Câu chuyện cứu trợ chú chim cú lợn và hành trình chăm sóc con vật của chị Trần Ngọc Thiên Thanh được Thanh Niên chia sẻ trong bài viết Cô gái cứu chim cú lợn gãy cánh, nuôi lớn với gương mặt hình trái tim đáng yêu. Những ngày qua, bài viết được cộng đồng và nhiều bạn đọc quan tâm.
Bạn đọc Pham Hien bình luận: “Nhờ cô gái cứu con chim mới được sống khỏe mạnh, nếu không được cứu kịp thời có lẽ nó đã không qua khỏi”. Tài khoản Facebook Nguyễn Tiến bày tỏ: “Thật dễ thương. Khi xưa tôi cũng có lần bắt được chú chim cú khá lớn, bị thương ở cánh, nhưng đem về đến đêm chú ta bay mất”.
Chia sẻ với PV Thanh Niên, chị Thiên Thanh cho biết bản thân không dừng lại ở việc cứu và giúp đỡ con vật mà đang cố gắng chia sẻ thông tin về loài vật này nhiều hơn trên mạng xã hội. Lý do là bởi nhiều quan niệm dân gian vẫn cho rằng chim cú lợn là loài vật xui xẻo nhưng đó là suy luận không có căn cứ.
Theo chị Thanh, định kiến về loài cú lợn là điều chị trăn trở nhất. Nhiều người gọi chúng là “chim xui xẻo”, “chim nhà có tang”. Nhưng thực tế, dưới góc độ khoa học, cú lợn là thiên địch của loài chuột, giúp ích rất lớn cho nông nghiệp.
Việt Nam hiện có 3 loài chim cú lợn (tyto alba): cú lợn lưng xám, cú lợn lưng nâu, cú lợn rừng phương Đông. Cú lợn lưng xám và cú lợn lưng nâu được xếp vào các loài động vật là thiên địch của chuột (thức ăn chính là chuột), bị nghiêm cấm khai thác tro tự nhiên.
Cú lợn rừng được đưa vào Sách đỏ Việt Nam (mức độ nguy cấp bậc T – bị đe dọa), có giá trị thẩm mỹ và khoa học, là nguồn gen quý, có vùng phân bố rộng nhưng số lượng cá thể ít, hiếm gặp.
Chim cú lợn có cấu trúc khuôn mặt hình trái tim (facial ruff), đây không phải là yếu tố ma mị. Trong quá trình cứu trợ và chăm sóc chim cú lợn gặp nạn, chị Thanh phát hiện loài này có 2 tai lệnh. Tìm hiểu, chị biết được hình dáng gương mặt đặc trưng hoạt động như một đĩa ăng-ten parabol siêu nhạy, tập trung sóng âm về đôi tai, giúp định vị con mồi trong bóng tối.
Chim lợn có tiếng kêu, rít như lợn vào ban đêm khiến nhiều người thấy sợ hãi. Các nhà khoa học cũng cho rằng loài chim này hoàn toàn không có khả năng sinh học để “ngửi mùi tử khí” hay báo hiệu điềm gở như lời đồn.
Các công trình nghiên cứu về chim cú lợn của giáo sư Masakazu Konishi (Đại học Caltech) và Roger Payne đã chứng minh rằng cú lợn định vị mục tiêu chính xác tuyệt đối ngay cả trong bóng tối hoàn toàn chỉ dựa vào âm thanh – cơ sở khoa học để bác bỏ “mùi tử khí”.
Các nhà khoa học đã thử nghiệm khả năng săn mồi của cú lợn trong các điều kiện khác nhau. Loài này sẽ tấn công nguồn phát ra âm thanh sột soạt ngay cả khi đó không phải là con mồi thật (không có mùi, không có nhiệt lượng).
Chị Thanh có duyên cứu trợ nhiều cá thể chim cú lợn gặp nạn từ năm 2024. Quá trình chăm sóc nhiều con chim cú lợn, chị Thanh nhận thấy loài này rất đáng yêu.
