Tôi và chồng cưới nhau được bốn năm, đi lên gần như từ con số không. Ngày mới cưới, hai vợ chồng thuê một phòng trọ nhỏ, đồ đạc chỉ vài thứ cơ bản. Cả hai đều đi làm văn phòng, lương không quá cao nhưng cố gắng tiết kiệm từng chút. Sau vài năm tích góp, cộng thêm vay mượn hai bên, vợ chồng tôi xây được căn nhà ba tầng nhỏ để ổn định cuộc sống. Trong suốt quá trình đó, tôi luôn cố gắng làm việc, chăm lo gia đình và cùng chồng tính toán chi tiêu. Nhiều khi áp lực tiền bạc, công việc khiến hai vợ chồng cũng khục khặc nhưng rồi lại cùng nhau vượt qua.
Tuy vậy, điều khiến tôi chạnh lòng là mẹ chồng chưa bao giờ công nhận sự cố gắng của tôi. Trong mắt bà, tất cả đều là công của con trai bà. Bà thường nói với họ hàng, làng xóm rằng một mình chồng tôi xây được nhà ba tầng. Có lần mẹ chồng còn nói thẳng với mẹ đẻ tôi rằng chồng tôi chăm con, nấu cơm, dọn dẹp, làm việc nhà, nộp hết lương cho vợ mà vợ chồng vẫn suốt ngày khục khặc. Mẹ tôi nghe vậy chỉ nhẹ nhàng đáp lại rằng “bây giờ hai vợ chồng nó đều đi làm, không giống thời trước tôi với bà ở nhà lo nội trợ, các ông ấy đi làm kiếm tiền. Đàn ông biết chia sẻ việc nhà với vợ là điều bình thường”.
Năm 2024, tôi sinh con thứ hai. Thai kỳ lần này nguy cơ cao, dọa sinh non, bác sĩ dặn hạn chế làm việc nặng và cần nghỉ ngơi nhiều. Vì vậy, phần lớn việc chăm con, nấu cơm, dọn dẹp trong nhà, chồng tôi phải san sẻ. Với tôi, đó là trách nhiệm tự nhiên của người chồng khi vợ đang mang thai và sức khỏe yếu.
Bình thường, tôi vẫn đi làm, vẫn cố gắng chăm lo gia đình trong khả năng của mình. Tôi không cần được khen ngợi nhiều, chỉ mong sự cố gắng của mình được nhìn nhận nhưng mẹ chồng cứ ra ngoài nói như vậy. Dần dần mọi người nhìn tôi với ánh mắt khác, có người còn trêu tôi là sướng, có chồng lo hết. Nhiều lúc tôi thấy vừa buồn vừa bực nhưng chả lẽ lại đôi co với bà. Có ai rơi vào tình cảnh như tôi không? Mọi người xử lý thế nào vậy?
Tôi vô tình đọc được bài viết của tác giả bệnh nặng, được vợ đã ly hôn cho về nhà nuôi dưỡng, lại nhớ câu chuyện của chính mình và muốn gửi đến mọi người có cách nhìn nhận riêng của từng việc.
12 năm trước, tôi bước vào cuộc hôn nhân với một người đàn ông thành đạt, tinh tế và là mối tình đầu của tôi. Ngày đó, tôi cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ là một đường thẳng tắp của niềm vui. Nhưng cuộc đời vốn dĩ luôn có những khoảng hở mà ta không lường trước được. Khi con trai tròn một tuổi, tôi phát hiện chồng có nhân tình. Cảm giác lúc đó? Đau, buồn và tuyệt vọng. Nhưng thay vì chọn cách gào thét hay phơi bày mọi thứ, tôi chọn cách im lặng để quan sát.
Tôi nhìn người đàn ông ấy vẫn chăm sóc vợ con chu đáo, vẫn lo toan nhà cửa, xe cộ và đưa hết lương cho vợ hàng tháng. Tôi tự hỏi mình: "Trên đời này có ai trọn vẹn không?". Tôi đã tự tìm câu trả lời bằng cách chấp nhận khuyết điểm đó của anh như lẽ đương nhiên của một người đàn ông có quá nhiều thứ để thỏa mãn bản thân. Suốt 10 năm, tôi lặng lẽ đứng sau, biết rõ từng bóng hồng đi qua đời anh nhưng vẫn giữ cho tổ ấm sự bình yên tuyệt đối.
Tôi bán bánh online, bán cho vui và để giao tiếp với xã hội, thích thì bán không thích thì cho. Niềm vui của tôi mỗi ngày là sự an yên của gia đình, con cái và cả chồng tôi. Nhưng khi anh bắt đầu thay đổi tính tình, mang những bực dọc bên ngoài về nhà, tôi biết giới hạn của mình đã chạm đến. Chúng tôi đã ngồi nói hết mọi chuyện với nhau và cuối cùng là thống nhất ly hôn. Ngày ra tòa, tôi chỉ cần tài sản chia đôi để tôi toàn quyền nuôi con. Anh lại làm tôi bất ngờ khi để lại tất cả tài sản, chỉ dắt chiếc xe máy ra đi tay trắng. Toàn bộ tài sản gồm một căn chung cư, hai căn nhà phố cho thuê, ôtô đều do anh tự làm nên bằng đôi bàn tay trắng, kể cả mảnh đất cha mẹ để lại anh cũng để cho mẹ con tôi.
