Mục Lục
ToggleAnh phụ việc nhà, chở đi chơi khi tôi muốn. Thế nhưng phụ nữ đôi khi cần lắm một chút lãng mạn, ví dụ kỷ niệm ngày yêu nhau của hai đứa, trong khi tôi tất bật chuẩn bị, mong muốn cho một ngày kỷ niệm đẹp, anh lại thờ ơ, chẳng để tâm, khiến tôi hụt hẫng. Tôi cần anh quan tâm và có những lời nói ngọt ngào.
Anh chuẩn bị đi du lịch cùng các bạn với tâm trạng háo hức, tôi biết anh muốn đi nên không hề cản, còn sắm sửa áo quần thật đẹp cho anh. Vậy mà chỉ vì hai đứa cãi nhau, anh vứt lại mấy bộ đồ tôi cất công chọn lựa rồi giặt sạch để tặng anh. Tôi thật sự rất buồn, có lẽ do tôi yêu quá nhiều. Trước đây, dù đúng hay sai tôi đều xuống nước năn nỉ trước, không muốn vì chuyện nhỏ nhặt khiến tình cảm cả hai rạn nứt.
Giờ tôi thật sự không còn kiên nhẫn nữa. Trong 4 năm qua, anh chưa hề tặng tôi một bông hoa hay món quà nào. Đôi khi tôi giận, anh kiếm cớ giận lại. Tôi thấy rất mệt mỏi. Có phải tôi đã sai khi ban đầu nhún nhường quá không?
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Chán cảnh lặp lại, tôi muốn nghỉ việc ở tuổi 39 nhưng sợ sau khó xin việc

Tôi là nữ, tròn 39 tuổi, đi làm văn phòng với mức lương 14 triệu đồng. Gần đây, tôi lại bị bao quanh bởi suy nghĩ nghỉ việc toàn thời gian để có thời gian cân bằng cuộc sống, nâng cao kiến thức bản thân hơn hoặc làm công việc part time. Nhưng lại e ngại, nếu có ý định quay lại thị trường làm việc sau một hai năm, sẽ khó xin việc, giờ bao nhiêu người đang cần công việc ổn định, còn mình lại nghỉ. Nhưng tôi thấy sự lặp lại, khi thứ hai đến thứ bảy làm việc, tối về cơm nước, làm công việc thêm rồi ngủ, rồi đi làm. Khi muốn đăng ký các khóa học offline, lại rơi và thứ bảy, chủ nhật. Tham gia các khóa online vào buổi tối thì tôi không còn năng lượng, không mang lại sự tiếp thu tốt nhất. Tôi tự hỏi chẳng lẽ cuộc đời sống và đi làm lãnh lương cho đến khi nghỉ hưu và mất đi.
Vì xuất phát điểm là con nhà nghèo nên trong thời gian ra trường và đi làm, tôi không có quyết định nào thiếu an toàn cả, thu nhập đủ cân đối cho bản thân và ba mẹ (tôi độc thân). Giờ đây, tôi thấy nếu như không thay đổi lúc này, cuộc đời mình mãi là một đường thẳng như vậy. Về tài chính dự phòng, tôi có thu nhập từ khoản tiết kiệm được 6 triệu đồng, từ công việc làm thêm 8 triệu đồng. Về chi tiêu, tôi sống khá đơn giản. Ba mẹ tôi đã được đầy đủ về vật chất và có khoản tiết kiệm riêng. Tôi chia sẻ lên đây, mong nhận được ý kiến của các anh chị đã trải qua cái tuổi nhiều suy nghĩ này hoặc đồng cảnh để có thêm góc nhìn cho quyết định của mình lúc này. Xin cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 30 tuổi, lập gia đình được ba năm, có chồng 31 tuổi và con hơn 2 tuổi. Do sự giúp đỡ của gia đình hai bên và tiền dành dụm tích góp của hai vợ chồng cộng với vay ngân hàng một chút với lãi suất thấp, chúng tôi đã mua được căn chung cư nhỏ ở Hà Nội. Vì hiện con còn nhỏ, chúng tôi được ông bà ngoại hỗ trợ cho ở căn nhà cấp bốn nhỏ của ông bà gần nhà ông bà (tách bạch, không ở chung, ở riêng tại một ngôi nhà khác). Chung cư chúng tôi có thể cho thuê để trả tiền lãi hàng tháng và nuôi con học mầm non.
