Trong quá khứ, tuyển nữ Việt Nam từng được trao cho nhiều HLV ngoại, gồm Rainer Willfeld (Đức), Steve Darby (Anh), Trần Vân Phát (Trung Quốc) và Takashi Norimatsu (Nhật Bản). Tuy nhiên, suốt 10 năm qua, dẫn dắt đội tuyển là HLV Mai Đức Chung.
Đây là giai đoạn rực rỡ nhất của bóng đá nữ Việt Nam, khi lần đầu được tham dự World Cup (năm 2023), vô địch Đông Nam Á 2019 và giành bốn HC vàng SEA Games 2017, 2019, 2021, 2023. Sau giải Asian Cup 2026, nơi đội tuyển dừng bước tại vòng bảng, HLV Chung quyết định rút lui.
Trong giai đoạn cuối thời HLV Chung, lãnh đạo Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) và Hội đồng HLV quốc gia đã thảo luận về việc chọn nhà cầm quân nội hay nước ngoài. Cuối cùng, HLV nội được ưu tiên vì đảm bảo được yếu tố tài chính, cũng như sự thấu hiểu và thích ứng với bóng đá nữ Việt Nam.
Điều này được Phó chủ tịch VFF phụ trách chuyên môn Trần Anh Tú giải thích thêm trong lễ công bố tân HLV Hoàng Văn Phúc ở Hà Nội sáng nay. “Làm bóng đá nữ khó không kém bóng đá nam”, ông Tú nói. “Một HLV ngoại cần có thời gian làm việc ở Việt Nam, hiểu bóng đá nữ ở đây thì mới có thể đảm đương nhiệm vụ thuận lợi”.
Đông Nam Á có xu thế chuộng HLV từ Nhật Bản – nền bóng đá nữ số một châu Á. Thái Lan là một điển hình, với HLV Miyo Okamoto (2021-2023) rồi cựu HLV tuyển nữ Nhật Bản Futoshi Ikeda (2025). Tuy nhiên, họ vẫn không đạt thành công như mong đợi.
Theo ông Tú, đặc thù ở Việt Nam rất khác, xét trên từ hàm lượng sức ép cũng như các yếu tố ngoại cảnh. Điều này dẫn đến việc chiến lược ở tuyển nữ là ưu tiên HLV nội, còn tuyển nam thì ngược lại. “Trình độ HLV nội có thể không thua kém nhưng HLV ngoại có lợi thế để dễ vượt qua áp lực hơn”, ông Tú cho hay. “Điều này gây khó cho công việc, dù VFF luôn hướng đến HLV nội. Bên cạnh đó, chiến lược dùng HLV ngoại vẫn mang đến thành công cho tuyển nam”.
Thực tế, từ tháng 9/2024, VFF đã lên kế hoạch chuẩn bị cho người kế nhiệm HLV Mai Đức Chung, khi đưa ông Hoàng Văn Phúc lên tuyển nữ làm trợ lý. VFF đánh giá đây là cơ hội để ông Phúc hiểu cách làm việc ở đội tuyển và nắm bắt về lực lượng cầu thủ.
Bản thân ông Phúc cũng hội tụ nhiều yếu tố cần thiết, như chuyên môn và kinh nghiệm, với hơn 30 năm làm công tác huấn luyện. Ông Phúc cũng đã có bằng Pro – tiêu chí bắt buộc theo quy định của LĐBĐ châu Á (AFC) dành cho các ĐTQG nam và nữ. “Không ai phù hợp hơn HLV Hoàng Văn Phúc vào lúc này”, Phó Chủ tịch Trần Anh Tú cho biết. “Dù phải chịu áp lực lớn từ di sản của HLV Mai Đức Chung, chúng tôi sẽ đồng hành hỗ trợ tối đa những gì tốt nhất để tân HLV hoàn thành nhiệm vụ”.
Tại lễ công bố tân HLV trưởng đội tuyển nữ, ông Phúc cho thấy sự thoải mái và tin rằng có thể duy trì sự ổn định. Ông cho biết đã nhận được nhiều kinh nghiệm từ HLV Mai Đức Chung trong 18 tháng qua. Nhà cầm quân 62 tuổi đánh giá cầu thủ nữ Việt Nam có ý chí tuyệt vời, bền bỉ và ham tập luyện. “Họ cần được làm tâm lý kỹ càng hơn. Bên cạnh đó, khả năng chuyển đổi trạng thái khi có bóng, mất bóng rồi giành lại bóng là thứ tôi quan tâm”, HLV 62 tuổi cho hay.
Một vấn đề khác HLV Phúc cần giải quyết là cuộc chuyển giao thế hệ ở đội tuyển. Ông cho rằng sẽ có cú hích đối với cầu thủ, sau khi giải vô địch quốc gia nữ mùa này chuyển từ thi đấu tập trung hai giai đoạn sang đá sân nhà, sân khách như V-League. “Đội tuyển được xây dựng trên tinh thần tập thể. Ai còn thể lực, đáp ứng được lối chơi thì sẽ được triệu tập”, ông nói thêm.
