tăng ga đâm thẳng đại úy Vũ Huy Thành.
Cú tông mạnh khiến đại úy Vũ Huy Thành bị gãy xương cẳng chân trái.
Ngay lập tức tổ công tác đã nhanh chóng khống chế Hùng và hai người đi cùng trên xe, đồng thời đưa đại úy Vũ Huy Thành đi cấp cứu.
Qua kiểm tra xác định Bùi Văn Hùng vi phạm nồng độ cồn kịch khung 0,755mg/l khí thở, không có giấy phép lái xe, kẹp ba và không đội mũ bảo hiểm.
Công an tỉnh Phú Thọ cho biết ngoài việc tạm giữ hình sự Hùng, cơ quan điều tra đang điều tra, xác minh làm rõ hành vi giao xe cho người không đủ điều kiện khi tham gia giao thông.

Thi thể chỉ được tình cờ phát hiện vào 5 tháng sau đó, năm 1973. Garrow bị xét xử vào hè 1974, bị kết án tù chung thân với thời hạn tối thiểu là 25 năm sau khi thừa nhận giết 4 người.
Khi bị phát hiện đã giữ bí mật thông tin, hai luật sư Frank H. Armani và Francis Belge phải đối mặt với các cáo buộc hình sự và nguy cơ bị tước quyền hành nghề luật sư.
Armani và Belge tuyên bố bị ràng buộc bởi nghĩa vụ bảo mật "không được tiết lộ thông tin có thể buộc tội thân chủ".
Tòa án quận New York chấp nhận điều này, cho rằng "vì lợi ích công lý". Theo tòa án, khi mối quan hệ giữa luật sư và thân chủ được bảo mật thì tư vấn pháp lý mới đạt hiệu quả cao. Nếu không thể nắm được tất cả thông tin về vụ án, luật sư chỉ có thể bào chữa cho thân chủ một cách nửa vời. Điều này tất yếu bao gồm việc kể cho luật sư mọi thứ có liên quan đến tội ác.
Armani và Belge được tuyên vô tội. Công tố viên kháng cáo.
Tòa phúc thẩm ủng hộ phán quyết của tòa sơ thẩm, nhưng bày tỏ lo ngại về đặc quyền luật sư - thân chủ không có giới hạn. Tòa lưu ý các luật sư dù bảo vệ thân chủ nhưng cũng phải "tuân thủ các tiêu chuẩn đạo đức cơ bản của con người".
Vụ án này đã trở thành ví dụ điển hình trong các khóa học đạo đức pháp lý. Nó nêu bật nghĩa vụ đạo đức của luật sư trong việc giữ bí mật thông tin của thân chủ, đồng thời giúp định hình sự phát triển của các quy tắc đạo đức về tính bảo mật.
Ở các nước theo hệ thống Thông luật (Common Law) như Mỹ, Canada hay Australia, đặc quyền bảo mật giữa luật sư và thân chủ (attorney-client privilege) được xem là nguyên tắc nền tảng.
Theo đó, quyền bảo mật là quyền của thân chủ từ chối tiết lộ và ngăn chặn bất kỳ người nào khác tiết lộ các thông tin trao đổi bí mật giữa thân chủ với luật sư.
Tòa án Tối cao Mỹ cho rằng bằng cách đảm bảo tính bảo mật, đặc quyền này khuyến khích thân chủ tiết lộ "đầy đủ và thẳng thắn" cho luật sư của họ, nhờ đó luật sư có thể đưa ra lời khuyên công bằng và hiệu quả hơn.
Theo Hiệp hội Luật sư Mỹ (ABA), quyền bảo mật giữa luật sư và thân chủ là điều kiện thiết yếu để đảm bảo quyền được xét xử công bằng trong mọi hệ thống pháp luật hiện đại.
Vì vậy, trong đa số trường hợp, luật sư không được tiết lộ thông tin của thân chủ và không có nghĩa vụ tố giác hành vi phạm tội đã xảy ra, mọi thông tin trao đổi phục vụ tư vấn pháp lý được giữ kín. Tuy nhiên, quyền bảo mật không phải là "lá chắn" tuyệt đối.
Trên thực tế, luật sư có thể hoặc buộc phải tiết lộ thông tin khi tội phạm đang và sắp xảy ra có nguy cơ gây hậu quả nghiêm trọng; bị thân chủ lợi dụng để thực hiện hành vi phạm tội; phải báo cáo theo luật riêng (đặc biệt trong lĩnh vực tài chính).
