Ngày 20/4, TAND tỉnh Hưng Yên xét xử phúc thẩm vụ kiện tranh chấp đất đai giữa nguyên đơn là vợ chồng bà Hai, 64 tuổi và bị đơn là vợ chồng chị gái ruột, bà Cả, 68 tuổi do có kháng cáo của người em.
Bản án sơ thẩm tuyên hồi tháng 1 xác định, hai chị em sống cạnh nhau tại xã Đông Quan. Vợ chồng bà Hai có mảnh đất gần 70 m2 được cấp sổ đỏ năm 2016. Năm 2017, chị gái xây nhà. Em gái tin tưởng, không mời cán bộ địa chính đo lại. Em rể còn sang xây dựng giúp
Đến năm 2024, khi xây nhà cho con, bà Hai kiểm tra mới phát hiện công trình của chị gái lấn 15,6 m2. Các hạng mục nằm trên phần đất lấn gồm tường dài 5 m, bậc thềm, sân gạch và mái tôn.
Tranh chấp được chính quyền xã hòa giải nhưng không thành. Bà Hai khởi kiện, yêu cầu tháo dỡ phần xây dựng lấn chiếm, trả lại đất.
Phía bị đơn thừa nhận khi xây nhà có sai sót do nhầm mốc giới, vô ý. Thời điểm xây dựng, phía em gái không phản đối.
Do nhà và công trình phụ đã xây kiên cố, bà Cả đề nghị bồi thường toàn bộ phần đất lấn theo giá Hội đồng định giá, hoặc cao hơn, là 15 triệu đồng/m2.
Con trai, con dâu bà Cả – người trực tiếp xây nhà, chấp nhận tháo dỡ bức tường và phần mái tôn phía trên để trả lại đất và không gian, nhưng cho rằng nếu phá dỡ các hạng mục khác sẽ ảnh hưởng đến kết cấu công trình.
Tòa sơ thẩm xác định gia đình bà Cả đã lấn chiếm 15,6 m2 đất của em gái. Phần tường bao 1,1 m2 và mái tôn phía trên nếu tháo dỡ sẽ không ảnh hưởng kết cấu công trình. Bị đơn cũng đồng ý nên HĐXX buộc gia đình bà Cả phải tháo dỡ phần này để trả lại đất.
Với căn nhà hai tầng được xây dựng bằng bê tông cốt thép, mái hiên tầng 1 và công trình kiên cố của tầng 2 đua ra về phía sân chiếu theo phương thẳng đứng xuống chờm ra hết bậc thềm. Bậc thềm, sân gạch, mái tôn là công trình phụ trợ gắn liền có giá trị. Tất cả được xây dựng trên diện tích đất lấn chiếm nhà em gái.
HĐXX nhận định, nếu buộc tháo dỡ các hạng mục này sẽ ảnh hưởng đến kết cấu toàn bộ ngôi nhà, gây thiệt hại tài sản và làm giảm giá trị sử dụng. “Đặc biệt, việc này còn có thể khiến tình chị em khó gắn kết lại”, bản án nêu.
Tòa HĐXX không buộc tháo dỡ mà yêu cầu bồi thường bằng tiền, mức 15 triệu đồng/m2, tổng 217 triệu đồng.
Nguyên đơn: 52 m2 không phù hợp nhu cầu xây nhà nông thôn
Tại phiên tòa hôm nay, cả nguyên đơn, bị đơn đều không có mặt mà ủy quyền cho các con trình bày. Nguyên đơn vẫn kháng cáo, đề nghị cấp phúc thẩm chấp nhận toàn bộ yêu cầu của mình, tức buộc nhà chị gái phải dỡ công trình trả lại đất.
Trước khi cho đôi bên hỏi nhau, HĐXX tiếp tục khuyến khích hòa giải, “mỗi người lùi lại một chút” vì xét đến tình cảm gia đình, “chị em trong nhà, lọt sàng xuống nia”. Chủ tọa khuyên nên ngồi lại một lần nữa với nhau để đưa ra con số thỏa đáng, sớm kết thúc tranh chấp để tập trung vào các việc khác quan trọng hơn và hàn gắn tình cảm. “Đừng nghĩ đến thắng thua hơn thiệt, hãy nghĩ đến tình nghĩa”, chủ tọa nói.