Giải đấu chính thức đầu tiên của đội tuyển nữ với tân HLV Hoàng Văn Phúc là ASIAD 20 tại Nhật Bản vào tháng 9. Đây được xem là cơ hội cọ xát và không đặt quá nặng chỉ tiêu. Đến năm 2027, đội tuyển hướng tới có huy chương tại ASEAN Cup nữ và vào chung kết SEA Games 34.
HLV Hoàng Văn Phúc, sinh năm 1964, từng thi đấu cho Thể Công, Quân khu 3, Đường sắt Việt Nam với vị trí trung vệ. Ông giải nghệ vào năm 1996 để bước vào sự nghiệp huấn luyện. Ở cấp CLB, ông từng dẫn dắt Hà Nội ACB, Quảng Nam, Sài Gòn FC – các đội bóng đều đã giải thể. Đỉnh cao là chức vô địch V-League 2017 cùng Quảng Nam.
Ông Phúc cũng bén duyên với các đội tuyển quốc gia từ năm 2008, với chức vô địch U16 Đông Nam Á mở rộng 2009. Sau đó, ông dẫn dắt đội tuyển dự vòng chung kết U19 châu Á 2012. Đến tháng 5/2013, HLV ký hợp đồng 2 năm với VFF để dẫn dắt ĐTQG và U23 Việt Nam. Tuy nhiên, việc bị loại ngay từ vòng bảng SEA Games 2013 ở Myanmar dẫn đến ông quyết định từ chức.
Từ năm 2021, ông Phúc về Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Hà Nội làm việc, rồi có giai đoạn làm Giám đốc kỹ thuật và HLV tạm quyền Hà Nội FC.
Khoảng 35 phút đầu, thế trận diễn ra cân bằng, thậm chí Liverpool tạo cảm giác nguy hiểm hơn khi lên bóng. Nhưng bước ngoặt tới ở phút 37, khi Virgil van Dijk phạm lỗi với Nico O’Reilly trong cấm địa đội khách. Trọng tài Michael Oliver lập tức thổi phạt đền, trong khi trung vệ Hà Lan không phản ứng nhiều.
Trên chấm 11m, Haaland sút ngược hướng đổ người của thủ môn Giorgi Mamardashvili, mở tỷ số rồi chạy về góc sân ăn mừng cuồng nhiệt. Các khán đài phía sau cầu môn như nổ tung, trong khi nhiều cầu thủ Liverpool đứng lặng, thể hiện rõ sự thất vọng.
Liverpool gần như suy sụp khi thủng lưới thêm bàn nữa ở cuối hiệp một. Haaland băng cắt đánh đầu về góc xa, nâng tỷ số lên 2-0 sau quả tạt của Antoine Semenyo. Tiền đạo Na Uy tiếp tục ăn mừng đầy phấn khích, thậm chí đá tung cột cờ góc, còn các CĐV chủ nhà hát vang tên anh.
HLV Pep Guardiola theo dõi từ khán đài do bị cấm chỉ đạo, cũng nhiều lần thể hiện cảm xúc mạnh. Ông giơ tay phản ứng ở tình huống Rayan Cherki bị phạm lỗi trong cấm địa nhưng Man City không được hưởng phạt đền, hay đứng bật dậy vỗ tay sau bàn thắng thứ hai. Khán đài Etihad còn đón cựu HLV Man Utd, Alex Ferguson, dù ông bị CĐV chủ nhà huýt sáo la ó.
Sau giờ giải lao, Man City chơi như thể muốn kết liễu đối thủ sớm. Phút 50, Semenyo với cú bấm bóng ghi bàn nâng tỷ số lên 3-0, từ đường chọc khe tinh tế của Cherki. Van Dijk đã không phán đoán được đường chuyền của đối thủ trong tình huống này.
Cơn mưa bàn thắng của Man City còn kéo tới phút 57, khi Haaland hoàn tất hat-trick sau đường căng ngang của O’Reilly. Cả sân Etihad đồng loạt đứng dậy vỗ tay, nhiều CĐV giơ điện thoại ghi lại khoảnh khắc tiền đạo Na Uy ăn mừng. Khi anh rời sân ở phút 77 để nhường chỗ cho Omar Marmoush, tiếng vỗ tay kéo dài như lời tri ân Haaland.
