Mục Lục
ToggleNgười dân ngồi ăn tại một nhà hàng ngoài trời sau khi các biện pháp hạn chế do dịch bệnh COVID-19 được nới lỏng tại vùng Lazio, Rome, Ý, ngày 1-2-2021 – Ảnh tư liệu – Ảnh: reuters.com
Trong giai đoạn đại dịch, nhằm hỗ trợ hoạt động kinh doanh, chính quyền Rome cho phép các cơ sở mở rộng diện tích sử dụng vỉa hè lên tới 50% tại khu trung tâm lịch sử và 70% ở các khu vực khác. Các chủ quán cũng có thể sử dụng phần vỉa hè cách cơ sở tới 25 m chỉ với một tờ khai đơn giản.
Quy định mới đã chấm dứt hoàn toàn các đặc quyền này. Theo đó, thay vì tính theo chiều dài mặt tiền như trước, diện tích vỉa hè được phép sử dụng sẽ căn cứ vào tổng diện tích sàn bên trong cơ sở, bao gồm cả khu bếp và nhà vệ sinh.
Cụ thể, khu vực thuộc di sản Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên hợp quốc (UNESCO) chỉ được sử dụng tối đa 1/3 diện tích bên trong, trong khi các khu vực khác có thể lên đến 50%, phố đi bộ tối đa 40%, khu vực trung tâm mở rộng (ngoài lõi UNESCO) được sử dụng với tỉ lệ dao động từ 1-3 đến 2-3.
Bên cạnh đó, các cơ sở kinh doanh phải tuân thủ quy chuẩn thẩm mỹ nghiêm ngặt nhằm bảo vệ cảnh quan di sản.
Chính quyền Rome cấm hoàn toàn việc sử dụng ô nhiều màu sắc và đồ nội thất bằng nhựa tại các khu vực lịch sử, đồng thời yêu cầu bàn ghế, chậu cây và vật dụng trang trí có thiết kế thống nhất, sử dụng vật liệu như gỗ, mây hoặc kim loại nhẹ, với tông màu trung tính như trắng hoặc be.
Bà Monica Lucarelli, Ủy viên phụ trách thương mại của Rome, nhấn mạnh mục tiêu của quy định mới là khôi phục trật tự và cân bằng trong không gian công cộng. Sau lễ Phục sinh, cơ quan chức năng sẽ phối hợp với cảnh sát triển khai kiểm tra và xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm.
Tin Gốc: https://tuoitre.vn/rome-siet-chat-quan-ly-via-he-20260406150313853.htm
Tình Yêu Giới Tính
Hành động lạ của chồng khi gần gũi khiến tôi tốn chục triệu đồng mỗi tháng

Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại sợ gần chồng chỉ vì... mấy chiếc váy ngủ. Nghe thì buồn cười, nhưng đó lại là sự thật.
Tôi và chồng bằng tuổi, năm nay 26. Cả hai đều làm kinh doanh tự do, tiếp quản công việc từ gia đình nên tài chính khá vững, thậm chí có phần dư dả. Chúng tôi quen nhau qua một lần hợp tác làm ăn, anh làm trong lĩnh vực dược mỹ phẩm, còn tôi vận hành chuỗi spa chăm sóc da.
Có lẽ vì xuất phát điểm tương đồng, công việc liên quan, lại thêm ngoại hình “xứng đôi”, anh cao ráo, điển trai, còn tôi cũng thuộc kiểu ưa nhìn, nên chúng tôi nhanh chóng thân thiết. Từ quen biết đến yêu rồi cưới, tất cả chỉ gói gọn trong hơn một năm.
Ở bên ngoài, chồng tôi luôn là hình mẫu đàn ông lý tưởng: Lịch thiệp, nói chuyện nhẹ nhàng, cư xử chừng mực. Bạn bè, người thân ai cũng bảo tôi may mắn khi lấy được người như anh, tôi cũng tin điều đó…
Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi rất trọn vẹn. Vì chưa có con, hai đứa gần như lúc nào cũng quấn quýt, rảnh là đi du lịch, ăn uống, tận hưởng đúng kiểu cuộc sống mà tôi từng mơ ước.
Nhưng rồi, chồng tôi có một sở thích khá kỳ lạ, thứ khiến tôi vừa thấy mới mẻ, có phần kích thích, nhưng càng về sau lại bắt đầu thấy… bất an.
