Mục Lục
ToggleTrung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết hôm nay 5-4, thời tiết Thanh Hóa đến Gia Lai nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt với nhiệt độ cao nhất 35-37 độ C, có nơi trên 39 độ C, độ ẩm 40-45%.
Nam Bộ nắng nóng diện rộng. Miền Đông Nam Bộ nắng nóng với nhiệt độ cao nhất 35-36 độ C, có nơi trên 36 độ C, độ ẩm 45-50%.
Nắng nóng có khả năng mở rộng ra khu vực Tây Bắc Bộ và đồng bằng Bắc Bộ. Nắng nóng ở Thanh Hóa đến Quảng Ngãi và miền Đông Nam Bộ còn có khả năng kéo dài trong nhiều ngày tới.
Nguy cơ cháy nổ, hỏa hoạn do nhu cầu sử dụng điện tăng cao và độ ẩm giảm thấp. Ngoài ra nắng nóng có thể gây mất nước, kiệt sức và đột quỵ do sốc nhiệt khi tiếp xúc lâu với nhiệt độ cao.
Nhiệt độ dự báo có thể chênh lệch 2-4°C so với nhiệt độ thực tế ngoài trời, thậm chí cao hơn nếu có các bề mặt hấp thụ nhiệt như bê tông, đường nhựa.
Như vậy với mức nhiệt dự báo có nơi đạt 39 độ C thì nhiệt độ cảm nhận có thể hơn 40 độ C.
TP Hà Nội nhiều mây, mưa vài nơi, trưa chiều giảm mây trời nắng. Nhiệt độ thấp nhất 23-25 độ C, cao nhất 31-33 độ C.
Tây Bắc Bộ có mây, ngày nắng, riêng khu vực Tây Bắc có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 20-25 độ C, cao nhất 32-36 độ C.
Đông Bắc Bộ nhiều mây, trưa chiều giảm mây trời nắng. Nhiệt độ thấp nhất 22-25 độ C, cao nhất 31-34 độ C.
Thanh Hóa đến Huế có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 34-39 độ C.
Duyên hải Nam Trung Bộ có mây, ngày nắng, phía bắc nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 35-39 độ C.
Cao nguyên Trung Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 19-22 độ C, cao nhất 31-35 độ C.
Nam Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 33-36 độ C.
TP.HCM có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 24-26 độ C, cao nhất 33-35 độ C.
Tình Yêu Giới Tính
Chồng muốn tôi nghỉ việc ở nhà chăm con, nhưng không muốn nuôi vợ
Tôi năm nay 28 tuổi, hiện là trưởng phòng marketing cho một công ty nội thất. Chồng tôi là bạn đại học, đang làm nhân viên truyền thông cho một công ty xây dựng.
Chúng tôi cùng quê, học cùng trường, từng tham gia chung một câu lạc bộ rồi quen nhau, yêu nhau từ những năm tháng sinh viên. Anh và tôi đều là mối tình đầu của nhau. Ra trường, cả hai xây dựng sự nghiệp ổn định rồi kết hôn, chúng tôi từng nghĩ cuộc sống sẽ luôn êm ấm.
Nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi từ khi tôi sinh con. 6 tháng đầu tôi nghỉ hoàn toàn để chăm con. Đến tháng thứ 7 tôi đi làm lại, hồi đầu tôi nhờ mẹ tôi lên trông con vì bà nội ngày đó còn bận đồng áng. Đến khi con tôi được 2 tuổi, bố tôi ốm nên mẹ phải về chăm.
Tôi bảo chồng để con đi học, rồi tối đến mình đón về hai vợ chồng chăm con cho tiện, nhưng mẹ chồng tôi khi biết chuyện phản đối, kêu con đi học sớm, sẽ hay ốm đau, 3 tuổi mới được đi lớp. Bà nói sẽ lên chăm cháu giúp vợ chồng tôi. Vì không muốn gia đình tranh cãi, tôi đồng ý.
Ban đầu, tôi rất cố gắng chiều chuộng và tạo cảm giác thoải mái cho mẹ chồng, vì hiểu bà phải rời quê lên thành phố là một sự thay đổi lớn. Nhưng dường như bà không quen với nhịp sống nơi đây. Bà thường xuyên cảm thấy buồn, rồi dần dần chuyển sang than mệt vì việc chăm em bé.
Không khí trong nhà vì thế cũng nặng nề hơn. Tôi thương bà, nhưng cũng không thể làm ngơ trước thực tế rằng việc chăm một đứa trẻ nhỏ là rất vất vả, đặc biệt khi chỉ có một mình bà xoay xở cả ngày. Vì vậy, tôi lại bàn với gia đình về việc cho con đi học sớm để bé có môi trường, cũng để giảm bớt áp lực trong nhà.
