Ngày 17-4, UBND tỉnh Quảng Ngãi đã ban hành kế hoạch truyền thông quảng bá hình ảnh tỉnh ra nước ngoài giai đoạn 2026 – 2030, hướng đến xây dựng hình ảnh địa phương năng động, giàu bản sắc, nâng cao sức cạnh tranh quốc tế.
Đây được xem là giải pháp để biến “lợi thế du lịch cực lớn thành tiền”.
Theo kế hoạch, đến năm 2030, hoạt động truyền thông đối ngoại được triển khai chủ động, đồng bộ và thống nhất. Tỉnh đặt mục tiêu hoàn thành hệ thống thông điệp và bộ nhận diện hình ảnh vào năm 2028, làm nền tảng cho các hoạt động quảng bá lâu dài.
Quảng Ngãi phấn đấu tăng ít nhất 20% lượng thông tin tích cực trên truyền thông quốc tế. Điểm mới của kế hoạch là đẩy mạnh ứng dụng công nghệ số và trí tuệ nhân tạo trong sản xuất, lan tỏa nội dung. Các sự kiện văn hóa, du lịch sẽ được số hóa, quảng bá trên các nền tảng mạng xã hội như Facebook, YouTube và TikTok.
Nội dung truyền thông được xây dựng theo hướng đa ngôn ngữ, lồng ghép câu chuyện văn hóa, con người và sự đa dạng bản sắc của địa phương.
Tỉnh cũng huy động sự tham gia của doanh nghiệp, người có ảnh hưởng và cộng đồng người Quảng Ngãi ở nước ngoài trong vai trò lan tỏa hình ảnh. Các sở, ngành tăng cường phối hợp, lồng ghép quảng bá tại các sự kiện đối ngoại, hội chợ quốc tế và các chương trình kết nối du lịch.
Quảng Ngãi kỳ vọng nâng cao nhận diện trên trường quốc tế, góp phần thu hút đầu tư và phát triển kinh tế – xã hội bền vững.
Sau khi hợp nhất với Kon Tum từ 1-7-2025, Quảng Ngãi không chỉ mở rộng địa giới mà còn “mở biên độ” phát triển du lịch. Từ biển đảo đến cao nguyên, từ nắng gió duyên hải đến sương mù đại ngàn, địa phương này đang sở hữu chuỗi trải nghiệm hiếm nơi nào có được.
Ở phía đông là đảo tiền tiêu Lý Sơn với làn nước trong xanh, bãi đá nham thạch đặc trưng; phía tây mở ra vùng cao nguyên mát lành như Măng Đen, nơi được ví như “Đà Lạt thứ hai” của Tây Nguyên.
Sự kết nối này giúp du khách có thể trải nghiệm hành trình “hai trong một” sáng săn mây giữa rừng thông, chiều tắm biển và ngắm hoàng hôn trên đảo. Một hành trình ngắn nhưng gói trọn hai thế giới thiên nhiên đối lập.
Không chỉ đa dạng về cảnh quan, Quảng Ngãi mới còn sở hữu hệ sinh thái phong phú với rừng nguyên sinh, thác nước, núi cao như Ngọc Linh “nóc nhà” của miền Trung – Tây Nguyên. Đây là nền tảng để phát triển mạnh các loại hình du lịch sinh thái, trekking, nghỉ dưỡng gắn với thiên nhiên.
Song song đó, khí hậu cũng là một lợi thế rõ rệt. Nếu vùng ven biển mang đặc trưng nắng ấm quanh năm thì khu vực cao nguyên lại có thời tiết mát mẻ, phù hợp nghỉ dưỡng. Sự bổ sung này giúp du lịch Quảng Ngãi giảm tính mùa vụ, kéo dài thời gian lưu trú của du khách.
Một điểm cộng khác là không gian văn hóa đa dạng. Sau hợp nhất, địa phương hội tụ nhiều cộng đồng dân tộc với bản sắc riêng, từ văn hóa biển đảo đến văn hóa cồng chiêng, nhà rông Tây Nguyên. Đây được xem là “chất liệu sống” để phát triển du lịch cộng đồng, du lịch trải nghiệm.
Cùng với đó, trục kết nối đông – tây đang dần hoàn thiện, mở ra các tuyến du lịch liên hoàn từ biển lên rừng. Khi hạ tầng được đầu tư đồng bộ, hành trình từ Lý Sơn đến Măng Đen sẽ không còn là chuyến đi dài ngày mà có thể trở thành tour ngắn, linh hoạt.
Với lợi thế “một tỉnh, hai không gian sinh thái”, Quảng Ngãi dễ dàng định vị thương hiệu du lịch trong thời gian tới.
