Trong lịch sử Hàn Quốc, Danjong (tên húy Yi Hong Hwi) là con trai trưởng của vua Munjong, được định sẵn là vị vua thứ sáu của triều đại Joseon. Tuy nhiên, ông lên ngôi khi mới 12 tuổi rồi bị người chú – Đại hoàng tử Suyang – lật đổ. Phần đời còn lại của Danjong kết thúc bi kịch, khiến ông được ghi nhớ như quân vương bất hạnh, nạn nhân của những biến động quyền lực.
Bộ phim của đạo diễn Jang Hang Jun là tác phẩm đầu tiên đưa Danjong trở thành nhân vật trung tâm, tập trung giai đoạn sau khi ông bị phế truất. Câu chuyện xoay quanh mối quan hệ giữa vị vua trẻ, lúc này bị giáng xuống làm Hoàng tử Nosan, và Eom Heung Do – trưởng làng tình nguyện tiếp nhận và chăm sóc ông tại vùng núi Cheongnyeongpo.
Tác phẩm không đào sâu yếu tố tranh đấu quyền lực mà khai thác số phận con người. Danjong và trưởng làng Eom Heung Do đại diện cho hai góc nhìn: một người từng ở đỉnh cao quyền lực và một thường dân bị cuốn theo thời cuộc. Từ hai nhân vật tưởng chừng đối lập, phim mở rộng bức tranh về những phận người nhỏ bé nhưng giàu tình cảm. Sự gắn bó, lòng trung thành và tình người trong nghịch cảnh trở thành sợi dây kết nối họ.
Phần lớn thời lượng phim khắc họa mối gắn kết giữa Danjong và dân làng, những người đối xử với ông bằng sự chân thành qua những bữa ăn giản dị nhưng chu đáo. Ban đầu, ông từ chối ăn uống, miễn cưỡng thử rồi dần chấp nhận, hòa mình vào cuộc sống và truyền dạy kiến thức. Người dân chuyển từ tâm lý tò mò, dè chừng sang cảm thông cho số phận của nam chính. Những chi tiết này tạo nên sắc thái ấm áp, làm dịu đi màu sắc bi kịch của câu chuyện. Tuy nhiên, khi Danjong lấy lại ý chí, những thế lực ở triều đình siết chặt vòng vây, đẩy tất cả đến kết cục đã được lịch sử định sẵn.
Theo Nate, điểm nổi bật của kịch bản nằm ở cách khắc họa Danjong là một người kiên định và có chính kiến. Hình ảnh ông đối mặt con hổ trong rừng hay hành động vì chính nghĩa dù biết trước thất bại cho thấy tính cách mạnh mẽ, đặt người dân lên trên bản thân. Tác phẩm không dừng lại ở việc thuật lại lịch sử mà đặt câu hỏi về cách nhìn nhận công lý: Chúng ta sẽ chọn con đường chính nghĩa dù phải đánh đổi, hay thuận theo dòng chảy thời cuộc để tồn tại?
Đạo diễn Jang Hang Jun cho biết không muốn miêu tả hình ảnh vị vua đáng thương mà xây dựng nhân vật như người có phẩm chất. Bộ phim dựa trên một số ghi chép lịch sử, như việc Eom Heung Do liều mình vớt thi hài Danjong, bất chấp lệnh của vua Sejo rằng bất kỳ ai thu dọn thi hài sẽ bị tru di tam tộc. Do giai đoạn này không được ghi lại đầy đủ, tác phẩm kết hợp tư liệu và yếu tố hư cấu để hoàn thiện cốt truyện.
Diễn xuất của hai nhân vật chính góp phần truyền tải chiều sâu cho câu chuyện. Yoo Hae Jin mang đến hình ảnh trưởng làng gần gũi, tạo ra những giây phút hài hước. Anh xây dựng nhân vật mang nhiều nét tính cách như cộc cằn, thực dụng. Lối diễn có phần cường điệu giúp nhân vật trở nên dễ tiếp cận. Về sau, nhân vật thay đổi khi trải qua nhiều hoạn nạn với Nosan. Từ quan tâm lợi ích cá nhân, Heung Do học cách quan tâm đến người khác.
