Ferrari 849 Testarossa bán ở Việt Nam với mức giá khởi điểm khoảng 35 tỉ đồng, chưa tính các tùy chọn cá nhân hóa. Nhưng với một chiếc xe mà gần như không ai để nguyên bản, chi phí lăn bánh cộng thêm những chi tiết “đo ni đóng giày” thường đẩy con số vượt mốc 40 tỉ – ngang ngửa một căn nhà mặt phố hay một căn penthouse tại Hà Nội.
Thực tế, sức hút của chiếc xe không nằm ở những con số, giá bán hay công suất mà hãng luôn tự hào nhắc đến. Ngay cả logo “ngựa chồm” danh giá cũng chưa đủ để khiến những khách hàng khó tính nhất rời khỏi guồng quay công việc.
Điều khiến họ bị thuyết phục lại nằm ở những trải nghiệm phía sau vô lăng – như cách Ferrari đưa 849 Testarossa ra đường đua tại Thái Lan, nơi chiếc xe được sống đúng với bản chất mà nó sinh ra.
Cánh cửa mở ra, trước mắt là đường track trải dài, và mọi thói quen soi xét nội thất, màn hình hay những thứ trendy từng biết trong cuộc đời làm xe đều tan biến. Tất cả lùi lại phía sau, nhường chỗ cho khoảnh khắc chân ga vừa chạm nhẹ đã nhận về một phản hồi rất “cơ khí”.
Đó không phải kiểu tăng tốc lạnh lẽo, tức thì của xe điện đang xuất hiện ngày càng nhiều, mà là cảm giác cả một khối động cơ phía sau lưng bừng tỉnh. Âm thanh trỗi dậy không ồn ào theo kiểu phô trương, mà dày, trầm, có độ rung khiến lưng ghế như truyền thẳng nhịp đập vào cơ thể.
Rời khỏi điểm tập kết, chân ga đạp thẳng.
Không còn giới hạn tốc độ. Không còn camera phạt nguội. Không phố xá, không dòng xe máy hay bất kỳ phương tiện nào có thể cắt ngang. Trước mặt chỉ là một đoạn thẳng kéo dài, dài đến mức chưa kịp nghĩ về điểm dừng.
Những gì bạn chỉ kịp nhìn thấy ngoài đường track chỉ là kim tốc độ leo lên nhanh theo kiểu rất “analog”. Không giật, không đột ngột, mà là một đường cong liên tục bẻ lái vòng cung sang phải.
Gió bắt đầu ép vào hai bên kính, tiếng lốp dính xuống mặt track chuyển từ thì thầm sang một thứ âm thanh đặc quánh. Mỗi lần nhấn sâu chân ga, xe không chỉ nhanh hơn mà nó “lao” đi, như thể toàn bộ khối kim loại phía sau đang đẩy bạn về phía trước.
Cảm giác lúc đó không phải là tốc độ đơn thuần, mà là sự kiểm soát tốc độ.
Để khi chân phanh đạp xuống, đầu xe chúi nhẹ nhưng cực kỳ ổn định. Không có cảm giác lỏng lẻo hay trôi nổi. Mọi thứ đều được “ghim” xuống mặt đường. Vô-lăng truyền về tay rất nhiều thông tin: độ bám, độ nén của lốp, thậm chí cả bề mặt đường.
Nghe thì không phải con số quá lớn, nhưng với một chiếc xe động cơ đặt sau, đây là khoảnh khắc quyết định. Và bất ngờ là… chiếc xe không hề có ý định “phản kháng”.
Đầu xe cắm xuống đúng quỹ đạo, thân xe giữ cân bằng gần như hoàn hảo. Không văng đuôi, không thiếu lái rõ rệt. Lốp bám mặt sân theo cách khiến bạn tin rằng mình còn có thể vào nhanh hơn nữa. Nhưng tiếc rằng, tôi chỉ có một cơ hội để thử.
Cảm giác “dính” đường đó rất đặc biệt. Đây không phải kiểu dính giả tạo từ hệ thống điện tử, mà là sự kết hợp giữa cơ khí, trọng lượng, và cách chiếc xe được thiết kế để làm đúng một việc: ôm cua nhanh nhưng chắc chắn đủ sức để bạn thừa tự tin làm chủ ở tốc độ cao mà không sợ sệt.
Khi đó, bạn hiểu ra bạn không phải chiến đấu với chiếc xe. Bạn đang hợp tác với cả nghìn sức ngựa.