Nguyên đơn cho rằng từ đầu luôn mong muốn hòa giải và hiện ở tòa cũng vậy. Họ sẵn sàng nhận tiền thay cho biện pháp tháo dỡ, nhưng với con số thỏa đáng. Theo trình bày, thửa đất sau khi bị lấn chiếm, diện tích còn lại chỉ hơn 52 m2. “Với diện tích 52 m2 thì không phù hợp điều kiện sinh hoạt ở địa phương, không ai ở quê muốn xây nhà để ở, ở trên Hà Nội thì có thể”, luật sư nguyên đơn trình bày.
Theo luật sư, mặt tiền của thửa đất ban đầu là 5 mét, hiện chỉ còn 4 mét. Giá trị của căn nhà bị thiệt hại không chỉ là phần diện tích mà mặt tiền, chiều ngang đất thu hẹp đã giảm toàn bộ giá trị mảnh đất. Do đó, mức bồi thường nên tính theo hướng đó, không chỉ là nhân đơn giá với số m2.
Khi được hỏi về con số thế nào là thỏa đáng, phía người em đề xuất thêm 170-180 triệu đồng so với 217 triệu đồng từ giai đoạn sơ thẩm, tức khoảng 400 triệu đồng.
Bị đơn cho rằng mức này quá cao. Họ dẫn chứng đất chỉ được định giá hơn 9 triệu đồng/m2 nhưng họ đã thiện chí nâng lên 15 triệu đồng ở giai đoạn sơ thẩm. Theo bị đơn, họ chỉ có thể lên một triệu đồng, lên 16 triệu đồng/m2, tức tổng bồi thường 232 triệu đồng.
HĐXX gợi mở rằng số này “có hơi thấp quá không?”, và dành 10 phút tạm nghỉ tại chỗ để đôi bên suy nghĩ.
Bị đơn sau đó nâng con số bồi thường lên 250, rồi 280 triệu đồng. Song đại diện nguyên đơn, sau khi hỏi ý kiến gia đình, đưa ra con số 330 triệu đồng. Nhận thấy không đạt kết quả, HĐXX chấm dứt hòa giải và tiếp tục xét xử.
VKS nêu quan điểm, cho rằng mức 280 triệu đồng đã phù hợp “đạo đức xã hội và tình hình thực tế các bên”. HĐXX chung quan điểm, đánh giá án sơ thẩm đã tuyên hợp lý, nên không có căn cứ chấp nhận kháng cáo của người em. Song tòa chấp nhận sự tự nguyện bồi thường của gia đình chị gái trong giai đoạn phúc thẩm. Theo đó, gia đình bà Cả phải trả cho nhà em gái 280 triệu đồng, đồng thời, bà không phải dỡ bỏ các công trình kiên cố, sân gạch, thềm, mái tôn… trên phần đất lấn chiếm.
Ngày 21-4, các đơn vị nghiệp vụ Công an tỉnh Khánh Hòa cho biết đang tiếp tục củng cố hồ sơ, điều tra vụ án mạng xảy ra tại xã Cam An khiến một người thiệt mạng.
Theo thông tin từ công an, khoảng 14h30 ngày 18-4, tại thôn Thủy Ba (xã Cam An), Bùi Đặng Châu (31 tuổi, trú thôn Lập Định 2, xã Cam Lâm) sau khi uống rượu đã dùng dao tấn công vợ và mẹ vợ.
Hậu quả, người vợ tử vong trên đường đi cấp cứu, mẹ vợ bị thương nhẹ ở bàn tay.
Sau khi gây án, Châu mang theo con nhỏ khoảng 9 tháng tuổi rời khỏi hiện trường.
Nhận tin báo, lực lượng chức năng tổ chức truy bắt. Đến khoảng 16h55 cùng ngày, nghi phạm bị phát hiện, bắt giữ tại khu vực gần cầu vượt cao tốc thuộc xã Cam Hiệp, cách hiện trường khoảng 2,2km. Cháu bé con của vợ chồng Châu an toàn.
