Hoàng Thị Kim Duyên (26 tuổi), ngụ ở đường Lái Thiêu 17, P.Lái Thiêu, TP.HCM; trước là P.Lái Thiêu, TP.Thuận An, Bình Dương), cho biết: “Tôi đã có một trải nghiệm mua sắm khó quên, khi đặt mua áo sơ mi nữ nhưng nhận áo công nhân nam”, Duyên nói và cho biết: “Sự việc này khiến tôi vừa mất số tiền hơn thu nhập của 1 ngày làm việc, vừa mất niềm tin”.
Duyên kể vào ngày 15.4 có đặt mua qua Facebook một áo sơ mi hoa nhí cổ bèo dành cho nữ giá 369.000 đồng của một cửa hàng thời trang ở Hà Nội. Hình ảnh sản phẩm là mẫu áo ren nhẹ, kiểu dáng nữ tính. Sau khi xác nhận đơn, Duyên chờ giao hàng.
Theo Duyên, chiều tối 17.4 đã nhận điện thoại của shipper nói nhận hàng. “Tôi nhìn tên, số điện thoại, địa chỉ đều trùng khớp. Shipper thông báo đúng tên sản phẩm. Tôi tin rằng đây là đơn của mình nên thanh toán 399.000 đồng (tính cả 30.000 đồng tiền phí giao hàng – PV)”, Duyên kể.
Tuy nhiên, Duyên cho hay: “Gói hàng được bọc trong túi ni lông đen, dán nhãn vận chuyển đầy đủ. Trên đó ghi rõ nội dung là “sơ mi hoa nhí cổ bèo”, có mã vận đơn, mã vạch, thời gian tạo đơn như thật. Thậm chí còn có ký hiệu viết tay bên ngoài, nhìn rất giống hàng từ cửa hàng thời trang gửi. Nhưng khi mở ra, bên trong lại là một chiếc áo sơ mi nam màu xanh nhạt, kiểu dáng công nhân, chất liệu thô, nhìn áo rất dơ bẩn, hoàn toàn không liên quan”.
Duyên cho biết sự khác biệt “một trời một vực” giữa món hàng đã đặt và món hàng nhận được khiến cô lúc đó mới nhận ra mình bị lừa. Khi liên hệ lại cửa hàng, cô càng bất ngờ vì đơn hàng thật vẫn chưa được gửi. “Tôi cũng liên hệ shipper để xin hoàn lại gói hàng nhưng không được chấp nhận. Shipper lý giải do đơn đã bị bấm “hoàn thành”, buộc người nhận phải chịu”, Duyên kể.
Trường hợp Duyên gặp phải không cá biệt. Chị Lưu Thị Nguyên Nhung (33 tuổi, ngụ ở P.Bình Hòa, TP.HCM; trước là P.Bình Hòa, TP.Thuận An, Bình Dương) cho biết vào ngày 9.4 có đặt mua váy giá 600.000 đồng. Đến ngày 11.4, chị Nhung nhận được gói hàng trong đó là một chiếc… giẻ lau đã cũ.
Chị Nhung cho hay, tôi có chia sẻ câu chuyện của mình lên Facebook và nhiều bạn bè cũng kể đã từng rơi vào trường hợp tương tự, bị lừa tiền khi mua món hàng này nhưng được giao món hàng khác.
Anh Trần Tiến Bảo (31 tuổi), thành viên diễn đàn chongluadao.vn, cho biết sự việc chị Nhung hay Duyên gặp phải là hình thức lừa đảo dựa trên việc khai thác dữ liệu người mua hàng.
“Thay vì lừa ngẫu nhiên, các đối tượng lừa đảo hiện nay nhắm trực tiếp vào những đơn hàng chưa thanh toán (COD). Khi có được thông tin đơn hàng, kẻ gian nhanh chóng tạo một đơn giả với nội dung tương tự rồi giao đến trước. Do chưa thanh toán, người nhận thường không có cơ sở đối chiếu, chỉ cần thấy đúng tên, địa chỉ, sản phẩm là dễ dàng trả tiền”, anh Bảo nói.