Nhưng mẹ chồng vẫn không đồng ý, vẫn cứ nói bà trông được. Nhưng cứ tối đến khi chồng đi làm về, bà lại than mệt, kể lể việc trông cháu vất vả ra sao. Không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề, như thể tôi là người đẩy hết trách nhiệm cho bà.
Tôi đề nghị thuê giúp việc để san sẻ công việc, vì điều kiện kinh tế hoàn toàn cho phép. Nhưng chồng tôi gạt đi ngay, nói không muốn người lạ trong nhà, lại tốn kém không cần thiết. Mọi phương án tôi đưa ra đều bị bác bỏ, nhưng không có giải pháp nào thay thế. Căng thẳng dồn nén rồi cũng bùng nổ.
Sau một cuộc tranh cãi, chồng tôi đưa ra quyết định mà tôi không ngờ tới, yêu cầu tôi nghỉ việc để ở nhà chăm con, lo việc nhà và phụng dưỡng mẹ chồng. Tôi đã nghĩ đó là một đề nghị vô lý, nhưng điều khiến tôi thực sự sững sờ lại là phần sau của nó.
Anh không muốn tôi đi làm, nhưng cũng không chấp nhận việc “nuôi” tôi. Tôi được yêu cầu phải tự tìm cách kiếm tiền tại nhà, có thể là bán hàng online hay làm thêm bất cứ thứ gì, miễn là có thu nhập. Đồng thời, tôi vẫn phải chia sẻ chi phí sinh hoạt như trước, vì theo anh, ở nhà không có nghĩa là trở thành gánh nặng.
Anh ta kể về việc vợ của đồng nghiệp vẫn ở nhà chăm con, bán hàng online kiếm tháng 20-30 triệu đồng. Tôi nghe mà thấy buồn cười nhiều hơn là tức giận. Một người phụ nữ đang có công việc ổn định, thu nhập cao, đóng góp phần lớn tài chính trong gia đình, lại bị yêu cầu từ bỏ tất cả để trở thành người ở nhà toàn thời gian, nhưng vẫn phải tự nuôi sống bản thân và chia đôi chi tiêu.
Tôi nhìn lại chặng đường mình đã đi. Những khoản tiền trong gia đình, phần lớn là tôi chi trả. Kể cả ngôi nhà đang ở, hơn nửa tiền là do tôi bỏ ra. Chồng tôi là nhân viên lương tháng 20 triệu đồng, trong khi lương của tôi 40 triệu đồng/tháng. Vậy mà anh ta lại yêu cầu tôi nghỉ, và đi bán hàng online để chăm con, chăm mẹ chồng.
Điều khiến tôi không hiểu nổi không phải là việc phải làm nhiều hơn, mà là sự vô lý trong cách suy nghĩ của chồng tôi, một người có ăn có học. Anh muốn tôi ở nhà để phục vụ gia đình, nhưng lại không chấp nhận giá trị của công việc đó. Anh muốn tôi hy sinh sự nghiệp, nhưng lại không muốn gánh phần trách nhiệm tài chính tương ứng.
Tôi không biết anh ta lấy đâu ra sự tự tin để đưa ra những yêu cầu như vậy, khi thực tế, tôi mới là người đang giữ phần lớn gánh nặng kinh tế.
Buồn cười hơn khi mẹ chồng tôi lại rất nhất trí với việc tôi nghỉ việc ở nhà. Nghe hai mẹ con nhà ấy kẻ tung người hứng tôi không muốn nói gì thêm, tôi bế con về nhà ngoại, hai hôm sau tờ đơn ly hôn của tôi được gửi thẳng vào mail của chồng. Tôi không thể hiểu tại sao một con người có thể thay đổi lớn đến vậy.
Mẹ tôi ở đây chăm con cho tôi từ lúc đỏ hỏn đến 2 tuổi, chưa từng thấy bà than mệt, cũng chưa từng thấy chồng tôi suy nghĩ cho sức khoẻ của mẹ tôi. Nhưng mẹ chồng chỉ lên 1 tháng, anh ta lại thấy bà vất vả, trong khi tôi chưa từng để bà thiếu thốn gì, cũng đã đề nghị thuê người giúp.
Có lẽ cuộc hôn nhân của tôi đã đến hồi kết?
Hồng Anh Đào
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Nhiều nơi tổ chức "siêu sale ngày đôi" với giảm giá, quà tặng, voucher và flash sale theo khung giờ.
Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ tại hệ thống Di Động Việt, các khung giờ vàng trong ngày có mức giảm giá đến 500.000 đồng cho các sản phẩm điện thoại, tablet, Macbook. Bên cạnh đó nhóm phụ kiện công nghệ cũng được giám giá sâu với mức giá từ 150.000 đồng. Ở nhóm gia dụng, các sản phẩm từ thương hiệu Bear được đẩy mạnh với mức giá tốt và các chương trình đi kèm như mua 1 tặng 1, hướng đến nhu cầu mua sắm thiết thực trong gia đình.