Kết luận ban đầu về nguyên nhân vụ bé Nguyễn Ngọc Bảo Trân (14 tuổi, nữ sinh lớp 9) bị tài xế xe tải Nguyễn Văn Bảo Trung tông tử vong đã nhiều lần thay đổi, gây tranh cãi và khiếu nại kéo dài. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi cha của nữ sinh nổ súng bắn tài xế rồi tự tử, khiến vụ việc được lật lại.
Ngày 26/3, Cơ quan điều tra VKSND Tối cao bắt tạm giam ông Lê Quốc Việt (cựu phó Thủ trưởng Cơ quan CSĐT) và Nguyễn Quốc Khanh (nguyên điều tra viên, Công an huyện Trà Ôn) về hành vi "Không truy cứu trách nhiệm hình sự người có tội", quy định tại Điều 369 Bộ luật Hình sự. Nhà chức trách xác định, dù có căn cứ cho thấy Trung "vượt xe không đảm bảo an toàn" là lỗi chính gây tai nạn, hai người này vẫn có hành vi vi phạm pháp luật nhằm không xử lý hình sự tài xế.
Ngày 20/4, gia đình bé Trân cho biết rất xúc động trước động thái của VKSND Tối cao, cảm thấy được an ủi, vơi bớt nỗi đau, oan ức. "Chúng tôi vẫn luôn có niềm tin rằng pháp luật và công lý sẽ được thực thi, ai sai phải chịu trách nhiệm", đại diện gia đình nói, mong muốn nhà chức trách tiếp tục làm rõ trách nhiệm của tất cả cá nhân liên quan.
Cú 'bẻ lái' của Công an huyện Trà Ôn
Theo hồ sơ, sáng 4/9/2024, tài xế Nguyễn Văn Bảo Trung (34 tuổi, quê Trà Vinh) lái xe tải chạy từ xã Hựu Thành về xã Vĩnh Xuân, huyện Trà Ôn. Thấy xe bán tải phía trước dừng bên lề phải, Trung bật tín hiệu, cho xe chạy sang phần đường bên trái để vượt.
Cùng lúc, em Nguyễn Ngọc Bảo Trân chạy xe đạp điện chở bạn cùng một nữ sinh khác đi chiều ngược lại. Thấy xe tải phía trước, đường hẹp, người bạn dừng xe. Trân từ phía sau va chạm với xe của bạn, ngã xuống đường và bị xe tải của Trung cán trúng, tử vong tại bệnh viện.
Thời điểm này, Nguyễn Quốc Khanh là điều tra viên Đội Điều tra tổng hợp; ông Lê Quốc Việt là Phó thủ trưởng Cơ quan CSĐT, Phó Công an huyện Trà Ôn.
Sau khám nghiệm hiện trường, ngày 14/9/2024, Đội CSGT - TT Công an huyện Trà Ôn xác định đoạn đường xảy ra tai nạn thẳng, mặt đường bêtông rải nhựa, khô, rộng 5 m. Vị trí va chạm giữa hai xe đạp điện cách lề phải hướng Vĩnh Xuân về Hựu Thành 0,5 m; vị trí nạn nhân bị xe tải cán cách lề phải 2,1 m.
CSGT kết luận tài xế Trung "vượt xe không đảm bảo an toàn" theo khoản 2 Điều 14 Luật Giao thông đường bộ 2008; bé Trân "không chú ý quan sát" theo khoản 23 Điều 8.
Tuy nhiên, trong cuộc họp liên ngành giữa công an, VKS và tòa án cùng cấp, Cơ quan CSĐT Công an huyện Trà Ôn lại xác định nguyên nhân chính là nữ sinh "không chú ý quan sát", vi phạm khoản 23 Điều 8; còn tài xế Trung "không đi đúng phần đường" theo khoản 1 Điều 9, là lỗi hành chính.
Ngược lại, VKS và tòa án cùng quan điểm: Trung "vượt xe không đảm bảo an toàn" theo khoản 2 Điều 14 là lỗi hoàn toàn; nữ sinh vi phạm khoản 23 Điều 8 chỉ là lỗi hành chính.