Theo anh Bảo: “Cũng đã có những phản ánh về chiêu lừa tương tự. Theo đó, gói hàng giả được chuẩn bị kỹ lưỡng như có thông tin người nhận chính xác, ghi đúng tên sản phẩm đã đặt, giả mạo tên shop, in mã vận đơn hay mã vạch giống thật… Chỉ cần người mua thanh toán, kẻ lừa đảo đã hoàn tất hành vi, trong khi đơn thật vẫn đang trên đường”.
Sau khi bị lừa tiền, đặt mua áo sơ mi nữ nhưng nhận… áo công nhân nam, Duyên không hiểu vì sao kẻ lừa đảo biết rõ về thông tin đơn hàng?
Anh Đặng Khánh Duy (32 tuổi), kỹ sư bảo mật (security engineer), Công ty TNHH Công nghệ Kết nối số (P.Thông Tây Hội, TP.HCM; trước là P.11, Q.Gò Vấp, TP.HCM), nói: “Điều khiến nhiều người lo ngại không chỉ là mất tiền, mà là việc kẻ gian dường như “biết hết” đơn hàng. Khi kẻ gian biết chính xác sản phẩm, tên shop và thời điểm đặt mua, thì khả năng cao dữ liệu đơn hàng đã bị rò rỉ ở mức chi tiết. Đây không còn là hành vi lừa đảo đơn lẻ, mà là một kịch bản có tổ chức, tận dụng thông tin thật để tạo niềm tin với người nhận”.
Lý giải vì sao thông tin đơn hàng bị lộ, anh Duy phân tích: “Để thực hiện được kiểu lừa đảo này, dữ liệu không thể chỉ dừng ở tên hay số điện thoại mà kẻ gian cần tiếp cận cả thông tin sản phẩm và đơn hàng. Nhiều “điểm rò rỉ” có thể xảy ra. Dù đơn hàng chưa được tạo vận đơn, chưa chuyển sang đơn vị giao hàng, nhưng dữ liệu vẫn bị lộ. Rủi ro có thể xuất hiện ngay từ lúc khách hàng nhắn tin đặt mua. Toàn bộ nội dung trao đổi, từ tên sản phẩm, địa chỉ đến số điện thoại… thường được lưu trên các nền tảng trung gian như mạng xã hội, hoặc phần mềm quản lý tin nhắn… Nếu các hệ thống này bị truy cập trái phép hoặc tồn tại lỗ hổng bảo mật, dữ liệu có thể bị khai thác ngay từ khâu trò chuyện, trước cả khi đơn hàng được tạo”.
“Cũng có thể rò rỉ từ hệ thống hoặc đối tác của shop. Sau khi chốt đơn, nhiều cửa hàng sẽ nhập thông tin khách vào hệ thống nội bộ hoặc phần mềm quản lý. Nếu sử dụng công cụ bên thứ ba, phân quyền lỏng lẻo hoặc bảo mật kém, dữ liệu khách hàng, bao gồm cả sản phẩm đã đặt, có thể bị đánh cắp hoặc sao chép”, anh Duy phân tích thêm.
Anh Trần Tiến Bảo cũng cho biết: “Đừng nghĩ chỉ khi có vận đơn thì dữ liệu mới “chạy ra ngoài”. Thực tế, thông tin có thể lộ ngay từ lúc khách vừa đặt hàng, chưa cần tới bước giao vận”.
“Không thể loại trừ khả năng rò rỉ từ chính người của shop. Khi nhân viên xử lý đơn, người trực fanpage bán hàng, cộng tác viên bán hàng chụp lại thông tin khách đặt mua và bán data (dữ liệu – PV) cho bên ngoài”, anh Bảo nói.
Trước các thủ đoạn lừa đảo ngày càng tinh vi, tình trạng bị lừa khi mua online nhưng nhận sai hàng dù thông tin giao nhận vẫn đúng ngày càng phổ biến, anh Bảo khuyên: “Luôn yêu cầu shop cung cấp mã vận đơn chính thức. Chỉ nhận hàng khi mã vận đơn trùng khớp. Cảnh giác với đơn giao quá sớm so với dự kiến. Kiểm tra kỹ trước khi thanh toán. Từ chối nhận hàng nếu có dấu hiệu bất thường”.
