Mục Lục
ToggleGia đình tôi có ba chị em, hai chị em tôi là con gái đầu, đã tự lập từ khi còn trẻ và luôn nỗ lực làm việc để nuôi sống bản thân, đồng thời hỗ trợ gia đình, đặc biệt là chăm sóc bố mẹ gần 80 tuổi. Vì bố mẹ đã già yếu, không muốn họ phải lo toan việc gì nên mọi chi tiêu trong gia đình, mỗi khi có phát sinh, hai chị em tôi lại cùng nhau chia sẻ và đóng góp. Chúng tôi cũng quyết định gánh vác việc nuôi ăn học cho em trai út, mong em có thể học hành tốt, có tương lai. Tuy nhiên, dù chúng tôi luôn yêu thương, quan tâm và hỗ trợ, em trai lại tỏ ra thiếu sự biết ơn. Việc học của em đã bị trì hoãn hai năm chỉ vì mê game online và không chú tâm vào việc học. Em luôn tìm cách lừa dối bố mẹ và chúng tôi.
Hôm nay, khi chúng tôi đến trường để gặp giáo viên, mới biết em đã không tham gia thi cử và học hành trong gần hai học kỳ. Nghe xong, chân tay tôi bủn rủn, nước mắt cứ chực trào. Chúng tôi không muốn bố mẹ già phải chịu thêm nỗi buồn và lo lắng vì em. Tôi thất vọng, mệt mỏi vì những lời hứa suông và sự lừa dối của em, dù đã rất nhiều lần chị em tôi động viên và giúp đỡ. Tôi có lúc muốn buông tay, rồi lại sợ bố mẹ sẽ suy nghĩ nhiều, ảnh hưởng đến sức khỏe.
Hiện tại, tôi không biết phải làm thế nào để giải quyết tình huống này mà không làm bố mẹ thêm lo lắng. Xin chân thành cảm ơn các bạn đã dành thời gian đọc và chia sẻ ý kiến. Mọi lời khuyên, chia sẻ từ mọi người đều rất quý giá và giúp tôi có thể nhìn nhận mọi chuyện một cách sáng suốt hơn.
Huyền Ngân
Tin Gốc: https://vnexpress.net/em-trai-khong-biet-on-du-duoc-cac-chi-nuoi-an-hoc-5059692.html
Tâm Sự
Tôi khổ sở mỗi lần lén lút vào trang cá nhân của người mình yêu đơn phương

Tôi có tình cảm với một người bạn, người đó lại không có tình cảm với tôi. Yêu đơn phương đau khổ lắm các anh chị ạ. Trước giờ tôi luôn suy nghĩ chuyện tình cảm là phải xuất phát từ hai phía. Dù có cô đơn đến thế nào cũng không thể làm cho một người không có tình cảm với mình trở nên thích mình được. Khi biết người bạn đó không có tình cảm với mình, tôi đã cố gắng tạo ra khoảng cách, không gặp gỡ hay nhắn tin nói chuyện với người đó nữa. Tôi đặt ra cho mình nhiều mục tiêu, cố gắng hoàn thiện bản thân hơn và cũng giúp quên đi bạn ấy dễ hơn. Tôi đã bỏ theo dõi bạn trên mạng xã hội, ít vào mạng hơn để ngăn mình không vào trang của bạn ấy.
Thực sự để làm được điều đó không hề dễ, tôi cố gắng bỏ nhiều thời gian hơn cho sở thích đọc sách của mình, học thêm ngoại ngữ, dành thời gian cho việc tìm hiểu chuyên môn. Thế nhưng cũng chỉ là mục tiêu tôi đặt ra thôi, còn việc thực hiện nó chỉ được thời gian ngắn. Có lúc đang làm những điều đó nhưng trong lòng tôi lại thấy trống trải, mệt mỏi, không muốn cố gắng. Nghĩ đến người bạn đó, tôi lại tò mò vào trang cá nhân của bạn để xem. Khi thấy bạn với ai đó tag hay comment qua lại, tôi buồn lắm, lòng đau nhói, sợ cái cảm giác đó.