Anh cực kỳ thích tôi mặc đồ ngủ gợi cảm. Điều này thì tôi nghĩ nhiều người chồng cũng vậy, không có gì quá đặc biệt. Nhưng có một điểm khiến tôi băn khoăn: Không biết những người chồng khác có giống chồng tôi không, đó là anh luôn thích xé rách váy ngủ của vợ mỗi lần gần gũi.
Trong tủ đồ của tôi, thứ nhiều nhất chính là váy ngủ. Không phải kiểu bình thường, mà toàn là những bộ cầu kỳ: Ren, lụa, mỏng, ôm sát, thậm chí khá táo bạo. Phần lớn đều do chính tay chồng tôi chọn và mua về.
Ban đầu, tôi không nghĩ gì nhiều. Mới cưới, cảm xúc còn mới mẻ, chuyện gần gũi cũng là cách để hai vợ chồng thêm gắn kết nên tôi chiều anh. Thậm chí, có lúc tôi còn thấy điều đó mang lại cảm giác lạ, khiến mình mong chờ hơn. Tôi nghĩ đơn giản, đó cũng là một cách để giữ lửa hôn nhân. Mỗi tháng tôi mua vài bộ, coi như một khoản “đầu tư” cho tình cảm.
Lần đầu tiên, tôi vẫn nhớ rất rõ. Đang lúc gần gũi, bất ngờ vang lên tiếng “roẹt” ngay bên tai. Tôi giật mình, cả người cứng lại vì ngượng ngùng. Còn anh thì… bật cười thỏa mãn...
Anh chỉ nói như vậy khiến anh phấn khích hơn, dù bản thân anh cũng không giải thích được vì sao. Khi đó, tôi nghĩ chỉ là một phút thăng hoa khi ngày đầu mới cưới. Nhưng không phải.
Lần thứ 2, rồi lần thứ 3… mọi thứ lặp lại y hệt, cho đến khi nó trở thành một thói quen.
Và tôi dần nhận ra, gần như lần nào cũng vậy, những chiếc váy ngủ của tôi đều bị “kết liễu” sau một đêm, từ loại hàng trăm nghìn cho đến những bộ đắt tiền, không còn cái nào nguyên vẹn.
Chiếc váy nào rồi cũng chung một số phận. Có bộ tôi vừa mua về, còn chưa kịp giặt lần thứ hai đã bị xé tan. Những bộ đắt tiền, cả triệu đồng, tôi còn chưa kịp “mặc cho đáng”, vậy mà chỉ sau một buổi tối đã trở thành một mớ vải không thể cứu.
Thậm chí, chồng tôi còn chủ động đặt mua những mẫu váy ngày càng táo bạo hơn, đắt đỏ hơn… và cũng nhanh chóng bị “kết liễu” không thương tiếc sau mỗi lần gần gũi.
Tôi không khó chịu vì việc anh muốn tạo cảm giác mới mẻ khi vợ chồng ở bên nhau. Điều khiến tôi bắt đầu thấy bất ổn là… chi phí cho sở thích ấy.
Vì làm việc tự do tại nhà, thời gian của chúng tôi khá thoải mái, nên tần suất gần gũi cũng nhiều. Mỗi lần như vậy là một chiếc váy “ra đi”. Có tháng, tôi ngồi cộng lại, chính mình cũng giật mình khi con số lên đến cả chục triệu đồng chỉ để mua váy ngủ.
Tôi từng nói với chồng nên tiết chế lại, vì như vậy quá tốn kém. Anh chỉ cười rất nhẹ: “Không sao, anh đưa tiền cho em mua".
Tôi không thiếu tiền, chi vài ba triệu đồng, thậm chí chục triệu đồng cho váy ngủ là chuyện bình thường, nhưng tôi lo ngại về sở thích của anh.
Tôi bắt đầu thấy áp lực mỗi khi gần chồng. Trước đó là cảm giác mong chờ, còn bây giờ lại là sự đắn đo, nên mặc bộ nào, có nên chọn đồ... rẻ hơn không? Có lần tôi thử đề nghị không mặc gì, nhưng anh lập tức từ chối, nói như vậy không còn cảm giác được khám phá, nên đành chiều chồng.
Không biết có chồng chị em nào như chồng tôi không, đây chỉ là một sở thích cá nhân, hay đàn ông nào cũng thế? Tôi đang rất băn khoăn và áp lực nếu sở thích này của chồng kéo dài mãi...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tình Yêu Giới Tính
Mẹ đơn thân U40 yêu trai trẻ là con của sếp, tôi có nên dừng lại?