Du lịch Quảng Ngãi sau hợp nhất được kỳ vọng sẽ bứt phá, trở thành điểm đến mới nổi cho du khách trong và ngoài nước. Con số 1,7 triệu khách, thu 1.600 tỉ đồng trong 3 tháng đầu năm đã chứng minh sức hút của Quảng Ngãi đang lớn dần.
Là người trực tiếp tham gia tìm kiếm N.T.A. (19 tuổi, ở Hà Nội, sinh viên Trường đại học Đại Nam) đi lạc khi leo núi Tam Đảo, anh Lê Thái Sơn (dân quân tự vệ xã Đạo Trù) cho biết ngay sau khi nhận được tin báo nam sinh viên mất tích, xã Đạo Trù đã tổ chức tìm kiếm nhưng không thấy.
Đến chiều 20-4, xã Đạo Trù và các lực lượng cứu hộ cứu nạn tỉnh Phú Thọ quyết định lập 8 nhóm, phân chia tìm ở 8 khu vực núi nghi T.A. đi lạc.
Cùng với đó, tại trung tâm chỉ huy, các lực lượng sử dụng bản đồ vệ tinh để xác định khu vực nghi vấn và sử dụng flycam nhiệt để mở rộng tầm quan sát.
Nhóm của anh Sơn đi tại khu vực nghi N.T.A. đang đi lạc từ chiều tới 20h tối nhưng vẫn không thấy nên đã xuống núi để nghỉ ngơi.
Thay thế nhóm của anh Sơn là lực lượng cứu hộ cứu nạn của Công an tỉnh Phú Thọ và đội tìm kiếm chuyên nghiệp. Các lực lượng tiếp tục tổ chức tìm kiếm xuyên đêm nhưng cũng không thấy.
Sáng sớm nay, nhóm của anh Sơn tiếp tục lên núi tìm kiếm và phát loa cảnh báo trên đường đi.
Khoảng 6h sáng nay, khi đang phát loa ở độ cao hơn 500m thì nghe thấy tiếng cầu cứu vang lên ở phía trên núi.
"Sau khi nghe thấy tiếng loa, bạn ấy chờ hết tiếng loa rồi dồn hết sức để gọi thật to 'mọi người ơi cứu cháu với'. Nghe thấy tín hiệu ở phía trên gần đó, chúng tôi tiếp tục leo lên thì gặp T.A..
Lúc này bạn ấy mặc áo mưa, quần bị rách, thủng hết, chân tay xước nhưng vẫn tỉnh táo, nói năng tốt. Chúng tôi hỏi thăm sức khỏe rồi cho T.A. uống nước, ăn bánh để hồi sức rồi đưa xuống núi" - anh Sơn kể và cho biết tối qua T.A. không nghe thấy tiếng loa vì ở gần suối.
Sau khi được y bác sĩ thăm khám, T.A. cho biết đây là lần đầu tiên nam sinh leo núi.
Ban đầu T.A. cùng người bạn định leo núi Ba Vì song thấy dự báo thời tiết ở Ba Vì có mưa nên hai người quyết định leo núi Tam Đảo chỉ trong 5 phút dù chưa biết gì về cung đường trekking được đánh giá khó nhất quanh khu vực Hà Nội.
"Em thấy mọi người check-in trên đỉnh Tam Đảo Bắc đẹp quá nên hai đứa rủ nhau đi. Khi đi, em mang theo bánh và áo mưa vì ở nhà nghĩ leo núi khoảng 3 tiếng là cùng. Nhưng lên tới đây, mọi người nói leo hết 7 tiếng nên đã mua 5 chai nước mang theo" - T.A. kể.
Sáng 19-4, khi tới điểm gửi xe thì T.A. và bạn gặp một nhóm 7 người cũng chinh phục đỉnh Tam Đảo Bắc nên cùng nhau xuất phát lúc hơn 6h.
"Ban đầu, em nóng lòng nên đi trước đoàn 7 người khoảng 10 phút, nhưng sau một thời gian leo núi em bắt đầu mệt nên nhóm đi sau đuổi kịp. Sau đó em tiếp tục bám đoàn leo lên đỉnh" - T.A. chia sẻ và cho biết khi đi không chuẩn bị định vị GPS cầm tay và khi leo đến con suối gần đỉnh núi nhất thì bắt đầu hết nước, phải hứng nước suối để uống.
Sau khoảng 6-7 tiếng bám rừng rậm, leo qua những con dốc đất đá trơn trượt, N.T.A. cùng nhóm trekking lên tới đỉnh Tam Đảo Bắc cao 1.592m. Tại đây, cả đoàn nghỉ ngơi, ngắm cảnh đến khoảng 14h chiều thì xuống núi trước khi trời tối.
"Khi từ đỉnh xuống, em thấy đoạn đường rừng và nghĩ thế nào tí nữa cũng gặp nhau nên đã vượt đoàn đi tắt, đi thẳng xuống cho nhanh, khi gặp suối đầu tiên từ đỉnh xuống thì bắt đầu biết mình bị lạc" - T.A. nhớ lại.