Hệ thống này cũng triển khai các ưu đãi dịch vụ như giảm đến 500.000 đồng chi phí sửa chữa, thay thế, tặng suất ép PPF miễn phí, cùng các chương trình giảm giá phụ kiện lên đến 50% trong khung giờ áp dụng... Hệ thống Thế Giới Di Động và Điện Máy Xanh tổ chức minigame nhận voucher đến 1 triệu đồng. Nhiều sản phẩm công nghệ (điện thoại, laptop, tablet, màn hình) giảm mạnh, kèm ưu đãi trả góp 0%.
Trong khi đó một số sàn thương mại điện tử triển khai chương trình siêu hội voucher 4-4 với hàng loạt voucher giảm sâu, flash sale, freeship 0 đồng và deal công nghệ (điện thoại, laptop, phụ kiện).
Chẳng hạn sàn Shopee tung nhiều ưu đãi như: giảm 18% tối đa 30K cho đơn từ 99K, voucher ShopeeVIP đến 25%), freeship 0 đồng, flash sale hàng nghìn sản phẩm công nghệ. Sàn TikTok Shop có chương trình Mega Sale với loạt voucher đến 444.000 đồng, flash sale chính hãng giảm đến 50%, freeship 0 đồng.
Sàn Lazada tung voucher giảm đến 50.000 đồng, deal công nghệ giảm sâu, freeship. Nhiều siêu thị, cửa hàng cũng thiết kế riêng chương trình giảm giá cho hàng giải nhiệt trong ngày cuối tuần, tạo điều kiện cho khách mua sắm giá phải chăng.
Theo các nhà kinh doanh, trong bối cảnh sức mua chịu tác động bởi nhiều yếu tố theo hướng người dùng ngày càng "thắt hầu bao" hơn, các chương trình khuyến mãi cần phải thiết thực ở sản phẩm và thực chất ở mức giảm.
Tin Gốc: https://tuoitre.vn/ngay-doi-4-4-nhieu-noi-giam-gia-manh-de-hut-khach-20260404225917143.htm
Tình Yêu Giới Tính
Gia đình tài phiệt, lấy chồng môn đăng hộ đối nhưng tôi không hạnh phúc

Tôi sinh ra trong một gia đình mà người ta vẫn gọi bằng hai chữ “tài phiệt”. Từ nhỏ đến lớn, tôi không thiếu thứ gì, nhan sắc xinh đẹp, tiền bạc, danh tiếng, những mối quan hệ mà người khác phải mất cả đời để có được.
Khi tôi kết hôn, đó cũng là một đám cưới được nhắc đến trên mạng xã hội suốt nhiều tháng. Váy cưới của tôi được đặt riêng, khách mời toàn những cái tên có tiếng và một người chồng được xem là “môn đăng hộ đối” hoàn hảo.
Chúng tôi có với nhau 2 đứa con, một trai một gái. Trên mạng xã hội, tôi là hình mẫu phụ nữ hiện đại: xinh đẹp, thành đạt, chồng yêu, con ngoan. Mỗi bức ảnh gia đình đăng lên đều nhận hàng trăm nghìn lượt thích. Người ta gọi tôi là người phụ nữ đáng mơ ước.
Chỉ có tôi biết, tất cả những điều đó bắt đầu sụp đổ vào một buổi tối cách đây 2 năm.
Hôm đó, chồng tôi nói đi công tác. Đó vốn là chuyện bình thường. Nhưng có một linh cảm rất kỳ lạ khiến tôi mở chiếc laptop anh để trong phòng, thứ mà trước đây tôi chưa từng đụng đến. Tôi không phải kiểu phụ nữ kiểm soát chồng. Tôi từng tin rằng hôn nhân của mình đủ vững chắc để không cần làm điều đó.
Cho đến khi tôi đọc được những dòng tin nhắn. Đó không phải một lần lỡ dại, cũng không phải một mối quan hệ thoáng qua. Đó là một người phụ nữ khác, tồn tại song song với tôi suốt gần một năm. Những câu nói ngọt ngào mà tôi từng nghĩ chỉ dành cho mình, anh cũng đã nói với người ta. Những chuyến công tác mà tôi tin tưởng, thực chất là những lần họ đi cùng nhau.
Tôi nhớ mình đã ngồi rất lâu trong phòng tối, tôi buồn đến nỗi không khóc nổi. Cảm giác trống rỗng tột độ, toàn bộ những gì tôi tin tưởng bỗng nhiên bị bóc trần.
Nhưng sáng hôm sau, tôi vẫn thức dậy, trang điểm, đưa con đi học và đăng một bức ảnh gia đình kèm dòng trạng thái: “Hạnh phúc là những điều giản dị”.