Là người yêu động vật, chị từng có kinh nghiệm chăm sóc những chú chó khuyết tật. Hiện, nhà chị đang chăm sóc 9 con mèo và 1 con chó bị bỏ rơi và chú chim cú lợn bị gãy cánh.
“Mọi loài vật đều có vẻ đẹp và sứ mệnh riêng của nó. Sự xui xẻo hay may mắn không nằm ở tiếng kêu của một con chim, mà nằm ở cách chúng ta đối xử với thiên nhiên. Thay vì sợ hãi, nếu chúng ta mở lòng, ta sẽ thấy chúng là những sinh vật cực kỳ thông minh và cần được bảo vệ”, chị nói.
Lễ hội Bánh mì Việt Nam lần thứ 4 đang diễn ra tại công viên Lê Văn Tám, phường Tân Định (TP.HCM) thu hút đông đảo người dân và du khách quốc tế. Không chỉ thưởng thức ẩm thực, nhiều vị khách nước ngoài còn hào hứng hòa vào không khí sôi động của lễ hội.
Ghi nhận tại ngày đầu diễn ra lễ hội, các gian hàng bánh mì đông nghẹt người đứng xếp hàng chờ mua dù trời nắng chang chang giữa trưa hay chiều tối. Nhiều khách Tây ấn tượng vì sự độc đáo của lễ hội, cho biết bánh mì là món ăn truyền thống nổi tiếng nên họ nhất định phải thử khi đến Việt Nam.
Ông Morris Burnt (71 tuổi, người Mỹ) đang có chuyến du lịch tại Việt Nam cùng vợ. Ông cho biết bản thân khá may mắn khi lần đầu đến Việt Nam lại đúng dịp diễn ra lễ hội bánh mì, nên cả hai quyết định ghé tham quan và thưởng thức các món ăn tại đây.
Dù thời tiết khá nóng, ông vẫn cùng vợ kiên nhẫn xếp hàng để ăn thử nhiều loại bánh mì khác nhau. Ông chia sẻ bản thân đã đi qua nhiều quốc gia ở châu Âu và châu Á, từng thưởng thức không ít món ăn nổi tiếng, nhưng bánh mì Việt Nam vẫn là món ăn khiến ông ấn tượng nhất.
“Mặc dù tôi đã ăn qua nhiều món ngon trên thế giới nhưng bánh mì vẫn là món ăn số 1 trong lòng tôi”, ông nói.
Ông Morris cũng cho biết mỗi khi có dịp quay lại Việt Nam, bánh mì luôn là món đầu tiên ông tìm thưởng thức. Chính hương vị hài hòa giữa lớp vỏ giòn, phần nhân đa dạng cùng nước xốt đậm đà đã tạo nên sức hấp dẫn rất riêng, khiến ông không thể nào quên được.
Đi cùng ông Morris, vợ của ông quyết định mua thêm 2 ổ bánh mì mang về khách sạn ăn tiếp. Bà cho biết chồng mình là người rất yêu thích bánh mì, vì vậy khi nghe tin có lễ hội, cả hai đã quyết định ghé tham dự ngay trong ngày đầu tiên vì không muốn chờ đợi thêm.
Mang theo tình yêu dành cho bánh mì đến lễ hội, ông Keith Blumhagim (60 tuổi), người Mỹ đã sinh sống tại Việt Nam khoảng 6 năm cho biết đây là lần đầu tiên ông cùng vợ và các con trải nghiệm lễ hội bánh mì Việt Nam.
Vừa đặt chân đến sự kiện, ông đã chọn bánh mì Huynh Hoa là món đầu tiên để thưởng thức vì đã mong muốn ăn thử từ rất lâu. Dù đã quen với cuộc sống tại Việt Nam nhiều năm, ông vẫn không giấu được sự hào hứng khi có dịp trực tiếp trải nghiệm một lễ hội dành riêng cho món ăn mà mình yêu thích.