Tôi năm nay 38 tuổi, là mẹ đơn thân của một cậu con trai 9 tuổi. Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ cách đây gần chục năm, tôi chọn cách sống lặng lẽ, tập trung vào công việc và con cái. Những năm tháng đó không dễ dàng, nhưng tôi đã vượt qua, từng bước ổn định cuộc sống, có một công việc tốt, thu nhập đủ để hai mẹ con không phải lo lắng quá nhiều.
Tôi làm việc ở công ty hiện tại hơn 10 năm. Ở đó, tôi có vị trí ổn định, có những mối quan hệ thân thiết và quan trọng nhất là có một người sếp mà tôi luôn kính trọng.
Chị là người phụ nữ giỏi giang, mạnh mẽ, từng nâng đỡ tôi trong giai đoạn hôn nhân tan vỡ. Với tôi, chị không chỉ là lãnh đạo, mà còn giống như một người chị gái, một chỗ dựa tinh thần.
Cuộc sống của tôi vốn dĩ cứ bình lặng như thế, cho đến khi con trai chị - H. - từ nước ngoài trở về cách đây gần 3 năm.
Lần đầu gặp, tôi có cảm nhận H. là một chàng trai trầm tính, ít nói. Nhưng rồi, khoảng hơn một năm trước, khi H. bắt đầu thường xuyên đến công ty, chúng tôi có nhiều cơ hội trò chuyện hơn.
H. kém tôi 10 tuổi, nhưng lại mang đến cảm giác chững chạc, điềm đạm, khác hẳn sự bồng bột mà tôi từng nghĩ về những người trẻ.
Tôi không phải kiểu phụ nữ bỏ bê bản thân. Tôi luôn giữ thói quen chăm sóc ngoại hình, ăn mặc gọn gàng, chỉn chu. Nhiều người nói tôi trông trẻ hơn tuổi, nhưng chính tôi hiểu, bên trong mình là một người phụ nữ đã đi qua không ít tổn thương. Có lẽ vì vậy mà khi H. chủ động quan tâm, tôi có phần đề phòng.
Tôi tìm mọi cách né tránh H., từ chối những buổi hẹn đi cà phê, không đọc tin nhắn, thư điện tử, từ chối lời mời kết bạn trên mạng xã hội.
Tôi từng nói thẳng: “Chị hơn em 10 tuổi, lại còn là nhân viên của mẹ em. Chuyện này là không thể". Song H. chỉ cười và nói rằng, tuổi tác không phải vấn đề, còn chuyện công việc, anh sẽ tự có cách.
Tôi đã cố giữ khoảng cách, nhưng thú thật, sau quá nhiều năm cô đơn, tôi bắt đầu mềm lòng.
H. tinh tế hơn tôi nghĩ. Anh nhớ những điều nhỏ nhặt, quan tâm đúng lúc. Có những ngày tôi mệt mỏi, chỉ một tin nhắn hỏi han của anh cũng khiến tôi thấy lòng mình dịu lại. Dần dần, tôi không còn né tránh nữa.
Chúng tôi bắt đầu một mối quan hệ… mà đến bây giờ, tôi vẫn không biết nên gọi tên thế nào cho đúng.
Hơn một năm qua, tôi đã có lại cảm giác được yêu, thật ấm áp, nhẹ nhàng. Tôi vui hơn, cười nhiều hơn. Nhưng song song với hạnh phúc là nỗi bất an, thấp thỏm.
Tôi sợ một ngày sếp của tôi, người chị mà tôi luôn biết ơn phát hiện ra chuyện này. Tôi không dám tưởng tượng ánh mắt của chị khi biết nữ nhân viên mà chị tin tưởng lại có mối quan hệ với con trai mình.
Tôi cũng sợ mất đi công việc đã gắn bó hơn 10 năm, sợ mất đi sự ổn định mà tôi đã vất vả gây dựng, và hơn hết, tôi sợ con trai mình bị ảnh hưởng. Chị cũng là một người mẹ, hẳn chị cũng có nhiều kỳ vọng về con trai.