Park Ji Hoon gây ấn tượng khi bộc lộ sự chuyển biến của Danjong, từ ánh mắt trống rỗng đến ý chí kiên cường. Theo News1, nghệ sĩ giảm 15 kg trong hai tháng để thể hiện sự suy kiệt của nhân vật, tái hiện cảm giác bất lực và cô lập của một người mất hết mọi thứ. Sự ăn ý của cả hai gây ấn tượng qua phân cảnh cuối phim khi Danjong chọn cách ra đi. Trường đoạn không sử dụng nhiều lời thoại, cao trào tạo nên qua phần diễn xuất. Ji Hoon dồn nén cảm xúc, còn Hae Jin gợi lên sự giằng xé và bất lực.
Êkíp ghi hình tại các bối cảnh thực ở huyện Yeongwol, tỉnh Gangwon. Do địa điểm Cheongnyeongpo – nơi lưu đày của vua Danjong trở thành khu du lịch và trùng thời gian lễ hội địa phương, đội ngũ dựng phim trường ngoài trời dọc sông Donggang để đảm bảo tính chân thực.
Tuy nhiên, tác phẩm có một số điểm trừ. Quá trình phát triển tâm lý của vua Danjong diễn ra nhanh, chưa có nhiều chi tiết thuyết phục khán giả. Cuộc nổi dậy cuối phim cũng triển khai gấp gáp, thiếu các bước dẫn dắt nên chưa hiệu quả về mặt cảm xúc. Phần kỹ xảo CGI ở cảnh dân làng chạm trán với hổ thiếu tự nhiên.
Theo thống kê của Hội đồng Điện ảnh Hàn Quốc ngày 17/4, dự án đạt gần 16,5 triệu lượt khán giả sau hơn 70 ngày công chiếu tại Hàn. Thành tích giúp phim vượt qua Extreme Job (2019) với 16,26 triệu lượt, đứng thứ hai trong danh sách phim điện ảnh có lượt bán vé nhiều nhất tại nước này, chỉ sau Đại thủy chiến (2014). Xét về doanh thu, tác phẩm đạt 159 tỷ won (107,4 triệu USD), cao nhất lịch sử phòng vé Hàn Quốc từ trước đến nay.
Bên cạnh đó, Dưới bóng điện hạ dẫn đầu đề cử điện ảnh ở Giải thưởng nghệ thuật Baeksang lần thứ 62, với bảy hạng mục, trong đó có Phim xuất sắc, Nam diễn viên chính xuất sắc và Nam tân binh xuất sắc.
Tác phẩm từng được đài truyền hình TP HCM thu hình gần 50 năm trước ở dạng đen trắng. Theo êkíp phục chế, do hạn chế về thiết bị ghi hình thời đó, cùng việc băng từ xuống cấp theo thời gian, các bản số hóa sau này mắc nhiều lỗi, kém chất lượng nên khó phát sóng. Đơn vị quyết định dùng AI và một số công cụ để tô màu, nâng độ phân giải, phát sóng dịp giỗ Tổ Hùng Vương và 30/4.
Với thời lượng vở dài 150 phút, bản màu trải qua quy trình nhiều bước. Ông Lê Phước Hiếu Trung, phó giám đốc HTV-TMS, công ty thực hiện - cho biết đầu tiên, biên tập viên quyết định màu trang phục, kỹ thuật dựng chia vở thành hàng trăm đoạn nhỏ theo từng cảnh quay. Bộ phận kỹ thuật sử dụng AI dựa trên màu đã định để tô hình tham chiếu, sau đó áp dụng cho video đen trắng tương ứng. Cuối cùng, kỹ thuật ghép các đoạn, xử lý hoàn thiện và tạo thành phẩm.
Đơn vị ấp ủ ý tưởng từ nhiều năm trước, đến nay mới khởi động nhờ đủ điều kiện công nghệ. Các biên tập viên tra cứu tư liệu cũ, gặp các nghệ sĩ liên quan để tìm hiểu màu sắc, hoa văn, kiểu dáng trang phục, mấn, mão, sau đó mới quyết định tô màu. Họ thực hiện trên nguyên tắc tôn trọng bản gốc, không làm thay đổi kịch bản, cách dàn dựng hoặc lạm dụng AI. Vở mở màn cho chuỗi dự án phục chế những tác phẩm kinh điển, tôn vinh giá trị cải lương.
Tiếng trống Mê Linh công diễn lần đầu năm 1977, xoay quanh cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng. Vở hội tụ nhiều diễn viên tài danh, từng đoạt giải Thanh Tâm như Thanh Nga, Hùng Minh, Bích Sơn, Thanh Sang, Bảo Quốc. Tác phẩm góp phần đưa Thanh Nga (vai Trưng Trắc), Thanh Sang (vai Thi Sách) trở thành tên tuổi hàng đầu của cải lương thời vàng son.