Để chặn được hình thức lừa đảo này, theo anh Duy, cần sự vào cuộc của nhiều bên. “Khách hàng phải cẩn thận, cảnh giác. Shop phải tăng cường bảo mật dữ liệu. Đơn vị vận chuyển cần kiểm soát chặt thông tin đơn hàng. Hệ thống trung gian phải đảm bảo an toàn thông tin. Vì chỉ một lỗ hổng nhỏ trong chuỗi xử lý đơn hàng cũng có thể khiến người tiêu dùng trở thành nạn nhân của một kịch bản lừa đảo được dàn dựng tinh vi”, anh Duy nói.
Trong dòng chảy không ngừng của quan hệ Việt Nam - Trung Quốc, việc Báo Thanh Niên và Báo Thanh Niên Trung Quốc ký kết bản ghi nhớ hợp tác hồi trung tuần tháng 9.2025 trong chuyến công tác của đoàn đại biểu Báo Thanh Niên theo lời mời của Báo Thanh Niên Trung Quốc, là sự tái xác lập quan hệ đồng hành và giao lưu học hỏi lẫn nhau trong giai đoạn mới. Đều là diễn đàn của giới trẻ, gắn liền với quá trình phát triển của đất nước, bản ghi nhớ của hai tờ báo nhằm hiện thực hóa các chỉ đạo của lãnh đạo cấp cao hai nước về việc tăng cường giao lưu thanh niên và làm sâu sắc hơn sự hợp tác trong lĩnh vực truyền thông dành cho giới trẻ.
Với tinh thần "muốn đi xa phải đi cùng nhau", Báo Thanh Niên và Báo Thanh Niên Trung Quốc cam kết cùng nhau chia sẻ các nội dung bài viết, video chất lượng cao xoay quanh những chủ đề thiết thực với giới trẻ như: đổi mới sáng tạo, khởi nghiệp, văn hóa thanh niên và xu hướng khoa học công nghệ. Không dừng lại ở không gian số, hai tờ báo mang sứ mệnh là diễn đàn của thanh niên hai nước còn định hướng sẽ tổ chức chung các sự kiện giao lưu thực tế, quảng bá du lịch, văn hóa và các hội thảo, liên hoan thanh niên.
Một trong những điểm quan trọng ở định hướng hợp tác giữa Báo Thanh Niên và Báo Thanh Niên Trung Quốc là sự đồng thuận trong việc đặt ưu tiên cho nhiệm vụ truyền thông về chương trình "Hành trình đỏ: nghiên cứu, học tập của thanh niên". Thông qua mạng lưới truyền thông mạnh mẽ của hai tờ báo, "Hành trình đỏ" được kỳ vọng sẽ vượt ra khỏi khuôn khổ những chuyến tham quan thông thường.
Bà Đổng Hà, Trưởng ban Quốc tế Trung ương Đoàn TNCS Trung Quốc, đã bày tỏ kỳ vọng Báo Thanh Niên sẽ tạo ra sức lan tỏa sâu rộng cho chương trình "Hành trình đỏ" trong thanh thiếu niên Việt Nam. Trong chuyến công tác, Phó chủ tịch Trung ương Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, Tổng biên tập Báo Thanh Niên Nguyễn Ngọc Toàn cũng khẳng định lan tỏa "Hành trình đỏ" là ưu tiên. Việc hai tờ báo nhất trí phối hợp quảng bá cho chương trình này cũng là cách để báo chí tham gia trực tiếp vào việc nuôi dưỡng tình hữu nghị truyền thống Việt - Trung suốt nhiều thập niên. Nhờ đó, thế hệ trẻ hai nước sẽ thấu hiểu sâu sắc hơn, củng cố trách nhiệm kế thừa và phát huy truyền thống đó.
Bước vào kỷ nguyên số, thách thức của báo chí không chỉ là nội dung mà còn là phương thức tiếp cận. Báo Thanh Niên Trung Quốc đã tái cấu trúc thành một thương hiệu đa phương tiện với hơn 320 triệu người dùng. Việc chuyển dịch mạnh mẽ được thể hiện qua chiến lược dữ liệu dẫn đường. Định hướng phát triển đó cũng có sự tương đồng với Báo Thanh Niên.
