Ẩm thực chính là một trong những điều đặc biệt giúp những anh Tây lấy vợ Việt thêm yêu TP.HCM nói riêng cũng như yêu đất nước, con người Việt Nam.
Nhiều năm qua, những clip về anh Richard Peter (41 tuổi, quốc tịch Anh) do vợ là chị Hồng Vân (34 tuổi) chia sẻ lên mạng xã hội nhận về “mưa tim” cũng như sự chú ý của cư dân mạng, nhiều clip đạt hàng triệu lượt xem.
Nội dung các clip chủ yếu xoay quanh cuộc sống thường nhật của gia đình anh Richard tại TP.HCM, đặc biệt là hành trình trải nghiệm văn hóa, ẩm thực của thành phố với sự phong phú và đa dạng.
Văn hóa Việt Nam, ẩm thực TP.HCM với anh Richard luôn ẩn chứa nhiều điều thú vị. Anh kể với PV Thanh Niên là bản thân rất thích cảm giác đi xe máy cùng vợ rong ruổi trên nhiều con đường TP.HCM, thưởng thức ẩm thực. Bún bò Huế, phở, bánh canh cua hay những món cơm gia đình Việt Nam… đều là “món tủ” của anh.
Bên cạnh đó, anh cũng rất thích được thử nhiều loại trái cây lạ ở Việt Nam mà Xứ Wales quê hương anh không có, cảm thấy rằng ẩm thực nơi đây ẩn chứa nhiều điều bất ngờ. Anh Richard chia sẻ mình thích cuộc sống làm rể ở Việt Nam. Anh chị hạnh phúc với cuộc sống hiện tại ở TP.HCM và sắp đón thêm thành viên mới.
Trên trang mạng xã hội cá nhân có gần 720.000 lượt theo dõi và gần 33 triệu lượt thích, nhiều năm qua, anh chàng người Mỹ Chad Richard Kubanoff (40 tuổi) sống ở TP.HCM gây thích thú khi chia sẻ nhiều clip nấu món ăn truyền thống Việt Nam như cơm tấm, phở, canh khổ qua nhồi thịt, bún thịt nướng, canh xà lách xoong, dưa chua xào trứng…
Bên cạnh đó, những clip anh trải nghiệm ẩm thực Việt tại TP.HCM cũng nhận được sự yêu thích của nhiều người. “Nếu bạn hỏi tôi món ăn Việt Nam nào mà tôi thích nhất, thì thực sự là một câu hỏi khó với tôi vì món ruột của tôi luôn thay đổi, món nào cũng ngon. Tôi nghĩ bún bò Huế rất đặc biệt vì đây là món đầu tiên tôi ăn ở Việt Nam và rất khác so với những món súp Việt Nam mà tôi đã thử trước đây ở Mỹ.
Tôi chưa bao giờ thử một món súp nào có nhiều kết cấu như vậy, tôi ngay lập tức yêu thích nó. Tôi cũng thích ăn bún mọc, mì Quảng, bánh canh cá lóc và bánh đa cua… đều có thể tìm mua ngay tại TP.HCM”, anh Chad nói thêm.
Đầu bếp người Mỹ nói rằng những clip nấu ăn hay ăn các món Việt Nam được anh chia sẻ không chỉ giúp anh có thêm nhiều kiến thức, kỹ năng về ẩm thực Việt mà còn hiểu thêm về văn hóa, cuộc sống của người Việt Nam hơn.
Vốn là một đầu bếp chuyên nghiệp từ trẻ, anh Chad từ bang Pennsylvania (Mỹ) đến TP.HCM sinh sống, làm đầu bếp năm 2008. Chad nói chính cố đầu bếp Anthony Bourdain đã giúp anh thấy được vẻ đẹp của đất nước Việt Nam, nhất là về ẩm thực. Chính sự tò mò và khát khao phiêu lưu đã đưa anh đến TP.HCM.
Không chỉ phải lòng ẩm thực Việt, anh cũng phải lòng một cô gái Việt Nam và chính thức nên duyên vợ chồng năm 2011. Anh tìm thấy hạnh phúc của cuộc sống tại thiên đường ẩm thực TP.HCM.
Đến TP.HCM làm việc năm 2004, anh Thomas Bindzus (48 tuổi), người Đan Mạch dành một tình yêu đặc biệt với Việt Nam và rồi về chung một nhà với một cô gái miền Tây xinh đẹp.