Trái ngược hoàn toàn là hình ảnh của Mohamed Salah. Ngay từ đầu trận, tiền đạo người Ai Cập đã bị CĐV chủ nhà la ó mỗi khi chạm bóng. Đỉnh điểm là sau cú sút phạt đền hỏng ở phút 64, bị Trafford cản phá. Khi Salah rời sân, anh tiếp tục nhận những tiếng huýt sáo chế giễu, trong lúc bước đi chậm rãi với vẻ mặt nặng nề. Cùng thời điểm, máy quay chiếu tới cảnh Cherki rời sân và ngồi trên ghế dự bị, mặc chiếc áo của đối thủ đồng hương Hugo Ekitike.
Ở chiều ngược lại, băng ghế Liverpool thể hiện rõ sự bất lực. HLV Slot liên tục thay người từ phút 60, tung vào sân Alexis Mac Allister, Cody Gakpo hay Federico Chiesa, nhưng không tạo ra khác biệt. Một số CĐV đội khách thậm chí rời sân sớm, khi trận đấu chưa trôi qua một giờ. Đến phút 90, khu vực khán giả đội khách chỉ còn lác đác người xem.
"Chuyện cổ tích" là cách mà truyền thông châu Á mô tả về hành trình của CLB Nhật Bản Machida Zelvia ở AFC Champions League Elite.
Ở tứ kết, họ đã đánh bại đại gia Al Ittihad của Saudi Arabia với tỉ số 1-0, khi đối thủ tung ra sân dàn siêu sao Diaby, Aouar, En-Nesyri, Fabinho, Pereira... Cả một dàn sao đủ sức tung hoành ở Champions League phiên bản châu Âu.
Giá trị đội hình phản ánh rất rõ chênh lệch lực lượng của 2 đội, khi Transfermarkt định giá toàn bộ các cầu thủ Al Ittihad 170 triệu euro, gấp đến 8 lần so với Machida (20 triệu euro).
So với Machida, đội bóng đồng hương là Vissel Kobe - với giá trị đội hình chỉ 17 triệu euro cũng gây bất ngờ khi vượt qua Al Sadd (Qatar), đội có giá trị đội hình gấp 4 lần để vào bán kết.
Giá trị đội hình chưa bao giờ là yếu tố nổi bật của các CLB Nhật Bản. Hầu hết các ngôi sao đắt giá của xứ sở mặt trời mọc đều sang châu Âu chơi bóng, và ở J-League 1 chỉ tồn tại những cầu thủ bị xem là "hạng 2" của Nhật Bản.
Bóng đá Nhật Bản cũng không có những ông chủ giàu có đổ tiền cho chính sách mua ngoại binh.
Trong trận đấu giữa Machida và Al Ittihad, ngoại binh trở thành yếu tố khác biệt nhất giữa 2 đội. Trong lúc Nhật Bản sử dụng 7 cầu thủ bản địa ở đội hình đá chính, Al Ittihad chỉ có 2 người.
Ở cặp đấu Vissel - Al Saad, đại diện Nhật Bản thậm chí chỉ sử dụng đúng 1 ngoại binh, trong khi con số tương ứng của đội bóng Qatar lên đến 8.
Nhìn rộng ra, các đội bóng Nhật Bản nổi bật ở AFC Champions League Elite vì việc trọng dụng cầu thủ bản địa, dù ban tổ chức giải đấu không giới hạn số ngoại binh.
Tiêu biểu là trường hợp của Johor Darul Ta'zim (JDT). Đội bóng mạnh nhất Malaysia làm nên lịch sử ở giải năm nay khi tiến vào đến tứ kết, trong đó có thành tích quật ngã đối thủ Nhật Bản Sanfrecce Hiroshima ở vòng 16 đội.
Nhưng truyền thông châu Á nhanh chóng chỉ ra rằng, chiến tích của JDT cũng chẳng phải thành tích đáng tự hào của bóng đá Malaysia, bởi đội bóng này hầu như không sử dụng cầu thủ bản địa.
Có một số trận đấu JDT sử dụng 3 cầu thủ mang quốc tịch Malaysia, nhưng đó lại là 3 cầu thủ làm giả hồ sơ trong vụ bê bối kéo dài nửa năm qua - Hevel, Irazabal và Figueiredo.
Buriram United, đội bóng Thái Lan lọt vào tứ kết cũng chẳng khác là bao. Ở trận thua trước Shabab của UAE, Buriram chỉ sử dụng đúng 1 cái tên bản địa trong đội hình đá chính là Supachai Chaided, còn những ngôi sao như Bunmathan thậm chí vẫn phải dự bị cho các ngoại binh.
Biên chế của Buriram có đến 31 cái tên, và 16 trong số đó là ngoại binh, hầu hết đều đến từ những nền bóng đá mạnh hơn.
Trong bối cảnh đó, việc các CLB Nhật Bản sử dụng nguồn nội lực cầu thủ bản địa trở thành điểm sáng nổi bật, khác biệt hoàn toàn so với phần còn lại của giải đấu.