Và sự hợp tác mới mở ra cơ hội để hai bên học hỏi mô hình ứng dụng công nghệ phân tích dữ liệu và trí tuệ nhân tạo (AI) phục vụ sự phát triển của hai tờ báo trong thời kỳ mới. Hơn thế nữa, cả Báo Thanh Niên và Báo Thanh Niên Trung Quốc đều cho thấy tầm nhìn chuyển đổi từ việc phát tín hiệu một chiều sang đối thoại hai chiều, dùng chính dữ liệu để tinh chỉnh nội dung, định dạng video và ngôn ngữ cho phù hợp với thế hệ "sống cùng màn hình dọc", đồng thời vẫn giữ vững giá trị định hướng của báo chí chính thống trước các áp lực của thuật toán mạng xã hội.
Việc học hỏi và chia sẻ công nghệ, mô hình kinh doanh văn hóa mới chính là dư địa rộng lớn để hai tờ báo cùng nâng cao năng lực cạnh tranh trong kỷ nguyên số. Sự tương đồng về sứ mệnh đều là diễn đàn của giới trẻ cho phép hai bên bổ trợ cho nhau, cùng tận dụng thế mạnh về công nghệ của Báo Thanh Niên Trung Quốc và sự năng động, nhạy bén của Báo Thanh Niên. Cái bắt tay chiến lược giữa hai tờ báo là minh chứng hợp tác thực chất, đi vào chiều sâu, trong sứ mệnh kết nối thanh niên Việt Nam - Trung Quốc.
Từ áo chống nắng, quạt mini, khẩu trang đến những ly cà phê trong phòng máy lạnh, người trẻ đang phải chi thêm từng khoản nhỏ để chống chọi thời tiết nắng nóng. Theo họ, những khoản chi tiêu này đang dần trở thành gánh nặng khó né tránh.
Với những người mưu sinh ngoài đường, việc chống nóng gần như là yêu cầu bắt buộc nếu không muốn đổ bệnh.
Gặp Bùi Hoàng (30 tuổi), quê Đồng Nai, đang trú nắng ở khu vực P.Sài Gòn (TP.HCM). Anh Hoàng cho biết là tài xế xe ôm công nghệ, mùa nắng khiến anh phải "đắp" thêm nhiều lớp đồ bảo hộ mỗi khi ra đường.
Theo Hoàng, nếu mặc đồ bình thường rồi ngồi xe máy hàng giờ dưới nắng gắt, cơ thể rất dễ bị bỏng rát, mất nước và kiệt sức. Vì vậy, ngoài quần áo thường ngày, anh còn mặc thêm áo khoác, áo trùm tay, bao tay, quần dài phía trong để tránh hở da khi chạy xe. Chưa kể, anh còn chuẩn bị mũ bảo hiểm kín mặt, mặt nạ trùm kín và kính râm.
"Nếu chỉ mặc bộ đồ đơn giản thì nóng lắm. Mình biết mặc nhiều lớp cũng bí bách, nhưng như vậy vẫn đỡ hơn là để nắng phả trực tiếp vào người. Đi ngoài đường kiểu gì cũng nóng, nên cách tốt nhất là che chắn kỹ rồi uống nhiều nước hơn", Hoàng nói.
Với Hoàng, cái khó không chỉ nằm ở cảm giác oi bức kéo dài, mà còn ở thực tế công việc không cho phép anh chọn thời điểm dễ chịu hơn để làm. "Nhu cầu đặt xe vẫn tăng vào khung giờ trưa, chiều mà lúc này trời nóng quá rồi. Muốn có thu nhập, mình buộc phải tiếp tục bám trụ ngoài đường", anh chia sẻ.
"Khó khăn thì có, nhưng công việc của mình mà, phải làm thôi. Mình làm tài xế thì phải chấp nhận những chuyện đó", Hoàng chia sẻ.