Do tình hình kinh tế khó khăn, cộng với việc chồng tôi đã cố gắng nỗ lực để gây dựng sự nghiệp trên Hà Nội nhưng đều không được may mắn nên công việc cứ bấp bênh. Chính vì thế, tôi cũng bị tạo sức ép từ chính chồng và gia đình bên chồng rằng về quê có nhà có cửa, không phải lo nghĩ gì sẽ sướng, công ăn việc làm nhà nước ổn định. Nhưng tôi xuất thân từ Hà Nội nên không muốn phải theo chồng về quê. Nhà chồng tôi có truyền thống làm ngân hàng, chị gái và mẹ trước kia làm ngân hàng thuộc nhóm Big 4 ở tỉnh. Nếu tôi đồng ý về cùng, sẽ xin cả việc cho tôi mà không mất tiền (điều này tôi thấy khá lăn tăn, thời buổi nào rồi mà xin việc không mất tiền). Hiện tại tôi làm việc trong một công ty ổn định với mức lương 11-12 triệu đồng mỗi tháng.
Nhưng chồng tôi vì bất mãn chưa có công việc ổn định, lại xa quê nên lúc nào cũng bị áp lực phải có thành tựu, còn hứa nếu tôi về cuộc sống sẽ tốt hơn, ổn định hơn và sẽ mua nhà để tôi không phải ở với mẹ chồng. Giờ tôi phải làm thế nào đây, mong quý độc giả cho tôi lời khuyên. Còn tôi thật lòng không muốn về quê chút nào, về quê đồng nghĩa tôi chỉ có một mình, không bạn bè, không một ai thân thích.
Tin Gốc: Vnexpress

Chúng tôi yêu nhau một năm rồi cưới. Thời gian đầu sau cưới, cuộc sống cả hai khá vui vẻ. Nhưng dần dần, hai vợ chồng xích mích về những chuyện không đáng. Tôi luôn nhẫn nhịn để hòa giải nhưng dần dần vợ cứ như vậy khiến tôi rất mệt mỏi. Tuy vậy, tôi không mắng chửi hay tác động vật lý với vợ nhưng dần không muốn nói chuyện nữa. Một trong số lý do chính vợ bảo muốn ly hôn khiến tôi không thể chấp nhận được.
Hôm đó là ngày 29 Tết, gia đình tổ chức cỗ nên hai vợ chồng ăn uống phụ bố mẹ đến hơn 14 giờ chiều thì xong việc. Các anh bên nội gọi tôi ra sửa sang thắp hương cho phần mộ ông nội. Vợ cũng bảo đi gội đầu và muốn tôi đưa lên thành phố sắm ít đồ cá nhân, muốn tối đó ở trên thành phố xem pháo hoa giao thừa. Tôi đồng ý. Tôi tranh thủ đi cùng các anh rồi xin về sớm để đưa vợ đi. Nhưng gần 16 giờ, thấy vợ chưa về, tôi dọn dẹp qua nhà cửa để đón Tết. Tôi cũng không gọi điện cho vợ vì nghĩ quán đông khách, phải đợi lâu. Nhưng mãi muộn, gần 7 giờ tối vợ mới về nhà.
Tôi hỏi vợ về muộn thế, vợ không nói kiểu dỗi tôi rồi đi vào thẳng trong phòng. Tôi vào rủ vợ đi mua đồ rồi đón giao thừa, vợ bảo muộn rồi không còn hứng đi nữa. Tôi hỏi lý do sao vợ lại đổi ý, cô ấy bảo gội đầu xong sớm rồi nhưng lại ghé nhà ngoại chơi nghỉ ngơi bên đó, đợi cuộc gọi của tôi không thấy nên bảo rất bực. Cả đêm tôi phải nài nỉ, xin lỗi, hứa hẹn dịp khác đi mới trở lại bình thường. Được vài hôm, vợ lại khóc kêu buồn, tôi hỏi lý do thì bảo áp lực hôn nhân, trong khi tôi luôn ở bên phụ em việc nhà, từ rửa bát, quét nhà, nấu ăn, trêu đùa, tâm sự. Bố mẹ tôi cũng rất quý con dâu, không áp đặt hay bảo việc bao giờ, mọi thứ do vợ chồng tự quyết.