Thoát cua, lại là một cú đạp ga mạnh.
Lần này, tôi đã tự tin hơn. Sớm hơn. Quyết đoán hơn.
Đuôi xe hơi “nảy” nhẹ một nhịp, chỉ đủ để nhắc rằng đây vẫn là một cỗ máy đầy sức mạnh rồi ngay lập tức ổn định lại khi lốp sau cắn xuống mặt đường. Gia tốc tiếp tục tăng lên, tiếng máy phía sau như gào lên một cách đầy phấn khích.
Những gì Ferrari 849 Testarossa mang lại khiến tôi quên cả việc mình đã đẩy kim tốc độ lên ngưỡng 200 hay con số nào.
Ferrari 849 Testarossa chính hãng dự kiến về Việt Nam vào cuối năm 2026.
Nhưng điều thú vị nhất không phải là tốc độ tối đa, mà là cách Ferrari 849 Testarossa khiến bạn muốn lái nhanh hơn. Nó không đe dọa, không khiến bạn sợ mà mơn trớn, rủ rê bung xõa với tốc độ và tự do.
Cuộc trải nghiệm ở Thái Lan tuy ngắn nhưng mọi tín hiệu đều rất rõ ràng: vô-lăng, bàn đạp, thân xe, âm thanh. Tất cả tạo thành một thứ ngôn ngữ chung.
Bạn hiểu Ferrari 849 Testarossa. Và nó sẵn sàng đáp lại.
Khi quay về vị trí tập kết, động cơ hạ nhiệt dần, tiếng máy lùi xuống một nhịp trầm ổn định. Nhưng dư âm thì vẫn còn đó, trong tay lái, trong tai, và trong cả nhịp tim chưa kịp trở lại bình thường. Phải mất tới gần 30 phút, cơ thể của tôi mới thực sự trở lại bình thường. Nhưng không biết mất bao lâu nữa, cảm giác nhớ nhung này mới thật sự nguôi ngoai.
Có những trải nghiệm không thể mô tả bằng thông số.
Chỉ có thể cảm nhận.
Và với Ferrari 849 Testarossa trên track, đó là cảm giác của tốc độ thuần túy, không giới hạn, không che giấu, và không thỏa hiệp!
Sau một năm bị đối thủ Trung Quốc lấn át, Tesla lấy lại vị trí hãng bán xe điện thuần (EV) nhiều nhất thế giới, trong bối cảnh thị trường Trung Quốc chững lại và nhu cầu suy yếu.
Theo số liệu công bố đầu tháng 4, hãng xe Mỹ giao 358.023 xe trong quý I, tăng khoảng 6,5% so với cùng kỳ năm trước. Con số này đủ để Tesla vượt qua BYD, đối thủ từng dẫn đầu toàn cầu, khi hãng Trung Quốc bán được 310.389 xe điện thuần trong cùng giai đoạn.
Diễn biến này đánh dấu lần đầu tiên kể từ cuối năm 2024 Tesla giành lại ngôi vương ở phân khúc xe thuần điện, sau khi từng bị BYD vượt mặt nhờ tốc độ tăng trưởng mạnh mẽ tại thị trường nội địa Trung Quốc.
Sự đảo chiều phần lớn đến từ việc BYD hụt hơi ngay tại sân nhà. Doanh số của hãng này giảm trong quý đầu năm, trong bối cảnh trợ cấp xe điện bị thu hẹp và các chính sách thuế mới khiến nhu cầu tiêu dùng suy yếu. Giới phân tích nhận định thị trường Trung Quốc, vốn là động lực tăng trưởng chính của BYD, đang trở nên cạnh tranh khốc liệt hơn, khiến hãng khó duy trì đà bứt phá như trước.
Trong khi đó, doanh số Tesla ổn định nhờ thị trường toàn cầu rộng lớn. Hãng chỉ tập trung vào xe thuần điện, với các dòng chủ lực như Model 3 và Model Y, giúp duy trì sản lượng ổn định ngay cả khi nhu cầu tại một số khu vực biến động.
BYD hiện vẫn có lợi thế về quy mô tổng thể khi sản xuất cả xe điện thuần lẫn hybrid cắm sạc (plug-in hybrid). Tuy nhiên, chính chiến lược đa công nghệ này khiến doanh số xe thuần điện bị thu hẹp đáng kể. Dù mất vị trí dẫn đầu trong ngắn hạn, BYD vẫn được đánh giá là đối thủ đáng gờm. Hãng có danh mục sản phẩm đa dạng, từ xe giá rẻ đến cao cấp, cùng tham vọng mở rộng ra thị trường quốc tế nhằm giảm phụ thuộc vào Trung Quốc.