Cùng là tài xế công nghệ, Nguyễn Huy Tuấn (27 tuổi), ngụ tại 1001 Lê Đức Thọ P.An Hội Đông, (TP.HCM), cho biết mùa nắng năm nay khiến anh phải mua thêm nhiều vật dụng để che chắn. Ngoài áo khoác chống nắng, Tuấn còn chuẩn bị thêm khẩu trang, găng tay và các phụ kiện bịt kín cơ thể khi chạy xe ngoài trời.
Tuấn nói trước đây anh không quá cầu kỳ chuyện che nắng, nhưng thời tiết ngày càng gay gắt khiến việc ra đường mà không trang bị kỹ trở thành một rủi ro. Thế nhưng, điều anh lo không phải là sạm da, mà là nguy cơ đổ bệnh khi cơ thể liên tục phơi dưới nắng nóng trong thời gian dài.
"Trời nắng nóng như này mà không trùm kín là dễ bị bệnh. Là con trai, mình không sợ đen mà thay vào đó mình sợ bệnh nhiều hơn", Tuấn nói.
Với một số người trẻ làm việc tự do, cái nóng còn kéo theo một khoản chi khác. Đó là tiền để tìm không gian có máy lạnh.
Nguyễn Thị Ngọc Vân (25 tuổi), ngụ tại 939 Nguyễn Kiệm, P.Hạnh Thông (TP.HCM), cho biết thời gian gần đây cô chi thêm khoảng 50.000 đồng mỗi ngày để vào quán cà phê ngồi làm việc.
Vân nói bản thân làm nghề tự do, bình thường có thể làm việc tại nhà. Tuy nhiên, trong căn phòng trọ không có máy lạnh, vào những ngày nắng gắt, việc ngồi lâu trước máy tính trở nên vô cùng ngột ngạt. Cảm giác nóng bức khiến Vân khó tập trung. Theo cô gái, từ đó, hiệu suất công việc giảm rõ rệt.
"Bây giờ ra cà phê không phải để thư giãn nữa, mà để làm việc cho đàng hoàng. Ở nhà nóng quá, mình không tập trung nổi. Mỗi ngày 50.000 đồng nghe không nhiều, nhưng cộng lại cả tháng cũng là một khoản kha khá", Vân nói.
Vân cho biết nếu trước đây, cà phê máy lạnh có thể được xem là một lựa chọn mang tính hưởng thụ, thì với không ít người trẻ hiện nay, đó lại là chi phí phát sinh để duy trì nhịp sống và công việc trong điều kiện thời tiết nắng nóng khắc nghiệt. Cái nóng vì thế không chỉ bào mòn sức lực, mà còn rút bớt từng phần thu nhập của người trẻ.
Trần Như Ý, sinh viên Trường ĐH Tôn Đức Thắng (TP.HCM), cho biết cô phải chi thêm tiền để mua kem chống nắng, BB cream có chỉ số SPF (đơn vị đo lường khả năng bảo vệ da khỏi tia UVB của kem chống nắng) và một số sản phẩm hỗ trợ trong mùa nắng.
Ý cho biết việc chi tiền cho mỹ phẩm trong thời điểm này không đơn thuần là làm đẹp, mà đó là cách bảo vệ da khi di chuyển dưới nắng gắt. Ngoài mỹ phẩm, Ý còn đầu tư thêm cho trái cây và nước uống để cơ thể dễ chịu hơn trong mùa nóng.
"Đi ra đường lúc này mà không có kem chống nắng là thấy không yên tâm. Nắng rất gắt, da dễ bị rát", Ý nói.
Nguyễn Thị Yến Nhi, sinh viên Trường ĐH Bách khoa, ĐH Quốc gia TP.HCM, cho biết đang tính hùn tiền với bạn bè để gắn thêm máy lạnh vì thời tiết quá oi bức. Với Nhi, đây là khoản chi không nhỏ, nhất là khi còn kéo theo tiền điện mỗi tháng, nhưng nếu tiếp tục chịu cảnh nóng hầm hập thì việc sinh hoạt và nghỉ ngơi đều bị ảnh hưởng. "Chưa bao giờ mình mong trời có mưa nhiều đến vậy", Nhi nói.