Tôi luôn cảm thấy bộn bề trong suy nghĩ bởi chuyện tình cảm và chuyện gia đình, không biết làm sao để vượt qua sự trì trệ của bản thân lúc này, để tập trung vào công việc và việc học (tôi đang học thêm để nâng cao chuyên ngành). Tôi viết lên đây như tìm một nơi để tâm sự và cũng mong nhận được ý kiến của các bạn, hy vọng sẽ có suy nghĩ tích cực hơn, có nhiều năng lượng hơn để cố gắng. Nhân tiện tôi cũng muốn hỏi mọi người, nên cư xử thế nào khi phải gặp mặt người đó để vừa tự nhiên lại vừa không ảnh hưởng tới cảm xúc của mình? Cảm ơn bạn đọc đã quan tâm.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là tác giả bài viết "Yêu chàng bác sĩ gây mê cách nửa vòng trái đất em chưa từng gặp". Trước tiên, tôi xin cảm ơn những bình luận của tất cả độc giả đã dành cho bài viết trước của tôi với những lời khuyên rất bổ ích, nhắc nhở tôi phải cảnh giác người đàn ông đó, coi chừng người đó sắp sửa chuyển quà cho tôi. Thành thật mà nói, tôi cũng từng nghi ngờ anh ấy là kẻ lừa đảo và anh ấy cũng nhận ra điều đó vì tôi không che giấu. Tôi từng nói thẳng với anh ấy: đừng gửi quà hay chuyển khoản tiền cho tôi vì tôi sẽ không nhận, nhận quà hay tiền đều đồng nghĩa nhận nợ nên tôi tuyệt đối sẽ không nhận bất cứ điều gì từ anh ấy. Anh ấy đã hai lần muốn chuyển khoản và tôi đều từ chối.
Sau khi anh ấy gửi cho tôi tấm ảnh để chứng minh thân phận bác sĩ cùng họ tên thật vì tôi đề nghị (thay vì dùng nick giả như trước đó), tôi đã thử gõ tên anh ấy cùng danh xưng bác sĩ trên Google thì thấy xuất hiện họ tên của anh ấy. Tôi bấm vào xem, trang cá nhân có hơn 10 nghìn theo dõi (đồng nghiệp là bác sĩ vào tương tác tương đối nhiều). Tôi đã dạo xem hơn 300 video và ảnh mà anh ấy chia sẻ, tuyệt nhiên không có tấm ảnh mà anh ấy đã gửi tôi. Công việc anh ấy làm là bác sĩ gây mê chứ không phải bác sĩ phẫu thuật và tôi còn phát hiện thêm anh ấy là một sĩ quan không quân qua những tấm ảnh và clip anh đăng lên.
Vốn dĩ anh ấy không muốn tôi biết trang cá nhân vì cuộc sống của anh ấy khá sang chảnh. Nhìn vào lối sống thực sự không phù hợp với người có cuộc sống bình dân như tôi. Ngày còn sử dụng nick ảo, anh ấy cũng nói rõ: muốn tìm một người bạn tri kỷ để trò chuyện nhưng sau đó thì chuyện đã xảy ra ngoài ý muốn. Là một bác sĩ không phải muốn nghỉ là nghỉ được ngay. Bác sĩ phẫu thuật hay bác sĩ gây mê bên nước của anh muốn xin nghỉ phép phải nộp đơn trước 3 tháng; bác sĩ quân y còn khó hơn nữa, nhất là quân đội có những quy định riêng mà sĩ quan phải tuân theo.
Thế nên, tôi không ép anh ấy phải về Việt Nam trong vòng ba hay sáu tháng là vậy. Tôi còn đề nghị cả hai nên dừng lại, không muốn anh ấy về Việt Nam nữa vì anh ấy vốn dĩ đang thuộc sở hữu của Bộ Quốc phòng. Và cuối cùng, hôn nhân là phải có nợ có duyên. Nếu mai này cả hai không đến với nhau cũng chẳng có gì để oán trách. Vốn dĩ, anh ấy và tôi là hai thế giới hoàn toàn trái ngược nhau. Yêu cứ yêu thôi, nếu hết duyên thì coi như cả hai không phải một nửa của nhau như cảm nhận ban đầu.
Lời kết, cảm ơn các bạn đã đọc bài viết và đã bỏ thời gian bình luận, tặng cho tôi những lời khuyên vô cùng bổ ích. Xin chúc các độc giả mục Tâm sự nhiều sức khỏe và niềm vui trong cuộc sống.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là sống tại thành phố cổ nước Đức. Vợ là người phụ nữ Việt Nam. Việc thường xuyên đọc báo VnExpress đã động viên tôi chia sẻ câu chuyện tình yêu của chúng tôi lên chuyên mục này. Tất nhiên tôi không giỏi tiếng Việt nên vợ giúp tôi biên dịch.