Song, người yêu tôi luôn nói: “Em không có gì phải lo. Có anh ở đây". Nhưng ngoài những lời động viên, anh chưa từng có một bước đi rõ ràng nào, không có một lời hứa cụ thể, không một kế hoạch để chúng tôi có thể công khai. Mối quan hệ này cứ lặng lẽ tồn tại, như một bí mật chỉ hai người biết.
Có những đêm, tôi nằm nghĩ rất lâu. Tôi biết mình đang đi trên một sợi dây rất mong manh. Nếu tiếp tục, tôi có thể mất tất cả, nhưng nếu dừng lại, tôi lại không đủ can đảm để quay về những ngày tháng cô đơn trước đây.
Tôi không biết mình nên lựa chọn thế nào. Có người sẽ nói tôi sai ngay từ đầu, nhưng có ở trong hoàn cảnh của tôi mới hiểu, có những cảm xúc không dễ gì kiểm soát.
Tôi viết những dòng này, không phải để biện minh, mà chỉ mong nhận được một lời khuyên: Tôi nên dừng lại để giữ lấy sự an toàn, hay dũng cảm tiến tới, chấp nhận mọi rủi ro để giữ lấy tình yêu?.
Minh Anh
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Tổng Bí thư Tô Lâm: Khi lòng dân được lắng nghe, Quốc hội sẽ mạnh hơn, Nhà nước sẽ vững hơn

Sáng 6-4, phát biểu tại phiên khai mạc kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI, Tổng Bí thư Tô Lâm nêu rõ đây là kỳ họp kiện toàn tổ chức bộ máy Nhà nước theo Hiến pháp.
Đồng thời là kỳ họp tập trung thể chế hóa nghị quyết Đại hội XIV của Đảng, tạo nền tảng pháp lý, thể chế và động lực chính sách để đất nước bước vào thời kỳ phát triển mới.
Tổng Bí thư chỉ rõ Đại hội XIV của Đảng đã xác định rất rõ mục tiêu phát triển đến 2030, tầm nhìn đến 2045, đồng thời nhấn mạnh yêu cầu đổi mới tư duy phát triển, khơi thông mọi nguồn lực, phát huy cao nhất sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc.
Trong tiến trình đó, Quốc hội phải đổi mới mạnh mẽ hơn, thực chất hơn, hiệu quả hơn để thực hiện đầy đủ, xứng đáng trọng trách Hiến định của mình.
Tổng Bí thư Tô Lâm đề nghị Quốc hội khóa XVI tập trung thực hiện 4 nhiệm vụ lớn.
Trong đó, đổi mới mạnh mẽ công tác lập pháp, xây dựng bằng được một hệ thống pháp luật hiện đại, thống nhất, ổn định, khả thi và kiến tạo phát triển.
Quốc hội phải tập trung nâng cao hơn nữa năng lực thể chế hóa, cụ thể hóa nghị quyết của Đảng thành chính sách và pháp luật; tạo khuôn khổ pháp lý vững chắc để thực hiện thắng lợi các nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội giai đoạn 2026-2031 và những năm tiếp theo.
Hệ thống pháp luật phải thực sự trở thành nền tảng thể chế của phát triển, là công cụ để bảo vệ quyền con người, quyền công dân, là động lực thúc đẩy đổi mới sáng tạo, giải phóng lực lượng sản xuất, khai mở những không gian phát triển mới cho đất nước.
Trong thời gian qua, theo Tổng Bí thư, mặc dù hệ thống pháp luật đã được hoàn thiện đáng kể, nhưng vẫn còn tình trạng chồng chéo, mâu thuẫn, thiếu liên thông.
Có những quy định chưa rõ, chưa ổn định, chưa theo kịp thực tiễn, làm tăng chi phí tuân thủ, làm chậm cơ hội phát triển, làm khó cho người dân, doanh nghiệp và bộ máy thực thi.
Vì vậy, Quốc hội cần chỉ đạo rà soát tổng thể hệ thống pháp luật, hoàn thiện cấu trúc hệ thống pháp luật quốc gia, kiên quyết khắc phục tình trạng "luật bó", chồng lấn, đẩy trách nhiệm cho văn bản dưới luật.
Phải làm sao để luật ban hành ra là đi được vào cuộc sống, người dân dễ hiểu, doanh nghiệp dễ thực hiện, cơ quan nhà nước dễ áp dụng.
Đặc biệt, phải đổi mới căn bản tư duy xây dựng pháp luật theo hướng kiến tạo phát triển.