Hơn 30 nghìn lượt thích.
Tôi cũng không nói với bố mẹ 2 bên việc chồng tôi ngoại tình. Một “scandal” có thể kéo theo rất nhiều hệ lụy cho công việc kinh doanh của gia đình, cho hình ảnh mà bao năm chúng tôi gây dựng.
Vợ chồng tôi nói chuyện như thỏa thuận một hợp đồng. Cuối cùng, chúng tôi chọn một cách mà nhiều người ngoài không thể tưởng tượng được đó là giữ mọi thứ bình thường như không có chuyện gì.
Trên danh nghĩa, chúng tôi vẫn là vợ chồng. Vẫn đi cùng nhau trong các sự kiện. Vẫn xuất hiện bên nhau trong những bức ảnh gia đình hoàn hảo. Nhưng thực tế, chúng tôi gần như không còn là gì của nhau ngoài trách nhiệm với con cái.
Chúng tôi ngủ ở 2 phòng riêng, không hỏi han đời sống riêng của nhau, cũng không can thiệp vào các mối quan hệ bên ngoài. Một kiểu “tự do có điều kiện” miễn là không để lộ ra ngoài.
Hai năm qua, tôi đã sống như vậy.
Ban ngày, tôi là một người phụ nữ hoàn hảo trước công chúng. Tôi cười, tôi đăng ảnh, tôi viết những dòng trạng thái về gia đình, về hạnh phúc. Mỗi lần đọc những bình luận kiểu “chị đúng là có tất cả”, tôi thấy tủi hổ.
Vì không ai biết, có những đêm tôi ngồi một mình trong phòng, mà không biết mình đang sống vì điều gì.
Tôi từng nghĩ mình đủ mạnh mẽ để chịu đựng nhưng hóa ra, việc phải đóng vai một người hạnh phúc mỗi ngày còn mệt hơn cả việc đối diện với sự thật.
Rồi tôi gặp anh.
Anh không phải kiểu người đàn ông hào nhoáng. Anh làm trong một lĩnh vực rất bình thường, không thuộc thế giới của tôi. Chúng tôi gặp nhau trong một buổi thiện nguyện. Ban đầu chỉ là vài câu chuyện xã giao, rồi dần dần, tôi nhận ra mình bắt đầu mong chờ những lần gặp đó.
Anh không biết quá nhiều về cuộc sống thật của tôi. Anh nhìn tôi bằng một cách rất khác, không phải ánh mắt của sự ngưỡng mộ hay tò mò, mà là sự quan tâm rất đơn giản.
Lâu lắm rồi, tôi mới có cảm giác được lắng nghe.
Tôi không chủ động vượt qua ranh giới nhưng tình cảm thì không phải thứ có thể kiểm soát hoàn toàn.
Điều khiến tôi dằn vặt nhất không phải là việc tôi có tình cảm với người khác. Mà là việc tôi không biết mình có quyền làm điều đó hay không.
Trên lý thuyết, chồng tôi và tôi đã không còn là vợ chồng đúng nghĩa. Anh cũng có cuộc sống riêng, và tôi chưa từng can thiệp. Vậy thì việc tôi mở lòng với một người khác có phải là sai?
Nhưng thực tế không đơn giản như vậy.
Hai bên gia đình tôi đều có danh tiếng. Tôi là mẹ của hai đứa trẻ đang lớn lên trong một môi trường mà hình ảnh gia đình rất quan trọng. Tôi là một cái tên có ảnh hưởng trên mạng xã hội, nơi mỗi hành động đều có thể bị soi xét.
Một quyết định ly hôn, hay một mối quan hệ bị lộ ra, có thể khiến tất cả sụp đổ.
Tôi đã quen với việc kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống nhưng lần này, tôi không biết phải chọn thế nào.
Có những lúc tôi nhìn 2 đứa con ngủ, tôi tự hỏi, liệu chúng cần một gia đình “trọn vẹn” trên danh nghĩa, hay cần một người mẹ sống thật và hạnh phúc?
Nhưng rồi sáng hôm sau, tôi lại trang điểm, lại đăng một bức ảnh mới, lại mỉm cười trước hàng nghìn người.
Hai năm rồi, tôi vẫn chưa dám thay đổi điều gì.
Tôi không biết mình đang đúng hay sai. Tôi chỉ biết, mỗi ngày trôi qua, tôi càng cảm thấy mình đang sống cuộc đời của người khác, một người phụ nữ hoàn hảo mà tôi đã tự tạo ra.
Còn tôi thật sự là ai… có lẽ chính tôi cũng không biết rõ nữa. Tôi khát khao tình yêu thật sự, mong ước một gia đình hạnh phúc như mọi người vẫn thường khen. Tôi phải làm sao đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