Làm việc trong lĩnh vực IT, năm 2004, anh Thomas được công ty phân công đến Việt Nam công tác và bắt đầu một cuộc sống mới ở TP.HCM. Ở đây, anh chàng đến từ đất nước Bắc Âu nhanh chóng phải lòng thành phố này không chỉ bởi thời tiết, sự thân thiện, hiếu khách của người dân mà còn vì những món ăn ngon, phong phú và đa dạng.
“Gần 20 năm sống ở Việt Nam, tôi rất thích ẩm thực Việt. Tôi mê thịt kho tàu, bún riêu, bún đậu mắm tôm, tôi cũng thích bánh mì nhưng không bằng những món kia. Tôi thích bún riêu, bún đậu mắm tôm là vì có mắm tôm trong những món ăn này, hương vị thực sự đặc biệt”, anh nói bằng tiếng Việt khá sỏi.
Tháng 8.2022, anh và người vợ Việt Nam, chị Phan Thị Bích Trâm (tên thường gọi là Miley Bindzus) về chung một nhà bằng một đám cưới ở Việt Nam. Gia đình hai bên hoàn toàn ủng hộ cặp đôi, nhất là nhà chị Miley rất cưng chàng rể quý, vì anh biết nói tiếng Việt và rất dễ thương.
Sau dịch Covid-19, vợ chồng anh Thomas chuyển công tác về lại Đan Mạch. Dù không còn sống tại TP.HCM, tuy nhiên vợ chồng anh chị vẫn thường sắp xếp về Việt Nam khi có dịp. Ẩm thực Việt trong trái tim anh chàng Đan Mạch này vẫn có một vị trí đặc biệt.
Mạng xã hội những ngày gần đây lan truyền đoạn clip ghi lại cảnh một cô gái xảy ra giằng co với 2 CSGT TP.HCM trên đường phố, thu hút nhiều ý kiến trái chiều.
Theo hình ảnh trong clip, cô gái mặc đồ đen có lời qua tiếng lại với CSGT. Sau đó, người này bất ngờ giật một tờ giấy màu xanh từ tay cán bộ làm nhiệm vụ. Hai CSGT liền giữ tay cô gái để lấy lại giấy tờ. Ít phút sau, lực lượng chức năng thu hồi được tờ giấy và cất vào cốp xe.
Vụ việc diễn ra trước sự chứng kiến của nhiều người dân xung quanh. Một số người đi đường cũng dừng xe theo dõi diễn biến. Hình ảnh trong clip cho thấy tổ CSGT sử dụng xe máy mang biển số 59A1-016.11.
Đoạn clip cô gái giằng co với 2 CSGT TP.HCM nhanh chóng lan truyền, kéo theo nhiều bình luận. Một số ý kiến cho rằng tờ giấy màu xanh mà cô gái giật là biên bản vi phạm hành chính. Tài khoản Minh Trung bình luận: "Biên bản có thể không ký, nhưng việc giật hoặc xé có thể bị xem xét là hành vi chống người thi hành công vụ".
Trong khi đó, tài khoản Trần Đình Duy nhận định góc quay trong clip bị hạn chế, chưa phản ánh đầy đủ toàn bộ diễn biến sự việc.
Một số ý kiến khác cũng bày tỏ lo ngại, nếu hành vi vượt quá giới hạn, vụ việc có thể chuyển từ vi phạm hành chính sang xử lý hình sự.
Theo xác minh của phóng viên Thanh Niên, sự việc xảy ra vào khoảng 15 giờ ngày 13.4 trên đường Lê Đại Hành (phường Phú Thọ, TP.HCM). Cán bộ CSGT trong clip thuộc Đội CSGT Bàn Cờ, Phòng CSGT Công an TP.HCM.
Vào thời điểm trên, cô gái bị CSGT lập biên bản lỗi không chấp hành hiệu lệnh đèn tín hiệu giao thông. Tuy nhiên, cô gái bất ngờ giật tờ biên bản định xé nên 2 CSGT đã giữ tay cô gái để lấy lại tờ biên bản. Lúc này, cô gái la lớn thu hút sự chú ý của người đi đường.
Ngay sau khi sự việc xảy ra, Công an phường Phú Thọ đã mời cô gái về làm việc. Tại đây, cô gái giải thích vì không biết đường nên mới vi phạm, vì nghĩ tới tiền phạt nên bản thân bị mất bình tĩnh và xảy ra sự việc như trên.
Tình hình nắng nóng ở TP.HCM vẫn đang tiếp diễn, kéo dài trong nhiều ngày qua. Dù sáng nay 7.4 thời tiết khá mát mẻ nhưng đến giữa trưa, nhiệt độ TP.HCM có nơi lên tới 38 độ C.