Hai vợ chồng thường xuyên cãi vã linh tinh, tôi muốn giữ hòa khí nhưng vợ luôn có lý do để nói tôi. Hôm mùng 7/3, em đi chơi từ 19 giờ đến hơn 23 giờ mới về. Tôi đi làm về muộn, 20 giờ hơn mới về đến nhà, không thấy vợ đâu. Do hai vợ chồng đang trong thời gian cãi vã nên tôi không gọi điện hỏi vợ. Tôi hỏi bố, bố tôi bảo em đi cùng hội em gái tôi chơi, mấy chị em tự tổ chức 8/3. Sau đó tôi ngồi làm việc cho đến lúc vợ về. Cô ấy không nói với tôi một câu là đi đâu, thay đồ xong đi ngủ luôn. Tôi không muốn nặng lời vì là ngày phụ nữ nên không nói gì. Sáng hôm sau, tôi dậy đi làm, vợ vẫn đang ngủ. Tôi lặng lẽ để hoa với quà trên bàn để tặng vợ và nhắn vài lời yêu thương lên giấy. Vợ nhận quà và có nhắn gửi lời cảm ơn nhưng với thái độ hờ hững.
Càng về sau, vợ càng không tôn trọng tôi và cả hai đều muốn kết thúc cuộc hôn nhân này. Tuy nhiên, bố mẹ hai bên luôn khuyên tôi nhẫn nại, bảo rằng em vẫn còn tính hơi trẻ con dù đã 25 tuổi. Tôi cũng nghĩ nếu ly hôn sẽ làm bố mẹ rất khó xử và mất mặt với mọi người nên luôn cố kìm lại, xuống nước hòa giải với vợ. Nhưng vợ cứ muốn ly hôn để đi làm xa. Đỉnh điểm vợ tôi tự bỏ về nhà ngoại, chỉ nhắn với tôi một câu "em không về nữa" và không nói với bố mẹ tôi tiếng nào. Bố mẹ vợ phải sang nhà tôi để xin gia đình thông cảm cho hành động của em.
Bố mẹ vợ khuyên bảo rồi mẹ tôi cũng gọi con dâu về nhà nhưng em không chịu. Tính đến giờ, vợ đã không về nhà được hơn 10 ngày. Bố mẹ khuyên bảo thì em phản ứng kịch liệt đến mức cực đoan, nghĩ đến cái chết, suốt ngày nhốt mình trong phòng, bỏ ăn nên mọi người không biết phải làm sao. Cứ hai ba hôm, bố mẹ vợ lại sang nói chuyện và bảo tôi cố gắng nhẫn nại rồi mọi chuyện sẽ tốt lên. Có một lần, laptop vợ chưa khóa màn, trong lúc vợ không ở phòng, tôi vào xem zalo của vợ, thấy vợ lưu một đoạn tin nhắn nói về sự ăn năn, day dứt, kiểu đôi nam nữ không thể sống thiếu nhau và không thể chấp nhận việc đối phương đến với người khác, bảo còn tình cảm rất nhiều. Đoạn tin được lưu vào đúng ba ngày sau khi chúng tôi vừa cưới xong và tôi biết em còn tình cảm với người yêu cũ.
Thật lòng tôi cũng thương bố mẹ vợ, họ rất tốt, luôn mong muốn tôi có thể làm lành với vợ. Nhiều đêm bố vợ gọi điện nói chuyện với tôi, hỏi về tình hình vợ chồng ra sao. Tôi bảo tụi con chắc không thể tiếp tục. Giọng ông nghẹn lại rồi bảo tôi cứ cố gắng từ từ khuyên bảo, bố mẹ cũng sẽ khuyên bảo vợ con. Tôi yêu vợ nhưng thật sự trong thâm tâm tôi, em không xứng đáng làm một người vợ. Giờ tôi không nghe bố mẹ hai bên khuyên bảo nữa và sẽ ly hôn vợ theo ý em. Cũng thật may mắn vì chúng tôi chưa có con.
Anh Quốc
Tin Gốc: https://vnexpress.net/quyet-dinh-ly-hon-nguoi-vo-song-chet-doi-bo-toi-5059275.html