"Pháp luật không chỉ để quản lý cái đã có, mà còn phải mở đường cho cái mới, không chỉ điều chỉnh thực tiễn hiện hữu, mà còn phải kiến tạo tương lai, luật không chỉ mở đường mà còn phải sửa đường", Tổng Bí thư nêu thêm.
Đối với những vấn đề, lĩnh vực, mô hình, lực lượng sản xuất mới, theo Tổng Bí thư cần có cách tiếp cận phù hợp, mạnh dạn thí điểm, có kiểm soát, tạo dư địa cho đổi mới sáng tạo và nâng cao năng lực cạnh tranh quốc gia.
Quá trình lập pháp phải thật sự khoa học, dân chủ, minh bạch, lắng nghe được tiếng nói của chuyên gia, nhà khoa học, kinh nghiệm quốc tế, doanh nghiệp và nhân dân.
Mỗi đạo luật phải xuất phát từ lợi ích quốc gia - dân tộc, từ lợi ích chính đáng của nhân dân, kiên quyết phòng, chống lợi ích nhóm, lợi ích cục bộ, mọi tác động tiêu cực làm méo mó chính sách...
Nâng tầm giám sát tối cao của Quốc hội theo hướng thực chất, sắc bén, đi đến cùng trách nhiệm và kết quả.
Trong đó, giám sát không chỉ để kiểm tra việc đã làm, mà còn phải giúp định hình việc cần làm, nhận diện sớm những bất cập có thể phát sinh và phải đi đến cùng câu hỏi cuối cùng là vấn đề đã được giải quyết hay chưa.
Tổng Bí thư đề nghị Quốc hội nhiệm kỳ này tập trung giám sát những vấn đề lớn, những lĩnh vực then chốt, những điểm nghẽn của điểm nghẽn trong phát triển; những vấn đề bức xúc mà cử tri và nhân dân quan tâm...
Tổng Bí thư nhấn mạnh Quốc hội cần nâng cao bản lĩnh, tầm nhìn khi quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước, quyết định phải đúng, trúng, kịp thời, vì lợi ích lâu dài của quốc gia.
Mỗi quyết sách của Quốc hội phải được đặt trong tổng thể chiến lược phát triển quốc gia, trong bối cảnh quốc tế biến động nhanh chóng, trong yêu cầu bảo đảm độc lập, tự chủ, an ninh, an toàn và phát triển bền vững.
Quốc hội quyết định cho hiện tại, nhưng phải chịu trách nhiệm trước tương lai. Đó là bản lĩnh chính trị, là tầm nhìn chiến lược, là trí tuệ lập pháp và là chiều sâu của một cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất.
Cùng với đó, tiếp tục đổi mới tổ chức và phương thức hoạt động của Quốc hội theo hướng hiện đại, chuyên nghiệp, gần dân, sát thực tiễn và phản ứng chính sách nhanh hơn.
Tổng Bí thư cho rằng Quốc hội phải có năng lực thích ứng nhanh hơn, phản ứng chính sách kịp thời hơn, quyết định vấn đề nhanh hơn nhưng vẫn chặt chẽ, đúng đắn.
Trong đó, cần tiếp tục nghiên cứu tăng hợp lý số kỳ họp, đa dạng hóa và linh hoạt hóa các hình thức hoạt động của Quốc hội và các cơ quan của Quốc hội.
Nhất là ứng dụng mạnh mẽ công nghệ số, hình thức trực tuyến và hệ sinh thái số để nâng cao tính kịp thời, chủ động và hiệu quả trong xem xét, quyết định chính sách.
Phải tiếp tục nâng cao chất lượng và hiệu quả hoạt động của từng đại biểu Quốc hội, đặc biệt là đại biểu chuyên trách.
Quốc hội phải gắn bó mật thiết hơn với nhân dân, mở rộng các kênh tiếp nhận, lắng nghe ý kiến của cử tri, nhân dân, cộng đồng doanh nghiệp, đội ngũ trí thức, nhà khoa học, tăng cường công khai, minh bạch trong toàn bộ hoạt động của mình.
"Khi lòng dân được lắng nghe, khi ý dân được phản ánh trung thực, khi quyết sách xuất phát từ thực tiễn đời sống, thì Quốc hội sẽ mạnh hơn, Nhà nước sẽ vững hơn, niềm tin xã hội sẽ lớn hơn", Tổng Bí thư khẳng định.