Theo dự báo từ Đài Khí tượng thủy văn Nam bộ, khu vực Nam bộ hôm nay tiếp tục có nắng nóng diện rộng, miền Đông có nơi nắng nóng gay gắt với nhiệt độ cao nhất đến 38 độ C.
Nhiệt độ TP.HCM mức cao nhất phổ biến 35 - 36 độ C, một số khu vực có thể đạt mức 37 độ C như: Thủ Đức, Gò Vấp, Tân Bình, Hóc Môn, Thuận An, Thủ Dầu Một… Độ ẩm thấp nhất từ 30 - 45%. Đáng chú ý, thời gian nắng nóng trong ngày kéo dài đến 16 giờ và nhiệt độ cảm nhận có thể cao hơn phổ biến từ 2 - 4 độ C so với nhiệt độ khí tượng tùy thuộc và điều kiện bê tông và nhựa đường cụ thể.
Do thời gian có nắng và nắng nóng kéo dài trong ngày nên cảm giác nóng bức mở rộng đến tận khoảng 20 - 21 giờ.
Ghi nhận trên một số con đường, người dân phải liên tục xịt nước xuống đường, tìm cách che chắn, mặc áo khoác để giảm sức nóng từ ánh nắng buổi trưa. Các tài xế xe công nghệ, người lao động ngoài trời tìm những bóng mát, công viên, bờ sông, gầm cầu để nghỉ ngơi tránh nóng.
Trưa 7.4, PB Thanh Niên đã khảo sát bằng thiết bị đo nhiệt độ thông thường tại tại một số con đường như: Điện Biên Phủ, Võ Nguyên Giáp, Trường Sa… hay khu vực công viên bờ kè đường Hoàng Sa, Trường Sa để có cảm nhận trực quan về sức nóng ngoài đường phố ở TP.HCM.
Hồi đó tôi còn bé lắm, sống ở xa nhà cùng cha mẹ nên không phải lúc nào cũng được về thăm quê. Nhớ có lần nghỉ hè, tôi được bố cho về quê đúng dịp tối bà đi lễ chùa. Tôi cứ thao thức ngồi bên bậu cửa, háo hức đợi bà về để được chia bánh oản, chia chuối. Khi ấy, không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng ếch kêu ộp ộp vang động cả bờ ao.
Bà lụi cụi thắp ngọn đèn dầu hỏa, một tay che gió, một tay xách đèn bước thấp bước cao trên triền đê vắng lặng. Ánh đèn dầu leo lét như con đom đóm nhỏ giữa đêm sâu, mang theo mùi khói nhang và cả thức quà chùa thơm thảo bà dành phần cho cháu. Có đêm đợi lâu quá, tôi ngủ quên luôn lúc nào không hay, chỉ đến khi cảm nhận được bàn tay gầy guộc của bà lay gọi dậy ăn bánh oản, tôi mới bừng tỉnh trong niềm vui sướng trẻ thơ.
Khi được nghỉ hè, con cháu đưa vào căn nhà nhỏ của bố tôi ở Sài Gòn - TP.HCM, bà ngẩn người ra ngay. Bà cứ đứng giữa nhà, ngửa cổ nhìn trân trân lên trần, mắt nheo nheo rồi thốt lên đầy kinh ngạc: “Ơ kìa, nhà bố Tuân có cái đèn treo ngược sáng nhỉ? Ở quê mình bà toàn phải châm lửa đèn dầu cực bỏ xừ, tối thui tối mò, sao cái đèn này nó dốc ngược đầu xuống mà vẫn sáng rực được thế kia hả con?”.
Cả nhà cười ồ, còn bà thì cứ tấm tắc khen cái “sự lạ” của ánh điện. Có dạo, thấy mấy chú thợ điện mặc bộ đồ bảo hộ màu cam đang hì hục kéo những sợi dây cáp khổng lồ đen xì băng qua khu phố, bà đứng tần ngần ngoài cửa, mặt lộ rõ vẻ lo lắng rồi ghé tai hỏi bố tôi: “Cái gì mà đen trùi trụi trông khiếp thế kia hả Tuân? Nó tròn dài như con trăn, eo ơi kinh nhỉ! Thế cái dây này nó có hút chết người không con?”.
Bố tôi phì cười, giải thích mãi đó là dây dẫn điện để thắp sáng cả khu phố, nhưng bà vẫn tặc lưỡi nửa tin nửa ngờ: “Hóa ra cái đèn treo ngược nó phải 'ăn' cái dây to tướng thế này mới chịu sáng hả con? Đồ điện thành phố đúng là... lạ thật!”.