Cuộc đua giữa Tesla và BYD vì thế vẫn chưa ngã ngũ. Khi thị trường xe điện toàn cầu bước vào giai đoạn cạnh tranh gay gắt hơn, lợi thế không còn chỉ nằm ở tốc độ tăng trưởng, mà ở khả năng duy trì nhu cầu và mở rộng thị trường ngoài biên giới.
Đối với những người hay di chuyển nhiều bằng xe đạp, đây là thói quen rất tốt cho sức khỏe, tạo được động lực tích cực cho tinh thần, đồng thời cũng giúp đường phố giảm ô nhiễm.
Tuy nhiên, TP.HCM cũng được góp ý sẽ cần hành động nhiều hơn nữa để khuyến khích người dân chọn xe đạp làm phương tiên di chuyển, nhất là để đi làm.
Tôi lớn lên cùng việc đạp xe. Ở Hà Lan, đây là một loại phương tiện rất thông dụng. Đạp xe tại đây không chỉ là một sở thích mà còn là một phương thức di chuyển thường ngày.
Tôi đạp xe đi học, đi mua sắm, đi đá bóng, đi gặp bạn bè, gia đình… nói chung là đi khắp nơi bằng xe đạp, miễn là khoảng cách nằm trong phạm vi hợp lý.
Đi xe đạp tốt cho sức khỏe, tiết kiệm chi phí (không cần đổ xăng, phí gửi xe cũng thấp hơn), đồng thời góp phần bảo vệ môi trường (không gây ô nhiễm, không gây tiếng ồn).
Tôi đã ở Việt Nam được 2,5 năm. Thói quen hằng ngày của tôi là đưa con gái đến trường, sau đó tiếp tục đến văn phòng ở phường Sài Gòn (quận 1 cũ) bằng xe đạp. Mỗi chiều khoảng 9km, mất từ 30 - 40 phút, gần tương đương với việc di chuyển bằng xe máy và chắc chắn là nhanh hơn đi ô tô.
Hạ tầng giao thông ở Việt Nam chưa thân thiện lắm với xe đạp, nhưng tôi nghĩ việc đạp xe cũng không khác lắm với di chuyển bằng xe máy. Tôi không cảm thấy không an toàn khi đạp xe tại TP.HCM. Dĩ nhiên, lúc nào bạn cũng phải chú ý quan sát, nhưng điều đó cũng giống như khi đi xe máy.
Bạn sẽ cần đảm bảo đội mũ bảo hiểm tốt và có hệ thống đèn chiếu sáng đầy đủ khi trời tối. Mua xe đạp là một khoản đầu tư tốt về lâu dài, cả về chi phí lẫn sức khỏe (mà sức khỏe thì vô giá), và cũng không cần phải mua loại quá đắt tiền.
Tôi thấy hệ thống giao thông công cộng tại TP.HCM cũng đang ngày càng tốt hơn, với metro, xe buýt... Bạn cũng có thể kết hợp đi xe đạp đến trạm xe buýt hoặc ga metro. Tôi hy vọng điều này sẽ sớm trở thành một thói quen phổ biến hơn với người Việt.
Tôi thường đạp xe thể thao vào sáng sớm, và thấy có rất nhiều người khác cũng đạp xe, tạo nên cảm giác cộng đồng. Chỉ là vấn đề thời gian trước khi xe đạp trở thành phương tiện di chuyển phổ biến hơn tại TP.HCM. Càng nhiều người xung quanh đạp xe thì càng khuyến khích người khác làm theo.
Tôi cho rằng khó khăn khi đạp xe ở TP.HCM là không khí còn bụi bặm và nhiệt độ cao. Đạp xe đi làm cũng khiến tôi đến văn phòng trong tình trạng khá đổ mồ hôi. Chúng tôi đang nỗ lực để đặt một phòng tắm tại văn phòng nhằm giải quyết vấn đề này.
Hằng ngày, tôi dành ra khoảng 30 phút để đạp xe tầm 10km từ nơi ở đến chỗ làm. Nghe thì hơi xa, nhưng việc đạp xe ở Hà Lan thuận tiện ở chỗ có làn đường riêng. Lúc còn ở nhà tại Đà Lạt, tôi đã quen với việc đạp xe leo dốc, nên việc đạp xe ở nước bạn có phần dễ dàng hơn.