Ở giữa rừng sâu không có sóng điện thoại, tiếng suối chảy ầm ầm, T.A. mất liên lạc với nhóm trekking và mất phương hướng nên quyết định đi theo ven suối để xuống.
"Lúc leo núi, mọi người có nhắc để ý các dây đỏ buộc đánh dấu đường đi nhưng khi bị lạc em không thấy nên cứ trượt đá ven suối để xuống. Khi trời tối, em tìm hốc đá để nghỉ ngơi. Ban ngày, trời sáng em đi tiếp.
Khi khát em hứng nước suối để uống, còn mấy cái bánh thì ăn tiết kiệm, đến sáng nay vẫn còn 4 chiếc.
Em tính nếu không gặp được người dân hay lực lượng cứu hộ đưa ra khỏi rừng thì phải 2 ngày nữa mới xuống được núi, mỗi ngày em sẽ ăn 2 chiếc nhưng sáng nay, khi đang tiếp tục tìm đường xuống núi thì nghe thấy tiếng loa hú của lực lượng cứu hộ nên đã cầu cứu và được đưa ra khỏi rừng" - T.A. chia sẻ và gửi lời cảm ơn lực lượng cứu hộ cứu nạn.
Thuật ngữ "Chỉ số Waffle House" được biết đến rộng rãi ở Mỹ nhưng không thực sự liên quan đến bánh waffle. Vào năm 2004, Giám đốc Quản lý Khẩn cấp Florida Craig Fugate đã đưa ra thuật ngữ này như một cách gián tiếp để biết mức độ thiệt hại nghiêm trọng tại một khu vực, dựa trên số lượng địa điểm Waffle House vẫn mở cửa và phục vụ sau bão.
Chỉ số Waffle House là một thước đo phi chính thức được đặt theo tên chuỗi nhà hàng Waffle House để xác định tác động của bão và quy mô hỗ trợ cần thiết cho việc phục hồi sau thảm họa. Thước đo này dựa trên uy tín của Waffle House trong việc duy trì mở cửa trong thời tiết cực đoan và mở lại nhanh chóng sau các hiện tượng thời tiết khắc nghiệt như lốc xoáy hoặc bão.
"Nhiều người sẽ nghĩ chúng tôi duy trì mở cửa để kiếm thêm tiền. Thực tế, chúng tôi lỗ và đây là vấn đề liên quan đến con người, không phải tiền bạc", Njeri Boss, Phó Chủ tịch Quan hệ Công chúng của Waffle House cho biết. Qua nhiều năm, Boss nói công ty đã học được những gì mọi người cần để giúp một cộng đồng đứng vững trở lại.
Waffle House thực hiện phần lớn hoạt động kinh doanh ở miền Nam, nơi thường xuyên xảy ra bão, nên họ có hệ thống quản lý rủi ro và chuẩn bị sẵn sàng cho thảm họa tốt. Boss cho biết mọi nhà hàng đều có một kịch bản ứng phó bão được sửa đổi hàng năm để hướng dẫn đội ngũ quản lý những việc cần làm trong trường hợp khẩn cấp.
Các nhà hàng có thực đơn cho những thời điểm không có nước, điện và thậm chí cả gas. Các thực đơn này bị giới hạn và không cung cấp đầy đủ các lựa chọn, điều này giúp Chỉ số Waffle House hiếm khi đạt mức đỏ.
Chỉ số Waffle House có ba cấp độ dựa trên mức độ phục vụ mà nhà hàng có thể cung cấp ngay sau bão: Xanh (Thực đơn đầy đủ; nhà hàng ít hoặc không bị hư hại và có đủ điện); Vàng (Thực đơn hạn chế; nhà hàng sắp hết thực phẩm hoặc có điện hạn chế) và Đỏ (Waffle House đóng cửa hoàn toàn).
Chỉ số Waffle House tồn tại song song với các phép đo gió, lượng mưa và thông tin thời tiết chính thức khác như Thang đo gió bão Saffir–Simpson để chỉ ra cường độ của một cơn bão. Boss nói Chỉ số Waffle House không thuộc về Waffle House nhưng họ trân trọng việc tên mình được sử dụng. Mọi người ở cả trong và ngoài nước đều biết về nó.
Boss thường xuyên nhận được các cuộc gọi hỏi về cách thức hoạt động của chỉ số này và phải nhắc nhở mọi người nó không phải của công ty.
Nếu một cửa hàng Waffle House đóng cửa trước khi bão đổ bộ, đó là dấu hiệu cho thấy thời tiết cực kỳ khắc nghiệt sắp xảy ra và người dân trong khu vực nên sơ tán. FEMA (Cơ quan Quản lý Khẩn cấp Liên bang Mỹ) chú ý đến việc đóng cửa của Waffle House vì giúp chỉ ra có bao nhiêu người đã sơ tán khỏi một thị trấn.