Dành cả thanh xuân để làm đôi chân cho đứa con bại não, bà Trang chưa bao giờ dám mơ về một ngày được cùng con đứng trên bục vinh danh đại học. Thế nhưng, sau 22 năm ròng rã cùng con chiến đấu với nghịch cảnh, người mẹ ấy đã có thể mỉm cười trong nước mắt khi nhìn con cầm trên tay tấm bằng cử nhân. Đây không chỉ là thành quả của một cá nhân, mà là bài ca về tình mẫu tử thiêng liêng và nghị lực sống phi thường.
Trong lễ tốt nghiệp mới đây của Trường ĐH Ngoại ngữ - Tin học TP.HCM, Nguyễn Thành Lâm ngồi trên xe lăn với sự hỗ trợ của mẹ để lên sân khấu nhận tấm bằng cử nhân. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ khiến nhiều người không khỏi tò mò: hành trình phía sau của chàng trai này là gì?
Gặp Lâm sau buổi lễ tốt nghiệp vài ngày, điều gây ấn tượng với tôi không chỉ là sự điềm tĩnh, mà còn là cách chàng trai này nhìn nhận những khó khăn của mình như một điều… bình thường. Bên cạnh Lâm, “người bạn đồng hành” quen thuộc vẫn là chiếc khung tập đi. Dù việc di chuyển có nhiều hạn chế, từng bước đi đều nặng nề, nhưng Lâm vẫn có thể tự chạy xe ba bánh đi học, đi làm.
Lâm kể bản thân chào đời không may mắn như nhiều bạn khác, cậu bị bại não co cứng do sinh ngạt. Lâm tâm sự rằng những năm đầu đời, việc ngồi, bò hay di chuyển là điều tưởng chừng rất xa vời. Đến năm 3 tuổi, Lâm vẫn chưa thể tự ngồi, cơ thể rất yếu. “Gia đình khi đó đã đưa mình từ Tiền Giang (nay là Đồng Tháp) đến Vĩnh Long để tập vật lý trị liệu. Mình và mẹ thuê phòng trọ ở đó cho tiện việc điều trị, còn ba thỉnh thoảng sẽ đến thăm”, Lâm kể.
Sau khoảng thời gian kiên trì, cơ thể Lâm đã có những bước tiến. Thành quả đầu tiên của cuộc đời cậu không phải là điểm số, mà là cái ngồi vững chãi ở tuổi lên bốn. Từ đó đã mở ra hy vọng cho cuộc đời Lâm và cả gia đình.
Lên 7 tuổi, độ tuổi đến trường, gia đình Lâm lại đối mặt với những lời bàn tán như: “Nó bị vậy đi học làm gì” hay “Bị vậy sao không lo tập đi đứng”... Nhưng lúc đó bà Nguyễn Thị Thùy Trang (47 tuổi, mẹ của Lâm) vẫn quyết tâm cho con trai được đi học. “Năm 7 tuổi, mẹ đưa mình về lại nhà và đăng ký cho đi học. Vì đi học muộn nên gia đình xin trường cho miễn học mẫu giáo”, Lâm nhớ lại.
Từ đó, hành trình đến trường của Lâm bắt đầu, dù không hề dễ dàng, nhưng chưa bao giờ thiếu vắng bóng mẹ. Suốt 9 năm ròng rã từ tiểu học đến THCS, mẹ chưa bao giờ để Lâm đơn độc trên con đường đến trường. Lâm nhớ lại, những năm tiểu học, hình ảnh in sâu trong ký ức cậu là người mẹ đứng lặng lẽ ngoài cửa lớp mỗi giờ ra chơi, trên tay lúc nào cũng sẵn đồ ăn vặt cho con.
“Nhờ thời gian tập ở Vĩnh Long, từ lớp 1 mình đã có thể dùng xe lăn lắc tay để đi học. Vì không yên tâm nên mẹ luôn đi bộ theo sau, cũng may là trường gần nhà. Lên lớp 6, trường xa hơn, mẹ chuyển sang đạp xe đi theo. Dù nắng hay mưa, ngày nào mẹ cũng đưa đón”, Lâm xúc động kể.