Hai mẹ con tôi có cuộc sống đầy đủ và chưa từng phải lo nghĩ gì dù có anh hay không, nhưng tôi lại thấy cuộc sống không còn niềm vui nữa. Hóa ra, tiền bạc hay sự tự do tuyệt đối không làm tôi vui bằng cảm giác có một gia đình đúng nghĩa. Rồi sau những ngày chia cách, khi anh vẫn đều đặn gửi tiền nuôi con. Tôi đã nhắn một câu: "Nếu xem đây là nhà thì anh cứ về". Và rồi anh đã về, vẫn người đàn ông đó, có tâm, yêu thương và chăm sóc hai mẹ con hết lòng.
Giờ đây, anh lại ở đây, vẫn là người đàn ông của gia đình nhưng dịu dàng và thấu hiểu hơn. Có thể người ngoài sẽ nói tôi dại, sẽ lo lắng thay cho tôi về những rủi ro. Nhưng tôi chỉ cười, anh ấy sẽ tự biết lo cho bản thân và lo cho mẹ con tôi, những rủi ro đó có anh thì sẽ không bao giờ xảy ra. Hạnh phúc của tôi không ở cách mọi người nhìn, mọi sự phá xét của xã hội, nó nằm trong sự an yên của tâm hồn tôi, trong nụ cười của con trai và trong cách tôi lựa chọn nhìn nhận sự không hoàn hảo của bạn đời.
Hơn 30 năm trước tôi gặp vợ, lúc đó vợ là tiểu thư nhà giàu, còn tôi tay trắng. Không hiểu sao em lại yêu và đồng ý lấy tôi, dù biết tôi còn gia đình khó khăn, nợ nần. Sau khi lấy nhau, vợ không bao giờ đòi hỏi tôi phải đưa hết tiền. Ngược lại, tôi giúp đỡ gia đình một phần, em còn lấy tiền riêng để hỗ trợ thêm, còn luôn nhắc tôi đưa thêm mọi người. Em luôn nói gia đình thuở nhỏ ở bên nhau là quý giá nhất, lớn lên xa nhau, vì vậy còn hỗ trợ được nhau là phúc phần của mình, không nên tính toán.
Cháu tôi ở quê có dấu hiệu chểnh mảng học hành, em đưa luôn cháu vào nhà tôi ở để dạy dỗ, chăm sóc. Em chu đáo với bố mẹ tôi không kém gì bố mẹ đẻ, chưa hề phân biệt. Khi các cụ già yếu, em cải tạo lại nhà đang ở để đón các cụ vào chăm sóc đến khi các cụ qua đời. Nhà tôi mỗi khi có các cháu cần chỗ ở, học hành, em sẵn sàng lấy nhà riêng cho các cháu ở không mất tiền, nấu nướng mời các cháu tới ăn, một tay định hướng giúp các cháu học hành, tìm việc. Tất cả họ hàng nhà tôi đều nể em, các anh chị, cháu chắt,... có việc gì đều hỏi ý kiến em, nhiều khi "quên" luôn cả tôi.
Vì yêu tôi, em cũng sẵn sàng bao dung và "yêu" cả đại gia đình của tôi. Nhờ tình yêu của em, tôi có động lực để lập nghiệp. Bắt đầu từ lúc đi xe máy, rồi mua được xe thường, chuyển lên xe sang, từ căn hộ sang nhà đất, hay biệt thự, tôi đều để vợ mình đứng tên toàn bộ. Tiền tôi kiếm được cũng để vợ quản lý 100% và hoàn toàn tin tưởng khi thấy những khoản vợ đầu tư sinh lời. Gia đình hai bên chan hòa, con cái lớn lên bình yên và ổn định, đều do bàn tay của vợ.
Sau hơn 30 năm, dù hai vợ chồng đã đầy tóc bạc, da đã nhăn hơn nhưng tình cảm tôi dành cho vợ vẫn đong đầy như vậy, trong thương yêu có cả tôn trọng và khâm phục. Cảm ơn bà xã đã luôn thấu hiểu cho anh, cảm ơn cuộc đời đã mang bà xã đến bên anh.
Tôi hơn 30 tuổi, vợ kém một tuổi, có một bé trai. Vợ rất chu toàn từ việc nhà, ăn uống, chăm con, hầu như tôi không phải nhúng tay vào bất cứ việc gì, nhưng mỗi khi tôi có áp lực công việc hoặc stress thì rất hay nổi nóng và lớn tiếng với vợ. Có nhiều lúc không phải lỗi của vợ nhưng cô ấy vẫn nhẫn nhịn vì rất hiểu chuyện.
Cáu gắt xong, tôi cảm thấy rất thất vọng về bản thân nhưng không thể kiểm soát được lời nói lúc stress hay nóng giận. Tính tôi xưa giờ rất hay nổi nóng với tất cả mọi người khi không hài lòng về một vấn đề gì đó. Tôi phải làm sao để cải thiện, mong nhận được sự chia sẻ của mọi người?