Nhiều người cũng hỏi sao không chọn đi tàu hay metro cho khỏe, nhưng đối với sinh viên du học, tiết kiệm cũng là một trong những động lực để đạp xe. Chi phí cho việc di chuyển bằng phương tiện công cộng tại Hà Lan cũng khá cao.
Nhìn từ Hà Lan, tôi hiểu tại sao thói quen đạp xe hằng ngày tại Việt Nam vẫn chưa được phổ biến. Theo tôi, hai điểm hạn chế nhất là do trời nắng, nóng và độ an toàn khi lưu thông trên đường chung với các phương tiện khác của xe đạp.
Tuy nhiên, nếu chưa thể đi xe đạp hằng ngày hay đi đường dài, hãy cứ nên thử đi những quãng đường ngắn trước, như đi cà phê, đi chợ gần nhà vào cuối tuần để tận hưởng được cảm giác thong dong với loại phương tiện này.
Đạp xe không chỉ là di chuyển, mà là cách chúng ta chọn để sống chậm lại và lắng nghe nhịp đập của phố thị. Đừng đợi đến khi mọi thứ hoàn hảo mới bắt đầu.
Chính những vòng xe của chúng ta ngày hôm nay sẽ là tín hiệu để đường phố Việt Nam trong tương lai trở nên xanh hơn và thân thiện hơn.
Không đạp xe đi làm, nhưng tôi đạp xe 4 ngày/tuần để rèn luyện sức khỏe. Đi cùng nhóm, tôi đạp xe từ 5 giờ sáng với quãng đường 50 - 60km, sau đó là thong thả ăn sáng, uống cà phê. Riêng ngày Chủ nhật, tôi đạp xe từ 100km trở lên.
Ban đầu, việc đạp xe đối với tôi đơn giản chỉ là một sở thích tốt cho sức khỏe, nhưng giờ đã trở thành thói quen. Tôi thấy tập luyện đều đặn, trong đó có đi xe đạp, giúp đầu óc minh mẫn hơn, tăng sức bền cho tim, phổi và cơ bắp, cải thiện tâm trạng, tinh thần sảng khoái và tích cực hơn.
Hiện nay ở TP.HCM chỉ mới có 1 tuyến đường dành cho xe đạp ở đường Mai Chí Thọ, nhưng phần nào cũng giúp giảm những tai nạn không đáng có. Vì không có làn đường riêng, nên xe đạp phải ưu tiên cho xe cơ giới và xe máy.
Nếu có hạ tầng giao thông thuận tiện hơn, đây sẽ là động lực để người dân TP.HCM đạp xe nhiều hơn, qua đó rèn luyện sức khỏe.
Tại TP.HCM cũng có nhiều phong trào đạp xe, nhiều giải đạp xe cho đủ mọi lứa tuổi. Theo tôi điều này rất tích cực khi có thể quy tụ được những người có cùng đam mê, khiến cho việc rèn luyện sức khỏe trở nên chủ động và vui vẻ hơn.
Giới chức đã xác định danh tính các nạn nhân khi chiếc xe đầu kéo va chạm ít nhất 8 phương tiện khác gồm một xe tải, 6 ôtô và một xe máy. Va chạm mạnh dẫn tới cháy nổ. Vụ việc xảy ra tại km 40 của tuyến đường cao tốc đông đúc, khiến nhiều người hoảng loạn.
Thông tin mới nhất, được Thống đốc Cundinamarca, Jorge Emilio Rey, công bố, cho biết 21 người bị thương trong vụ tai nạn gồm 19 người lớn và 2 trẻ vị thành niên. Một trong số các bệnh nhân ở tình trạng nguy kịch.
Trong số 5 người thiệt mạng, 4 người được tìm thấy trong cùng một chiếc xe.
Chiếc xe đầu kéo đang chở sữa. Các giả thuyết ban đầu cho thấy nguyên nhân do xe đầu kéo hỏng phanh và không dừng lại được khi đến trạm thu phí, nơi có nhiều phương tiện đang xếp hàng chờ. Tài xế có đầy đủ giấy tờ và dường như không vi phạm quy định về cấm sử dụng chất kích thích khi lái xe. Vụ tai nạn gây ra hỏa hoạn thiêu rụi nhiều phương tiện chỉ trong vài phút.