Bản dựng của đạo diễn Ngô Y Linh được xem là chuẩn mực cho các thế hệ nghệ sĩ sau mỗi khi làm lại vở. Năm 2025, vở được bình chọn là một trong 10 tác phẩm sân khấu tiêu biểu của TP HCM, dịp 50 năm thống nhất đất nước. Trích đoạn từng được nhiều thế hệ nghệ sĩ, đoàn làm phim dàn dựng, đưa lên sân khấu, màn ảnh rộng để tri ân cải lương thời vàng son.
Nghệ sĩ Thanh Nga sinh năm 1942, nổi tiếng khi đoạt giải Thanh Tâm Triển Vọng năm 1958 với vai sơn nữ Phà Ca trong tuồng Người vợ không bao giờ cưới (soạn giả Kiên Giang - Quy Sắc). Những năm 1960 là thời kỳ rực rỡ nhất trong sự nghiệp của Thanh Nga khi sóng đôi cùng Thanh Sang, "tạo bão" qua loạt vai diễn. Ngoài tài năng ca diễn, bà còn được ngưỡng mộ như biểu tượng nhan sắc, với nét đẹp thừa hưởng từ mẹ - bầu Thơ.
Ngoài ca cổ, bà nổi tiếng ở mảng điện ảnh, là gương mặt được hâm mộ qua các phim Loan mắt nhung, Xa lộ không đèn, Sau giờ giới nghiêm, Lan và Điệp. Nhiều thập niên qua, đông đảo người mộ điệu vẫn tiếc thương khi danh ca đột ngột qua đời (ngày 26/11/1978), lúc đang ở đỉnh cao sự nghiệp.
Những năm gần đây, nhiều đơn vị ứng dụng AI để phục chế các bản ghi hình tác phẩm sân khấu, điện ảnh kinh điển. Trong buổi hội thảo công tác chuyển đổi số lĩnh vực phát thanh truyền hình, do Bộ Văn hóa, Thể Thao và Du lịch tổ chức tháng 10/2025 tại TP HCM, một số trích đoạn trong Biệt động Sài Gòn được trình chiếu. Các phân cảnh của nhân vật Sáu Tâm (Thương Tín đóng), Ngọc Lan (Thúy An), Ngọc Mai (Hà Xuyên) được chỉnh lại với độ nét cao, khuôn mặt sống động hơn. Theo các chuyên gia, bằng cách nâng cấp nội dung cũ, các đơn vị có thể tăng giá trị tài sản số, kéo dài vòng đời của tác phẩm.
Theo Sohu, Tiểu Lý Lâm hiện ghi hình phim cổ trang Ti cung lệnh tại trường quay Hoành Điếm, tỉnh Chiết Giang. Người đẹp 46 tuổi vào vai Thục Phi, nhân vật nắm nhiều quyền lực ở hậu cung.
Video Tiểu Lý Lâm trên trường quay thu hút chú ý của nhiều khán giả. Hàng nghìn fan nhận xét cô toát khí chất cổ điển, diện mạo đằm thắm, kỳ vọng màn tái xuất của cô sau 10 năm không đóng phim.
Ti cung lệnh bấm máy giữa tháng 3, do Vương Thành Hân đạo diễn, chuyển thể tiểu thuyết cùng tên của tác giả Mễ Lan Lady. Tác phẩm còn có sự tham gia của dàn diễn viên trẻ Đinh Vũ Hề, Tống Tổ Nhi, Diệp Tổ Tân, Nhiêu Gia Địch.
Tiểu Lý Lâm sinh năm 1980 ở tỉnh Hồ Bắc, tên thật Lý Giai Lân, gia nhập làng giải trí năm 1996. Năm 2000, cô nổi tiếng với vai tiểu thư khuê các Đỗ Băng Nhạn trong Lên nhầm kiệu hoa được chồng như ý, hợp tác Nhiếp Viễn, Huỳnh Dịch. Vai diễn này mang lại cho cô danh tiếng cùng một số giải thưởng trong sự nghiệp.
Sau đó, người đẹp tham gia nhiều tác phẩm như Phong tranh kỳ duyên, Noble Bride: Regretless Love (Bách vạn tân tương), Bà nội trợ xinh đẹp.
Năm 2014, Tiểu Lý Lâm đăng ký kết hôn với Kinh Siêu, tài tử kém cô 6 tuổi. Từ đó, diễn viên ngừng đóng phim để chăm lo gia đình, sinh con gái năm 2017.