Ngày ấy, cả bố và mẹ tôi đều là công nhân, những người lao động một đời gắn bó với vôi vữa, công trường và xưởng máy. Cuộc sống thời bao cấp thiếu thốn trăm bề, nhưng màu áo bảo hộ bạc phếch của bố mẹ luôn cháy khét mồ hôi của sự chắt chiu, hy sinh thầm lặng. Bố làm công nhân xây dựng vất vả lắm, nhưng may mắn bố bốc thăm trúng được chiếc quạt bàn. Đó là "gia bảo" quý nhất nhà, cái quạt cứ chạy ọc ạch, kêu rè rè như công nông mà ai đến chơi cũng phải trầm trồ ngưỡng mộ.
Không chỉ có quạt, mẹ tôi còn bốc thăm được một chiếc "váy bà" - thực chất là cái quần lửng viện trợ to rộng đến mức kỳ lạ. Tôi nhớ mãi cảnh bố và anh Giang mặc thử vào mà nó vẫn rộng thênh thang như cái bao tải, cả xóm cười chảy cả nước mắt. Những món đồ bốc thăm ấy, dù đơn sơ, nhưng là cả một niềm hãnh diện, là kết tinh từ những giọt mồ hôi công nhân trên những công trình kiến thiết đất nước nhọc nhằn.
Nhưng “phép màu” khiến bà hào hứng nhất vẫn là cái tivi đen trắng có lắp thêm tấm màng nhựa màu xanh cho giống... “tivi màu”. Cứ tối đến là xóm nhỏ vui như tết, lũ trẻ con kéo đến đông nghịt, ngồi bệt cả dưới sàn xi măng. Khổ nỗi, tivi cứ “nhiễu nhằng nhiễu nhịt”, thế là bố Tuân lại tất tả leo lên mái nhà chỉnh ăng ten. Ở dưới, cả xóm làm “đài chỉ huy” hò hét vang trời: “Sang trái tí... Ấy, quá rồi! Nét rồi! Đứng yên đấy nhé bố Tuân ơi!”.
Niềm vui ấy càng trọn vẹn khi chị cả Oanh dành dụm tiền mua vé số rồi trúng giải đặc biệt - tậu ngay chiếc đài VEF 206 đen bóng. Từ ngày có chiếc đài "ngoại" ấy, nhà tôi rộn ràng hẳn lên. Sáng sớm nghe tiếng đài báo thức, tối đến bà lại ngồi tựa lưng nghe ngâm thơ phát ra từ chiếc loa ấm áp. Bà cứ tấm tắc bảo: “Nhà bố Tuân sướng nhất, đèn treo ngược vẫn sáng lại không đổ dầu, tivi thì có người nói, lại còn có cái đài của con bé Oanh biết hát nữa!”.
Giờ đây, bố Tuân đã ngoài 80 tuổi. Mái tóc bố trắng như sương, chiếc quạt năm nào giờ đã nằm yên trong góc ký ức. Mỗi tối ngồi xem chiếc tivi 4K sắc nét đến từng sợi tóc, bố lại nhìn cái điều khiển trên tay rồi mỉm cười xa xăm: “Ngày xưa mà có điện ổn định, tivi nét căng thế này thì bà nội sướng biết mấy con nhỉ? Nhớ cái hồi bà cứ sợ dây cáp điện hút người, giờ thì điện về tận từng ngõ nhỏ làng Lác - quê mình rồi”.
Năm 2026, nhìn lại hành trình 50 năm ngành điện thành phố mang tên Bác tôi thấy mình đã đi một quãng đường thật dài từ những đêm nhiễu sóng ấy. Những sợi dây cáp làm bà khiếp sợ năm xưa giờ đã được ngầm hóa dưới lòng đất tâm tình, những chiếc ăng ten hay đài VEF 206 đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử. Bà đã đi xa, nhưng hình ảnh bà ngước nhìn cái đèn treo ngược và bóng dáng bố Tuân trên mái nhà vẫn mãi là “nguồn năng lượng” thắp sáng trái tim tôi.
Cảm ơn ngành điện TP.HCM đã không chỉ mang tới ánh sáng, mà còn dệt nên những kỷ niệm gia đình vô giá, truyền lửa yêu thương, hạnh phúc qua bao thế hệ, để đến hôm nay chúng ta cùng nhau bước vào kỷ nguyên cất cánh.