Tôi là người Đức, sống cùng thành phố với cô ấy. Chúng tôi biết mặt nhau năm năm nhưng không biết thông tin cá nhân nào của nhau. Tôi gọi gia đình cô ấy là người Việt Nam. Tôi thậm chí không quan tâm đến việc cô ấy có chồng hay không. Trước đây tôi từng có bạn gái và cảm giác thật tệ trong mối quan hệ ấy đến mức khi thoát ra khỏi mối quan hệ đó, tôi chấp nhận sự thật rằng mình sẽ ở một mình suốt đời, như vậy sẽ tốt hơn việc tìm kiếm mối quan hệ mới.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi thỉnh thoảng tôi trò chuyện với con trai cô ấy. Cậu bé ở tuổi vị thành niên nhưng suy nghĩ như người trưởng thành. Hôm đó là một ngày mùa thu, thời tiết se lạnh, tôi trò chuyện với con trai cô ấy trước nhà rất lâu và cô ấy đã mời tôi vào nhà uống cà phê. Sau này, tôi mới biết đó là văn hóa thân thiện của người Việt Nam. Hôm đó tôi biết được cô ấy sống một mình với hai con trai. Họ sẽ có chuyến về Việt Nam dịp Tết. Tôi bắt đầu quan tâm về đất nước Việt Nam qua lời kể của con trai cô ấy. Thật mới mẻ và thú vị. Tôi gặp con trai cô ấy thường xuyên hơn và nhận được lời mời đến du lịch Việt Nam.
Ở đây có sự khác biệt văn hóa gây hiểu lầm lớn nhưng điều này lại mang tính tích cực khởi đầu cho chuyện tình của chúng tôi. Văn hóa Đức, chỉ có gia đình mới đi du lịch cùng nhau. Tôi đã nghĩ cô ấy thích tôi. Còn văn hóa Việt Nam của các bạn là thân thiện mời khách. Một sự hiểu lầm thật tốt. Thật ra cô ấy đã tuyên bố với mọi người là sống độc thân tới già sau khi mất niềm tin vào hai cuộc hôn nhân ngắn ngủi trước kia. Cô ấy có ý định giới thiệu tôi với nhiều người phụ nữ khác, cô ấy gọi đó là mai mối.
Xin nói rõ thêm: tôi không biết tiếng Việt, cô ấy không biết tiếng Đức, tiếng Anh. Chúng tôi trò chuyện nhờ google dịch. Cái điện thoại là cầu nối quan trọng và nó đã dịch sai tạo nên một sự nhầm lẫn lần hai, rất tốt. Ở Việt Nam, chúng tôi có cơ hội trò chuyện nhiều hơn. Tôi hỏi cô ấy nghĩ gì về tôi. Cô ấy nói: có cảm tình một chút. Điện thoại dịch là cô ấy yêu tôi một chút. Điều này khiến tôi quyết tâm tìm hiểu cô ấy.
Trong chuyến về Việt Nam này, chúng tôi mới biết tên tuổi nhau, tôi thua cô ấy 4 tuổi. Điều đó không quan trọng với tôi. Mọi người ở Việt Nam hỏi tôi muốn có một người bạn gái Việt Nam không, họ sẽ giới thiệu. Tôi trả lời: nếu yêu ai đó thì người tôi muốn là cô này. Tôi chỉ tay về cô ấy. Để có người giúp đỡ, tôi đã kể cho con trai cô ấy về ý định của tôi và cậu bé ủng hộ. Cậu bé đã ngăn mẹ dẫn tôi gặp người khác nhưng cậu bé lại không nói về tình cảm của tôi. Tôi đã tìm hiểu về cô ấy qua con trai cô ấy. Cậu bé nói: mẹ thích đi chùa cầu xin những mong ước. Tôi đã nhớ điều này. Vào dịp năm mới, người Việt Nam thích đi chùa. Gia đình cô ấy ở Việt Nam cũng đi nhiều chùa. Họ chắp tay, quỳ gối khấn vái. Tôi cũng vậy và bày tỏ mong muốn được ở bên cạnh cô ấy đến suốt đời.