Tại Mỹ, trong vụ án United States v. Zolin, Tòa án Tối cao cho phép tòa án xem xét tài liệu bảo mật nếu có dấu hiệu thân chủ sử dụng luật sư để thực hiện gian lận. Nguyên tắc này được gọi là "ngoại lệ tội phạm - gian lận" (crime-fraud exception).
"Ngoại lệ tội phạm - gian lận" có thể khiến đặc quyền trở nên vô hiệu khi các cuộc trao đổi giữa luật sư và thân chủ được sử dụng để thúc đẩy một tội phạm, hành vi sai trái hoặc gian lận.
Trong vụ án Clark v. United States, Tòa án Tối cao Mỹ tuyên bố: "Một thân chủ tham khảo ý kiến luật sư để được tư vấn nhằm phục vụ cho việc thực hiện hành vi gian lận sẽ không nhận được sự giúp đỡ từ pháp luật. Anh ta phải để sự thật được nói ra".
Tại Anh, nguyên tắc này đã xuất hiện từ rất sớm trong vụ R v. Cox and Railton (1884), tòa án khẳng định quyền bảo mật không bảo vệ các trao đổi nhằm mục đích gian lận. Nếu một người tham khảo ý kiến luật sư để thực hiện mục đích phạm tội thì bất kể luật sư có cố ý hỗ trợ việc thực hiện mục đích đó hay không, các cuộc trao đổi giữa thân chủ và luật sư không được hưởng đặc quyền bảo mật.
Trong các nước thuộc Liên minh châu Âu, quyền bảo mật được ưu tiên khi bào chữa hoặc tư vấn pháp lý, nhưng khi tham gia giao dịch tài chính, luật sư có thể phải báo cáo giao dịch đáng ngờ theo luật chống rửa tiền.
Tại Trung Quốc, quyền bảo mật không được công nhận đầy đủ như trong hệ thống Thông luật. Luật sư vẫn có nghĩa vụ giữ bí mật nghề nghiệp, nhưng có thể bị yêu cầu cung cấp thông tin, nghĩa vụ hợp tác với cơ quan điều tra được đặt cao hơn.
Điều 46 của Luật Tố tụng Hình sự Trung Quốc quy định: "Luật sư bào chữa có quyền giữ bí mật các tình tiết và thông tin liên quan đến thân chủ mà họ biết được trong quá trình hành nghề. Tuy nhiên, nếu luật sư bào chữa biết được trong quá trình hành nghề rằng thân chủ hoặc bất kỳ người nào khác đang chuẩn bị hoặc đang thực hiện hành vi phạm tội gây nguy hại đến an ninh quốc gia, an ninh công cộng hoặc gây nguy hiểm nghiêm trọng đến an toàn cá nhân của người khác, phải kịp thời thông báo cho cơ quan tư pháp".
Dù có điểm khác nhau, các hệ thống đều hướng tới một mục tiêu chung: đảm bảo mọi người - kể cả người bị buộc tội - có quyền được bào chữa công bằng. Trong cấu trúc đó, luật sư không phải người phán xét mà là người bảo vệ quy trình công lý.
Ranh giới không nằm ở việc biết hay không biết sự thật mà ở việc luật sư có trở thành một phần của hành vi phạm tội hay không. Nếu vượt ranh giới, như giúp tiêu hủy chứng cứ, họ có thể bị truy tố như đồng phạm, toàn bộ "lá chắn đặc quyền" lập tức sụp đổ.
Tin Gốc: Vnexpress

Ngày 11/4, Phòng Cảnh sát hình sự (PC02) Công an TP HCM mở rộng điều tra Hồ Minh Đạt, 54 tuổi, cùng vợ Nguyễn Thị Giang và 7 người khác về tội Cưỡng đoạt tài sản. Cảnh sát kêu gọi nạn nhân của băng nhóm này liên hệ cung cấp thông tin, đồng thời tiếp tục truy bắt những người liên quan.
Hành vi của Đạt và đàn em bị PC02 phát hiện trong quá trình điều tra về các băng nhóm đòi nợ thuê núp bóng doanh nghiệp liên quan đến Được "Đất Bắc" và Phong Lê.