Vì vậy, Waffle House có thể là nguồn lực để sử dụng cùng với thông tin thời tiết nhằm giúp người dân Mỹ cân nhắc các hành động cần thiết trước, trong và sau các hiện tượng thời tiết khắc nghiệt.
Waffle House ra đời năm 1955 tại Atlanta với mô hình kết hợp đồ ăn nhanh 24 giờ và phục vụ tại bàn. Hai nhà sáng lập chọn tên gọi này vì bánh waffle mang lại lợi nhuận cao nhất trong thực đơn thời điểm đó. Hiện nay, chuỗi nhà hàng mở rộng tới hơn 2.000 chi nhánh tại 25 bang Mỹ và tiêu thụ 2% tổng lượng trứng toàn quốc. Cơ sở này không chỉ là quán ăn mà đã trở thành biểu tượng văn hóa đặc trưng của miền Nam nước Mỹ.
Ngày 6-4, Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch TP Đà Nẵng cho biết Ban Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng vừa ban hành chương trình hành động thực hiện Nghị quyết số 80 của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam.
Đà Nẵng đặt mục tiêu đưa văn hóa thành nền tảng tinh thần của xã hội, nguồn lực nội sinh và động lực quan trọng cho phát triển nhanh, bền vững của thành phố.
Đà Nẵng là vùng đất giàu truyền thống lịch sử, văn hóa và cách mạng, đã hình thành bản sắc riêng trong quá trình phát triển.
Theo mục tiêu được đặt ra, đến năm 2030, TP Đà Nẵng phấn đấu trên 90% gia đình, thôn, tổ dân phố đạt chuẩn văn hóa.
100% học sinh, học viên, sinh viên trong hệ thống giáo dục quốc dân được tiếp cận và tham gia học tập các nội dung về lịch sử, truyền thống cách mạng, văn hóa địa phương, nghệ thuật, âm nhạc, di sản văn hóa và nghề thủ công truyền thống.
Thành phố cũng đặt mục tiêu tốc độ tăng trưởng các ngành công nghiệp văn hóa đạt 10%/năm; bảo vệ, phát huy 100% di sản phi vật thể thuộc danh mục di sản phi vật thể quốc gia; hoàn thành số hóa 100% di sản văn hóa đã được xếp hạng cấp quốc gia, cấp quốc gia đặc biệt trong năm 2026.
Đáng chú ý, TP Đà Nẵng bố trí tối thiểu 2% tổng chi ngân sách hằng năm cho lĩnh vực văn hóa. Thành phố trung tâm kinh tế miền Trung cũng hướng đến năm 2045 trở thành trung tâm văn hóa - nghệ thuật - sáng tạo của khu vực miền Trung và cả nước, là thành phố di sản - sáng tạo - giàu bản sắc, điểm đến hấp dẫn của thế giới.
Để hiện thực hóa các mục tiêu lớn, Đà Nẵng đưa ra 9 nhóm nhiệm vụ, giải pháp, trong đó nhấn mạnh yêu cầu quán triệt sâu sắc Nghị quyết 80 gắn với thực hiện Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng trên lĩnh vực văn hóa.
Đổi mới tư duy, thống nhất nhận thức và hành động về phát triển văn hóa trong kỷ nguyên mới; hoàn thiện thể chế, xây dựng cơ chế, chính sách mang tính đột phá để khơi thông nguồn lực.
TP Đà Nẵng xác định xây dựng con người phát triển toàn diện, nhân văn, sáng tạo; xây dựng môi trường văn hóa văn minh; duy trì và triển khai các chương trình "5 không", "3 có", "4 an" phù hợp với tình hình thực tiễn.
Bên cạnh đó, thành phố sẽ đổi mới phương thức quản lý văn hóa theo hướng kiến tạo, phục vụ; đẩy mạnh ứng dụng khoa học - công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số; xây dựng hạ tầng số văn hóa và nền tảng dữ liệu lớn về di sản, tài nguyên văn hóa, đội ngũ văn nghệ sĩ và các hoạt động văn hóa trên địa bàn.
Thành phố cũng định hướng xây dựng hệ sinh thái văn hóa, thúc đẩy đổi mới sáng tạo với doanh nghiệp là động lực, người dân vừa là chủ thể vừa là trung tâm; phát triển các ngành công nghiệp văn hóa, thị trường văn hóa gắn với du lịch.
Đồng thời nghiên cứu mô hình khu, tổ hợp công nghiệp văn hóa sáng tạo; quy hoạch, đầu tư các thiết chế văn hóa quy mô lớn như nhà hát, trung tâm văn hóa, bảo tàng văn hóa xứ Quảng, cùng hệ thống thiết chế văn hóa - thể thao cơ sở.