Ông Keith chia sẻ bản thân rất mê bánh mì Việt Nam, thậm chí ở nhà còn thường xuyên tự làm bánh mì cho cả gia đình cùng thưởng thức. “Tôi nghĩ lễ hội sẽ đông nhưng không ngờ đông đến như vậy. Cũng có nhiều người nước ngoài như tôi đến tham dự nên tôi thấy vui lắm”, ông Keith hào hứng kể.
Đang ngồi nghỉ chân trên bãi cỏ trong khuôn viên công viên để thưởng thức bánh mì sau khi tham quan các gian hàng, anh Tadej (27 tuổi, đến từ Slovakia) cho biết đây là lần đầu tiên anh đặt chân đến Việt Nam.
Anh chia sẻ đã ấp ủ dự định đến dải đất hình chữ S từ khoảng 2 năm trước, sau khi xem các video của một YouTuber người Mỹ đang sinh sống tại Việt Nam và giới thiệu về văn hóa, ẩm thực nơi đây.
Qua những hình ảnh xem trên mạng, anh cảm nhận Việt Nam là điểm đến rất thú vị với cảnh đẹp, con người thân thiện và nền ẩm thực hấp dẫn, vì vậy luôn mong muốn có dịp đến trải nghiệm thực tế. “Vừa mới đến Việt Nam ngày hôm qua là tôi đã thử bánh mì ngay khi vừa tới. Tôi mong tới lễ hội này để tìm được loại bánh mì ngon nhất”, anh Tadej hào hứng chia sẻ.
Nhớ lại mấy chục năm trước, lần đầu tiên trong đời tôi được đặt chân tới đây, cả thành phố lấp lánh thứ ánh sáng cổ tích để sau này khi trở về miền núi nơi tôi sinh ra và lớn lên tôi đã kể cho chúng bạn nghe về: "TP.HCM của tớ, của ông bà ngoại tớ đẹp lắm. Ở đó có điện cả ngày. Không giống nhà bọn mình mãi chưa có điện".
Đó là cảm nhận đầu tiên trong tôi về những con đường, góc phố đẹp lung linh ánh đèn điện khi tôi được cùng cha mẹ vào thăm ông bà ngoại năm tôi lên 10 tuổi. Có lẽ, với một đứa trẻ lớn lên ở miền nùi, nơi mà ngày ngày khi màn đêm buông màu tím sẫm nhà nhà đã chuẩn bị sẵn chiếc đèn dầu leo lét, nhà nào sang hơn là có chiếc đèn Hoa Kỳ. Nhưng để tiết kiệm dầu thì đèn Hoa Kỳ cũng chỉ được thắp sáng mỗi khi nhà có việc "trọng đại".
Với một cô bé như tôi ngày ấy, khi được ngắm nhìn ánh điện tỏa ra thứ ánh sáng diệu kỳ nơi thành phố hoa lệ "bằng xương bằng thịt" chứ không phải qua những câu chuyện mẹ thường "tưởng tượng" kể cho hai chị em tôi nghe thì quả thực ánh điện có một sức hấp dẫn đầy mạnh mẽ.
Tôi vẫn nhớ rõ lời bố tấm tắc: "Ở đây hiện đại quá, cái gì cũng đẹp. Giá mà quê mình cũng sớm có điện thì tụi nhỏ học hành cũng bớt cực". Nhà ngoại tôi không khó tìm. Dù chỉ là ngôi nhà cấp bốn ba gian đơn sơ mộc mạc ở phường Thạnh Lộc Q.12 (cũ), nhưng với tôi ngôi nhà của ngoại vẫn là ngôi nhà đẹp nhất trong ký ức tôi suốt kỳ nghỉ hè, vì khi đó tôi được chiêm ngưỡng thứ ánh sáng diệu kỳ từ đèn điện mang lại.