Chuyến du lịch Việt Nam thật thú vị. Lần đầu tiên tôi biết đến văn hóa hát karaoke ở bất cứ đâu: ở nhà, ở quán, thậm chí trên ôtô. Sài Gòn xe máy tấp nập. Người Việt Nam rất thân thiện, trên bàn nhiều món ăn. Ngày đầu tiên, gia đình cô ấy mời tôi đủ món và trái cây lạ. Đầu tiên là món bánh xèo (tên xèo vì âm thanh xèo xèo), trái vú sữa (cái tên thật khó giải thích). Chị gái cô ấy cho tôi ăn thử trái me nhưng quên dặn tôi phải vứt hạt khiến tôi nuốt vài hạt nhưng nó không sao với tôi. Tôi thích bánh mì thịt giống Döner ở Đức nhưng ngon hơn và quá rẻ. Tôi còn thích món thịt kho trứng (tên khác là kho tàu). Lúc đầu tôi đã từ chối không ăn vì thấy nó màu sẫm giống bị thối. Sau được giải thích rằng họ đã nấu nó với nước dừa trong nhiều giờ. Quả thật nó quá ngon. Và lần đầu tiên tôi uống cà phê với đá.
Nói về cô ấy, trong chuyến về Việt Nam, cô ấy vẫn dè dặt, nhút nhát. Tôi đã làm nhiều cách, đọc thông tin trên mạng về văn hóa Việt Nam, hy vọng ngày nào đó tảng băng trong lòng cô ấy bị phá vỡ. Tôi nhận thấy cô ấy cũng như các phụ nữ Việt Nam khác rất tốt bụng, luôn quan tâm người khác, luôn ở trong bếp và ít ngồi chung bàn tiệc với khách. Mọi người sống rất giản dị và luôn vui vẻ.
Trở về Đức, một thời gian sau tôi mới nhận được sự đồng ý của cô ấy. Từ khi có tình yêu, cuộc sống của tôi cân bằng, như ý, trọn vẹn hơn rất nhiều. Gia đình và người quen của tôi nhận ra rằng tôi cười nhiều hơn, gương mặt hạnh phúc hơn. Chúng tôi hạnh phúc nhiều năm rồi. Gia đình tôi quý mến cô ấy. Sự khác biệt văn hóa, ngôn ngữ là có nhưng với chúng tôi, điều đó không là vấn đề gì. Chúng tôi yêu nhờ hiểu nhau, tôn trọng nhau, truyền đạt cảm xúc lẫn nhau. Chúng tôi có chung sở thích trồng trọt và có những sở thích riêng. Việc ủng hộ và tôn trọng sở thích riêng sẽ giúp tình cảm cả hai thêm tốt đẹp.
Ví dụ: cô ấy thích chụp hình với hoa trong tự nhiên và tôi sẽ đưa cô ấy đi bất cứ đâu mà cô ấy muốn. Ngược lại, tôi có sở thích học lái máy bay thể thao và cô ấy ủng hộ điều đó. Mỗi buổi sáng, chúng tôi thích cùng nhau uống cà phê, tận hưởng thời gian yên tĩnh và bình yên. Cuộc sống của chúng tôi thật bình yên, hạnh phúc và không tranh cãi hoặc căng thẳng. Người phụ nữ của tôi không giỏi nấu ăn nhưng với tôi, cô ấy đã tuyệt vời rồi. Tôi không hoàn hảo nên không yêu cầu người khác hoàn hảo. Tôi chưa từng yêu cầu cô ấy làm bất cứ điều gì cho tôi, không bao giờ yêu cầu cô ấy nấu món tôi thích. Tôi rất muốn nấu ăn cho cả nhà nhưng cô ấy thích tự tay nấu. Cô ấy thích chăm sóc cho gia đình, cố gắng nấu ăn ngon và không bao giờ để mọi người bị đói.
Khi ai đó nghĩ đến bạn, lo cho bạn nghĩa là họ đang yêu thương bạn. Hãy trân trọng và hạnh phúc vì điều đó cho dù không hoàn hảo. Sau chia sẻ này, tôi sẽ chở cô ấy đi chụp hình với hoa trong tự nhiên, bất cứ chỗ nào cô ấy muốn. Tôi sẽ chụp hình cho cô ấy đến khi cô ấy muốn về. Là đàn ông, tôi thích làm điều gì mà người phụ nữ của tôi muốn. Vì nếu cô ấy hạnh phúc, tôi cũng hạnh phúc theo. Chúc mọi người luôn hạnh phúc. Chúc mừng Lễ Phục Sinh an lành.
Maik K