Các đại diện của Hàn Quốc (K-League) cũng sử dụng nhiều cầu thủ bản địa, nhưng thành tích của họ lại nghèo nàn.
Sáng 6.4.2026, tại Hà Nội, Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng phối hợp cùng Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) tổ chức họp báo công bố giải bóng đá nhi đồng (U.11) toàn quốc. Trong đó, Công ty TNHH Nestlé Việt Nam là nhà tài trợ chính của giải.
Tham dự chương trình có anh Vũ Văn Chúc - Ủy viên BCH, Phó trưởng Ban Công tác Đoàn - T.Ư Đoàn; nhà văn, nhà báo Nguyễn Phan Khuê, Ủy viên Hội đồng Đội T.Ư, Tổng Biên tập Báo Thiếu niên Tiền phong và Nhi đồng, Trưởng BTC giải; bà Đinh Thị Thu Trang - Phó tổng thư ký VFF, đồng Trưởng BTC giải; ông Trần Hồng Tiến, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Đắk Lắk; bà Nguyễn Thanh Thảo, Trợ lý quản lý các hoạt động thể thao nhãn hàng Nestlé MILO - Công ty TNHH Nestlé Việt Nam.
Ngoài ra, chương trình họp báo còn có sự tham dự của 2 cầu thủ đội tuyển quốc gia Đỗ Duy Mạnh và Phạm Tuấn Hải; đại diện ban lãnh đạo và các cầu thủ nhí của những đội bóng tham gia thi đấu.
Trải qua gần 3 thập kỷ tổ chức, giải bóng đá nhi đồng (U.11) toàn quốc đã trở thành giải đấu quan trọng trong hệ thống thi đấu quốc gia dành cho lứa tuổi nhỏ. Không chỉ là nơi tranh tài, giải còn là “cái nôi” phát hiện và nuôi dưỡng nhiều tài năng cho bóng đá Việt Nam như Đỗ Duy Mạnh, Nguyễn Quang Hải, Vũ Văn Thanh, Trần Đình Trọng, Nguyễn Thành Chung, Đoàn Văn Hậu, Nguyễn Văn Toàn, Phạm Tuấn Hải hay Nguyễn Hai Long.
Năm 2026, vòng loại của giải được chia thành 3 khu vực gồm Đắk Lắk, Hải Phòng và Quảng Ngãi, diễn ra từ đầu tháng 6 đến ngày 22.6.2026. Từ đây, những đội bóng xuất sắc nhất đã được lựa chọn để bước vào vòng chung kết.
Nhà văn, nhà báo Nguyễn Phan Khuê chia sẻ, niềm vui lớn nhất của những người làm giải là chứng kiến các thế hệ cầu thủ trưởng thành từ sân chơi này, góp phần làm rạng danh bóng đá nước nhà. Ông nhấn mạnh, giải đấu không chỉ hướng tới chuyên môn mà còn góp phần thúc đẩy phong trào rèn luyện thể chất cho thiếu nhi trên toàn quốc.
“Điểm đặc biệt của giải đấu năm nay là có sự góp mặt của 24 đội bóng trong vòng chung kết, tăng 8 đội so với năm 2025”, Trưởng BTC giải cho biết.
Đồng hành cùng giải trong nhiều năm, Nestlé Việt Nam tiếp tục là nhà tài trợ chính, thể hiện cam kết bền bỉ trong việc phát triển thể thao học đường.
Bà Nguyễn Thanh Thảo cho biết, qua 29 năm gắn bó, giải đấu không chỉ lớn mạnh về quy mô mà còn lan tỏa mạnh mẽ tinh thần thể thao trong cộng đồng. Quan trọng hơn, đây là môi trường giúp các em nhỏ rèn luyện thể chất, hình thành thói quen vận động và học được những giá trị như ý chí, bản lĩnh, tinh thần đồng đội.
Giải đấu năm nay tiếp tục được tổ chức bài bản với hệ thống giải thưởng đa dạng, bao gồm các danh hiệu tập thể như vô địch, á quân, đồng hạng 3 và giải phong cách; cùng các giải cá nhân như cầu thủ xuất sắc nhất, vua phá lưới, thủ môn xuất sắc và đội hình tiêu biểu.
Sự phối hợp chặt chẽ giữa BTC, các địa phương đăng cai như Hải Phòng, Quảng Ngãi, Đắk Lắk cùng sự đồng hành của các CLB, đơn vị truyền thông và nhà tài trợ đã góp phần tạo nên một giải đấu chuyên nghiệp, hấp dẫn.
Với 24 đội bóng góp mặt tại vòng chung kết, giải bóng đá nhi đồng (U.11) toàn quốc Cúp Nestlé MILO 2026 hứa hẹn mang đến những trận cầu sôi động, giàu cảm xúc, tiếp tục viết nên hành trình nuôi dưỡng ước mơ bóng đá cho thế hệ măng non Việt Nam.