Do không thống nhất, ngày 29/11/2024, Công an huyện Trà Ôn báo cáo, xin ý kiến liên ngành tỉnh.
Sau khi kiểm tra hiện trường, tài liệu, chứng cứ, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Vĩnh Long phối hợp với VKSND tỉnh và Phòng CSGT xác định lỗi chính thuộc về nữ sinh: không giữ khoảng cách an toàn, không chú ý quan sát; tài xế Trung không xử lý kịp, chèn qua người nạn nhân, vi phạm khoản 1 Điều 12 và khoản 23 Điều 8 Luật Giao thông đường bộ.
Ngày 23/12/2024, vụ việc được chuyển về Công an huyện Trà Ôn. Ba ngày sau, cơ quan này áp dụng khoản 7 Điều 157 Bộ luật Tố tụng Hình sự, quyết định không khởi tố với lý do "người thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội đã chết" - tức nạn nhân.
Không đồng ý, gia đình nữ sinh khiếu nại. Ngày 17/1/2025, VKSND huyện hủy quyết định không khởi tố, giữ quan điểm ban đầu.
Tuy nhiên, ngày 23/1, Công an huyện Trà Ôn tiếp tục ra quyết định không khởi tố với lý do "không có sự việc phạm tội", cho rằng nạn nhân va chạm với xe bạn, ngã sang trái và bị xe tải cán qua.
Cha nạn nhân, ông Nguyễn Vĩnh Phúc, tiếp tục khiếu nại. Ngày 14/3/2025, VKSND tỉnh Vĩnh Long bác khiếu nại, giữ nguyên quan điểm của cấp dưới.
Lật lại hồ sơ sau phát súng định mệnh
Sáng 28/4/2025, sau khi các khiếu nại vụ tai nạn giao thông liên quan cái chết của con gái bị bác, ông Phúc đã cầm súng xông vào nhà bắn tài xế Trung trọng thương. Ông sau đó chạy bộ ra quốc lộ 54 tự bắn vào đầu, tử vong.
Sự việc gây rúng động dư luận, VKSND Tối cao kiểm tra hồ sơ, cho rằng các quyết định bác khiếu nại chưa đảm bảo căn cứ pháp luật. Hồ sơ thể hiện Trung đã vượt xe không đảm bảo an toàn khi phía trước có chướng ngại vật và xe ngược chiều, có dấu hiệu tội Vi phạm quy định về tham gia giao thông đường bộ.
Ngày 7/5/2025, Công an tỉnh Vĩnh Long khởi tố vụ án, xác định việc Trung lấn sang trái để vượt là nguyên nhân chính gây tai nạn.
Sau gần một tháng điều trị, Trung xuất viện trong tình trạng liệt nửa người, tri giác gần như mất hoàn toàn. Ngày 5/8/2025, người này bị khởi tố, cho tại ngoại. Đến cuối năm 2025, vụ án bị tạm đình chỉ do kết luận giám định xác định bị can mắc bệnh lý tâm thần, được đưa đi điều trị theo quy định.
Chiều 6/4, Ngọc, 32 tuổi, trú Hải Phòng, cùng 116 người bị TAND tỉnh Hà Tĩnh xét xử về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản, Mua bán người và Đánh bạc, theo điều 174, 150, 321 Bộ luật Hình sự 2015.
Đây là phiên tòa có số bị cáo đông nhất tại Hà Tĩnh. Trong 190 bị hại, chỉ vài người có mặt theo triệu tập của HĐXX.
Theo cáo trạng, đầu năm 2024, một đường dây lừa đảo trực tuyến quy mô lớn do hai người đàn ông Trung Quốc tên A Hào và Cận (không rõ lai lịch) điều hành tại đặc khu kinh tế Tam giác vàng thuộc tỉnh Bokeo (Lào) đã dựng lên mô hình đầu tư khách sạn "ảo" trên website OYO nhằm chiếm đoạt tiền.