Lâm thừa nhận, khó khăn lớn nhất không chỉ nằm ở thể chất mà còn là cảm giác tự ti. Suốt những năm qua, Lâm không tránh khỏi những ánh nhìn khác biệt và lời bàn tán. “Ban đầu mình cũng bị ảnh hưởng, nhưng rồi nghĩ họ nói xong rồi thôi, nếu cứ bận tâm thì chỉ làm mình buồn thêm. Vì vậy, mình chọn tập trung học và phát triển bản thân”, Lâm nói.
Bước ngoặt lớn đến vào những năm THPT, khi Lâm buộc phải tự lập nhiều hơn. Chàng trai kể nhà cách trường 7 km, mẹ không biết chạy xe máy nên một mình đến trường bằng chiếc xe điện 3 bánh. Từ đây, hành trình đến trường không còn bóng dáng mẹ bên cạnh mỗi ngày. Nhưng đổi lại, Lâm có thêm những người bạn đồng hành, bạn bè, thầy cô luôn sẵn sàng hỗ trợ khi cần.
Không chỉ dừng lại ở việc đến lớp, Lâm còn thi đỗ vào Khoa Công nghệ thông tin, Trường ĐH Ngoại ngữ - Tin học. Lâm kể ngày nhận tin trúng tuyển, cả gia đình vỡ òa trong hạnh phúc. Nhưng niềm vui ấy cũng đi kèm với nỗi lo của người mẹ. “Lúc nó ở gần mà tôi còn lo, phải đi theo sau mỗi lần đến trường, huống chi lên thành phố sống một mình”, bà Trang nói.
May mắn thay, Lâm có người chú ruột ở thành phố hỗ trợ trong suốt khoảng thời gian học đại học. Sau nhiều năm kiên trì đến lớp, Lâm đã có thể cầm trên tay tấm bằng cử nhân loại khá. “Mình muốn cùng mẹ cầm chung tấm bằng đại học vì hành trình này nếu không có mẹ có lẽ đã không có mình ngày hôm nay. Mình biết ơn bản thân vì không bỏ cuộc và cả những người đã luôn bên cạnh giúp đỡ”, Lâm bộc bạch.
Ngày nhìn thấy con trai trưởng thành, bà Trang không giấu được sự xúc động. Người mẹ ấy đã dành gần như toàn bộ thời gian của mình để chăm sóc con. Từ những ngày thuê trọ xa nhà để tập vật lý trị liệu, đến những năm tháng đưa đón con đi học, từng bữa ăn, bộ quần áo… tất cả đều xoay quanh đứa con trai đặc biệt.
Bà Trang nghẹn ngào chia sẻ: “Thấy con mình như vậy, tôi thương lắm. Hồi nhỏ, tay chân, cơ thể nó đã yếu ớt lại còn bệnh suốt nên cứ ai hỏi tới là tôi lại khóc. Có những lúc rất vất vả, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ dừng lại. Tôi chỉ sợ, nếu không cho con đi học thì sau này con biết làm gì để sống. Đến hôm nay, nhìn con trai cầm trên tay tấm bằng đại học, tôi mừng lắm. Trước đây, tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày này”.
Bên cạnh Lâm còn có sự hỗ trợ của những người bạn tốt. Trần Tuấn Kiệt, bạn học cùng khoa, người thường xuyên hỗ trợ Lâm trong những năm đại học, chia sẻ: “Những hôm học cùng, Lâm chạy xe đến trường rồi gọi mình xuống hỗ trợ đưa bạn lên lớp. Nhìn bạn đi học đều đặn như vậy, mình thật sự rất nể. Nếu là mình, chắc đã nản từ lâu rồi”.
Hành trình của Lâm là câu chuyện của những nỗ lực lặp đi lặp lại mỗi ngày, từ việc tập ngồi, tập đi, đến kiên trì đến lớp, vượt qua ánh nhìn và cả những giới hạn của bản thân. Lâm bộc bạch: “Ai cũng có những khó khăn riêng, nhưng điều quan trọng là đừng để nó định nghĩa cuộc đời mình. Cứ kiên trì, tin vào bản thân và đừng ngại khác biệt vì đôi khi chính những điều tưởng là điểm yếu lại trở thành sức mạnh”.