Từ buôn sầu riêng đến 'trùm' đòi nợ
Làm việc với cơ quan điều tra, Đạt thừa nhận có mối quan hệ ngoài xã hội với các băng đòi nợ thuê khét tiếng Được "Đất Bắc" và Phong Lê. Tuy nhiên, ông này khẳng định mình hoạt động kín tiếng hơn và chưa từng hợp tác chung phi vụ nào với những người này.
Nghi phạm cho biết trước khi thành lập Công ty TNHH Mua bán nợ Nhất Tín từng làm nghề may mặc, sau đó buôn bán sầu riêng. Năm 2021, được bạn bè rủ rê, ông ta đứng ra lập doanh nghiệp vì cho rằng hoạt động mua bán nợ là hợp pháp.
Tuy nhiên, thay vì kinh doanh đúng ngành nghề đăng ký, Đạt tuyển nhiều thanh niên xăm trổ, trang bị đồng phục in logo và số điện thoại công ty để tổ chức đòi nợ thuê.
Để che giấu hoạt động, nhóm này sử dụng các hợp đồng giả cách, với tỷ lệ ăn chia phổ biến 30-50% số tiền thu hồi được. Đạt nói chỉ nhận những khoản có giấy tờ chứng minh rõ ràng, tránh các khoản liên quan tín dụng đen hoặc cờ bạc.
Hơn 20 lần kéo người đến nhà, cửa hàng gây áp lực đòi nợ
Theo điều tra, nhóm của Đạt hoạt động khá bài bản, sử dụng ôtô đưa đón nhân viên đến Bình Dương, Bình Phước, Đồng Nai và một số tỉnh phía Bắc để đòi nợ.
Trong mỗi lần đi, Đạt phân công rõ vai trò cho từng người gồm người nói chuyện, người ghi chép và người quay video. Ông ta khai việc ghi hình nhằm làm bằng chứng, đề phòng con nợ đập phá tài sản rồi "đổ thừa" cho nhân viên.
Tuy nhiên, cơ quan điều tra cho rằng thực tế hoàn toàn trái ngược với lời khai này.
Từ cuối tháng 7 đến đầu tháng 10/2025, Đạt cùng đàn em hơn 20 lần kéo đến nhà riêng và nơi kinh doanh của bà Ngọc tại phường Tam Long, TP HCM để gây sức ép đòi khoản nợ 70 tỷ đồng.
Nhóm này thường mặc đồng phục, để lộ hình xăm, đi ôtô theo từng tốp, tụ tập đông người trước cửa hàng chửi bới, đe dọa; thậm chí hành hung, đập phá tài sản của người thân và nhân viên bị hại.
Vợ tham gia đòi nợ, ngồi quán cà phê chỉ đạo đàn em
Cảnh sát xác định Nguyễn Thị Giang - vợ Đạt, người kết hôn với ông ta năm 2025 - là mắt xích tích cực trong hoạt động của nhóm. Ngoài việc lo ăn uống cho nhân viên, Giang thường xuyên cùng chồng trực tiếp tham gia các buổi đòi nợ.
Riêng trong vụ gây áp lực với bà Ngọc, người phụ nữ này bị cáo buộc xông vào cửa hàng la lối, gây mất trật tự và cản trở hoạt động kinh doanh của nạn nhân.
Theo điều tra, mỗi lần đi "áp đảo" con nợ, vợ chồng Đạt thường ngồi tại quán cà phê gần hiện trường để quan sát, chỉ đạo. Nếu thấy công an xuất hiện, cả hai yêu cầu nhân viên mang hợp đồng, giấy tờ mua bán nợ ra để đối phó.
Với riêng phi vụ đòi 70 tỷ đồng, Đạt khai được thỏa thuận hưởng 12% số tiền thu hồi thông qua môi giới Nguyễn Trung Đức (48 tuổi). Tuy nhiên, sau hơn một tháng gây áp lực không thành, ông ta chủ động đề nghị hủy hợp đồng vì vụ việc kéo dài quá lâu.
Sau khi thu thập đủ chứng cứ, Phòng Cảnh sát hình sự huy động lực lượng đồng loạt bắt giữ, khám xét nhà vợ chồng Đạt, các đàn em và Nguyễn Trung Đức. Tang vật thu giữ gồm nhiều con dấu công ty, đồng phục, ôtô và các bộ "hợp đồng mua bán nợ" được cho là dùng để che giấu hoạt động phạm pháp.
Quốc Thắng
* Tên nạn nhân được thay đổi.