Hoàng Thị Bích Ngọc cùng 116 người tham gia đường dây với vai trò phân cấp chặt chẽ, từ điều hành, quản lý đến "chân rết". Nhóm này là lập website giả mạo, quảng bá mô hình "đầu tư khách sạn trực tuyến" với cam kết lợi nhuận cao, rút tiền dễ dàng. Các nhân viên "sale" sử dụng tài khoản Facebook ảo, đóng giả doanh nhân thành đạt kết bạn với nhiều người Việt Nam, tạo lòng tin rồi dụ dỗ tham gia.
Sau khi bị hại nộp tiền, hệ thống hiển thị lợi nhuận ảo để kích thích đầu tư thêm. Khi số tiền lớn dần, chúng tìm cách trì hoãn, đưa ra lý do lỗi hệ thống hoặc yêu cầu nạp thêm tiền để "mở khóa" rút tiền, sau đó cắt liên lạc, chiếm đoạt toàn bộ.
Theo cơ quan điều tra, đường dây được tổ chức theo mô hình doanh nghiệp. Vi Quỳnh Trang làm phiên dịch, truyền đạt chỉ đạo từ người cầm đầu và tham gia trực tiếp vào quá trình lừa đảo.
Vũ Khắc Bảo Chung và Ngô Tuấn Anh giữ vai trò quản lý, điều hành các "tổ trưởng", hướng dẫn kịch bản tiếp cận bị hại và theo dõi hoạt động của toàn bộ hệ thống.
Nhóm "hậu đài" gồm Bích Ngọc, Ninh Thị Kim Oanh, Ninh Thị Liễu, Lê Thiên Hóa trực tiếp tương tác với bị hại qua website giả mạo, cung cấp tài khoản nhận tiền và phối hợp cắt liên lạc khi nạn nhân không còn khả năng nộp thêm.
Các "tổ trưởng" quản lý nhân viên, triển khai kịch bản lừa đảo và quyết định thời điểm "chặn rút tiền", khiến nhiều nạn nhân mất toàn bộ số tiền đã đầu tư. Dưới các tổ này là hàng chục nhân viên "sale" - trực tiếp tiếp cận, dẫn dắt bị hại vào bẫy.
Tháng 8/2024, sau thời gian dài theo dõi, hàng trăm trinh sát Công an tỉnh Hà Tĩnh sang Lào, phối hợp với Bộ Công an và lực lượng liên ngành của Lào đột kích đặc khu Tam giác vàng, bắt hàng trăm người.
Nhà chức trách cáo buộc, trong hơn 6 tháng, đường dây đã thực hiện hàng trăm vụ lừa đảo, chiếm đoạt hơn 23 tỷ đồng của 190 bị hại trên cả nước. Có người mất hàng tỷ đồng sau nhiều lần nạp tiền.
Trong 23 tỷ đồng phải bồi thường, hiện mới có 14 bị cáo khắc phục gần 500 triệu đồng cho 18 bị hại.
Ngoài hành vi lừa đảo, một số bị cáo còn bị truy tố tội Mua bán người. Trong đó Đinh Văn Châu, Lò Văn Tiết, Trịnh Văn Phương đã lừa tuyển người Việt Nam sang Lào, giao cho nhóm của A Hào để ép buộc làm việc trong các cơ sở lừa đảo.
Nạn nhân bị quản lý chặt chẽ, không được về nước, nếu muốn rời đi phải nộp tiền hoặc bị đánh đập. Từ tháng 3 đến 7/2024, Châu đã lừa bán 8 người, hưởng lợi 140 triệu đồng; Tiết bán 7 người, hưởng lợi 96,5 triệu đồng; Phương bán 3 người, hưởng lợi 45 triệu đồng.
Cáo trạng cũng xác định một số bị cáo có hành vi Đánh bạc. Trong tháng 7/2024, tại đặc khu Tam giác vàng, Lê Thiên Hóa cùng một số người được giao tổ chức đánh bạc trên website D79BET với các hình thức như tài xỉu, cá độ bóng đá...
Một số bị cáo trực tiếp tham gia đánh bạc với số tiền từ vài chục đến gần 80 triệu đồng. Tuy nhiên, các lần đánh bạc đều dưới 20 triệu đồng mỗi lần, và những người liên quan chưa được hưởng lợi do thua hoặc chưa được thanh toán tiền công.