Ngoại tôi là bộ đội và may mắn trở về sau chiến tranh, với nhiều vết thương trên người. Ngoại hay kể những câu chuyện về kháng chiến, về những đêm hành quân trong rừng, về sự vất vả và gian lao của bộ đội trong hành trình mang lại niềm hòa bình cho dân tộc.
Ngoại bảo: "Những năm tháng ấy nào có điện. Vậy nên, giờ điện về khắp phường, thắp sáng cả quận chẳng khác nào thành phố này bước sang một chương mới. Chương của niềm tin, khát vọng. Chương của đổi thay mang vẻ đẹp hòa bình. Ông còn may mắn được chứng kiến sự đổi thay của đất nước, của thành phố này qua ánh điện sáng ngời kia. Chứ nhiều đồng đội của ông ngã xuống mà chưa từng được cảm nhận niềm hạnh phúc đẹp đẽ ấy".
Dẫu khi ấy tôi không hiểu hết những gì ngoại nói nhưng tôi biết ngoại tôi tự hào, xúc động đến nhường nào. Bởi mỗi khi kể về những ngày đầu tiên ánh điện thắp sáng căn nhà đơn sơ của ngoại tôi cảm nhận giọng ngoại run run, ánh nhìn ầng ậc như có nước.
Nhờ có điện bà tôi có thể vừa ngồi xem tivi hay nghe đài mỗi tối lại còn tranh thủ chuẩn bị ngâm gạo, đãi đỗ, sát vỏ để đồ xôi bán sớm. Rồi công việc xay bột làm bánh tráng của ngoại cũng trở nên dễ dàng, không phải kẽo kẹt quay cái cối đá khiến cái chân ngoại thêm nhức mỏi mỗi đêm như trước đó. Ngoại cười nụ cười hiền như nắng mai buổi sớm: "Điện thật kỳ diệu. Nhờ có điện mà ngoại thấy làm gì cũng tiện lại chẳng phải vội vàng. Cái chân đau của ngoại như có phép màu bớt đau hẳn vì chẳng phải đứng lâu. Dì út bây soạn giáo án cũng không cực...".
Lần thứ sáu trở lại tôi thực sự ngỡ ngàng với vẻ đẹp lộng lẫy, sự hiện đại hóa không ngừng. Từ trên máy bay thành phố mang tên Bác đón tôi là một khung cảnh sáng rực rỡ lấp lánh như những bông pháo hoa với muôn nghìn ánh sao lấp lánh. Lần trở lại này có lẽ là sự chia xa bởi ngoại tôi ốm nặng.
Ngoại gặp con cháu nơi phòng cấp cứu với chằng chịt dây nhợ, cùng những tiếng kêu tít tít từ máy móc. Khuôn mặt ngoại mệt nhọc qua tiếng thở đứt quãng. Nhưng khi thấy mẹ và tôi ánh mắt ngoại ngời sáng. Chiều ấy, ngoại khỏe hơn được bác sĩ chuyển qua phòng chăm sóc tích cực có người thân bên cạnh. Ngoại được "cai" máy thở. Vậy mà, câu nói đầu tiên của ngoại với mẹ và tôi lại là câu: "Bố sống được đến bây giờ để chờ mẹ con là nhờ sự tận tâm của các bác sĩ cùng với mấy cái máy móc hiện đại kia đó. Không có điện để mấy cái máy đó hoạt động là bố chẳng có dịp chờ nhà con". Rồi ngoại cười, nụ cười của sự mãn nguyện, nụ cười đoàn viên. Còn tôi và mẹ khi ấy nước mắt lăn dài. Ngoại tôi gầy và yếu đi nhiều quá.