Trước đó, Tiểu Lý Lâm trải qua cuộc hôn nhân với ông Lý Tuyết Đào - giảng viên ở Học viện Hý kịch Thượng Hải, có một con gái. Ông Lý là thầy của Tiểu Lý Lâm khi cô học đại học.
Gần 6 năm đồng hành cùng chương trình Thần tài gõ cửa, Phúc Zelo trở thành gương mặt quen thuộc trong vai Thổ Địa, cùng MC Đình Toàn mang lại hy vọng cho những mảnh đời kém may mắn. Thế nhưng, phía sau nét diễn hài hước, hóm hỉnh, Phúc Zelo là một người dễ xúc động trước những câu chuyện đời thực.
Nam diễn viên nhớ lại một kỷ niệm khó quên khi ghi hình: "Có một tập về một cô bé phải bỏ học vì bị bạn bè trêu chọc là con của người khuyết tật. Giây phút ấy, tôi đã không kìm được nước mắt". Giọt nước mắt của Phúc Zelo không chỉ là sự xót thương cho hoàn cảnh của nhân vật, mà còn là nỗi đau và sự tự ti anh từng trải qua trong quá khứ.
Để có thể trò chuyện và chia sẻ với các nhân vật, Phúc Zelo luôn nhắc bản thân giữ sự chừng mực. Anh cho biết phải cân bằng yếu tố hài hước, tránh nói điều quá đà có thể ảnh hưởng đến tâm lý người tham gia. Với nam diễn viên, việc góp mặt trong chương trình không đơn thuần là biểu diễn mà còn là hành trình giúp anh thay đổi góc nhìn về cuộc sống. "Nhìn lên mình không bằng ai, nhưng nhìn xuống vẫn còn nhiều người khổ hơn mình rất nhiều", nam diễn viên bày tỏ.
Lý do khiến Phúc Zelo dễ rơi nước mắt trước cảnh một đứa trẻ phải rời xa mái trường chính vì anh cũng từng trải qua một tuổi thơ nhiều thiếu thốn. Năm 15 tuổi, trong khi bạn bè đồng trang lứa còn sống trong sự che chở của gia đình, Phúc Zelo một mình rời quê nhà Cà Mau lên Sóc Trăng (cũ, nay là Cần Thơ) để kiếm sống. "Gia đình kinh tế khó khăn, tôi quyết định đi để cha mẹ đỡ phần gánh nặng chi phí", nam diễn viên kể lại.
Tại đây, cậu thiếu niên bắt đầu chuỗi ngày vừa học vừa làm, từ bán chè đến phục vụ quán nhậu để trang trải học phí. Anh chấp nhận ở lại quán để được lo ăn ở, dành dụm từng khoản thu nhập ít ỏi gửi về quê. Dù vất vả, nam diễn viên chưa từng nghĩ đến việc bỏ học. "Tôi từng đi làm thêm những công việc lao động chân tay rất vất vả. Khi đó, những người bạn làm thêm luôn nói: "Phải học để sau này được ngồi làm ở văn phòng, có máy lạnh". Những câu nói đó cứ in sâu vào đầu tôi. Tôi tự nhủ, bằng lớp 12 chỉ là bằng "xóa mù chữ", mình nhất định phải học cao hơn nữa", Phúc Zelo tâm sự.
Sự quyết tâm ấy đã đưa Phúc Zelo chạm ngõ nghệ thuật. Con đường học tập tại Trường đại học Sân khấu – Điện ảnh TP.HCM không hề dễ dàng, từng có lúc anh muốn bỏ cuộc vì áp lực học phí. Tuy nhiên, bằng ý chí bền bỉ, anh tiếp tục làm thêm, tích góp để theo đuổi ước mơ. Sự kiên trì đã giúp anh gặt hái được những thành công đầu tiên với ngôi vị quán quân Làng hài mở hội (2016), giải 3 tại Tiếu lâm tứ trụ (2016), tạo dấu ấn với khán giả nhờ phong cách hài duyên dáng.
Không dừng lại ở vai trò diễn viên, Phúc Zelo tiếp tục trau dồi kiến thức khi theo học và tốt nghiệp chuyên ngành đạo diễn sân khấu vào năm 2017 và tiếp tục con đường cao học. Với Phúc Zelo, tri thức là nền tảng để trụ vững trong môi trường giải trí nhiều cạnh tranh. Đó cũng là “cứu cánh” giúp anh vượt qua những giai đoạn khó khăn và tiếp tục theo đuổi con đường nghệ thuật một cách bền bỉ.