Những ngày cùng mẹ ở viện chăm ngoại. Có dịp được đổi ca với mẹ ra ngoài ngắm phố phường tôi mới hình dung hết sự đổi thay của TP.HCM năm 2025 đã "khoác" lên mình tấm áo mới. Tấm áo của một "siêu đô thị" hiện đại. Một thành phố với những công trình mang ý nghĩa làm mới đô thị bằng chính việc ngầm hóa ở những quận trung tâm. Khiến cho vẻ đẹp của "hòn ngọc Viễn Đông" trở nên đầy lấp lánh bởi sự thông thoáng của phố phường nhất là khu vực gần bệnh viện, trường học nơi giao thông có mật độ lớn.
Khi ngồi trên máy bay trở ra miền Bắc trong tôi cứ bồi hồi về một Sài Gòn - TP.HCM - cứ thế nhẹ nhàng "gieo" vào lòng một tình yêu, nỗi nhớ. Tôi nhớ ánh mắt ngời sáng của người lính già dẫu khi ấy tôi chỉ còn được thấy ngoại qua tâm tưởng. Và tôi phát hiện ra sau mấy chục năm đời người ông tôi vẫn gìn giữ tình yêu lặng thầm của mình với ngành điện. Một tình yêu son sắt tri kỷ như những người bạn dành sự tin tưởng, trân trọng nhau...
Mảnh đất, con người nơi đây đã khiến tôi rưng rưng, khắc khoải một niềm thương về một thành phố trẻ mãi không già. Về sự năng động đầy hiện đại, để làm nên một thành phố mang tên Bác đầy thương nhớ.
Những ngày đầu tháng 4, người dân xã Thanh Bồng (Quảng Ngãi) bước vào cao điểm vụ khai thác quế. Trong đó, một cây quế hơn 50 năm tuổi, kích thước hơn một người ôm vừa được người dân đưa vào thu hoạch đã thu hút sự quan tâm.
Theo ghi nhận, cây quế có thân lớn, đường kính hơn một vòng tay người ôm, cao gần 30 m. Ba người đàn ông phối hợp bóc lớp vỏ quế dày trên thân cây. Người dùng tay kéo lớp vỏ, người khác dùng dao cạy, người còn lại hỗ trợ phía dưới. Sau khi bóc, phần thân để lộ lớp gỗ màu vàng nhạt, nhựa quế chảy thành từng vệt dài.
Anh Hồ Văn Trường (ở xã Thanh Bồng), người đăng tải hình ảnh khai thác vỏ cây quế hơn 50 năm tuổi lên mạng xã hội, cho biết khoảng 9 giờ ngày 8.4, người dân thôn Cưa, xã Thanh Bồng vào vườn khai thác quế và chụp lại gửi cho anh. Nhận thấy cây quế có kích thước lớn hiếm gặp, anh đã đăng tải lên mạng xã hội.
"Cây quế này to hơn một người ôm, cao gần 30 m. Sau khi khai thác, sản lượng vỏ ước đạt khoảng 600 - 700 kg", anh Trường nói.
Tại "thủ phủ" quế Trà Bồng, mỗi năm có hai đợt thu hoạch chính. Đợt thứ nhất từ cuối tháng 2 đến hết tháng 4, được đồng bào Cor gọi là "mùa tiên"; đợt thứ hai từ tháng 7 đến tháng 8, khi vỏ quế dễ bóc và có hàm lượng tinh dầu cao.
Trao đổi với PV Thanh Niên, ông Hồ Văn Thịnh, Phó chủ tịch UBND xã Thanh Bồng, cho biết toàn xã hiện có hơn 10 ha trồng quế. Tuy nhiên, năm nay giá quế có xu hướng giảm, dao động từ 32.000 - 37.000 đồng/kg quế khô, ảnh hưởng đến thu nhập của người trồng.
"Trên địa bàn, người dân chủ yếu trồng quế và keo. Thời gian tới, địa phương sẽ định hướng phát triển thêm cây dược liệu nhằm đa dạng hóa cây trồng, nâng cao hiệu quả kinh tế", ông Thịnh thông tin.